Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 197: Cô là hồ ly tinh
Không dám nói tài lực và quy mô của ngân hàng Kim Kỳ đứng đầu cả nước, nhưng căn tin của ngân hàng thì chắc chắn có thể vỗ ngực mà đảm bảo rằng tuyệt đối không công ty nào sánh kịp.
Hầu hết các công ty khác đều hợp tác với một số nhà cung cấp thức ăn xanh, nhưng ngân hàng Kim Kỳ có một nông trường lớn riêng.
Tất cả rau quả, thịt cá đều được canh tác theo tiêu chuẩn cao nhất, nguyên liệu bên trong chưa từng bán ra, chỉ cung cấp cho căn tin nội bộ.
Các đầu bếp của căn tin ít nhất cũng phải là đầu bếp ba sao Michelin, ngoài ra còn có nhiều hậu duệ chính quy của các nền ẩm thực khác nhau.
Chất lượng đồ ăn của căn tin thậm chí còn hơn cả một vài nhà hàng cao cấp.
Diệp Vĩnh Khang đưa Diệp Tiểu Trân đến khu ăn uống của nhân viên cao cấp, có một mặt là cửa kính sát đất, bàn ăn tròn được chạm khắc từ một viên thạch anh lớn, xung quanh trang trí đơn giản mà tinh tế, dùng bữa trong một nơi như vậy quả thật là một loại hưởng thụ.
"Oa, bố, món này ngon quá... món này cũng ngon, bố cũng ăn đi ạ, thật sự là rất ngon!"
Diệp Tiểu Trân ham ăn đến đây đương nhiên như cá gặp nước, hai má nhỏ phồng lên, trong mắt tràn đầy vẻ hưng phấn cùng kích động.
"Ăn từ từ thôi, đừng để bị nghẹn”.
Diệp Vĩnh Khang trìu mến nhìn Diệp Tiểu Trân ngấu nghiến, thầm nghĩ con bé bình thường ăn rất được, không hiểu tại sao không béo lên?
"Cao Đồ, lăn ra đây cho tôi!"
Lúc này, có một giọng nữ vô cùng chói tai đột nhiên vang lên ngoài cửa.
Diệp Vĩnh Khang quay đầu nhìn, không khỏi nhíu mày, hóa ra là người phụ nữ vừa nãy bị anh tát hai cái vào mặt.
"Xin lỗi cô, cô không được vào đây!"
Hai nhân viên bảo vệ nhanh chóng chặn đường.
"Đồ chó, anh có biết tôi là ai không? Trưởng phòng tín dụng Cao Đồ của các anh là người đàn ông của tôi, anh ấy sẽ sớm thăng chức phó giám đốc, nếu các anh dám ngăn cản tôi nữa, cẩn thận tôi bảo anh ấy sa thải hết mấy tên bảo vệ các anh đấy!"
Người phụ nữ khoa tay múa chân, xông vào hành lang hét lớn như một bà điên: "Cao Đồ, đồ khốn nạn, mau ra ngoài cho tôi, vợ của anh bị người ta ức hiếp đây này!"
Hai nhân viên bảo vệ vô cùng khó xử, tiến thêm một chút nữa là khu văn phòng, người ngoài không được phép vào nơi này.
Nhưng người phụ nữ này tự nhận là vợ của trưởng phòng Cao, nên không thể thô lỗ với cô ta, chỉ có thể dang hai tay ra ngăn cô ta lại, mặc cho cô ta cào lung tung lên mặt bọn họ.
Không lâu sau trên mặt hai người bảo vệ đã bị cào chảy máu.
Đúng lúc này, người phụ nữ đột nhiên nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang cùng với con nhóc ngỗ nghịch kia đang ngồi nghiêng trong phòng ăn đối diện, cô ta tức giận xông vào, chỉ vào mũi của Diệp Vĩnh Khang mắng chửi.
"Hay lắm, tôi còn muốn tìm anh tính sổ, không ngờ anh lại chạy tới đây tự chui đầu vào lưới!"
"Anh biết đây là đâu không? Hôm nay tôi mà để anh lành lặn ra khỏi cửa này thì tôi đi đầu xuống đất!"
Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày: "Cô còn chưa bị đánh đủ sao?"
Người phụ nữ nhớ tới chuyện vừa rồi, vô thức lui về phía sau hai bước, chỉ vào Diệp Vĩnh Khang tức giận nói: "Tới đây rồi anh còn giả bộ với tôi hả, bảo vệ đâu, tôi ra lệnh cho các anh lập tức đánh chết con chó này cho tôi!"
Hai nhân viên bảo vệ đưa mắt nhìn nhau, thầm nghĩ e là người phụ nữ này bị mất não rồi!
Mặc dù bọn họ không biết thân phận của Diệp Vĩnh Khang, nhưng đây là nơi dùng bữa của nhân viên cao cấp, người có thể ăn ở đây nhất định là người có quan hệ không thể xem thường với giám đốc Lăng, như vậy có thể là người thường sao?
"Hai anh đều điếc cả rồi sao, không nghe thấy tôi nói sao, mau đánh gãy chân tên chó này cho tôi, nếu không tôi sẽ bảo chồng tôi sa thải các anh!"
Người phụ nữ quát mắng hai nhân viên bảo vệ.
"Thưa cô, mong cô hãy bình tĩnh, có chuyện gì chúng ta có thể chờ trưởng phòng Cao đến rồi nói tiếp”.
Hai nhân viên bảo vệ cũng không biết phải làm thế nào, một bên là khách quý của sếp Lăng, một bên là người phụ nữ tự xưng là vợ của trưởng phòng Cao, bên nào bọn họ cũng không đắc tội được!
"Chuyện gì vậy?"
Lúc này, Lăng Vi đi tới với vẻ mặt u ám, nhìn thấy vết máu trên mặt của hai nhân viên bảo vệ, lại thấy vẻ giận dữ của một người phụ nữ trang điểm đậm, không khỏi nhíu mày: "Cô là ai, ai cho cô vào đây?"
"Ôi trời, cô là cái thứ gì mà tôi phải báo cáo với cô tôi là ai chứ?"
Người phụ nữ chỉ mới nghe tên Lăng Vi, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy Lăng Vi trông như thế nào.
Hai nhân viên bảo vệ nghe đến đây thì sắc mặt tái mét, vừa định lên tiếng thì Lăng Vi đã giơ tay ra hiệu cho bọn họ đứng sang một bên.
"Muốn lên đây thì cần thẻ thang máy chuyên dùng, xin hỏi cô lên đây bằng cách nào?"
Lăng Vi nguôi giận nói, nhìn người phụ nữ đó bình tĩnh nói.
Người phụ nữ cười khẩy lấy ra một tấm thẻ thang máy chuyên dùng, vẻ mặt đắc ý nói: "Ồ, không nhìn ra cô cũng khá chuyên nghiệp đấy, nhìn thấy chưa, đây là thẻ khách quý của tôi!"
"Tôi đoán là cô chưa thấy bao giờ, da dẻ trắng trẻo nhìn y như hồ ly tinh, tôi cảnh cáo cô, sau này tránh xa chồng tôi một chút, đừng nghĩ dựa vào nhan sắc mà nịnh nọt chồng tôi, nếu không bà đây sẽ xé cái mặt trái xoan này của cô ra đấy!"
Ánh mắt Lăng Vi dần dần trở nên lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ kia.
Người phụ nữ khó chịu nói: "Cô nhìn tôi chằm chằm làm gì? Sao nào, tôi nói sai sao? Còn không phải là hồ ly tinh chuyên dụ dỗ đàn ông sao, còn ở đây lôi lôi kéo kéo tôi cái gì”.
"Có biết đây là địa bàn của ai không? Bây giờ tôi ra lệnh cho cô cút ngay khỏi đây cho tôi, hồ ly tinh như cô đi đến đâu tai họa đến đó!"
Diệp Vĩnh Khang đứng bên cạnh không khỏi dở khóc dở cười khi nghe những lời này, thầm nghĩ trên đời này sao vẫn có người phụ nữ ngu xuẩn như vậy?
Lúc này, Cao Đồ vừa mới hoàn thành công việc vội vàng chạy tới, đột nhiên nhìn thấy người phụ nữ trang điểm đậm cũng đứng ở đây, không khỏi nghi ngờ hỏi: "Sao em lại ở đây? Không phải anh đã nói với em, lúc anh làm việc không được đến tìm anh hay sao?"
Người phụ nữ vừa nghe lời này, nhất thời tức giận, chỉ vào mũi Cao Đồ thét lớn: "Sao tôi lại ở đây à? Anh tự hỏi bản thân mình xem, điện thoại không nghe, tin nhắn cũng không trả lời, tôi suýt chút nữa thì bị người ta đánh chết rồi đấy!"
Lăng Vi cau mày, nhìn Cao Đồ trầm giọng nói: "Đây là ai?"
Không đợi Cao Đồ lên tiếng, người phụ nữ đó đã ưỡn lưng cười khẩy với Lăng Vi nói:"Ồ, hồ ly tinh như cô cũng nhiều chuyện gớm nhỉ”.
"Muốn biết tôi là ai à? Được rồi, để tôi nói cho cô biết, tôi là vợ có cưới hỏi đàng hoàng của Cao Đồ!"
"Xem ra vừa rồi tôi đoán không sai, con hồ linh tinh cô quả nhiên có ý đồ bất chính với chồng tôi”.
"Thành thật nói cho tôi biết, cô dụ dỗ chồng tôi thế nào, nếu không giải thích cho rõ ràng, hôm nay bà đây sẽ cào nát mặt cô ra!"
Ầm...
Cao Đồ đứng bên cạnh chỉ cảm thấy trong đầu như có tiếng bom nổ!
"Câm miệng lại cho tôi!"
Cao Đồ gầm lên với người phụ nữ, sau đó vội vàng nói với Lăng Vi: "Xin lỗi sếp Lăng, tôi không ngờ cô ấy lại tới đây, tôi xin lỗi!"
"Sếp Lăng? Sếp Lăng nào cơ?"
Người phụ nữ ngu đần đến bây giờ vẫn chưa phản ứng lại.
Cao Đồ vốn luôn tốt tính, lúc này cũng đã nổi giận, phẫn nộ nói: "Đồ điên này, mở mặt mà nhìn cho kỹ, đây là giám đốc Lăng, Lăng Vi!"
Hầu hết các công ty khác đều hợp tác với một số nhà cung cấp thức ăn xanh, nhưng ngân hàng Kim Kỳ có một nông trường lớn riêng.
Tất cả rau quả, thịt cá đều được canh tác theo tiêu chuẩn cao nhất, nguyên liệu bên trong chưa từng bán ra, chỉ cung cấp cho căn tin nội bộ.
Các đầu bếp của căn tin ít nhất cũng phải là đầu bếp ba sao Michelin, ngoài ra còn có nhiều hậu duệ chính quy của các nền ẩm thực khác nhau.
Chất lượng đồ ăn của căn tin thậm chí còn hơn cả một vài nhà hàng cao cấp.
Diệp Vĩnh Khang đưa Diệp Tiểu Trân đến khu ăn uống của nhân viên cao cấp, có một mặt là cửa kính sát đất, bàn ăn tròn được chạm khắc từ một viên thạch anh lớn, xung quanh trang trí đơn giản mà tinh tế, dùng bữa trong một nơi như vậy quả thật là một loại hưởng thụ.
"Oa, bố, món này ngon quá... món này cũng ngon, bố cũng ăn đi ạ, thật sự là rất ngon!"
Diệp Tiểu Trân ham ăn đến đây đương nhiên như cá gặp nước, hai má nhỏ phồng lên, trong mắt tràn đầy vẻ hưng phấn cùng kích động.
"Ăn từ từ thôi, đừng để bị nghẹn”.
Diệp Vĩnh Khang trìu mến nhìn Diệp Tiểu Trân ngấu nghiến, thầm nghĩ con bé bình thường ăn rất được, không hiểu tại sao không béo lên?
"Cao Đồ, lăn ra đây cho tôi!"
Lúc này, có một giọng nữ vô cùng chói tai đột nhiên vang lên ngoài cửa.
Diệp Vĩnh Khang quay đầu nhìn, không khỏi nhíu mày, hóa ra là người phụ nữ vừa nãy bị anh tát hai cái vào mặt.
"Xin lỗi cô, cô không được vào đây!"
Hai nhân viên bảo vệ nhanh chóng chặn đường.
"Đồ chó, anh có biết tôi là ai không? Trưởng phòng tín dụng Cao Đồ của các anh là người đàn ông của tôi, anh ấy sẽ sớm thăng chức phó giám đốc, nếu các anh dám ngăn cản tôi nữa, cẩn thận tôi bảo anh ấy sa thải hết mấy tên bảo vệ các anh đấy!"
Người phụ nữ khoa tay múa chân, xông vào hành lang hét lớn như một bà điên: "Cao Đồ, đồ khốn nạn, mau ra ngoài cho tôi, vợ của anh bị người ta ức hiếp đây này!"
Hai nhân viên bảo vệ vô cùng khó xử, tiến thêm một chút nữa là khu văn phòng, người ngoài không được phép vào nơi này.
Nhưng người phụ nữ này tự nhận là vợ của trưởng phòng Cao, nên không thể thô lỗ với cô ta, chỉ có thể dang hai tay ra ngăn cô ta lại, mặc cho cô ta cào lung tung lên mặt bọn họ.
Không lâu sau trên mặt hai người bảo vệ đã bị cào chảy máu.
Đúng lúc này, người phụ nữ đột nhiên nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang cùng với con nhóc ngỗ nghịch kia đang ngồi nghiêng trong phòng ăn đối diện, cô ta tức giận xông vào, chỉ vào mũi của Diệp Vĩnh Khang mắng chửi.
"Hay lắm, tôi còn muốn tìm anh tính sổ, không ngờ anh lại chạy tới đây tự chui đầu vào lưới!"
"Anh biết đây là đâu không? Hôm nay tôi mà để anh lành lặn ra khỏi cửa này thì tôi đi đầu xuống đất!"
Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày: "Cô còn chưa bị đánh đủ sao?"
Người phụ nữ nhớ tới chuyện vừa rồi, vô thức lui về phía sau hai bước, chỉ vào Diệp Vĩnh Khang tức giận nói: "Tới đây rồi anh còn giả bộ với tôi hả, bảo vệ đâu, tôi ra lệnh cho các anh lập tức đánh chết con chó này cho tôi!"
Hai nhân viên bảo vệ đưa mắt nhìn nhau, thầm nghĩ e là người phụ nữ này bị mất não rồi!
Mặc dù bọn họ không biết thân phận của Diệp Vĩnh Khang, nhưng đây là nơi dùng bữa của nhân viên cao cấp, người có thể ăn ở đây nhất định là người có quan hệ không thể xem thường với giám đốc Lăng, như vậy có thể là người thường sao?
"Hai anh đều điếc cả rồi sao, không nghe thấy tôi nói sao, mau đánh gãy chân tên chó này cho tôi, nếu không tôi sẽ bảo chồng tôi sa thải các anh!"
Người phụ nữ quát mắng hai nhân viên bảo vệ.
"Thưa cô, mong cô hãy bình tĩnh, có chuyện gì chúng ta có thể chờ trưởng phòng Cao đến rồi nói tiếp”.
Hai nhân viên bảo vệ cũng không biết phải làm thế nào, một bên là khách quý của sếp Lăng, một bên là người phụ nữ tự xưng là vợ của trưởng phòng Cao, bên nào bọn họ cũng không đắc tội được!
"Chuyện gì vậy?"
Lúc này, Lăng Vi đi tới với vẻ mặt u ám, nhìn thấy vết máu trên mặt của hai nhân viên bảo vệ, lại thấy vẻ giận dữ của một người phụ nữ trang điểm đậm, không khỏi nhíu mày: "Cô là ai, ai cho cô vào đây?"
"Ôi trời, cô là cái thứ gì mà tôi phải báo cáo với cô tôi là ai chứ?"
Người phụ nữ chỉ mới nghe tên Lăng Vi, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy Lăng Vi trông như thế nào.
Hai nhân viên bảo vệ nghe đến đây thì sắc mặt tái mét, vừa định lên tiếng thì Lăng Vi đã giơ tay ra hiệu cho bọn họ đứng sang một bên.
"Muốn lên đây thì cần thẻ thang máy chuyên dùng, xin hỏi cô lên đây bằng cách nào?"
Lăng Vi nguôi giận nói, nhìn người phụ nữ đó bình tĩnh nói.
Người phụ nữ cười khẩy lấy ra một tấm thẻ thang máy chuyên dùng, vẻ mặt đắc ý nói: "Ồ, không nhìn ra cô cũng khá chuyên nghiệp đấy, nhìn thấy chưa, đây là thẻ khách quý của tôi!"
"Tôi đoán là cô chưa thấy bao giờ, da dẻ trắng trẻo nhìn y như hồ ly tinh, tôi cảnh cáo cô, sau này tránh xa chồng tôi một chút, đừng nghĩ dựa vào nhan sắc mà nịnh nọt chồng tôi, nếu không bà đây sẽ xé cái mặt trái xoan này của cô ra đấy!"
Ánh mắt Lăng Vi dần dần trở nên lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ kia.
Người phụ nữ khó chịu nói: "Cô nhìn tôi chằm chằm làm gì? Sao nào, tôi nói sai sao? Còn không phải là hồ ly tinh chuyên dụ dỗ đàn ông sao, còn ở đây lôi lôi kéo kéo tôi cái gì”.
"Có biết đây là địa bàn của ai không? Bây giờ tôi ra lệnh cho cô cút ngay khỏi đây cho tôi, hồ ly tinh như cô đi đến đâu tai họa đến đó!"
Diệp Vĩnh Khang đứng bên cạnh không khỏi dở khóc dở cười khi nghe những lời này, thầm nghĩ trên đời này sao vẫn có người phụ nữ ngu xuẩn như vậy?
Lúc này, Cao Đồ vừa mới hoàn thành công việc vội vàng chạy tới, đột nhiên nhìn thấy người phụ nữ trang điểm đậm cũng đứng ở đây, không khỏi nghi ngờ hỏi: "Sao em lại ở đây? Không phải anh đã nói với em, lúc anh làm việc không được đến tìm anh hay sao?"
Người phụ nữ vừa nghe lời này, nhất thời tức giận, chỉ vào mũi Cao Đồ thét lớn: "Sao tôi lại ở đây à? Anh tự hỏi bản thân mình xem, điện thoại không nghe, tin nhắn cũng không trả lời, tôi suýt chút nữa thì bị người ta đánh chết rồi đấy!"
Lăng Vi cau mày, nhìn Cao Đồ trầm giọng nói: "Đây là ai?"
Không đợi Cao Đồ lên tiếng, người phụ nữ đó đã ưỡn lưng cười khẩy với Lăng Vi nói:"Ồ, hồ ly tinh như cô cũng nhiều chuyện gớm nhỉ”.
"Muốn biết tôi là ai à? Được rồi, để tôi nói cho cô biết, tôi là vợ có cưới hỏi đàng hoàng của Cao Đồ!"
"Xem ra vừa rồi tôi đoán không sai, con hồ linh tinh cô quả nhiên có ý đồ bất chính với chồng tôi”.
"Thành thật nói cho tôi biết, cô dụ dỗ chồng tôi thế nào, nếu không giải thích cho rõ ràng, hôm nay bà đây sẽ cào nát mặt cô ra!"
Ầm...
Cao Đồ đứng bên cạnh chỉ cảm thấy trong đầu như có tiếng bom nổ!
"Câm miệng lại cho tôi!"
Cao Đồ gầm lên với người phụ nữ, sau đó vội vàng nói với Lăng Vi: "Xin lỗi sếp Lăng, tôi không ngờ cô ấy lại tới đây, tôi xin lỗi!"
"Sếp Lăng? Sếp Lăng nào cơ?"
Người phụ nữ ngu đần đến bây giờ vẫn chưa phản ứng lại.
Cao Đồ vốn luôn tốt tính, lúc này cũng đã nổi giận, phẫn nộ nói: "Đồ điên này, mở mặt mà nhìn cho kỹ, đây là giám đốc Lăng, Lăng Vi!"
Bình luận facebook