• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 195: Đám nịnh bợ đáng ghét

Nhiệm vụ bảo vệ Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân vô cùng quan trọng, có sức mạnh chỉ là một phần, quan trọng hơn là phải có đầu óc, biết mai phục và giỏi ngụy trang.

Vệ sĩ tốt nhất không phải ai khác ngoài bản thân anh, bao gồm bất kì ai trong đối tượng được bảo vệ đều không biết thân phận của bọn họ.

Đây cũng là lý do tại sao Diệp Vĩnh Khang không trực tiếp huy động người từ quân Long Thần, mặc dù ở đây có rất nhiều cao thủ, cũng có rất nhiều nhân tài.

Nhưng bọn họ quanh năm chinh chiến, ít nhiều cũng hình thành nên một loại khí chất sát phạt, hơn nữa hơi xa lạ với phong cách sống của xã hội bình thường, nên không thể đạt được hiệu quả ngụy trang mai phục.

Nhưng các học viên trong trại huấn luyện Điện Long Thần thì khác, mặc dù các bài sát hạch của bọn họ cũng có thực chiến, nhưng giữa quản lý của trại huấn luyện và thành viên chính thức của Điện Long Thần có khác biệt lớn.

Trên người cũng không có sát khí quá mạnh, vì vậy chọn người từ trại huấn luyện là lựa chọn tốt nhất.

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Vĩnh Khang thấy trong nhóm lớp của Diệp Tiểu Trân có vài tin nhắn liền mở ra xem. Đó là tin nhắn của người có tên là mẹ Vương Tử Hào: @mọi người, Hôm nay là sinh nhật cô giáo Diêu, mỗi phụ huynh chúng ta góp năm trăm tệ, đóng bao lì xì lớn tặng cho cô Diêu, cảm ơn vì cô ấy đã dạy dỗ đám trẻ.

Nhìn thấy tin nhắn này, rất ít phụ huynh phản hồi.

Một phụ huynh nói: Năm trăm tệ có nhiều quá không?

Câu nói này khiến mẹ Vương Tử Hào tức giận, sao vị phụ huynh này có thể như vậy được chứ? Cô giáo Diêu ngày vào cũng vất vả như vậy, bây giờ chúng ta bỏ ra chút tiền cảm ơn cô ấy mà cũng không chịu, bà có hiểu thế nào là biết ơn không hả?

Vị phụ huynh kia không nói nên lời, chỉ có thể nói: Được thôi.

Sau đó các phụ huynh trong nhóm bắt đầu chuyển tiền, mẹ Vương Tử Hào phụ trách thu tiền.

Mẹ Vương Tử Hào: @Bố Diệp Tiểu Trân, bố Tiểu Trân à, anh mau chuyển tiền đi, còn thiếu mỗi anh thôi.

Diệp Vĩnh Khanh nhíu mày, không phải là anh tiếc năm trăm tệ, chỉ là anh không thích cách làm này.

Vì vậy anh đã trả lời trong nhóm: @Mẹ Vương Tử Hào, tôi không tham gia, tôi sẽ tặng quà riêng cho cô giáo Diêu.

Kỳ thực Diệp Vĩnh Khang nhắn vậy cũng không có gì là sai, đây đều là tự nguyện, không muốn tham gia cũng chẳng sao.

Nhưng mẹ Vương Tử Hào lại nổi giận: @Bố Diệp Tiểu Trân, anh làm phụ huynh kiểu gì thế hả? Cô giáo Diêu vất vả như vậy mà anh còn tiếc năm trăm tệ sao? Đúng là chưa từng gặp loại người nào như anh.

Rõ ràng là keo kiệt, còn nói tặng quà riêng gì chứ, loại phụ huynh như anh thì dạy dỗ con cái kiểu gì?

Diệp Vĩnh Khang đọc tin nhắn xong liền nghiêm mặt lại.

Kỳ thực anh không phải là người nóng nảy, bình thường gặp phải chuyện như thế này, anh sẽ không thèm để ý đến.

Nhưng hôm nay đúng lúc tâm trạng của anh không tốt, vừa nhìn thấy tin nhắn này lập tức nổi giận, gửi thẳng ghi âm: Vị phụ huynh này, cô muốn nịnh bợ thì tự mình làm đi, tại sao phải lôi kéo tất cả phụ huynh hợp tác cùng cô chứ?

Nếu cô thật sự nghĩ đến cô giáo thì đừng tặng lì xì nữa, mua luôn biệt thự cho cô giáo Diêu, sau đó cô đến làm bảo mẫu cho cô giáo Diêu, mỗi ngày giặt giũ nấu cơm cho cô ấy, dù sao loại người nịnh bợ như cô cũng rất nhiệt tình, vì con cái, cô đừng chần chừ nữa!

Sau khi tin nhắn này được gửi đi, phụ huynh trong nhóm im lặng một lúc, sau đó là hàng loạt biểu cảm vỗ tay.

Thực ra trong lòng những phụ huynh đó đều không muốn làm như vậy, nhưng chuyện này có liên quan đến con cái, cho nên bọn họ chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp.

Bây giờ cuối cùng cũng có một vị phụ huynh dũng cảm đứng ra nói lên tiếng lòng của bọn họ, khiến bọn họ vô cùng thoải mái.

Mẹ Vương Tử Hào cũng gửi liên tiếp mấy đoạn ghi âm, nhưng Diệp Vĩnh Khang không rảnh để nghe từng đoạn một, cho nên đóng luôn đoạn chat lại, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được nội dung mấy đoạn ghi âm đó.

Buổi chiều trước khi đi đón Tiểu Trân, Diệp Vĩnh Khang nghĩ đến việc mua quà cho Diêu San, nhưng lại không biết mua gì, đành gọi điện cho Hạ Huyền Trúc giúp chọn quà.

Nhưng lúc đó Hạ Huyền Trúc đang bận nên bảo Diệp Vĩnh Khang đi mua một sợi dây chuyền là được, có thể bảo nhân viên bán hàng giúp chọn kiểu dáng.

Diệp Vinh Khang lái xe đến cửa hàng trang sức nhờ nhân viên bán hàng chọn giúp một sợi dây chuyền, cuối cùng nhân viên bán hàng chọn giúp anh một sợi dây chuyền hơn tám mươi nghìn tệ, Diệp Vĩnh Khang không hề nghĩ nhiều về chuyện tiền bạc liền quẹt thẻ rồi cầm sợi dây chuyền rời đi.

Lúc đến cổng trường mẫu giáo, đúng lúc vừa tan học, Diêu San dắt tay Diệp Tiểu Trân ra khỏi cổng.

Diệp Vĩnh Khang lập tức bước tới, cười xin lỗi với Diêu San: “Xin lỗi cô Diêu, chuyện hôm qua là do tôi bốc đồng quá”.

Diệp Vĩnh Khang thấy mặc dù Diêu San đã đánh phấn, nhưng vẫn có thể nhìn ra được năm dấu tay đỏ mờ nhạt.

Hôm qua sau khi biết chuyện Diệp Tiểu Trân bị người ta đón đi, anh nhất thời không kiềm chế được cảm xúc, lúc này bình tĩnh lại, anh cảm thấy mình thật có lỗi với Diêu San.

“Không sao, chỉ cần Tiểu Trân bình an vô sự là được, hôm qua tôi đã rất lo lắng, nếu Tiểu Trân xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình”.

Diêu San nở nụ cười hào phóng.

Diệp Vĩnh Khang lấy chiếc hộp chữ nhật tinh xảo ra cười nói: “Cô Diêu, tôi vừa mới biết hôm nay là sinh nhật cô, nên cũng không chuyển bị gì trước, chỉ đành mua sợi dây chuyền này, mong cô đừng chê!”

“Anh Diệp khách sáo quá rồi, không cần làm vậy đâu, tôi từ trước đến nay chưa từng đón sinh nhật”.

Diêu San nhanh chóng từ chối.

Diệp Vĩnh Khang đặt chiếc hộp vào tay cô ấy, cười nói: “Đừng khách sáo, đây chỉ là chút thành ý của tôi mà thôi”.

“Vậy... vậy thì tôi sẽ nhận, cảm ơn anh Diệp, anh làm tôi ngại quá”.

Diêu San ngại ngùng nhận sợi dây chuyền, sau đó chào hỏi vài câu rồi bắt xe buýt rời đi.

“Bố ơi, hôm nay bố nấu gì cho con ăn thế, con đói rồi”.

Diệp Tiểu Trân nắm lấy tay Diệp Vĩnh Khang, sờ bụng mình nói.

Diệp Vĩnh Khang véo nhẹ má Diệp Tiểu Trân, cười nói: “Cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện ăn uống, ngày nào đó biến thành heo thì sao đây? Hôm nay chúng ta không về nhà ăn cơm, bố sẽ dẫn con đi nơi khác ăn”.

Diệp Vĩnh Khang vừa nói vừa mở cửa, định đưa Diệp Tiểu Trân đến ngân hàng Kim Kỳ.

Tuy rằng anh là sếp không phải động tay đến việc gì, nhưng dù sao đó cũng là ngân hàng lớn, lâu lâu cũng nên đến xem xét tình hình.

Hơn nữa, đồ ăn ở nhà ăn ngân hàng Kim Kỳ cũng rất ngon, nhân tiện đưa Diệp Tiểu Trân đến đó ăn một bữa cũng được.

“Đứng lại cho tôi!”

Đúng lúc này, giọng nói của một người phụ nữ từ phía sau truyền đến.

Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại nhìn thấy một người phụ nữ trang điểm đậm, tóc xoăn gợn sóng màu nâu, trên cổ và tay đeo đầy trang sức vàng lấp lánh, trông vô cùng giàu có.

“Có chuyện gì sao?”

Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ hỏi.

Người phụ nữ kia dùng ánh mắt kinh thường nhìn Diệp Vĩnh Khang, lạnh lùng nói: “Thì ra anh chính là bố của Diệp Tiểu Trân, anh biết tôi là ai không? Tôi là mẹ của Vương Tử Hào, anh định giải quyết chuyện hôm nay trong nhóm thế nào đây?”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom