Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 201: Lần sau diễn thì chú ý một chút
Đào Thiên Khánh nghiêng đầu qua, chân thành nhìn Đào Thiên Hổ nói: “Cảm ơn anh cả đã quan tâm, nhưng từ trên xuống dưới nhà họ Đào chúng ta đều biết, anh cả anh dũng vô song, có được sự mạnh mẽ hơn người, là hổ tướng số một nhà họ Đào chúng ta”.
“Bây giờ Hạ Nguyên Thành đang nhìn chằm chằm nhưng lại không dám hành động thiếu suy nghĩ cũng bởi vì kiêng kỵ uy danh của anh cả”.
“Nếu để ông ta biết anh cả rời khỏi tỉnh, nhất định sẽ phát động tấn công ồ ạt với chúng ta, cho nên lúc này anh cả tuyệt đối không thể rời khỏi tỉnh được”.
Đào Thiên Hổ nghe xong, mới vừa mở miệng định đáp lời, Đào Thiên Khánh lại đột nhiên nghiêng đầu nhìn Đào Vân Thiên, nói với vẻ vô cùng chân thành: “Bố, dù con không thể nào sánh được với sự dũng mãnh của anh cả, nhưng dù sao thì trên người con cũng chảy dòng máu nhà họ Đào”.
“Sau khi chị cả bị hãm hại, mỗi giây mỗi phút con đều như bị giày vò, hôm nay hung thủ đã xuất đầu lộ diện, con tự nguyện đến Giang Bắc trước, nhất định chính tay đâm kẻ thù, báo thù cho chị cả!”
Đào Thiên Hổ đứng một bên nổi giận đùng đùng, đứa em trai này của hắn nói chuyện lúc nào cũng có tình có lý, nghe thì êm tai, thật ra chỉ muốn cướp công mà thôi.
“Chú ba, anh cũng rất đồng tình với ý kiến của chú”.
Đào Thiên Hổ cũng làm bộ vô cùng thành khẩn, trong đầu nghĩ rằng chỉ là diễn xuất thôi mà, ai không biết chứ!
“Nhưng người tên Diệp Vĩnh Khang kia nếu đã đánh bại được chị cả thì đã nói rõ hắn không phải loại người bình thường”.
“Anh hiểu tâm trạng muốn báo thù của chú ba, nhưng tay chú trói gà còn không chặt, đến lúc đó chỉ khiến mình bị vạ lây, hơn nữa còn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà họ Đào chúng ta, đến lúc đó…”
“Anh cả, lời này của anh không đúng rồi!”
Không đợi Đào Thiên Hổ nói hết lời, Đào Thiên Khánh đột nhiên lên tiếng cắt ngang: “Cách thức báo thù không chỉ mỗi dùng bạo lực, nếu anh cả ra tay, nhất định có thể giết sạch bốn phương”.
“Nhưng đến lúc đó người khác lại bảo rằng nhà họ Đào chúng ta vì để đối phó với một con kiến hôi ở thành phố hạng ba mà phải cử mãnh tướng số một, lại còn dùng thủ đoạn dã man nhất như người nguyên thủy thì e là cũng sẽ không tốt cho danh dự của nhà họ Đào”.
“Tuy em không mạnh mẽ như anh cả, nhưng những năm nay cũng đọc không ít sách vở, người xưa nói rất hay, dùng sức để đánh thì kẻ ngu cũng làm được, dùng trí để đánh mới là thượng sách”.
“Nhà họ Đào chúng ta là gia tộc lớn tiếng tăm lừng lẫy, đương nhiên phải dùng thượng sách, đâu thể để người ta nói chúng ta là kẻ ngu được, anh cả thấy em nói có đúng không?”
“Chú…”
Sắc mặt Đào Thiên Hổ tái mét, sắp điên tiết thì Đào Vân Thiên đột nhiên lớn tiếng mắng.
“Được rồi, đừng cãi nhau nữa!”
“Khánh Nhi nói đúng, chuyện này giao cho con đi làm đi!”
“Cảm ơn bố đã giao việc cho con, con trai nhất định sẽ tự tay chặt đầu kẻ thù, dùng để tế linh hồn linh thiêng của chị cả!”
Mười phút sau.
“Vô liêm sỉ, cái thứ chó hoang lại dám mắng tôi là đồ ngu, tôi chỉ hận không thể lột da uống máu con chó này!”
Đào Thiên Hổ về đến biệt thự của mình thì bùng phát cơn giận.
“Cậu cả, cậu giữ sức đi, dẻo miệng vốn đâu phải thế mạnh của cậu, người ta có nói thêm vài câu thì cậu cũng đâu có mất miếng thịt nào”.
Một ông lão gầy trơ cả xương đang ngồi trên ghế sô pha trong biệt thự, mặc áo dài màu xanh, tóc tết thành đuôi sam dài, giọng điệu khi nói chuyện vô cùng chói tai, cho dù là vẻ ngoài hay giọng nói cũng chẳng khác gì thái giám thời cổ đại.
Điều đặc biệt là bàn tay của lão già này vô cùng trắng trẻo, ngón tay thon dài, móng tay dài chừng ba xentimet, hai quả cầu kim loại to bằng cái trứng gà linh hoạt di chuyển giữa những kẽ ngón tay lão ta trông hệt như vật còn sống.
“Ông nói nghe nhẹ nhàng ghê!”
Đào Thiên Hổ thở hồng hộc đặt mông ngồi lên ghế, tức giận nói: “Nếu chỉ bị thằng ranh kia nói vài câu thì chẳng sao cả, dù sao tôi cũng ghi nhớ mối hận này rồi, kiểu gì cũng sẽ có ngày tôi cho nó biết tay!”
“Nhưng bố đã nói, nếu ai hoàn thành được việc này thì sẽ để người đó phụ trách dự án mở rộng bảy khu dân cư ở ngoại ô phía Tây”.
“Tương lai phát triển của vùng ngoại ô phía Tây khó mà đong đếm được, nếu thật sự để dự án mở rộng bảy khu dân cư kia rơi vào tay thằng chó đó thì vị trí người thừa kế này sẽ càng xa vời với tôi”.
Đào Thiên Hổ vừa nói vừa cắn răng kêu răng rắc, theo lý thuyết hắn mới là con trai lớn, dựa theo quy tắc, vị trí người thừa kế gia chủ hẳn nên thuộc về hắn.
Nhưng đến chỗ bố hắn thì lúc nào cũng phải nghĩ đường tắt, vứt luôn quy củ lập trưởng không lập út qua một bên, lại còn nói sẽ dựa vào công lao của hai người họ để xem xét, ai cống hiến nhiều nhất cho nhà họ Đào thì sẽ lập người ấy làm người thừa kế vị trí gia chủ.
Mấy năm nay, Đào Thiên Hổ đánh Đông dẹp Tây, lập được nhiều công lao to lớn cho nhà họ Đào, nhưng hắn không dẻo miệng và mưu mô bằng đứa em trai ranh mãnh như hồ ly, đứa em trai đó còn biết lấy lòng bố khiến Đào Thiên Hổ như ngồi bàn chông mỗi ngày, nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn vị trí người thừa kế gia chủ của hắn sẽ bị đứa em trai này cướp mất!
Ông lão không đồng tình, cười nói:
“Cậu ba tâm kế đa đoan, tôi cũng không thích nhưng tôi rất tán thành một câu nói của cậu ta”.
“Câu gì cơ?”
“Ở thời đại này, sức mạnh quả thật không bằng đầu óc”.
“Mẹ kiếp!”
Đào Thiên Hổ đột nhiên đứng bật dậy, đạp mạnh khiến chiếc bàn cẩm thạch vỡ thành năm bảy mảnh: “Thằng chó hoang đó tưởng rằng chỉ cần dựa vào mấy trò lươn lẹo của nó là có thể qua mặt được tôi sao?”
“Đào Thiên Khánh, là do mày ép tao!”
Đáy mắt Đào Thiên Hổ lóe lên tia sáng nham hiểm!
Trong lúc này, Đào Thiên Khánh đã lái xe đến sân bay, mấy việc như này thì giải quyết càng sớm càng tốt, không nên chậm trễ.
Hắn không dẫn theo bất kỳ bảo vệ nào, thậm chí ngay cả một tên tay sai cũng chẳng có, chỉ một thân một mình lái xe, miệng lẩm bẩm hát theo tiếng nhạc phát ra từ radio.
Trong vô thức, xe cộ qua lại trên đường cao tốc càng lúc càng thưa thớt, đến cuối cùng chỉ còn lại mình hắn.
Cho dù là người bình thường thì cũng có thể đoán được cảnh tượng này không đúng lắm, huống hồ là kẻ mưu mẹo lươn lẹo như Đào Thiên Khánh?
Nhưng hắn lại dường như không thèm quan tâm đến việc này, vẫn cứ nhàn nhã ngân nga khúc hát.
Xoẹt xoẹt…
Sau khi rẽ qua một bùng binh phía trước, một chiếc xe thương vụ đột nhiên lao về hắn nhanh như điện, sau đó lạng qua rồi chặn ngang giữa đường.
Bảy tám gã đàn ông lực lưỡng mặc đồ đen, che mặt, trong tay xách theo mã tấu lạnh buốt, từng bước ép sát đến.
Nhưng Đào Thiên Khánh không những không tỏ ra hốt hoảng mà còn rất bình tĩnh dừng xe bên lề, cài phanh tay, ung dung xuống xe rồi châm một điếu xì gà, tựa người ở đầu xe, vẻ mặt sâu xa nhìn mấy tên côn đồ đằng đằng sát khí.
“Mau đưa đồ có giá trị trên người ra đây!”
Tên côn đồ che mặt đứng đầu nghiêm giọng nói.
Đào Thiên Khánh vẫn bình thản nhả ra một vòng khói mù mịt, xì gà Cu Ba chính tông thơm nức mũi, khiến hắn cảm thấy rất hưởng thụ.
“Xem ra tên Đào Thiên Hổ này cũng không quá ngu dốt, còn biết bảo các người ngụy trang nơi này thành hiện trường cướp bóc, cứ như vậy thì hẳn sẽ không có ai hoài nghi do hắn làm”.
Đào Thiên Khánh nở nụ cười sâu xa nói.
Bả vai của tên côn đồ che mặt đứng đầu rõ ràng hơi lung lay, hắn chớp mắt: “Đào Thiên Hổ nào, tao không quen!”
“Ha ha ha ha ha!”
Đào Thiên Khánh đột nhiên cười ha hả: “Mày đi theo Đào Thiên Hổ bao nhiêu năm như vậy, sao giờ nói không quen là không quen thế?”
“Tao kiến nghị nha, lần sau cải trang thì đừng chỉ đổi mỗi quần áo rồi che mặt không, ít ra cũng phải đổi luôn cả giày nữa, tao nói đúng hay không, đội trưởng Quách Nhị?”
“Bây giờ Hạ Nguyên Thành đang nhìn chằm chằm nhưng lại không dám hành động thiếu suy nghĩ cũng bởi vì kiêng kỵ uy danh của anh cả”.
“Nếu để ông ta biết anh cả rời khỏi tỉnh, nhất định sẽ phát động tấn công ồ ạt với chúng ta, cho nên lúc này anh cả tuyệt đối không thể rời khỏi tỉnh được”.
Đào Thiên Hổ nghe xong, mới vừa mở miệng định đáp lời, Đào Thiên Khánh lại đột nhiên nghiêng đầu nhìn Đào Vân Thiên, nói với vẻ vô cùng chân thành: “Bố, dù con không thể nào sánh được với sự dũng mãnh của anh cả, nhưng dù sao thì trên người con cũng chảy dòng máu nhà họ Đào”.
“Sau khi chị cả bị hãm hại, mỗi giây mỗi phút con đều như bị giày vò, hôm nay hung thủ đã xuất đầu lộ diện, con tự nguyện đến Giang Bắc trước, nhất định chính tay đâm kẻ thù, báo thù cho chị cả!”
Đào Thiên Hổ đứng một bên nổi giận đùng đùng, đứa em trai này của hắn nói chuyện lúc nào cũng có tình có lý, nghe thì êm tai, thật ra chỉ muốn cướp công mà thôi.
“Chú ba, anh cũng rất đồng tình với ý kiến của chú”.
Đào Thiên Hổ cũng làm bộ vô cùng thành khẩn, trong đầu nghĩ rằng chỉ là diễn xuất thôi mà, ai không biết chứ!
“Nhưng người tên Diệp Vĩnh Khang kia nếu đã đánh bại được chị cả thì đã nói rõ hắn không phải loại người bình thường”.
“Anh hiểu tâm trạng muốn báo thù của chú ba, nhưng tay chú trói gà còn không chặt, đến lúc đó chỉ khiến mình bị vạ lây, hơn nữa còn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà họ Đào chúng ta, đến lúc đó…”
“Anh cả, lời này của anh không đúng rồi!”
Không đợi Đào Thiên Hổ nói hết lời, Đào Thiên Khánh đột nhiên lên tiếng cắt ngang: “Cách thức báo thù không chỉ mỗi dùng bạo lực, nếu anh cả ra tay, nhất định có thể giết sạch bốn phương”.
“Nhưng đến lúc đó người khác lại bảo rằng nhà họ Đào chúng ta vì để đối phó với một con kiến hôi ở thành phố hạng ba mà phải cử mãnh tướng số một, lại còn dùng thủ đoạn dã man nhất như người nguyên thủy thì e là cũng sẽ không tốt cho danh dự của nhà họ Đào”.
“Tuy em không mạnh mẽ như anh cả, nhưng những năm nay cũng đọc không ít sách vở, người xưa nói rất hay, dùng sức để đánh thì kẻ ngu cũng làm được, dùng trí để đánh mới là thượng sách”.
“Nhà họ Đào chúng ta là gia tộc lớn tiếng tăm lừng lẫy, đương nhiên phải dùng thượng sách, đâu thể để người ta nói chúng ta là kẻ ngu được, anh cả thấy em nói có đúng không?”
“Chú…”
Sắc mặt Đào Thiên Hổ tái mét, sắp điên tiết thì Đào Vân Thiên đột nhiên lớn tiếng mắng.
“Được rồi, đừng cãi nhau nữa!”
“Khánh Nhi nói đúng, chuyện này giao cho con đi làm đi!”
“Cảm ơn bố đã giao việc cho con, con trai nhất định sẽ tự tay chặt đầu kẻ thù, dùng để tế linh hồn linh thiêng của chị cả!”
Mười phút sau.
“Vô liêm sỉ, cái thứ chó hoang lại dám mắng tôi là đồ ngu, tôi chỉ hận không thể lột da uống máu con chó này!”
Đào Thiên Hổ về đến biệt thự của mình thì bùng phát cơn giận.
“Cậu cả, cậu giữ sức đi, dẻo miệng vốn đâu phải thế mạnh của cậu, người ta có nói thêm vài câu thì cậu cũng đâu có mất miếng thịt nào”.
Một ông lão gầy trơ cả xương đang ngồi trên ghế sô pha trong biệt thự, mặc áo dài màu xanh, tóc tết thành đuôi sam dài, giọng điệu khi nói chuyện vô cùng chói tai, cho dù là vẻ ngoài hay giọng nói cũng chẳng khác gì thái giám thời cổ đại.
Điều đặc biệt là bàn tay của lão già này vô cùng trắng trẻo, ngón tay thon dài, móng tay dài chừng ba xentimet, hai quả cầu kim loại to bằng cái trứng gà linh hoạt di chuyển giữa những kẽ ngón tay lão ta trông hệt như vật còn sống.
“Ông nói nghe nhẹ nhàng ghê!”
Đào Thiên Hổ thở hồng hộc đặt mông ngồi lên ghế, tức giận nói: “Nếu chỉ bị thằng ranh kia nói vài câu thì chẳng sao cả, dù sao tôi cũng ghi nhớ mối hận này rồi, kiểu gì cũng sẽ có ngày tôi cho nó biết tay!”
“Nhưng bố đã nói, nếu ai hoàn thành được việc này thì sẽ để người đó phụ trách dự án mở rộng bảy khu dân cư ở ngoại ô phía Tây”.
“Tương lai phát triển của vùng ngoại ô phía Tây khó mà đong đếm được, nếu thật sự để dự án mở rộng bảy khu dân cư kia rơi vào tay thằng chó đó thì vị trí người thừa kế này sẽ càng xa vời với tôi”.
Đào Thiên Hổ vừa nói vừa cắn răng kêu răng rắc, theo lý thuyết hắn mới là con trai lớn, dựa theo quy tắc, vị trí người thừa kế gia chủ hẳn nên thuộc về hắn.
Nhưng đến chỗ bố hắn thì lúc nào cũng phải nghĩ đường tắt, vứt luôn quy củ lập trưởng không lập út qua một bên, lại còn nói sẽ dựa vào công lao của hai người họ để xem xét, ai cống hiến nhiều nhất cho nhà họ Đào thì sẽ lập người ấy làm người thừa kế vị trí gia chủ.
Mấy năm nay, Đào Thiên Hổ đánh Đông dẹp Tây, lập được nhiều công lao to lớn cho nhà họ Đào, nhưng hắn không dẻo miệng và mưu mô bằng đứa em trai ranh mãnh như hồ ly, đứa em trai đó còn biết lấy lòng bố khiến Đào Thiên Hổ như ngồi bàn chông mỗi ngày, nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn vị trí người thừa kế gia chủ của hắn sẽ bị đứa em trai này cướp mất!
Ông lão không đồng tình, cười nói:
“Cậu ba tâm kế đa đoan, tôi cũng không thích nhưng tôi rất tán thành một câu nói của cậu ta”.
“Câu gì cơ?”
“Ở thời đại này, sức mạnh quả thật không bằng đầu óc”.
“Mẹ kiếp!”
Đào Thiên Hổ đột nhiên đứng bật dậy, đạp mạnh khiến chiếc bàn cẩm thạch vỡ thành năm bảy mảnh: “Thằng chó hoang đó tưởng rằng chỉ cần dựa vào mấy trò lươn lẹo của nó là có thể qua mặt được tôi sao?”
“Đào Thiên Khánh, là do mày ép tao!”
Đáy mắt Đào Thiên Hổ lóe lên tia sáng nham hiểm!
Trong lúc này, Đào Thiên Khánh đã lái xe đến sân bay, mấy việc như này thì giải quyết càng sớm càng tốt, không nên chậm trễ.
Hắn không dẫn theo bất kỳ bảo vệ nào, thậm chí ngay cả một tên tay sai cũng chẳng có, chỉ một thân một mình lái xe, miệng lẩm bẩm hát theo tiếng nhạc phát ra từ radio.
Trong vô thức, xe cộ qua lại trên đường cao tốc càng lúc càng thưa thớt, đến cuối cùng chỉ còn lại mình hắn.
Cho dù là người bình thường thì cũng có thể đoán được cảnh tượng này không đúng lắm, huống hồ là kẻ mưu mẹo lươn lẹo như Đào Thiên Khánh?
Nhưng hắn lại dường như không thèm quan tâm đến việc này, vẫn cứ nhàn nhã ngân nga khúc hát.
Xoẹt xoẹt…
Sau khi rẽ qua một bùng binh phía trước, một chiếc xe thương vụ đột nhiên lao về hắn nhanh như điện, sau đó lạng qua rồi chặn ngang giữa đường.
Bảy tám gã đàn ông lực lưỡng mặc đồ đen, che mặt, trong tay xách theo mã tấu lạnh buốt, từng bước ép sát đến.
Nhưng Đào Thiên Khánh không những không tỏ ra hốt hoảng mà còn rất bình tĩnh dừng xe bên lề, cài phanh tay, ung dung xuống xe rồi châm một điếu xì gà, tựa người ở đầu xe, vẻ mặt sâu xa nhìn mấy tên côn đồ đằng đằng sát khí.
“Mau đưa đồ có giá trị trên người ra đây!”
Tên côn đồ che mặt đứng đầu nghiêm giọng nói.
Đào Thiên Khánh vẫn bình thản nhả ra một vòng khói mù mịt, xì gà Cu Ba chính tông thơm nức mũi, khiến hắn cảm thấy rất hưởng thụ.
“Xem ra tên Đào Thiên Hổ này cũng không quá ngu dốt, còn biết bảo các người ngụy trang nơi này thành hiện trường cướp bóc, cứ như vậy thì hẳn sẽ không có ai hoài nghi do hắn làm”.
Đào Thiên Khánh nở nụ cười sâu xa nói.
Bả vai của tên côn đồ che mặt đứng đầu rõ ràng hơi lung lay, hắn chớp mắt: “Đào Thiên Hổ nào, tao không quen!”
“Ha ha ha ha ha!”
Đào Thiên Khánh đột nhiên cười ha hả: “Mày đi theo Đào Thiên Hổ bao nhiêu năm như vậy, sao giờ nói không quen là không quen thế?”
“Tao kiến nghị nha, lần sau cải trang thì đừng chỉ đổi mỗi quần áo rồi che mặt không, ít ra cũng phải đổi luôn cả giày nữa, tao nói đúng hay không, đội trưởng Quách Nhị?”
Bình luận facebook