• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 194: Say đắm!

"Anh chờ một chút!"

Cô gái lái chiếc BMW vội vàng quay lại xe, lấy trong túi ra một chiếc ví rất đẹp, trong ví có bốn năm tờ tiền.

"Trước tiên anh cầm chút tiền này đi, nếu không đủ…"

Cô gái lái chiếc BMW vừa nói vừa nghiến răng rút trong ví ra một thẻ tín dụng: "Đây là thẻ tín dụng của tôi, chắc là có thể tiêu tầm một trăm nghìn tệ đấy, anh cứ lấy dùng trước đi. Mã số là 877226".

Thấy đối phương không đưa tay ra lấy, cô gái lái chiếc BMW ném thẻ tín dụng và tiền giấy qua cửa kính ô tô: "Đừng khách khí, cứ cầm đi, như vậy trước đã, tôi có chút việc phải đi, anh lái xe cẩn thận chút nhé".

"Dù gặp phải chuyện gì cũng phải nghĩ thoáng lên. Ai cũng có lúc khó khăn, trên đời này không có thứ gì là không vượt qua được hết, cố lên, tôi tin anh!"

Cô gái nói xong liền làm động tác cố lên về phía Diệp Vĩnh Khang, sau đó vội vàng trở lại xe, lái xe rời đi.

Theo quan điểm của cô ấy, người đàn ông mặc toàn đồ vỉa hè và lái một chiếc POLO nhỏ, ánh mắt tuyệt vọng và thê lương này, hẳn là đã gặp chuyện gì đó rồi.

Nói chung, hầu hết mọi chuyện của người nghèo đều liên quan đến tiền bạc, tuy không quá giàu nhưng cô ấy có thể giúp đỡ được bao nhiêu thì giúp đỡ bấy nhiêu, nói không chừng chút tiền đó có thể cứu sống một người hay một gia đình ấy chứ.

Diệp Vĩnh Khang ngơ ngác nhìn mấy tờ tiền rơi trên tay lái và tấm thẻ tín dụng có họa tiết hoạt hình tươi sáng.

Lúc này, đèn xanh đã bật sáng, các xe phía sau bấm còi inh ỏi, tài xế cáu gắt thò đầu ra khỏi cửa kính ô tô và la hét ầm ĩ.

Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm đống tiền giấy và thẻ tín dụng, đột nhiên nở nụ cười, đạp ga khởi động xe.

Khi đến cửa nhà, nhìn qua cửa sổ thấy đèn trong phòng khách vẫn sáng, Diệp Vĩnh Khang biết chắc vợ đang ở nhà đợi mình.

Một nụ cười kỳ lạ vừa giống như hạnh phúc lại vừa chua xót hiện lên nơi khóe miệng anh.

Diệp Vĩnh Khang hít sâu một hơi, điều chỉnh lại cảm xúc xong mới mở cửa ra.

"Vợ à, anh về…"

Diệp Vĩnh Khang vừa nói được nửa chừng, đột nhiên nhìn thấy Hạ Huyền Trúc đang nằm nghiêng người bên cạnh máy lọc nước, hai mắt nhắm nghiền, trên tay cầm một cái cốc.

"Huyền Trúc!"

Diệp Vĩnh Khang chạy tới, thì thấy Hạ Huyền Trúc sắc mặt hồng hào và thở đều, như thể đang ngủ.

"Huyền Trúc, em tỉnh lại đi!"

Diệp Vĩnh Khang đưa tay ra lắc vài cái, Hạ Huyền Trúc mới chậm rãi mở mắt ra: "Anh về rồi…có chuyện gì thế, sao em lại nằm trên đất thế?"

"Đừng nói gì".

Diệp Vĩnh Khang dìu Hạ Huyền Trúc lên ghế sô pha, bắt mạch cho Hạ Huyền Trúc, sau đó cẩn thận kiểm tra lại và xác nhận rằng cơ thể Hạ Huyền Trúc không có gì bất thường, lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm.

"Anh còn đang muốn hỏi em đây này, anh vừa về đã nhìn thấy em nằm trên đất, sao em lại ngủ trên sàn thế".

Hạ Huyền Trúc sắc mặt tái nhợt: "Kỳ lạ, em không biết, vừa rồi hơi khát, muốn uống một ly nước, sau đó không biết tại sao lại ngủ thiếp đi".

Diệp Vĩnh Khang đau lòng nói: "Có lẽ dạo gần đây em quá mệt mỏi, hay là tạm gác công việc sang một bên, nghỉ ngơi cho tốt vài ngày đã".

"Đâu có được".

Hạ Huyền Trúc lắc đầu nói: "Khoảng thời gian này là thời điểm quan trọng nhất của công ty. Em còn đang muốn phân thân ra đây này, đâu ra thời gian mà nghỉ ngơi".

"Mà này, chuyện của anh giải quyết thế nào rồi? Ai đứng sau Hạ Tuyết Cầm?"

Diệp Vĩnh Khang không muốn Hạ Huyền Trúc mang quá nhiều gánh nặng tâm lý, nên đành nói dối, cười nói: "Mọi chuyện đã giải quyết xong rồi, chỉ là hiểu lầm thôi, không sao đâu".

"Có thật không?"

Hạ Huyền Trúc nghi ngờ nhìn Diệp Vĩnh Khang: "Nhưng em cảm thấy anh cứ là lạ sao ấy, kiểu rõ ràng là có tâm sự nặng nề".

Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Anh lấy đâu ra tâm sự? Được rồi, không nói những thứ này nữa. Đi ngủ sớm đi. Hôm nay đã mệt mỏi rồi".

Đêm đó, bầu trời đầy sao, từ cửa sổ kính sát sàn khổng lồ của Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc vừa vặn có thể nhìn thấy cảnh tượng sáng chói này.

Hạ Huyền Trúc nằm trên tay của Diệp Vĩnh Khang và ngủ thiếp đi, nhưng cả đêm mắt Diệp Vĩnh Khang vẫn mở thao láo, thẫn thờ nhìn những vì sao như kim cương trên bầu trời qua cửa sổ sát sàn.

Bầu trời đêm thật đẹp.

Vẻ đẹp thật hấp dẫn, mê hoặc, say ... say đắm!

Sáng hôm sau, Diệp Vĩnh Khang dậy sớm làm bữa sáng cho vợ và con gái như thường lệ.

Hạ Huyền Trúc dậy hơi muộn vì đêm qua ngủ quá say, ăn xong bữa sáng, cô nhanh chóng thay quần áo rồi vội vã đi về phía cửa.

"Giày!"

Diệp Vĩnh Khang chỉ vào chân của Hạ Huyền Trúc và hét lên.

Hạ Huyền Trúc nhìn xuống và phát hiện ra rằng bản thân vẫn đang đi dép lê.

"Đầu óc của em làm sao ấy!"

Vừa than thở, Hạ Huyền Trúc vừa nhanh chóng đi giày cao gót vào, khi cô chuẩn bị rời đi, Diệp Vĩnh Khang lại hét lên: "Chìa khóa!"

"A?"

"Hôm nay em bị làm sao vậy nhỉ!"

Hạ Huyền Trúc cười khổ, nắm lấy chìa khóa rồi vội vã bước ra ngoài.

"Em cứ lái xe từ từ, buổi trưa nhớ tranh thủ ngủ một giấc, đừng để bản thân quá mệt!”

Diệp Vĩnh Khang hét lớn về phía cửa, cảm thấy rất đau lòng khi nhìn thấy Hạ Huyền Trúc như thế này.

Nhưng đồng thời, cũng luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn, Hạ Huyền Trúc làm gì cũng cẩn thận, bất kể cô làm gì, đều rất trật tự ngăn nắp. Điều này hoàn toàn không giống với phong cách thường ngày của cô.

Sau khi đưa Diệp Tiểu Trân đến nhà trẻ, Diệp Vĩnh Khang trở về nhà, nằm trên sô pha, cảm thấy yếu ớt, hai mắt ngơ ngẩn nhìn lên trần nhà.

Lúc này Diệp Vĩnh Khang vô cùng ghét bỏ bản thân, từ tối hôm qua đã cố gắng gạt ba chữ Trần Tiểu Túy ra khỏi tâm trí.

Nhưng lại thấy càng như vậy càng khó chịu, thậm chí còn có ý muốn gọi điện cho Trần Tiểu Túy ngay lập tức.

Càng kích động như vậy, anh càng cảm thấy thương Hạ Huyền Trúc, tim anh như mọc đầy gai nhọn, khiến anh gần như không thở nổi.

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Diệp Vĩnh Khang vội vàng cầm lấy điện thoại, vô cùng mong đợi, nhưng sau khi nhìn thấy ID người gọi, trong mắt chợt lóe lên một tia thất vọng.

Không phải người anh mong đợi.

"Có chuyện gì vậy?"

Diệp Vĩnh Khang trả lời điện thoại.

Giọng của Lăng Vi vang lên từ đầu bên kia điện thoại: "Anh Diệp, có một báo cáo kiểm toán hàng quý của ngân hàng cần được chủ tịch ngân hàng ký. Tôi không có quyền ký thay. Anh xem lúc nào rảnh tôi sẽ phái bảo vệ đem đến cho anh".

"Không cần, chiều tôi qua đó một chuyến là được".

"Vâng, vậy tôi sẽ đợi anh trong văn phòng!"

Sau khi cúp máy, Diệp Vĩnh Khang hít thở sâu vài hơi, điều chỉnh cảm xúc, sau đó bấm điện thoại gọi cho Thiên Ảnh.

"Cô tìm cho tôi hai người, phải là những gương mặt mới. Tốt nhất nên chọn từ trại huấn luyện của Điện Long Thần. Nhiệm vụ của họ là bí mật bảo vệ vợ và con gái tôi".

Chuyện xảy ra ngày hôm qua thực sự khiến Diệp Vĩnh Khang sợ hãi, anh không bao giờ muốn gặp lại chuyện như thế này nữa, Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân chắc chắn là hai điểm yếu của anh, anh nhất định phải bảo vệ họ.

"Đã hiểu, tôi sẽ làm ngay. Sau khi chọn xong tôi sẽ gửi tài liệu qua, chỉ cần anh xét duyệt thông qua, tôi sẽ cử họ đi ngay".

Thiên Ảnh ở đầu bên kia nói.

"Không cần".

Diệp Vĩnh Khang nói: "Nếu cô đã chọn xong rồi, thì cứ để bọn họ tới đây luôn đi. Cô không cần báo tin cho tôi, cũng không cần gửi tài liệu đâu".

"Tiêu chuẩn thông qua của họ là tìm cách ẩn thân ở bên cạnh vợ con tôi, không bị tôi nhìn thấu, như vậy là được rồi".

"Đã hiểu, tôi sẽ làm ngay!"
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom