Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 202: Gấu bự và cô gái nhỏ
Người mặc đồ đen vội vàng nhìn xuống, phát hiện dưới chân vẫn đang đi đôi ủng da đặc chế của đội vệ sĩ nhà họ Đào!
"Cậu hai, nếu giờ cậu đã biết tôi là ai rồi thì tôi cũng không vòng vo nữa".
"Cậu cả là con trai trưởng của gia chủ, vị trí gia chủ kế tiếp nên thuộc về cậu ấy".
"Nhưng cậu hai, cậu vẫn cứ không biết tốt xấu, lúc nào cũng đối đầu lại cậu cả, hôm nay đừng trách ai!"
"Muốn trách thì trách chính cậu ấy, cậu hai, lên đường đi!"
Sau khi nói xong, người đàn ông mặc đồ đen liền ra sức chém về phía cổ Đào Thiên Khánh.
Tuy nhiên, Đào Thiên Khánh vẫn mang một vẻ mặt thản nhiên, thậm chí không hề có động tác né tránh, khóe miệng còn hiện lên một nụ cười đùa giỡn.
Vù--
Con dao sắc bén bằng thép vạch ra một đường giống như thủy ngân, nếu bị cú này chém phải sẽ bay đầu như chơi chứ chẳng đùa đâu!
Keng!
Tuy nhiên, ngay khi lưỡi kiếm cách cổ Đào Thiên Khánh chưa đầy một centimet, đột nhiên vang lên âm thanh của kim loại khi va chạm vào nhau.
Người mặc áo đen chỉ cảm thấy cổ tay tê dại đi, sau đó con dao trong tay liền bị một lực mạnh đánh bay ra ngoài!
"Ai?"
Người áo đen quát lên một tiếng, những người áo đen khác cũng cảnh giác nhìn xung quanh.
"Mày là ai?”
Một người mặc đồ đen đứng ở cuối cùng đột nhiên quay đầu lại, hét lớn về phía sau.
Mọi người theo tiếng hét nhìn lại thì thấy một nữ sinh có dáng người nhỏ nhắn xinh đẹp, mặc váy kẻ học sinh màu xanh trắng, tóc dài xõa ngang vai, khoác trên vai một chiếc cặp xinh xắn chậm rãi đi về phía bên này.
Mặc dù lúc này ở đây xuất hiện nữ sinh là chuyện hết sức kì lạ, nhưng dung mạo cùng đôi mắt trong veo của đối phương khiến người ta khó có thể có ác cảm với cô ta.
Người mặc đồ đen cầm đầu không hổ danh là đội trưởng, đầu óc tương đối nhanh nhạy, nhìn chằm chằm cô gái nhỏ, trầm giọng nói: "Cô là ai, tại sao lại ở chỗ này?"
Cô gái nhỏ ngẩng đầu, nhìn người đàn ông mặc đồ đen với đôi mắt to vô tội, sau đó từ trong miệng lấy ra một cây kẹo mút trái cam đưa cho người đàn ông mặc đồ đen: "Anh muốn ăn kẹo không?"
Đối mặt với một cô gái nhỏ trong sáng và đáng yêu như vậy, chỉ cần là đàn ông, sẽ bị tan chảy ngay lập tức.
Nhưng người đàn ông mặc áo đen cầm đầu dường như không biết thương hoa tiếc ngọc, hung hăng giơ tay đánh bay que kẹo mút lên không trung, tức giận nói: "Trả lời câu hỏi của tôi, cô là ai?”
Thấy bên kia vẫn nhìn mình chằm chằm, không có ý định trả lời, người đàn ông mặc đồ đen tuân thủ nguyên tắc thà giết lầm còn hơn bỏ sót, lập tức giáng một cú đấm về phía mặt đối phương.
Rắc…
Tiếng xương nứt giòn tan vang lên.
Người áo đen trợn to hai mắt, nắm đấm hụt vẫn duỗi về phía trước, vẻ mặt đầy nghi hoặc, không thể tưởng tượng nổi.
Hắn không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cả đời này hắn cũng không thể giải được bí ẩn này.
Cơ thể vạm vỡ đó ngã ngửa ra đất, cổ họng hắn lõm xuống một mảng lớn, hóa ra là trong phút chốc cổ họng hắn đã bị đánh nát!
Mấy người mặc đồ đen bên cạnh đều sửng sốt, sau khi biết đã nhìn thấy thủ lĩnh của mình ngã xuống đất, bọn họ mới đột nhiên có phản ứng!
Xoạt--
Bảy tám con dao bằng thép sáng loáng giơ lên, khi đang chuẩn bị xông lên chém đầu cô gái kia, thì chợt nghe thấy một tiếng nổ, như mặt đất nổi sấm sét, cả mặt đất nhất thời rung lên.
Ngay sau đó, một bóng đen cực lớn đột nhiên vụt qua.
Vẻ mặt của cô gái nhỏ đột nhiên biến sắc, lớn tiếng nói: "Đồ gấu bự, đừng tranh với tôi!"
Tuy nhiên, lời còn chưa dứt, những người mặc đồ đen đã bị một sức mạnh cực lớn đánh bay về mọi hướng, như thể có một quả pháo thần công nổ tung giữa họ vậy.
"Đồ gấu bự, sao lần nào cũng tranh của tôi vậy, tôi còn chưa chơi đủ mà!"
Cô gái nhỏ nhìn thấy đám người mặc đồ đen bị đánh bay đã nghẻo cổ hết, tức giận giậm chân một cái.
Trước mặt cô ta xuất hiện một người đàn ông có râu quai nón, cao ít nhất hai mét, dáng người vạm vỡ và mặc áo khoác da màu đen.
"Hê hê, thực xin lỗi, tôi nhất thời không nhịn được, lần sau nhất định sẽ không tranh giành với cô nữa".
Người đàn ông có râu gãi đầu cười, lộ ra những chiếc răng to màu vàng khè kinh tởm.
"Anh còn muốn có lần sau à, tiếp chiêu đi!"
Cô gái nhỏ đan năm ngón tay vào nhau, cả cánh tay đột nhiên giống như một con rắn độc, phi mạnh về phía cổ họng tên đàn ông râu quai nón.
"Ác vậy sao, vậy tôi cũng phải trả đòn rồi!"
Tên râu quai nón vội vàng lùi lại hai bước, đồng thời giơ nắm đấm to bằng bao cát lên, đang định đập tới thì sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói yếu ớt: "Nghịch đủ chưa?"
Nghe thấy giọng nói này, hai người mới hậm hực bỏ tay xuống, quay người cung kính nói: "Cậu hai".
Đào Thiên Khánh say sưa phun ra một ngụm khói với mùi thơm nồng của xì gà Cuba, rồi ném đoạn xì gà còn lại đã gần hết về phía tên râu quai nón, sau đó mở cửa lên xe bước lên.
"Cảm ơn cậu hai".
Tên râu quai nón đón lấy điếu xì gà trong tay, rít một hơi đầy hưởng thụ, phun khói dày đặc về phía cô gái nhỏ: "Thơm không?"
"Anh tránh xa tôi ra, xin anh đấy, lần sau có thể đánh răng rồi mới ra ngoài không?"
Cô gái bịt mũi tỏ vẻ khó chịu, tên râu quai nón cười phá lên rồi hai người mỗi người một bên ngồi vào sau xe.
Sau một tiếng rưỡi, máy bay hạ cánh thuận lợi xuống sân bay Giang Bắc.
"Không khí ở vùng đất nhỏ bé này thật tốt, hay là chúng ta ở đây chơi vài ngày nữa rồi hẵng rời đi".
Sau khi xuống máy bay, tên râu quai nón liền há miệng hít thở không khí trong lành.
"Ngậm mồm vào đi, cho dù không khí tốt đến đâu cũng không chịu nổi cái mồm thối của anh đâu!"
Cô gái nhỏ tỏ vẻ chán ghét, nói với Đào Thiên Khánh: "Cậu hai, cậu cứ đưa thông tin của người đó cho tôi, sau đó cậu nghỉ ngơi trước đi, tôi làm xong việc sẽ đến".
Đào Thiên Khánh khẽ lắc đầu, khóe miệng cong lên một vòng ranh mãnh, nhẹ nói: "Đừng nóng, trước tiên tôi đưa hai người đến một nơi đã, một nơi có phong cảnh đẹp!"
Ngày hôm sau.
Sau khi Diệp Vĩnh Khang đưa Tiểu Trân đến nhà trẻ, như thường lệ, anh vòng qua chợ mua đồ ăn, sau đó về nhà dọn dẹp nhà cửa.
Nói ra thì cũng hơi uất ức, thời gian bọn họ chuyển đến đây không coi là quá ngắn, nhưng cho tới bây giờ, hàng xóm vẫn cho rằng Diệp Vĩnh Khang là nam bảo mẫu được thuê ở biệt thự này.
Bởi vì tất cả những người có đủ điều kiện sống ở đây, không phải người lắm tiền thì cũng quyền cao chức trọng, chả có ai đi làm việc nhà cả.
Ngoài ra, Diệp Vĩnh Khang cũng không chú trọng cách ăn mặc, lúc nào cũng mặc áo phông rẻ tiền và quần bò trắng, suốt ngày đi chợ với dọn dẹp, nói anh không phải bảo mẫu ai mà tin chứ.
Diệp Vĩnh Khang vừa mới lau nhà xong, đang định pha một tách trà cho mình thì điện thoại của anh đột nhiên vang lên, một số lạ.
"Ai?"
Diệp Vĩnh Khang vừa nắm lấy một nắm trà thơm bỏ vào trong tách trà vừa nghe điện thoại.
"Anh Diệp, anh qua đây được không, tôi xin anh".
Đầu dây bên kia vang lên tiếng nức nở của một cô gái.
Diệp Vĩnh Khang nhíu mày, luôn cảm thấy giọng nói đó rất quen, nhưng nhất thời không nhớ ra được mình đã nghe thấy ở đâu: "Cô là ai?"
"Cậu hai, nếu giờ cậu đã biết tôi là ai rồi thì tôi cũng không vòng vo nữa".
"Cậu cả là con trai trưởng của gia chủ, vị trí gia chủ kế tiếp nên thuộc về cậu ấy".
"Nhưng cậu hai, cậu vẫn cứ không biết tốt xấu, lúc nào cũng đối đầu lại cậu cả, hôm nay đừng trách ai!"
"Muốn trách thì trách chính cậu ấy, cậu hai, lên đường đi!"
Sau khi nói xong, người đàn ông mặc đồ đen liền ra sức chém về phía cổ Đào Thiên Khánh.
Tuy nhiên, Đào Thiên Khánh vẫn mang một vẻ mặt thản nhiên, thậm chí không hề có động tác né tránh, khóe miệng còn hiện lên một nụ cười đùa giỡn.
Vù--
Con dao sắc bén bằng thép vạch ra một đường giống như thủy ngân, nếu bị cú này chém phải sẽ bay đầu như chơi chứ chẳng đùa đâu!
Keng!
Tuy nhiên, ngay khi lưỡi kiếm cách cổ Đào Thiên Khánh chưa đầy một centimet, đột nhiên vang lên âm thanh của kim loại khi va chạm vào nhau.
Người mặc áo đen chỉ cảm thấy cổ tay tê dại đi, sau đó con dao trong tay liền bị một lực mạnh đánh bay ra ngoài!
"Ai?"
Người áo đen quát lên một tiếng, những người áo đen khác cũng cảnh giác nhìn xung quanh.
"Mày là ai?”
Một người mặc đồ đen đứng ở cuối cùng đột nhiên quay đầu lại, hét lớn về phía sau.
Mọi người theo tiếng hét nhìn lại thì thấy một nữ sinh có dáng người nhỏ nhắn xinh đẹp, mặc váy kẻ học sinh màu xanh trắng, tóc dài xõa ngang vai, khoác trên vai một chiếc cặp xinh xắn chậm rãi đi về phía bên này.
Mặc dù lúc này ở đây xuất hiện nữ sinh là chuyện hết sức kì lạ, nhưng dung mạo cùng đôi mắt trong veo của đối phương khiến người ta khó có thể có ác cảm với cô ta.
Người mặc đồ đen cầm đầu không hổ danh là đội trưởng, đầu óc tương đối nhanh nhạy, nhìn chằm chằm cô gái nhỏ, trầm giọng nói: "Cô là ai, tại sao lại ở chỗ này?"
Cô gái nhỏ ngẩng đầu, nhìn người đàn ông mặc đồ đen với đôi mắt to vô tội, sau đó từ trong miệng lấy ra một cây kẹo mút trái cam đưa cho người đàn ông mặc đồ đen: "Anh muốn ăn kẹo không?"
Đối mặt với một cô gái nhỏ trong sáng và đáng yêu như vậy, chỉ cần là đàn ông, sẽ bị tan chảy ngay lập tức.
Nhưng người đàn ông mặc áo đen cầm đầu dường như không biết thương hoa tiếc ngọc, hung hăng giơ tay đánh bay que kẹo mút lên không trung, tức giận nói: "Trả lời câu hỏi của tôi, cô là ai?”
Thấy bên kia vẫn nhìn mình chằm chằm, không có ý định trả lời, người đàn ông mặc đồ đen tuân thủ nguyên tắc thà giết lầm còn hơn bỏ sót, lập tức giáng một cú đấm về phía mặt đối phương.
Rắc…
Tiếng xương nứt giòn tan vang lên.
Người áo đen trợn to hai mắt, nắm đấm hụt vẫn duỗi về phía trước, vẻ mặt đầy nghi hoặc, không thể tưởng tượng nổi.
Hắn không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cả đời này hắn cũng không thể giải được bí ẩn này.
Cơ thể vạm vỡ đó ngã ngửa ra đất, cổ họng hắn lõm xuống một mảng lớn, hóa ra là trong phút chốc cổ họng hắn đã bị đánh nát!
Mấy người mặc đồ đen bên cạnh đều sửng sốt, sau khi biết đã nhìn thấy thủ lĩnh của mình ngã xuống đất, bọn họ mới đột nhiên có phản ứng!
Xoạt--
Bảy tám con dao bằng thép sáng loáng giơ lên, khi đang chuẩn bị xông lên chém đầu cô gái kia, thì chợt nghe thấy một tiếng nổ, như mặt đất nổi sấm sét, cả mặt đất nhất thời rung lên.
Ngay sau đó, một bóng đen cực lớn đột nhiên vụt qua.
Vẻ mặt của cô gái nhỏ đột nhiên biến sắc, lớn tiếng nói: "Đồ gấu bự, đừng tranh với tôi!"
Tuy nhiên, lời còn chưa dứt, những người mặc đồ đen đã bị một sức mạnh cực lớn đánh bay về mọi hướng, như thể có một quả pháo thần công nổ tung giữa họ vậy.
"Đồ gấu bự, sao lần nào cũng tranh của tôi vậy, tôi còn chưa chơi đủ mà!"
Cô gái nhỏ nhìn thấy đám người mặc đồ đen bị đánh bay đã nghẻo cổ hết, tức giận giậm chân một cái.
Trước mặt cô ta xuất hiện một người đàn ông có râu quai nón, cao ít nhất hai mét, dáng người vạm vỡ và mặc áo khoác da màu đen.
"Hê hê, thực xin lỗi, tôi nhất thời không nhịn được, lần sau nhất định sẽ không tranh giành với cô nữa".
Người đàn ông có râu gãi đầu cười, lộ ra những chiếc răng to màu vàng khè kinh tởm.
"Anh còn muốn có lần sau à, tiếp chiêu đi!"
Cô gái nhỏ đan năm ngón tay vào nhau, cả cánh tay đột nhiên giống như một con rắn độc, phi mạnh về phía cổ họng tên đàn ông râu quai nón.
"Ác vậy sao, vậy tôi cũng phải trả đòn rồi!"
Tên râu quai nón vội vàng lùi lại hai bước, đồng thời giơ nắm đấm to bằng bao cát lên, đang định đập tới thì sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói yếu ớt: "Nghịch đủ chưa?"
Nghe thấy giọng nói này, hai người mới hậm hực bỏ tay xuống, quay người cung kính nói: "Cậu hai".
Đào Thiên Khánh say sưa phun ra một ngụm khói với mùi thơm nồng của xì gà Cuba, rồi ném đoạn xì gà còn lại đã gần hết về phía tên râu quai nón, sau đó mở cửa lên xe bước lên.
"Cảm ơn cậu hai".
Tên râu quai nón đón lấy điếu xì gà trong tay, rít một hơi đầy hưởng thụ, phun khói dày đặc về phía cô gái nhỏ: "Thơm không?"
"Anh tránh xa tôi ra, xin anh đấy, lần sau có thể đánh răng rồi mới ra ngoài không?"
Cô gái bịt mũi tỏ vẻ khó chịu, tên râu quai nón cười phá lên rồi hai người mỗi người một bên ngồi vào sau xe.
Sau một tiếng rưỡi, máy bay hạ cánh thuận lợi xuống sân bay Giang Bắc.
"Không khí ở vùng đất nhỏ bé này thật tốt, hay là chúng ta ở đây chơi vài ngày nữa rồi hẵng rời đi".
Sau khi xuống máy bay, tên râu quai nón liền há miệng hít thở không khí trong lành.
"Ngậm mồm vào đi, cho dù không khí tốt đến đâu cũng không chịu nổi cái mồm thối của anh đâu!"
Cô gái nhỏ tỏ vẻ chán ghét, nói với Đào Thiên Khánh: "Cậu hai, cậu cứ đưa thông tin của người đó cho tôi, sau đó cậu nghỉ ngơi trước đi, tôi làm xong việc sẽ đến".
Đào Thiên Khánh khẽ lắc đầu, khóe miệng cong lên một vòng ranh mãnh, nhẹ nói: "Đừng nóng, trước tiên tôi đưa hai người đến một nơi đã, một nơi có phong cảnh đẹp!"
Ngày hôm sau.
Sau khi Diệp Vĩnh Khang đưa Tiểu Trân đến nhà trẻ, như thường lệ, anh vòng qua chợ mua đồ ăn, sau đó về nhà dọn dẹp nhà cửa.
Nói ra thì cũng hơi uất ức, thời gian bọn họ chuyển đến đây không coi là quá ngắn, nhưng cho tới bây giờ, hàng xóm vẫn cho rằng Diệp Vĩnh Khang là nam bảo mẫu được thuê ở biệt thự này.
Bởi vì tất cả những người có đủ điều kiện sống ở đây, không phải người lắm tiền thì cũng quyền cao chức trọng, chả có ai đi làm việc nhà cả.
Ngoài ra, Diệp Vĩnh Khang cũng không chú trọng cách ăn mặc, lúc nào cũng mặc áo phông rẻ tiền và quần bò trắng, suốt ngày đi chợ với dọn dẹp, nói anh không phải bảo mẫu ai mà tin chứ.
Diệp Vĩnh Khang vừa mới lau nhà xong, đang định pha một tách trà cho mình thì điện thoại của anh đột nhiên vang lên, một số lạ.
"Ai?"
Diệp Vĩnh Khang vừa nắm lấy một nắm trà thơm bỏ vào trong tách trà vừa nghe điện thoại.
"Anh Diệp, anh qua đây được không, tôi xin anh".
Đầu dây bên kia vang lên tiếng nức nở của một cô gái.
Diệp Vĩnh Khang nhíu mày, luôn cảm thấy giọng nói đó rất quen, nhưng nhất thời không nhớ ra được mình đã nghe thấy ở đâu: "Cô là ai?"
Bình luận facebook