• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 196: Đây là nhà hàng của Tiểu Trân

Diệp Vĩnh Khang nhìn đối phương rồi mở cửa xe để Diệp Tiểu Trân lên xe trước, sau đó mới nhìn người phụ nữ tóc lượn sóng bình tĩnh nói: “Thế cô nghĩ nên giải quyết thế nào?”

Người phụ nữ đó cười khẩy nói: “Anh hỏi tôi sao? Được, hôm nay tôi sẽ nói rõ ràng với anh”.

“Hôm nay anh mắng tôi rất hăng trong nhóm đúng không, nếu không phải hôm nay tâm trạng của bà đây khá tốt thì anh đã toi mạng từ lâu rồi”.

“Bây giờ tôi ra lệnh cho anh lập tức viết một lá thư xin lỗi không dưới hai nghìn chữ gửi vào trong nhóm, sau đó tự kiểm điểm bản thân với tất cả phụ huynh. Ngoài ra anh phải bồi thường cho tôi năm nghìn tệ phí tổn thất tinh thần, chuyện này xem như kết thúc”.

Diệp Vĩnh Khang thật sự cạn lời với loại người này, không biết đầu óc người này như thế nào nữa.

“Tôi khuyên cô nên đến khoa thần kinh ở bệnh viện kiểm tra đi, tôi thật sự nghi ngờ cô không chỉ nhân cách thối nát mà còn mắc chứng rối loạn tinh thần. Nếu cô cần thì tôi có thể giới thiệu cho cô một bác sĩ khoa tâm thần giỏi”.

Diệp Vĩnh Khang cũng không thèm khách sáo với loại người này, cứ thế cà khịa lại.

Người phụ nữ đó vừa nghe thế lập tức nổi giận nói: “Tên nghèo kiết xác anh nói chuyện với ai đấy, muốn làm phản phải không?”

“Có biết chồng tôi là ai không? Trưởng phòng tín dụng ngân hàng Kim Kỳ! Thu nhập một tháng của nhà tôi bằng với số tiền tên nghèo kiết xác như anh làm lụng cả đời đấy”.

“Bây giờ tôi ra lệnh cho anh ngày mai đừng cho con anh đến trường nữa, đứa trẻ do loại người nghèo kiết xác như anh dạy dỗ chắc chắn cũng chỉ là một đứa chẳng ra gì, nó có thể ảnh hưởng đến con nhà tôi…”

Bốp!

Không để đối phương nói hết câu, Diệp Vĩnh Khang đã giơ tay lên tát cô ta một bạt tai.

Người phụ nữ đó bị tát một cái nổ đom đóm mắt, một bên gò má lập tức sưng tấy.

“Được lắm, anh dám đánh tôi, bà đây liều mạng với anh!”

Người phụ nữ đó tức sắp phát điên, vươn tay ra cào lên mặt Diệp Vĩnh Khang.

Bốp!

Diệp Vĩnh Khang lại tát thêm phát nữa, cú tát này hơi dùng sức khiến đối phương văng ra xa, rơi hết mấy cái răng, sau đó nôn ra máu.

“Mẹ ơi!”

Cậu bé Vương Tử Hào ở bên cạnh hoảng sợ, bật khóc.

“Sau này giữ miệng mồm sạch sẽ một chút cho tôi”.

Diệp Vĩnh Khang lạnh lùng quát một câu, sau đó mới mở cửa lên xe.

Thật ra anh vốn dĩ không muốn ra tay đánh người trước mặt trẻ con, dù sao trẻ con cũng vô tội.

Nhưng đối phương lại động vào giới hạn cuối cùng của Diệp Vĩnh Khang, mắng Tiểu Trân là thứ chẳng ra gì.

Chỉ cần có ai trên thế giới này dám động vào Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân, dù chỉ là một cọng lông, Diệp Vĩnh Khang đều không thỏa hiệp với đối phương.

“Bố ơi, đây là đâu vậy ạ?”

Diệp Tiểu Trân đi theo Diệp Vĩnh Khang lên đến khu văn phòng và khu sinh hoạt trên tầng cao nhất bằng thang máy. Nhìn cách bày trí sang trọng trước mắt, cô bé không khỏi thận trọng ôm cánh tay Diệp Vĩnh Khang hỏi.

“Đây là nhà ăn của Tiểu Trân”.

Diệp Vĩnh Khang cười nói, sau đó nắm tay Diệp Tiểu Trân dẫn đến văn phòng của Lăng Vi.

“Anh Diệp!”

Lăng Vi đang chăm chú xử lý công việc, nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang bèn vội đứng lên cung kính chào, hơi áy náy nói: “Anh Diệp đến nên báo với tôi một tiếng trước, tôi sẽ xuống dưới đón anh”.

Diệp Vĩnh Khang xua tay nói: “Không sao, không cần để ý đến mấy cái này, dạo này công việc thế nào?”

Diệp Vĩnh Khang kéo tay Diệp Tiểu Trân ngồi lên sô pha làm bằng da thật bên cạnh. Lăng Vi tự tay pha cho Diệp Vĩnh Khang một tách trà, sau đó ân cần rót cho Diệp Tiểu Trân một cốc nước ép.

“Mọi chuyện đều rất ổn, lợi nhuận đầu tư dạo gần đây đều rất tốt, bên châu Âu có mấy tập đoàn tài chính muốn đầu tư cổ phần nhưng tôi đã từ chối rồi”.

Lăng Vi đứng bên cạnh kính cẩn đáp.

Hôm nay cô ấy mặc chiếc váy liền ngắn màu hồng phấn, đôi chân dài vừa trắng vừa thon, đi đôi giày cao gót tinh xảo, tóc búi cao vô cùng tinh tế, giọng điệu nói chuyện không nhanh không chậm, toát ra khí chất lão luyện giàu kinh nghiệm và thong thả.

“Ừ, làm tốt lắm, giờ chúng ta tạm thời không suy xét đến việc để người bên ngoài đầu tư cổ phần vào nên dù là ai cô cứ từ chối thẳng, không cần xin ý kiến của tôi”.

Diệp Vĩnh Khang gật đầu khen ngợi nói, mặc dù Lăng Vi không lớn tuổi lắm nhưng lại là một cô gái có tài năng hiếm thấy, ngân hàng Kim Kỳ có quy mô cực lớn được xử lý đâu ra đấy trong tay cô ấy.

“Đây là báo cáo tài chính của quý này, mời anh xem”.

Lăng Vi đưa một bản báo cáo tài chính cho Diệp Vĩnh Khang, Diệp Vĩnh Khang không liếc nhìn đến một cái cứ thế cầm bút lên ký tên mình vào đó.

Anh rất tin tưởng sự trung lòng và năng lực của Lăng Vi nên không cần đọc.

“Anh Diệp, tôi có một việc muốn báo cáo với anh, trưởng phòng Cao – Cao Đồ ở phòng tín dụng có thái độ làm việc khá ổn và rất trung thực, biểu hiện khá tốt trong mọi phương diện, bây giờ quy mô của ngân hàng ngày càng lớn, tôi định thăng chức cho ông ấy lên làm phó giám đốc”.

“Theo quy định cơ bản của ngân hàng Kim Kỳ, việc bổ nhiệm phó giám đốc cần phải có sự xác nhận của anh, thế nên tôi muốn để trưởng phòng Cao gặp anh, không biết anh Diệp có tiện không”.

Lăng Vi đứng bên cạnh cung kính nói.

Diệp Vĩnh Khang gật đầu: “Không sao, cô bảo ông ấy đến đây đi”.

Không lâu sau, một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi, đầu hơi hói vội vàng bước vào.

“Chào sếp Lăng!”

Cao Đồ cung kính chào Lăng Vi.

Lăng Vi giới thiệu: “Anh Diệp, vị này là Cao Đồ - trưởng phòng tín dụng, vị này là chủ tịch ngân hàng – anh Diệp”.

Cao Đồ vừa nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang, hai mắt trợn tròn, bên trong hiện lên vẻ khó tin và kinh ngạc.

Mặc dù ông ấy cũng biết đứng phía sau ngân hàng Kim Kỳ còn một chủ tịch ngân hàng nữa, cũng là sếp lớn nhưng lại không ngờ chủ tịch ngân hàng này lại trẻ tuổi thế.

Hơn nữa ăn mặc cũng rất đơn giản, thoạt nhìn cực kỳ khiêm tốn. Nếu gặp người này trên đường thì nhìn chẳng khác gì người bình thường cả.

“Chào chủ tịch Diệp, tôi là Cao Đồ ở phòng tín dụng”.

Cao Đồ cũng không biết mình đang phấn khích hay là sợ nữa, lúc nói cả người không kiềm chế được khẽ run.

“Đừng căng thẳng thế, sau này đừng gọi tôi là chủ tịch, cứ gọi tôi là cậu Diệp như Lăng Vi là được, ngồi xuống nói chuyện đi”.

Chắc chắn Diệp Vĩnh Khang không bằng Lăng Vi về mặt kinh tế, nhưng khả năng nhìn người của anh cũng xem như đỉnh của chóp. Chỉ liếc nhìn đã có thể nhìn ra người này mặc dù hơi nhát gan nhưng chắc chắn là người thành thật.

“Tôi tin mắt nhìn của Lăng Vi, nếu cô ấy đã công nhận ông thì chứng tỏ ông có điểm gì đó đặc biệt”.

“Cân nhắc thăng chức cho ông làm phó giám đốc cũng là ý của Lăng Vi, sau này ông phải cố gắng làm việc đừng phụ lòng mong đợi của Lăng Vi”.

Diệp Vĩnh Khang vừa nói vừa cầm bút lên ký tên vào giấy tờ nhậm chức.

“Cảm ơn chủ tịch Diệp, cảm ơn sếp Lăng!”

Cao Đồ vui vẻ đến độ hai run rẩy, mặc dù chức phó giám đốc chỉ cao hơn trưởng phòng một bậc nhưng lại cách biệt một trời một vực.

Trưởng phòng là chức vụ quản lý cấp trung, còn phó giám đốc đã chính thức bước chân vào hàng lãnh đạo cấp cao, lương một năm tăng gấp đôi.

Lăng Vi ở một bên vừa cảm thấy biết ơn vừa ngưỡng mộ nhìn Diệp Vĩnh Khang.

Mấy lời vừa rồi của Diệp Vĩnh Khang nhìn có vẻ là tùy ý, nhưng lại bao hàm hai ý nghĩa, một là nhấn mạnh địa vị của Lăng Vi ở ngân hàng, hai là cố ý nói mấy lời đó để Cao Đồ cảm thấy biết ơn Lăng Vi, nhằm củng cố quyền uy ở ngân hàng của Lăng Vi vững chắc hơn.

“Anh Diệp, tôi và trưởng phòng Cao còn phải làm vài thủ tục nhậm chức nữa, e là phải kéo dài một lát”.

“Nếu cô bé đói thì cứ đến nhà ăn trước, trong đó có rất nhiều món ngọt mà trẻ con rất thích”.

Lăng Vi không chỉ có năng lực làm việc rất tốt mà EQ cũng rất cao, thấy dáng vẻ buồn chán của Diệp Tiểu Trân là biết chắc chắn cô bé đang đói.

“Được rồi, vậy tôi đến đó trước, lát nữa cô làm xong việc đến đó ăn cùng đi”.

Dứt lời, Diệp Vĩnh Khang lại nhìn Cao Đồ cười nói: “Lát nữa phó giám đốc Cao cũng đến nhé, cùng nói chuyện một chút”.

“Cảm ơn cậu Diệp!”

Cao Đồ vừa mừng vừa lo, có thể ăn cơm cùng với chủ tịch ngân hàng quả là vinh hạnh cực lớn.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom