• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 199: Manh mối của Sử Nam Bắc

“Tôi mong là sẽ không có lần sau!”

Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh đáp lời nhưng lại khiến Lăng Vi túa đầy mồ hôi lạnh trong nháy mắt: “Nhất định sẽ không!”

Lúc này, Diệp Vĩnh Khang mới dời mắt đi, rút một tờ khăn giấy lau miệng rồi vươn vai, nói: “Được, hôm nay đến đây thôi, có chuyện gì thì kịp thời báo cáo với tôi là được”.

Sỡ dĩ hôm nay Diệp Vĩnh Khang đích thân đến đây một chuyến đương nhiên không phải vì chuyện ký tên, mà là vì muốn nhìn thử xem dự án bí mật mà anh đang tiến hành đến đâu rồi.

Sau khi anh về nước không bao lâu thì kế hoạch này cũng đã được khởi động, việc giữ bí mật thực hiện vô cùng nghiêm khắc, ngoài Lăng Vi ra thì đến cả đám người Thiên Ảnh cũng không hề hay biết.

Đương nhiên không phải vì anh không tin tưởng mấy người Thiên Ảnh, mà công trình này liên quan đến một kế hoạch vô cùng đặc thù, để tránh nảy sinh nhiều rắc rối thì càng ít người biết càng tốt.

“Đúng rồi anh Diệp, có chuyện này tôi cần phải nói với anh”.

Lăng Vi đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó liền mở lời: “Dạo gần đây, chúng ta có nhiều khoản tiền lớn được tiêu thụ ở Tư Liên, không thuộc về bất kỳ phương diện đầu tư thương mại nào mà hoàn toàn đơn thuần tiêu xài hưởng lạc”.

“Máy bay tư nhân, siêu xe, biển đảo, nhiều loại châu báu quý hiếm, trong vòng một tuần ngắn ngủi đã chi tiêu hơn năm tỷ tệ”.

“Mà khoản tiền này được lấy ra từ thẻ tín dụng không giới hạn thuộc tài khoản của anh Sử, tôi định liên lạc thử với anh ấy để hỏi han tình hình sử dụng tiền bạc”.

“Nhưng cho dù tôi có dùng cách gì đi nữa thì cũng không liên lạc được với anh ấy, cho nên tôi luôn cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, cứ mãi do dự không biết có nên tạm đóng băng thẻ tín dụng này trước khi liên lạc được với anh Sử không”.

Khuôn mặt Diệp Vĩnh Khang đanh lại: “Cô chắc chắn là thẻ của Sử Nam Bắc chứ?”

Lăng Vi gật đầu: “Đã xác định là thẻ của anh ấy, nhưng tôi không dám chắc chắn có phải chính anh ấy tiêu xài hay không”.

“Khoản chi tiêu đầu tiên ở bên kia của anh ta là khi nào?”

Diệp Vĩnh Khang hỏi.

Lăng Vi đáp: “Một tuần trước, khoản chi đầu tiên là một viên kim cương Nam Phi, trị giá chín mươi triệu tệ”.

“Tính đến hôm nay, mỗi ngày đều tiêu một số tiền rất lớn, chưa từng gián đoạn bao giờ”.

“Chuyện này tạm thời đừng nói với ai, chỉ bảo là chi tiêu bình thường”.

Diệp Vĩnh Khang dặn dò câu này xong thì vội vàng đứng dậy rời đi.

“Thiên Ảnh, cô lập tức phái người… Không, bây giờ cô đích thân đến Tư Liên một chuyến, mang theo ít nhất ba tiểu đoàn, nhanh chóng trú đóng tại nước Hùng!

“Nhớ kỹ, hành động bí mật, tuyệt đối không được kinh động bất kỳ ai, có thể Ám Dạ Các có đóng quân ở đó, có được manh mối gì lập tức báo cáo với tôi!”

“Vâng thưa Điện Chủ!”

Tiếng hô dõng dạc mạnh mẽ của Thiên Ảnh vọng lại từ đầu bên kia điện thoại.

Sau vụ phản bội và soán vị của Thạch Hữu Sâm, Ám Dạ Các bắt đầu điên cuồng xuất binh đánh trận, ngay cả Điện Long Thần cũng trở thành mục tiêu tấn công của chúng.

Nhưng sau khi bị Điện Long Thần liên tục đánh bại mấy lần, chúng lập tức chia thành nhiều tốp nhỏ, từ chỗ sáng lẫn vào trốn trong chỗ tối, nhưng vẫn không ngừng phát động tập kích và ám sát nhằm vào Điện Long Thần, tới không thấy bóng đi không thấy hình, Điện Long Thần có sức mà không làm được gì, điều này khiến bọn họ cảm thấy rất bất lực.

Bây giờ rốt cuộc cũng có đầu mối chỉ ra được đại bản doanh của bọn chúng rất có thể ẩn núp ở nước Hùng, đối với Điện Long Thần mà nói, đây đương nhiên là một tin tốt!

Cho nên Diệp Vĩnh Khang mới để Thiên Ảnh điều đi ba tiểu đoàn quân binh hạng nặng bao vây và trấn áp, nếu bỏ qua cơ hội lần này thì không biết lần sau sẽ là lúc nào.

Hơn nữa, lần hành động này có thể không chỉ liên quan đến việc sống chết của Ám Dạ Các, có lẽ…

Diệp Vĩnh Khang thở ra một hơi thật dài, gắng sức xua đi ưu tư đổi lại thành vẻ bình thường như mọi ngày.

Hy vọng suy đoán của mình là chính xác!

Lúc này đã là mười giờ tối, Tiểu Trân đã ngủ say từ lâu, Diệp Vĩnh Khang ngồi ở phòng khách chờ Hạ Huyền Trúc về nhà.

Khoảng thời gian này Hạ Huyền Trúc vô cùng bận bịu, hầu như đêm nào cũng hơn mười giờ mới về đến nhà, Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy mà đau ở trong lòng, anh không muốn vợ mình cực khổ như vậy.

Nhưng Hạ Huyền Trúc hết lần này đến lần khác tỏ ra cương quyết, cho dù Diệp Vĩnh Khang có khuyên thế nào cũng nghe không lọt tai, mỗi ngày đều biến thành người cuồng công việc như sắp hóa thành cái máy đến nơi.

Tiếng động cơ xe truyền từ ngoài cửa vào, Diệp Vĩnh Khang vội vàng đứng lên mở cửa, giờ này mới về cũng chỉ có vợ yêu nhà mình.

“Mau tới giúp em chút”.

Hạ Huyền Trúc ôm một đống văn kiện trong tay, lảo đảo đi tới, Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng đỡ lấy đống giấy tờ đó.

“Cô vợ của anh ơi, cỡ này chắc cũng mấy chục ký đấy, sao lại nhiều thế?”

Diệp Vĩnh Khang vừa nhận lấy chồng văn kiện vừa lẩm bẩm.

“Tất cả đều là tài liệu của dự án đấy, đây, đây và cả đây nữa!”

Hạ Huyền Trúc ôm chồng tài liệu kia mới đi có mấy bước đã thở không ra hơi.

“Tiểu Thiên, em chậm thôi, không thì cứ để đó đã, để Vĩnh Khang tới dọn cho”.

Hạ Huyền Trúc nghiêng đầu nói với ra ngoài cửa.

“Không sao đâu sếp Hạ, em chuyển được mà”.

Một giọng nói vô cùng trong trẻo thanh tao vang lên, một cô gái vóc dáng nhỏ xinh đáng yêu mà lả lướt ôm theo một chồng văn kiện cao gần bằng mình đi vào.

Diệp Vĩnh Khang đặt tài liệu lên bàn, vừa định đi tới giúp đỡ nhưng sau khi thấy cô gái kia thì đột nhiên khựng lại, rồi từ từ nhích qua bên cạnh nửa bước, nhường ra một lối đi.

Cô gái này nhỏ nhắn xinh xắn, chân đi giày cao gót, trong tay ôm ít nhất mấy chục ký tài liệu, thở hồng hộc.

Nhưng Diệp Vĩnh Khang lại phát hiện ra, dù cô ấy thở hổn hển nhưng nhịp chân bước đi vẫn rất nhẹ nhàng, giống như là không dùng mấy sức lực vậy.

“Sếp Hạ, vậy em về trước nhé, sáng sớm mai em đến đón chị”.

Cô gái đặt tài liệu lên bàn, tươi cười chào hỏi Hạ Huyền Trúc, sau đó vui vẻ ra khỏi cửa.

“Vội gì chứ, uống ly nước đã rồi đi!”

Hạ Huyền Trúc nói.

“Không cần đâu ạ!”

Cô gái phất tay với Hạ Huyền Trúc, sau đó cười khanh khách rời đi.

Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm mắt không hề chớp, vẻ mặt như đang suy nghĩ gì đó.

“Sao đó, anh thấy gái đẹp là ngắm không dứt nổi mắt à? Quả nhiên đàn ông đều là đồ háo sắc!”

Hạ Huyền Trúc thấy vẻ mặt này của Diệp Vĩnh Khang thì không vui nói dỗi.

Diệp Vĩnh Khang mỉm cười đáp: “Em nghĩ cái gì thế, đến cả vợ anh là người phụ nữ đẹp nhất thế gian mà anh còn chưa ngắm đủ nữa là, hơi sức đâu mà đi nhìn người phụ nữ khác”.

“Chẳng qua anh chỉ thấy người này rất lạ mắt, lúc trước hình như anh chưa từng gặp cô ta ở công ty em”.

Hạ Huyền Trúc vừa sửa sang tài liệu vừa nói: “Hôm nay mới đi làm, tên Thiên Diệp Nhi, trợ lý của em”.

“Ồ, ngày đầu tiên đến công ty đã làm trợ lý của em rồi sao?”

Diệp Vĩnh Khang nảy sinh chút nghi ngờ, trợ lý tổng giám đốc cũng coi như là cao tầng trong công ty rồi.

Nhắc đến việc này, vẻ mặt Hạ Huyền Trúc tràn đầy tán thưởng: “Nói ra chắc anh cũng không tin, lần này em hình như nhặt được báu vật rồi”.

“Diệp Nhi chủ động nộp hồ sơ, vừa phỏng vấn đã nói muốn làm trợ lý tổng giám đốc”.

“Khi ấy em thấy cô ấy còn trẻ, giống như sinh viên chưa tốt nghiệp vậy bèn thuận miệng hỏi cô ấy biết làm gì”.

“Kết quả là cô ấy vừa mở miệng đã khiến em hoảng hốt, thông thạo bảy thứ tiếng không gồm tiếng mẹ đẻ, suy luận cũng rất sắc sảo, đặc biệt là từ cử chỉ cho đến lời nói của cô ấy đều toát lên một loại khí chất rất đặc biệt”.

“Em cũng bắt đầu nhìn cô ấy với con mắt khác, sau đó em lại hỏi cô ấy thêm vài vấn đề, kết quả là câu trả lời của cô ấy thật sự không có chỗ chê”.

“Em chưa từng gặp nhân tài nào như thế nên đã phá lệ tuyển dụng tại chỗ, để cô ấy làm trợ lý của em, sau này có người như vậy phụ việc bên cạnh thì ít nhất cũng khiến em an tâm một nửa, anh nói xem có đúng là em nhặt được bảo vật rồi không?”

Diệp Vĩnh Khang nghe xong nhẹ nhàng sờ cằm, trầm ngâm một lúc mới cười sâu xa: “Ừ, em thật sự đã nhặt được bảo vật rồi, hơn nữa những bản lĩnh mà em được thấy cũng chỉ là cọng lông mà thôi”.

Hạ Huyền Trúc sửng sốt: “Anh biết cô ấy sao?”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom