• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 200: Nhà họ Đào phẫn nộ

Diệp Vĩnh Khang cười đáp: “Anh cũng mới gặp lần đầu”.

Hạ Huyền Trúc trợn mắt nói: “Thế sao anh biết bản lĩnh mà cô ấy thể hiện ra mới chỉ là cọng lông mà thôi?”

Diệp Vĩnh Khang cười nói: “Anh đoán”.

“Xì!”

Buổi tối khi hai vợ chồng lên giường, Diệp Vĩnh Khang cảm thấy cả người không được thoải mái cứ xoay qua xoay lại.

Hạ Huyền Trúc thấy bộ dạng này của chồng mình áy náy nói: “Xin lỗi chồng nhé, dạo này không biết tại sao em cứ có cảm giác rất mệt, đi hai bước đã thở gấp, đợi em khỏi hẳn nhất định sẽ bù cho anh nhé”.

“Là em nói đấy nhé, đến lúc đó đừng giở trò bỏ chạy”.

Diệp Vĩnh Khang tủi thân nói, mấy ngày nay không biết có chuyện gì mà cơ thể Hạ Huyền Trúc rất yếu, không chịu nổi giày vò, thế nên mấy ngày nay hai người đều ăn chay.

“Hay là ngày mai anh đưa em đến bệnh viện khám thử nhé, cứ để thế sao mà được”.

Diệp Vĩnh Khang không yên tâm lắm, mặc dù anh cũng biết một chút về y thuật, mạch đập không có vấn đề gì nhưng anh cũng thấy sốt ruột khi ngày nào cũng thấy Hạ Huyền Trúc mệt mỏi như thế.

“Không cần đâu, chẳng phải anh đã kiểm tra cho em rồi sao? Sức khỏe của em rất tốt, đợi bận nốt khoảng thời gian này em sẽ nghỉ ngơi nhiều hơn”.

“Hơn nữa mặc dù bây giờ hơi mệt một chút nhưng tâm lý em rất thoải mái, tốt hơn những tháng ngày anh chưa quay lại sống với em và Tiểu Trân trước đó”.

Mỗi lần nhắc đến mấy năm như ác mộng đó, Hạ Huyền Trúc vẫn cảm thấy buồn tủi: “Bây giờ ông nội và Tuyết Cầm đã mất rồi, cũng không biết mấy họ hàng khác thế nào nữa”.

Diệp Vĩnh Khang dịu giọng cười nói: “Em vẫn còn nghĩ đến họ, đừng quên trước đây họ bắt nạt em thế nào”.

“Dù sao em cũng không nợ gì họ, cũng xem như đã thanh toán xong xuôi, sau này họ thích làm thế nào là chuyện của họ, nhưng… anh nghĩ sau này họ cũng sẽ không gây phiền phức gì cho em nữa đâu”.

Diệp Vĩnh Khang sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của Hạ Huyền Trúc nên tạm thời không định nói sự thật cho cô biết.

Thật ra hai ngày trước đám họ hàng thân thích của cô đã bị Đào Xuân Yến sai người bắn chết và thiêu thành tro bụi.

“Haizz, mong là như thế. Được rồi, không nói những chuyện này nữa, ngủ sớm đi, ngày mai còn dậy sớm nữa”.

Hạ Huyền Trúc thở dài, sau đó tựa vào lòng Diệp Vĩnh Khang ngủ thiếp đi.

Cùng lúc đó.

Biệt thự nhà họ Đào ở tỉnh.

Xoảng!

Một người đàn ông trung niên thân hình cao lớn ném mạnh tách trà bằng ngọc xuống đất.

“Không báo được thù này thì tôi sẽ đi đầu xuống đất”.

Trán Đào Vân Thiên nổi đầy gân xanh, hai mắt đỏ ngầu, trông vô cùng đáng sợ.

Vừa nãy, ông ta đột nhiên nhận được tin là con gái Đào Xuân Yến mà ông ta vừa tìm về được chưa bao lâu đã bị hại chết.

Từ sau khi nhận bố con với Đào Xuân Yến, có lẽ bởi vì sự hổ thẹn đã vứt bỏ cô ta mà Đào Vân Thiên nuông chiều Đào Xuân Yến không có giới hạn, chỉ cần Đào Xuân Yến lên tiếng thì dù có là yêu cầu quá đáng, Đào Vân Thiên cũng đồng ý không chút do dự.

Trước đó Đào Xuân Yến bỗng nói muốn dẫn vệ sĩ về Giang Bắc trả thù, còn yêu cầu những vệ sĩ đó mang theo vũ khí tự động.

Lúc đó Đào Vân Thiên không đồng ý vì yêu cầu này của Đào Xuân Yến quá đáng sợ.

Bỗng dưng có một tổ chức dân sự được trang bị hàng chục vũ khí tự động xuất hiện ở nước Long Hạ thì sẽ thế nào?

Nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi Đào Xuân Yến làm nũng, Đào Vân Thiên cũng chỉ đành gật đầu đồng ý, chỉ dặn dò Đào Xuân Yến đừng làm lớn chuyện.

Ông ta nghĩ Đào Xuân Yến chỉ đối phó với một con kiến mà thôi, hơn nữa Nam Giang chỉ là thành phố nhỏ hạng ba, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.

Nhưng không ngờ quyết định này của ông ta lại đẩy Đào Xuân Yến vào địa ngục chết chóc không bao giờ quay lại.

Ban đầu cứ nghĩ là động thái bên quân đội nên ông ta chỉ có thể oán giận sao mình lại đồng ý với yêu cầu hoang đường này.

Nhưng lúc này ông ta bỗng nhận được tin tức khiến ông ta cực kỳ phẫn nộ.

Mặc dù Đào Xuân Yến bị quân đội tiêu diệt thật nhưng người hại chết cô ta lại là một người tên Diệp Vĩnh Khang.

“Truyền lệnh, tất cả vệ sĩ tập hợp ngay lập tức, theo tôi đến Giang Bắc!”

Đào Vân Thiên tức giận quát.

“Gia chủ, chuyện này tuyệt đối không thể”.

Mấy trưởng lão nhà họ Đào vội khuyên bảo: “Chúng ta nhất định phải báo thù cho đại công chúa, nhưng tình hình hiện giờ khá đặc biệt, Hạ Nguyên Thành ở Nam Giang để mắt đến chúng ta như hổ đói, giờ người của chúng ta đều tập trung ở khu vực giáp ranh, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ ra cuộc đại chiến”.

“Lúc này nội bộ chúng ta không thể thiếu người, gia chủ không thể rời khỏi tỉnh ngay lúc này, nếu không một khi bên Hạ Nguyên Thành có động tĩnh gì thì hậu quả không thể tưởng tượng được”.

Đào Vân Thiên nghiến răng nghiến lợi: “Vậy ông nói phải làm sao đây, lẽ nào không báo được thù cho Xuân Yến sao?”

Một trưởng lão vội nói: “Chắc chắn phải báo thù, chỉ là đừng huy động nhiều người như vậy, chỉ một thành phố nhỏ hạng ba thì có thể gây ra chuyện lớn gì được chứ?”

“Thế nên gia chủ chỉ cần điều động một người đắc lực đến đó giải quyết là được”.

Mặc dù Đào Vân Thiên rất tức giận nhưng cũng không mất lý trí hoàn toàn. Trưởng lão nói hoàn toàn có lý, ông ta không thể rời khỏi tỉnh nửa bước vào lúc này.

“Trong các vị ai đồng ý đến Nam Giang?”

Đào Vân Thiên hỏi.

Mấy vị trưởng lão đó lập tức cúi đầu xuống, mặc dù họ mạnh miệng nhưng nếu phải hành động thật lại không dễ chút nào.

Không phải họ sợ người tên Diệp Vĩnh Khang đó, nhưng bây giờ nhà họ Đào và Hạ Nguyên Thành đang giương cung bạt kiếm với nhau lúc nào cũng có thể lao vào đánh nhau.

Đây chính là cơ hội lập công rất lớn của họ, thế nên chắc chắn họ sẽ không từ bỏ miếng bánh lớn này để đến một thành phố hạng nhỏ khỉ ho cò gáy.

Dĩ nhiên Đào Vân Thiên có thể nhìn thấy hết suy nghĩ của mấy lão già này, trầm giọng nói: “Nếu người nào xử lý ổn thỏa chuyện này thì tôi sẽ để người đó phụ trách dự án mở rộng bảy khu dân cư ở ngoại ô phía Tây”.

Vừa nghe ông ta nói thế, mấy trưởng lão đó bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên tia sáng.

Bây giờ khu ngoại ô phía Tây đang phát triển vượt bậc, đây là một công việc rất béo bở.

Nhưng họ còn chưa kịp lên tiếng xin đi thì ngoài cửa đã vang lên giọng nói hùng hồn của một người đàn ông.

“Để con đi cho!”

Một người đàn ông vóc dáng cao lớn, cao ít nhất là một mét chín, cơ bắp cuồn cuộn sải bước đi đến, quỳ một gối xuống trước mặt Đào Vân Thiên, tức giận nói: “Bố, cứ để con đi giải quyết chuyện này, chị bị người ta hại, người làm em trai con đây phải xé xác thằng chó đó ra thành trăm mảnh, như thế mới có thể làm nguôi cơn giận trong lòng con”.

Sau khi thấy người này, mấy trưởng lão ở một bên muốn chủ động xin đi chỉ đành thở dài tiếc nuối.

Người này là con trai lớn của Đào Vân Thiên, tên là Đào Thiên Hổ, bẩm sinh đã có sức mạnh ghê gớm, tính cách mạnh mẽ, hung bạo, cực kỳ dũng mãnh, có biệt hiệu là hổ tướng số một của nhà họ Đào.

Nếu hắn đã đảm nhận thì không ai có gan dám tranh với hắn.

Thế nhưng ngay khi Đào Vân Thiên vừa định gật đầu đồng ý, ngoài cửa vang lên một giọng nói: “Bố, chuyện này vẫn nên để con đi cho”.

Một thanh niên thân hình gầy gò, sắc mặt trắng bệch như bị bệnh, trên sống mũi cao là đôi mắt đen láy chậm rãi đi đến.

Đào Thiên Hổ nhìn thấy người này thì không khỏi nhíu mày, không vui nói: “Chú ba, chú đừng góp vui vào nữa, lần này không phải đi cho vui, mà là báo thù cho chị cả, với cơ thể ốm yếu này của chú thì vẫn nên ở nhà nghỉ ngơi đi”.

Đào Thiên Khánh và Đào Thiên Hổ là hai anh em song sinh, nhưng bất kể là tính cách hay thể trạng hai người đều khác xa một trời một vực.

Sức khỏe Đào Thiên Khánh ốm yếu, nhiều bệnh từ nhỏ, tay trói gà không chặt nhưng lại có âm mưu nham hiểm, Đào Thiên Hổ không ít lần thất bại trong tay người em này.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom