Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 171: Tôi lấy hết những cái này
Cô gái nghe vậy lập tức xù lông, chỉ vào mũi Diệp Vĩnh Khang tức giận nói: "Đồ nhà quê thối tha, cậu ăn nói với tôi kiểu gì thế hả? Loại như cậu có tư cách tranh đồ với tôi sao?"
"Cậu tán gia bại sản mới mua được một chiếc vòng tay, nhưng đối với tôi đó chỉ là tiền tiêu vặt của một tuần. Cậu lấy gì để so với tôi hả?"
"Dù sao tôi cũng không quan tâm, hôm nay tôi phải có được cặp vòng tay này!"
Diệp Vĩnh Khang khẽ nheo mắt, nhìn đối phương bằng ánh mắt như nhìn một đứa ngốc, tự hỏi trên đời này làm sao có thể có đứa thiểu năng như thế?
"Thưa cô, tôi xin nhắc nhở cô là cô không nên chỉ tay nói chuyện với tôi như vậy".
Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, anh không thích người khác dùng ngón tay nói chuyện với anh như vậy.
Nếu đổi lại là khi anh ở ngoại vực, cô gái này có lẽ đã đi chầu ông bà ông vải từ lâu rồi.
"Ôi, loại nhà quê như cậu lấy đâu ra cái dũng khí này vậy?"
"Tôi cứ chỉ đấy, cậu làm gì được tôi nào!"
Cô gái không những không biết điều hơn mà còn hung hăng ra, suýt chút nữa dùng ngón tay chọc vào trán Diệp Vĩnh Khang.
Vụ xô sát của cô gái thu hút rất nhiều người vây xem, nhưng không ai dám đứng ra lên tiếng cả, ai cũng tự lo thân, không ai muốn lo chuyện bao đồng.
Sắc măt Diệp Vĩnh Khang tối sầm lại, đang định dạy cho đứa thiểu năng này một bài học, thì Hạ Huyền Trúc đột nhiên bước tới, hất tay của cô gái ra, trầm giọng nói: “Cô gì này, lẽ nào cô không biết, chỉ tay vào người khác khi nói chuyện là một hành vi rất bất lịch sự sao?"
Cô gái nhìn từ trên xuống dưới Hạ Huyền Trúc một lượt rồi khịt mũi lạnh lùng: "Cô là ai? Đây là chuyện của cô à?”
"Anh ấy là chồng của tôi, cô nói xem đây có phải chuyện của tôi không!"
Hạ Huyền Trúc đáp lại không chút yếu đuối.
Cô gái sững sờ, nhìn Diệp Vĩnh Khang, rồi nhìn Hạ Huyền Trúc, đột nhiên bật cười: "Ha haha ha, tôi đang tự hỏi sao thằng thất bại này có thể có tiền mua thứ quý giá như thế, ra là ăn bám".
"Nhưng mà, hôm nay tôi phải có được cặp vòng tay này. Đưa đây, không đưa cũng phải đưa!"
Hạ Huyền Trúc cười đáp: "Nếu chúng tôi không đưa thì sao?"
"Nếu không đưa ... Nếu không đưa... Cô có biết chồng tôi là ai không, đó là một sếp lớn đấy, một lát nữa chồng tôi qua đây, các người không ăn được đâu!"
Cô gái giận dữ kêu lên.
Hạ Huyền Trúc khinh khỉnh khịt mũi, quay đầu lại yêu cầu nhân viên bán hàng gói chiếc vòng lại.
Cô gái giận dữ đến mức giậm chân, hét lên: "Đồ khốn, nếu các người đã thích cái thứ nát đó thì tôi sẽ bố thí cho các người!"
"Mua một thứ trị giá mấy chục nghìn tệ như thế có khi là tích cóp cả đời của các người cũng nên!"
Diệp Vĩnh Khang nhận lấy chiếc vòng tay từ người bán hàng, cười nhạt với Hạ Huyền Trúc: "Vợ à, đi thôi, con dế chũi này cũng chỉ ra vẻ đám nhà giàu mới nổi thôi, thấy mà buồn nôn".
Nói xong hai vợ chồng chuẩn bị ra về.
"Cậu nói ai là đồ dễ chũi, đồ khốn nạn, đồ nhà quê, đồ ăn bám!"
Cô gái tức giận chỉ vào mặt dây chuyền ngọc bích có giá tám mươi nghìn tệ trong quầy, lớn tiếng nói: “Hãy bọc mặt dây chuyền ngọc bích giá tám mươi nghìn tệ này lại cho tôi!”
"Tôi phải để cho thằng nhà quê đó thấy cái gì là cuộc sống thượng lưu, thằng nhà quê, nếu hôm nào phá sản, có thể liên hệ với tôi, tôi sẽ trả gấp đôi!"
Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đã ra tới cửa, sau khi nghe lời này, môi anh khẽ giật giật.
Miệng của cô gái này quả là thối.
Nhưng Diệp Vĩnh Khang không muốn gây chuyện nên cuối cùng quyết định không quan tâm đến cô gái ngốc nghếch này.
Nhưng mà, đúng lúc này, Hạ Huyền Trúc đột nhiên xoay người, đi thẳng tới quầy, chỉ thẳng vào một chiếc nhẫn ngọc bội trong quầy có ghi giá một trăm năm mươi nghìn tệ: "Bọc cái này lại cho tôi!"
Cô gái bên cạnh sửng sốt: "Ha ha, so tiền với tôi đúng không, đồ có giá hơn một trăm nghìn tệ ở đây đúng là mất thể diện!"
"Tôi lấy viên đá ngọc hai trăm mười nghìn tệ này!"
Cô gái chỉ vào một bức khắc bằng ngọc, tự tin nói.
Hạ Huyền Trúc cười nhạt một tiếng, chỉ vào một miếng ngọc bội có chất lượng rất tốt: "Gói cái này lại cho tôi".
Cô gái liếc mắt nhìn giá miếng ngọc bội kia là ba trăm năm mươi nghìn tệ, khóe miệng nhất thời giật giật.
Mặc dù nhà cô ta quả thật có chút tiền, nhưng nháy mắt tiêu mấy trăm nghìn tệ như thế cũng rất đau lòng.
Nhưng mà, lúc này, trong lúc nóng giận, cô ta cắn răng, chỉ vào một viên ngọc khắc cá trích giá bốn trăm nghìn tệ, tức giận nói: "Tôi mua khối điêu khắc ngọc bích này. Không phải muốn so tiền sao, tiếp tục đi!"
Sắc mặt Hạ Huyền Trúc vẫn bình thản như nước chảy mây trôi, chỉ thẳng vào một cái bắp cải ngọc bích có hoa văn đẹp mắt, thản nhiên nói: "Gói cây bắp cải này lại cho tôi".
Cô gái tròn mắt bất ngờ, cây cải ngọc này có giá một triệu hai trăm nghìn tệ đấy!
Hai cô gái tranh đấu, thu hút rất nhiều người xem.
"Tiếp tục tăng giá đi!"
"Đừng dừng lại, mới chỉ một triệu hai trăm nghìn tệ thôi mà!"
Những người xem không cho rằng vấn đề này có gì là lớn, nhao nhao hết cả lên.
Cô gái giận đến tái mặt, cô ta liếc mắt và chỉ vào một đôi vòng tay bằng ngọc băng tuyệt đẹp bên cạnh: "Gói đôi vòng có giá một triệu sáu trăm nghìn tệ này lại cho tôi!"
Hạ Huyền Trúc vẫn bình tĩnh, đang định nói, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên vung tay lên: "Sắp đến giờ rồi, đừng để mẹ chờ lâu, hay là mua nhiều một thể đi".
Vừa nói xong, mi mắt của cô gái bên cạnh liền nhảy loạn xạ.
Nhưng thứ vừa nãy đã tiêu hết số tiền tiết kiệm của cô ta, hơn nữa thẻ tín dụng cũng quẹt đến nóng cả lên rồi!
Những người xung quanh nghe xong lời của Diệp Vĩnh Khang đều trợn mắt há mồm, nín thở mong chờ cảnh tiêu tiền như rác.
Diệp Vĩnh Khang liếc nhìn ngọc bội bên trong tấm kính trên quầy, sau đó chỉ vào vài món đồ: "Cái này, cái này, cái này, cái bên trên, cái này…"
Mới nói được nửa câu, cô gái bên cạnh liền phá lên cười.
"Ha haha ha, cười ỉa, còn tưởng ghê gớm thế nào!"
"Mấy món nhỏ này đắt nhất cũng không đến mười nghìn tệ. Cậu coi người khác là đồ ngu sao? Ha haha ha, nghèo chính là nghèo, không giả vờ được nữa chứ gì".
Đám người xem cũng lắc đầu chế giễu, cho rằng người này hẳn là không thể ra vẻ được nữa, mới miễn cưỡng chống đỡ như vây.
Hạ Huyền Trúc ở bên cũng bối rối, cô biết rất rõ tính tình của Diệp Vĩnh Khang, chưa bao giờ coi trọng tiền bạc, bây giờ lại còn đang tranh đấu với người ta, sao lại đi chọn mấy đồ rẻ tiền làm gì?
Mặt Diệp Vĩnh Khang không hề biết sắc, tiếp tục chỉ vào vài thứ rẻ hơn, tổng cộng có khoảng mười thứ, sau đó hài lòng gật đầu: "Là đống đó".
"Ha ha ha ha ha ha!"
Cô gái ôm bụng cười: "Oa, mua một lúc mười cái, nhiều như vậy, mà mấy cái này cộng lại có lên tới năm mươi nghìn tệ không?"
"Ha haha ha, dù muốn đóng giả phú ông cũng phải động não chút đi chứ, có phải so số lượng đâu, ha ha ha ha!"
Cô nhân viên bán hàng bên cạnh trong lòng nở hoa, nghĩ không biết hôm nay là ngày gì, một đống này cộng lại có thể bằng thành tích hơn nửa năm của cô ấy đấy.
"Thưa anh, anh muốn mua hết mười cái này sao? Tôi gói lại cho anh!”
Nhân viên bán hàng vội vàng chuẩn bị quét mã QR để ra giá.
Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lắc đầu, sau đó nhàn nhạt nói ra một lời lập tức làm cho không khí chung quanh trở nên đông cứng lại.
"Không, ý của tôi là, ngoại trừ mười món rẻ này, tất cả những thứ trong quầy này đều gói lại cho tôi!"
Yên lặng!
Sự im lặng đến chết người!
Cả hội trường ồn ào ngay lập tức trở nên lặng yên đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.
Mọi người tròn xoe mắt, há to mồm thắc mắc không biết có phải mình bị ảo giác không!
Có ít nhất hàng trăm mặt hàng trên quầy này, giá tổng hợp lại là hơn ba mươi triệu nhân dân tệ!
Cô gái vừa cười lúc nãy bây giờ đã hoàn toàn ngây người ra.
Tuy nhiên, cô ta đã nhanh chóng phản ứng lại, nói lớn với nhân viên bán hàng rằng: "Đừng nghe họ nói, chắc chắc là họ đang giả vờ, làm sao có người có thể …"
"Quẹt thẻ!"
Cô gái chưa kịp nói hết câu, Diệp Vĩnh Khang đã ném nhẹ thẻ ngân hàng vào quầy.
"Cậu tán gia bại sản mới mua được một chiếc vòng tay, nhưng đối với tôi đó chỉ là tiền tiêu vặt của một tuần. Cậu lấy gì để so với tôi hả?"
"Dù sao tôi cũng không quan tâm, hôm nay tôi phải có được cặp vòng tay này!"
Diệp Vĩnh Khang khẽ nheo mắt, nhìn đối phương bằng ánh mắt như nhìn một đứa ngốc, tự hỏi trên đời này làm sao có thể có đứa thiểu năng như thế?
"Thưa cô, tôi xin nhắc nhở cô là cô không nên chỉ tay nói chuyện với tôi như vậy".
Diệp Vĩnh Khang khẽ nhíu mày, anh không thích người khác dùng ngón tay nói chuyện với anh như vậy.
Nếu đổi lại là khi anh ở ngoại vực, cô gái này có lẽ đã đi chầu ông bà ông vải từ lâu rồi.
"Ôi, loại nhà quê như cậu lấy đâu ra cái dũng khí này vậy?"
"Tôi cứ chỉ đấy, cậu làm gì được tôi nào!"
Cô gái không những không biết điều hơn mà còn hung hăng ra, suýt chút nữa dùng ngón tay chọc vào trán Diệp Vĩnh Khang.
Vụ xô sát của cô gái thu hút rất nhiều người vây xem, nhưng không ai dám đứng ra lên tiếng cả, ai cũng tự lo thân, không ai muốn lo chuyện bao đồng.
Sắc măt Diệp Vĩnh Khang tối sầm lại, đang định dạy cho đứa thiểu năng này một bài học, thì Hạ Huyền Trúc đột nhiên bước tới, hất tay của cô gái ra, trầm giọng nói: “Cô gì này, lẽ nào cô không biết, chỉ tay vào người khác khi nói chuyện là một hành vi rất bất lịch sự sao?"
Cô gái nhìn từ trên xuống dưới Hạ Huyền Trúc một lượt rồi khịt mũi lạnh lùng: "Cô là ai? Đây là chuyện của cô à?”
"Anh ấy là chồng của tôi, cô nói xem đây có phải chuyện của tôi không!"
Hạ Huyền Trúc đáp lại không chút yếu đuối.
Cô gái sững sờ, nhìn Diệp Vĩnh Khang, rồi nhìn Hạ Huyền Trúc, đột nhiên bật cười: "Ha haha ha, tôi đang tự hỏi sao thằng thất bại này có thể có tiền mua thứ quý giá như thế, ra là ăn bám".
"Nhưng mà, hôm nay tôi phải có được cặp vòng tay này. Đưa đây, không đưa cũng phải đưa!"
Hạ Huyền Trúc cười đáp: "Nếu chúng tôi không đưa thì sao?"
"Nếu không đưa ... Nếu không đưa... Cô có biết chồng tôi là ai không, đó là một sếp lớn đấy, một lát nữa chồng tôi qua đây, các người không ăn được đâu!"
Cô gái giận dữ kêu lên.
Hạ Huyền Trúc khinh khỉnh khịt mũi, quay đầu lại yêu cầu nhân viên bán hàng gói chiếc vòng lại.
Cô gái giận dữ đến mức giậm chân, hét lên: "Đồ khốn, nếu các người đã thích cái thứ nát đó thì tôi sẽ bố thí cho các người!"
"Mua một thứ trị giá mấy chục nghìn tệ như thế có khi là tích cóp cả đời của các người cũng nên!"
Diệp Vĩnh Khang nhận lấy chiếc vòng tay từ người bán hàng, cười nhạt với Hạ Huyền Trúc: "Vợ à, đi thôi, con dế chũi này cũng chỉ ra vẻ đám nhà giàu mới nổi thôi, thấy mà buồn nôn".
Nói xong hai vợ chồng chuẩn bị ra về.
"Cậu nói ai là đồ dễ chũi, đồ khốn nạn, đồ nhà quê, đồ ăn bám!"
Cô gái tức giận chỉ vào mặt dây chuyền ngọc bích có giá tám mươi nghìn tệ trong quầy, lớn tiếng nói: “Hãy bọc mặt dây chuyền ngọc bích giá tám mươi nghìn tệ này lại cho tôi!”
"Tôi phải để cho thằng nhà quê đó thấy cái gì là cuộc sống thượng lưu, thằng nhà quê, nếu hôm nào phá sản, có thể liên hệ với tôi, tôi sẽ trả gấp đôi!"
Lúc này, Diệp Vĩnh Khang đã ra tới cửa, sau khi nghe lời này, môi anh khẽ giật giật.
Miệng của cô gái này quả là thối.
Nhưng Diệp Vĩnh Khang không muốn gây chuyện nên cuối cùng quyết định không quan tâm đến cô gái ngốc nghếch này.
Nhưng mà, đúng lúc này, Hạ Huyền Trúc đột nhiên xoay người, đi thẳng tới quầy, chỉ thẳng vào một chiếc nhẫn ngọc bội trong quầy có ghi giá một trăm năm mươi nghìn tệ: "Bọc cái này lại cho tôi!"
Cô gái bên cạnh sửng sốt: "Ha ha, so tiền với tôi đúng không, đồ có giá hơn một trăm nghìn tệ ở đây đúng là mất thể diện!"
"Tôi lấy viên đá ngọc hai trăm mười nghìn tệ này!"
Cô gái chỉ vào một bức khắc bằng ngọc, tự tin nói.
Hạ Huyền Trúc cười nhạt một tiếng, chỉ vào một miếng ngọc bội có chất lượng rất tốt: "Gói cái này lại cho tôi".
Cô gái liếc mắt nhìn giá miếng ngọc bội kia là ba trăm năm mươi nghìn tệ, khóe miệng nhất thời giật giật.
Mặc dù nhà cô ta quả thật có chút tiền, nhưng nháy mắt tiêu mấy trăm nghìn tệ như thế cũng rất đau lòng.
Nhưng mà, lúc này, trong lúc nóng giận, cô ta cắn răng, chỉ vào một viên ngọc khắc cá trích giá bốn trăm nghìn tệ, tức giận nói: "Tôi mua khối điêu khắc ngọc bích này. Không phải muốn so tiền sao, tiếp tục đi!"
Sắc mặt Hạ Huyền Trúc vẫn bình thản như nước chảy mây trôi, chỉ thẳng vào một cái bắp cải ngọc bích có hoa văn đẹp mắt, thản nhiên nói: "Gói cây bắp cải này lại cho tôi".
Cô gái tròn mắt bất ngờ, cây cải ngọc này có giá một triệu hai trăm nghìn tệ đấy!
Hai cô gái tranh đấu, thu hút rất nhiều người xem.
"Tiếp tục tăng giá đi!"
"Đừng dừng lại, mới chỉ một triệu hai trăm nghìn tệ thôi mà!"
Những người xem không cho rằng vấn đề này có gì là lớn, nhao nhao hết cả lên.
Cô gái giận đến tái mặt, cô ta liếc mắt và chỉ vào một đôi vòng tay bằng ngọc băng tuyệt đẹp bên cạnh: "Gói đôi vòng có giá một triệu sáu trăm nghìn tệ này lại cho tôi!"
Hạ Huyền Trúc vẫn bình tĩnh, đang định nói, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên vung tay lên: "Sắp đến giờ rồi, đừng để mẹ chờ lâu, hay là mua nhiều một thể đi".
Vừa nói xong, mi mắt của cô gái bên cạnh liền nhảy loạn xạ.
Nhưng thứ vừa nãy đã tiêu hết số tiền tiết kiệm của cô ta, hơn nữa thẻ tín dụng cũng quẹt đến nóng cả lên rồi!
Những người xung quanh nghe xong lời của Diệp Vĩnh Khang đều trợn mắt há mồm, nín thở mong chờ cảnh tiêu tiền như rác.
Diệp Vĩnh Khang liếc nhìn ngọc bội bên trong tấm kính trên quầy, sau đó chỉ vào vài món đồ: "Cái này, cái này, cái này, cái bên trên, cái này…"
Mới nói được nửa câu, cô gái bên cạnh liền phá lên cười.
"Ha haha ha, cười ỉa, còn tưởng ghê gớm thế nào!"
"Mấy món nhỏ này đắt nhất cũng không đến mười nghìn tệ. Cậu coi người khác là đồ ngu sao? Ha haha ha, nghèo chính là nghèo, không giả vờ được nữa chứ gì".
Đám người xem cũng lắc đầu chế giễu, cho rằng người này hẳn là không thể ra vẻ được nữa, mới miễn cưỡng chống đỡ như vây.
Hạ Huyền Trúc ở bên cũng bối rối, cô biết rất rõ tính tình của Diệp Vĩnh Khang, chưa bao giờ coi trọng tiền bạc, bây giờ lại còn đang tranh đấu với người ta, sao lại đi chọn mấy đồ rẻ tiền làm gì?
Mặt Diệp Vĩnh Khang không hề biết sắc, tiếp tục chỉ vào vài thứ rẻ hơn, tổng cộng có khoảng mười thứ, sau đó hài lòng gật đầu: "Là đống đó".
"Ha ha ha ha ha ha!"
Cô gái ôm bụng cười: "Oa, mua một lúc mười cái, nhiều như vậy, mà mấy cái này cộng lại có lên tới năm mươi nghìn tệ không?"
"Ha haha ha, dù muốn đóng giả phú ông cũng phải động não chút đi chứ, có phải so số lượng đâu, ha ha ha ha!"
Cô nhân viên bán hàng bên cạnh trong lòng nở hoa, nghĩ không biết hôm nay là ngày gì, một đống này cộng lại có thể bằng thành tích hơn nửa năm của cô ấy đấy.
"Thưa anh, anh muốn mua hết mười cái này sao? Tôi gói lại cho anh!”
Nhân viên bán hàng vội vàng chuẩn bị quét mã QR để ra giá.
Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lắc đầu, sau đó nhàn nhạt nói ra một lời lập tức làm cho không khí chung quanh trở nên đông cứng lại.
"Không, ý của tôi là, ngoại trừ mười món rẻ này, tất cả những thứ trong quầy này đều gói lại cho tôi!"
Yên lặng!
Sự im lặng đến chết người!
Cả hội trường ồn ào ngay lập tức trở nên lặng yên đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.
Mọi người tròn xoe mắt, há to mồm thắc mắc không biết có phải mình bị ảo giác không!
Có ít nhất hàng trăm mặt hàng trên quầy này, giá tổng hợp lại là hơn ba mươi triệu nhân dân tệ!
Cô gái vừa cười lúc nãy bây giờ đã hoàn toàn ngây người ra.
Tuy nhiên, cô ta đã nhanh chóng phản ứng lại, nói lớn với nhân viên bán hàng rằng: "Đừng nghe họ nói, chắc chắc là họ đang giả vờ, làm sao có người có thể …"
"Quẹt thẻ!"
Cô gái chưa kịp nói hết câu, Diệp Vĩnh Khang đã ném nhẹ thẻ ngân hàng vào quầy.
Bình luận facebook