• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Hot Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện (1 Viewer)

  • Chương 1236-1240

Chương 1236 Vô đề

Lục Châu thu hồi thần thông, vuốt râu lẩm bẩm:

“Xem ra vi sư đã coi thường ngươi… Không ngờ Thanh Mộc Tâm Pháp lại có hiệu quả thần kỳ như vậy.”

Thông thường, việc khai Mệnh Cách liên tục sẽ rất khó thành công, trừ phi có đầy đủ lòng tin. Nhưng loại người vừa khai Mệnh Cách đầu tiên xong lại làm ngay viên thứ hai thì đúng là cực kỳ hiếm thấy. Mà dáng vẻ hắn lại còn không có chút đau đớn nào, ngược lại còn rất hưởng thụ.

Đúng là người so với người thật làm người ta tức chết!

“Xuất sư.”

[Ting — đệ tử Minh Thế Nhân thành công xuất sư.]

[Ban thưởng một tấm Thẻ Ngẫu Nhiên, sử dụng thẻ này sẽ được ban thưởng một đạo cụ trân quý ngẫu nhiên.]

[Sau khi Minh Thế Nhân xuất sư, thu hoạch được tư cách truyền đạo thụ nghiệp và khai sơn lập phái, hạn mức đồ tôn cao nhất: 3 người.]

[Dạy dỗ Minh Thế Nhân không còn thu hoạch được điểm công đức.]

[Thông tin trên cần xác nhận trước mặt Minh Thế Nhân, nếu không sẽ không có hiệu lực.]

Thông báo tương tự như lúc Vu Chính Hải xuất sư, chỉ là có muốn xuất sư hay không phải xem ý nguyện của từng người.

Lục Châu lấy Thẻ Ngẫu Nhiên ra xem.

“Liệu có trúng Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong không nhỉ?”

Uy lực của Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong bản cường hoá Lục Châu đã được tự mình thể nghiệm, có thể nói là một tay che trời. Có thể dùng làm con át chủ bài cho đến khi Lục Châu đạt tới mười hai Mệnh Cách.

Hiện tại tu vi của Lục Châu còn kém rất xa, các đồ đệ có hạt giống Thái Hư, tuy hiện tại tu vi bọn hắn còn thấp nhưng tiềm năng lại vô cùng lớn.

“Sử dụng.”

[Ting — thu hoạch được một tấm Thẻ Thái Huyền, sử dụng thẻ này có thể có được Thái Huyền chi lực vô hạn trong 30 giây, không hề xung đột với Thái Huyền chi lực sẵn có trong cơ thể.]

Không phải Thẻ Trạng Thái Đỉnh Phong.

Nhìn tấm thẻ màu vàng kim trong tay có kích cỡ như một thẻ bài, Lục Châu cẩn thận quan sát.

“Cũng không tệ, chỉ là thời gian hơi ít.”

Lục Châu không tưởng tượng ra được loại người gì có thể chống đỡ ba mươi giây bộc phát Thái Huyền chi lực.

Hắn cất kỹ Thẻ Thái Huyền rồi thôi động Tử Lưu Ly để tu luyện.

. . .

Nửa canh giờ sau.

Lục Châu bỗng nghe được tiếng bước chân dồn dập.

Thịch thịch thịch…

Tiếng bước chân rõ ràng đang hướng về phía gian phòng của hắn.

Đối phương cố gắng không phát ra tiếng động, nhưng làm sao thoát được năm giác quan vô cùng cường đại của Lục Châu.

Lục Châu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài có một thân ảnh đang đi tới, đột nhiên có một cánh tay vươn ra ngăn cản đối phương.

“Ai dám xông vào phòng gia sư?!”

Thì ra người ngăn cản chính là Vu Chính Hải.

“Ta chỉ trốn một chút thôi… nhanh đi, nhanh đi!” Giọng nói của đối phương có vẻ rất gấp gáp.

“Ngươi là tu hành giả?”

“Đừng hẹp hòi, cho ta trốn một chút thôi.”

Phanh phanh phanh.

Hai người đứng ngoài cửa không ngừng so chiêu.

Giọng người kia có vẻ rất kinh ngạc: “Ngươi là người kim liên giới?”

Vu Chính Hải không thèm đáp lời, vừa định vứt hắn xuống lầu thì Lục Châu đã nói vọng ra:

“Cho hắn vào.”

“Vâng.”

Két ——

Cửa mở, Vu Chính Hải và một tiểu tử trẻ tuổi bước vào phòng.

Tiểu tử trẻ tuổi dáng vẻ nhẹ nhàng, làn da trắng nõn, mặc một bộ y phục màu trắng ngà.

Hắn đi tới chiếc bàn đối diện Lục Châu, trực tiếp ngồi xuống rồi rót nước uống một ngụm: “Người mình, người mình cả mà…”

Lục Châu nhìn hắn dò xét, trong lòng đã có đáp án.

“Người mình?”

Tiểu tử trẻ tuổi uống cạn thêm một cốc nước rồi đáp: “Ta cũng đến từ kim liên giới.”

Vu Chính Hải tò mò hỏi: “Ngươi đến từ kim liên giới? Vậy gọi pháp thân ra ta xem nào.”

Người trẻ tuổi nói: “Ta không gạt ngươi đâu, ta thật sự là người kim liên giới.”

Hắn nâng tay gọi ra pháp thân. Toà pháp thân Thiên Giới Bà Sa cỡ nhỏ không yếu, chỉ là vừa mới bước vào cảnh giới này.

Có thể có tu vi Thiên Giới Bà Sa sao có thể bị người ta đuổi giết? Cho dù là ở hắc liên giới, cũng chỉ có Hắc Tháp và Đại Viên vương đình mới tập trung nhiều cao thủ Thiên Giới Bà Sa. Còn lại ở một số tiểu trấn, hầu hết đều là phàm nhân và tu hành giả cấp thấp.

Lục Châu phát hiện pháp thân của đối phương có màu khá kỳ lạ. Vừa có màu vàng, lại có chút màu đen. Rất không bình thường.

Người trẻ tuổi nói: “Lén nói cho các vị biết một bí mật, chỉ cần các vị ở yên một chỗ, sau mười năm sẽ bị dung hoà vào nơi này, uống nước người bản xứ, ăn cơm người bản xứ, dần dà cũng sẽ trở nên giống bọn họ. Pháp thân cũng thế.”

Hai mắt Lục Châu toả sáng: “Ý của ngươi là, màu sắc của pháp thân cũng sẽ thay đổi?”

“Đúng vậy. Điều kiện tiên quyết là phải hoàn toàn dung nhập. Tu vi càng thấp càng dễ thay đổi, trên Thiên Giới Bà Sa thì không có cơ hội này nữa, sẽ có màu sắc cố định.”

Người trẻ tuổi cười toe toét nói: “Có phải rất ngạc nhiên không? Có phải cảm thấy thật khó tin không?”

“Ta đã sắp hắc hoá thành công, ai mà ngờ vẫn bị người ta phát hiện nên mới bị truy sát. Cũng may gặp được người mình. Cho ta trốn một chút, đợi bọn hắn đi mất ta sẽ rời đi ngay.”

“Ai mà là người mình với cái tên dở dở ương ương nhà ngươi.” Vu Chính Hải xem thường nói.

Người trẻ tuổi này khiến Lục Châu nhớ tới có một số người trên Địa Cầu, sau khi tiến vào một nơi xa hoa thượng đẳng nào đó sẽ muốn tận lực xoá đi quá khứ của mình, không muốn mang cái mác nông dân chính hiệu.
Chương 1237 Vô đề

“Ta cũng chỉ bất đắc dĩ thôi…” Người trẻ tuổi lại uống thêm một ngụm nước.

“Muốn lão phu cứu ngươi cũng được, nhưng phải thành thật trả lời mấy câu hỏi của lão phu.”

“Không thành vấn đề.” Người trẻ tuổi thẳng thắn đáp.

“Vì sao ngươi lại đến hắc liên giới?” Lục Châu hỏi.

“Xui xẻo chớ sao. Lúc nhỏ ta đi qua một khu rừng, nhìn thấy một vòng sáng. Khi đó ta không hiểu gì, chỉ vì tò mò nên mới bước vào, đột nhiên bị đưa đến đây.”

“Ngươi tên gì?”

“Triệu Tam.”

“Ta cho ngươi thêm một cơ hội nói sự thật.”

“Triệu Tam mà, ta thật sự tên là Triệu Tam.”

“Lão phu không thích nhất là mấy người nói dối.” Lục Châu xua tay. “Đuổi ra.”

Vu Chính Hải “Vâng” một tiếng, lập tức động thủ.

Người trẻ tuổi vội vàng xua tay, cúi đầu uỷ khuất nói: “Đừng đừng, ta… ta tên là… Triệu Hồng Phất.”

Lục Châu nói: “Một nữ tử như ngươi vì sao phải cải nam trang?”

Vu Chính Hải: “? ? ?”

Triệu Hồng Phất lúng túng: “Lão tiên sinh… ngài, ngài đã nhìn ra rồi sao…”

Lục Châu không trả lời mà chờ đợi đáp án của nàng.

Triệu Hồng Phất nói: “Nữ tử ở bên ngoài hành tẩu rất nguy hiểm, cải nam trang thì sẽ dễ sống hơn, ta chỉ muốn tránh né đám truy binh kia.”

“Vì sao bọn hắn lại muốn giết ngươi?”

“Ta đến từ kim liên giới, bị người ta phát hiện ra… Lời này là thật, ta không có gạt ngươi đâu lão tiền bối!” Triệu Hồng Phất cuống quýt giải thích.

Nàng thật sự là người kim liên giới. Điểm này Lục Châu biết rất rõ, dưới Chân Thực Chi Nhãn, không ai có thể che giấu điều này.

Triệu Hồng Phất chợt nhớ tới kim sắc cương khí của Vu Chính Hải, vội nói:

“Vì sao các ngươi lại lưu lạc ở chỗ này? Không sợ bị người ta làm thịt hay sao?”

Vu Chính Hải xem thường nói: “Ai dám ra tay với chúng ta?”

Triệu Hồng Phất bỗng lắc đầu: “Không đúng, tu vi người kim liên giới không có cao như vậy.”

“Là do ngươi rời đi quá lâu.” Vu Chính Hải nói.

Triệu Hồng Phất cũng không nghĩ nhiều, bèn hỏi: “Các vị có trở về không?”

“Đương nhiên sẽ trở về, nhưng không phải bây giờ.” Lục Châu đáp.

“Ta có thể giúp các vị! Nhưng điều kiện tiên quyết là các vị giúp ta vượt qua một kiếp này đã.” Triệu Hồng Phất nói.

Vừa dứt lời, ngoài khách điếm xuất hiện nhiều thân ảnh lăng không lơ lửng, tiếng bước chân dày đặc truyền đến từ phía thang lầu.

Vu Chính Hải cau mày nói: “Ngươi rốt cuộc là ai, vì sao lại có nhiều người truy đuổi ngươi như vậy?”

Triệu Hồng Phất đưa tay lên miệng suỵt một cái, nàng nhìn quanh rồi lắc mình chui vào phía sau màn cửa, thân ảnh biến mất.

Ầm ầm ầm.

“Mở cửa! Kiểm tra theo thông lệ. Mở cửa ra nhanh lên!”

Lục Châu ra hiệu cho Vu Chính Hải tiến đến mở cửa.

Vu Chính Hải đẩy cửa ra, lập tức có mấy tên thị vệ mặc khôi giáp tiến vào, sau đó một nam tử cầm quạt lông mặc bạch bào, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong thủng thẳng đi tới.

Nam tử hờ hững nhìn thoáng qua Vu Chính Hải và Lục Châu rồi phất tay: “Lục soát.”

"Ngươi nói lục soát là lục soát?"

Vu Chính Hải vươn tay đánh ra một chưởng, kim sắc cương khí bộc phát, ngoại trừ bạch bào nam tử bị đẩy ra ngoài cửa thì những người còn lại đều bị chấn bay ra ngoài, đụng gãy lan can rơi xuống lầu.

Bạch bào nam tử kinh ngạc nói: “Kim sắc cương khí?”

Vu Chính Hải không phải kiểu người thích làm trò mèo, che che giấu giấu, hắn chỉ thích trực tiếp xuất thủ.

“Xéo đi.”

Bạch bào nam tử nhíu mày, đứng ngoài cửa chắp tay nói: “Ta là Dương Ngọc Trần của Đại Viên vương đình, mong các hạ đừng ngăn cản quan gia làm việc.”

Vu Chính Hải nói: “Ngươi nghe không hiểu tiếng người?”

Dương Ngọc Trần cau mày nói: “Các hạ thật sự muốn ngăn cản?”

Lúc này Lục Châu mới mở miệng: “Các ngươi muốn bắt ai?”

Dương Ngọc Trần nhìn về phía lão nhân ngồi trong phòng, cảm giác được đối phương dễ nói chuyện hơn, bèn chắp tay nói:

“Lão nhân gia, chúng ta không có ý mạo phạm, các vị đến từ kim liên giới là khách của chúng ta. Chuyện vừa rồi xin bỏ qua, người chúng ta muốn mắt là phạm nhân của vương đình, mong lão nhân gia dàn xếp giúp.”

“Tại sao muốn bắt người đó?” Lục Châu kỳ quái hỏi.

“Người này ẩn nấp trong cung nhiều năm, thu hoạch được rất nhiều tin tức cơ mật.” Dương Ngọc Trần đáp.

“Tin tức cơ mật?”

“Thứ cho ta không thể nói rõ.”

“Nơi này các ngươi không thể lục soát, vẫn nên đến phòng khác kiểm tra thì hơn.” Lục Châu nói.

“Việc này…”

Dương Ngọc Trần đưa mắt nhìn quanh, cố gắng tìm xem Triệu Hồng Phất có thể trốn ở đâu. Đáng tiếc gian phòng rất lớn, có rất nhiều ngóc ngách có thể ẩn thân.

Hắn thậm chí còn thử cảm nhận khí tức trong phòng nhưng vẫn không phát hiện được gì.

“Lão tiên sinh, ta phải phụng mệnh làm việc, đắc tội.”

Ầm!

Vu Chính Hải đánh một chưởng vào bờ vai Dương Ngọc Trần. Hai chân Dương Ngọc Trần đạp đất, vững vàng kháng trụ một chưởng này.

Quạt lông vung lên, chi chít phù ấn bay ra như ruồi nhặng lao vào giữa phòng.

“Đại Huyền Thiên Chưởng!”

Oanh!

Dương Ngọc Trần chợt cảm thấy áp lực gia tăng gấp bội, toàn bộ ấn phù đều bị chưởng ấn cuốn ra ngoài.

Phanh!

Dưới lực va chạm cực mạnh, Dương Ngọc Trần va vào lan can rơi xuống dưới lầu.

Hắn lồm cồm bò dậy, trừng to mắt nhìn Vu Chính Hải: “Các ngươi là ai?”

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Toàn bộ quan binh dưới lầu lập tức rút đao, trên bầu trời có mấy chục tu hành giả bay vọt tới.

Vu Chính Hải chắp tay sau lưng nói: “Trước khi ta động sát tâm, tốt nhất là cút xa một chút.”
Chương 1238 Vô đề

Bích Ngọc Đao bên hông Vu Chính Hải bắt đầu phát ra tiếng ông ông.

Dương Ngọc Trần cảm thấy người này không đơn giản, nhíu mày nói: “Các hạ thật sự muốn đối lập với vương đình?”

Vu Chính Hải lắc đầu: “Không biết trời cao đất dày.”

Vụt ——

Bích Ngọc Đao đột nhiên lượn vòng bay ra, đao cương đầy trời tạo thành một cối xay thịt bắn xuống dưới lầu. Huyền Thiên Tinh Mang!

Đao cương hoàn mỹ né tránh kiến trúc, chỉ chém về phía đám người.

Đao trong tay đám quan binh chỉ là đao bình thường, sao có khả năng là đối thủ của Bích Ngọc Đao, lập tức bị đao cương của Bích Ngọc Đao chém đứt.

Đám quan binh sợ hãi đến hồn phi phách tán, lập tức ôm đầu ngồi rụt xuống.

Dương Ngọc Trần lập tức gọi ra hắc sắc Tinh Bàn, đánh bay Huyền Thiên Tinh Mang.

Phanh phanh phanh… đao cương bắn ra bốn phía, ghim thẳng vào mấy vách tường. Toà kiến trúc bắt đầu lung lay muốn đổ.

Vu Chính Hải hơi kinh ngạc nhìn đối phương: “Hai Mệnh Cách…”

Dương Ngọc Trần lại vung quạt lông, hai tay chập lại, một đạo phù ấn hình thái cực xuất hiện chiếu rọi quang mang, tràn đầy khí tức thần bí.

Cùng lúc đó, Dương Ngọc Trần quát lớn: “Xông lên.”

Trên bầu trời, mấy chục tu hành giả đồng thời đánh ra phù ấn giống hệt của Dương Ngọc Trần, từng đạo phù ấn hình thái cực bay tới dung nhập vào phù ấn của Dương Ngọc Trần.

Phù ấn biến lớn, năng lượng cũng cường đại hơn trước rất nhiều.

Vu Chính Hải tròn mắt tán thưởng: “Thật biết phối hợp.”

Dương Ngọc Trần nói: “Lát nữa ngươi sẽ biết mùi ngay thôi.”

Hắc sắc quang mang từ từ hội tụ lại một điểm, Dương Ngọc Trần đột nhiên đánh phù ấn ra.

Từng đạo hắc sắc phù ấn chồng chất lên nhau tạo thành một cây cột khổng lồ bổ về phía Vu Chính Hải.

Vu Chính Hải nhíu mày, thi triển Đại Huyền Thiên Chưởng Ấn ngăn ở phía trước.

Ầm!

“Không đúng!”

Lúc này Vu Chính Hải mới phát hiện, ở giữa cây cột phù ấn chính là hắc sắc quang trụ mang theo lực lượng Mệnh Cách!

Thật là xảo trá!

Hơn nữa cương ấn quang trụ này còn mạnh hơn lực lượng của hai Mệnh Cách nhiều!

Vu Chính Hải lập tức lui lại.

Khi hắn sắp lui vào trong phòng, bên tai chợt truyền đến một tiếng kinh lôi:

“Phá.”

Thần thông Chúng Sinh Ngôn Âm!

Đạo âm thanh như kinh lôi kia bộc phát sóng âm, phàm là những tu hành giả lơ lửng trên không trung đều bị liên luỵ, ngay cả sắc mặt của Vu Chính Hải cũng khó coi vô cùng, cố gắng chống cự lại âm công của sư phụ.

Ù tai, đầu váng mắt hoa…

Phốc ——

Dương Ngọc Trần phun ra một ngụm máu, sắc mặt trắng bệch.

Đám tu hành giả trên trời cũng phun tiên huyết, rơi thẳng xuống đất như ruồi gãy cánh.

Một chiêu âm công vừa ra, toàn bộ kết thúc.

Vu Chính Hải hít sâu một hơi, tiếng ù tai từ từ biến mất, xung quanh lại khôi phục yên tĩnh. Cho dù là cao thủ như hắn cũng không chịu nổi dư uy âm công của sư phụ.

Đám người Dương Ngọc Trần rơi lộp bộp xuống đất, sợ hãi nhìn về phía Vu Chính Hải đứng trên lầu, tay che ngực thê thảm vô cùng.

Vu Chính Hải lập tức điều chỉnh lại tư thế… Ta là đại đồ đệ, không thể làm mất mặt sư phụ!

Hắn nhìn xuống Dương Ngọc Trần, khẽ quát: “Không thèm lấy mạng các ngươi, còn không mau cút đi?”

Lúc này, Triệu Hồng Phất bỗng nhảy ra ngoài, trên mặt tràn đầy kinh ngạc:

“Oa, lão tiền bối, ngài thật là lợi hại! Sớm biết ngài lợi hại như vậy thì ta còn trốn làm gì!”

“Ngươi… Triệu Hồng Phất!” Dương Ngọc Trần vốn định rời đi, nhưng bây giờ lại thấy phạm nhân nhảy tung tăng trước mặt mình, hắn sao có thể cam lòng.

Triệu Hồng Phất lè lưỡi nói: “Ta cái gì mà ta! Dương Ngọc Trần, đây là đồng hương của ta, ngươi mau cút đi! Là đồng hương đó, có biết không?”

Dương Ngọc Trần cắn chặt răng, đau đớn không thôi. Một chiêu âm công vừa rồi hoàn toàn vượt xa thực lực của hắn.

Dương Ngọc Trần cố nhịn xuống cơn tức giận: “Ngươi cho rằng mình có thể trốn được?”

“Trốn được hay không thì sau này sẽ biết.” Triệu Hồng Phất vừa nói vừa đạp một chân lên lan can, trông vô cùng lưu manh.

Vu Chính Hải nhìn nàng, bất đắc dĩ vô cùng, đây mà là nữ hài tử á hả?

Dương Ngọc Trần cắn răng nói: “Ngươi đã học xong tất cả phù văn của học viện, lại huỷ đi Tàng Thư Lâu, đó là nơi lưu trữ tất cả những phù văn cơ mật của vương đình. Vì tội này, ngươi nhất định không thể chạy thoát, chỉ có thể cùng ta trở về và viết lại toàn bộ phù văn thì may ra mới có cơ hội sống.”

Hắn vừa nói xong, trong phòng bỗng truyền ra một giọng nói nhuốm đầy vẻ tang thương:

“Phù văn?”

Triệu Hồng Phất rụt cổ, quay đầu lại lúng túng nói với Lục Châu: “Ta… ta chỉ có mỗi đam mê đó thôi, ta không cố ý đốt Tàng Thư Lâu mà, chỉ là không cẩn thận.”

“Không cẩn thận? Ngươi là đệ tử đắc ý nhất của Phù Văn thư viện, mới vừa tấn thăng lên Thiên Giới Bà Sa, chẳng lẽ ngươi không biết dập lửa?”

“Ha ha…” Triệu Hồng Phất nở nụ cười, chỉ tay vào Dương Ngọc Trần nói: “Dương Ngọc Trần, ngươi đừng quên mình cũng là người kim liên giới! Đáng tiếc bây giờ ngươi đã hoàn toàn trở thành người hắc liên. Ngươi không có tư cách nói ta.”

Dương Ngọc Trần nói:

“Mỗi người đều có lựa chọn của mình, ngươi đã bị biết bao người phỉ nhổ. Thư viện cho ngươi cơ hội dung nhập nhưng ngươi lại không biết trân trọng, nếu không nhờ thư viện bảo hộ thì ngươi vĩnh viễn cũng không trở thành Thiên Giới Bà Sa!”
Chương 1239 Vô đề

“Ta thèm vào! Ta lười giải thích với ngươi. Hiện tại ta ở chỗ mấy vị đồng hương, nếu ngươi không phục thì đánh bại bọn hắn đi, ta sẽ đi với ngươi.”

“Ai là đồng hương của ngươi hả?!” Vu Chính Hải không còn lời nào để nói.

Hắn chưa từng gặp nữ hài tử nào lưu mạnh như vậy.

Chiêu Nguyệt cũng xem như là tri thư đạt lễ, Diệp Thiên Tâm lạnh lùng cố chấp, cho dù là người tinh quái như tiểu tổ tông Từ Diên Nhi cũng không lưu manh như người này.

Đúng lúc này, Lục Châu bỗng chắp tay sau lưng bước ra khỏi phòng.

“Ngươi từng là người kim liên giới?” Lục Châu hỏi Dương Ngọc Trần.

Dương Ngọc Trần lau đi vết máu trên khoé môi, phủi quần áo, đứng thẳng người dậy rồi đáp:

“Lão tiên sinh, lúc nãy đã đắc tội, mong ngài thứ lỗi.”

Hắn ho khan hai tiếng rồi tiếp tục nói, “Đừng nghe nàng ta nói bậy, ta là người của Đại Viên vương đình, Dương Ngọc Trần. Dù có qua bao nhiêu năm thì điểm này cũng vẫn không thay đổi.”

Lục Châu lắc đầu nói: “Không cần cường điệu như vậy.”

Người càng e ngại mới càng cường điệu.

Lục Châu quay đầu nhìn Triệu Hồng Phất: “Ngươi làm sao chứng minh được hắn là người kim liên giới?”

“Ta chính là ví dụ đây. Vừa rồi ta nói chỉ cần dung nhập thì sau mười năm, pháp thân có thể biến đổi hoàn toàn. Bọn hắn dung nhập từ rất sớm, ta không thèm học theo bọn hắn… nhưng bọn hắn vẫn cứ bức ép ta, may mà ta vẫn luôn qua loa làm cho qua chuyện.” Triệu Hồng Phất đáp.

“Ngươi bây giờ không kim cũng chẳng hắc, không thấy khó chịu sao?” Dương Ngọc Trần nói.

Triệu Hồng Phất lắc đầu: “Ta đã là Thiên Giới Bà Sa, không có khả năng biến thành hắc sắc được nữa, nhưng ta có thể biến trở về kim sắc!”

Dương Ngọc Trần: “. . .”

Lục Châu càng nghe càng thấy tò mò, bèn hỏi: “Ngươi thích kim sắc?”

Triệu Hồng Phất co chân lại, đứng thẳng người, trở nên đường đường chính chính:

“Ta vô tình mới lạc đến hắc liên giới, vẫn luôn tưởng niệm cha mẹ song thân, tưởng niệm quê hương. Ta học phù văn cũng là vì muốn dựa vào thứ này để trở về nhà.”

“Ngươi đã nắm giữ phù văn, vì sao không trở về đi?” Lục Châu hỏi.

“Haiz… Ta chẳng khác nào phạm nhân, luôn bị người theo dõi trông chừng, làm gì có cơ hội khắc hoạ thông đạo. Hơn nữa muốn khắc hoạ thông đạo cần phải xác định phù văn phía kim liên giới.”

Nói tới đây, Triệu Hồng Phất bỗng hạ giọng nói bên tai Lục Châu: “Trước đây bọn hắn đã bắt không ít người có thiên phú ở kim liên giới, tiến hành nuôi nhốt để biến bọn họ trở thành người hắc liên giới.”

“. . .”

Lục Châu nhíu mày. Việc này không hề nhỏ.

Vốn cho rằng hắc liên giới không chiếm được Mệnh Cách thú sẽ ngừng ra tay với kim liên giới, không ngờ bọn hắn còn ra tay với cả con người.

Chiêu này thật là ác độc.

“Vậy vì sao ngươi lại từ vương đình chạy đến chỗ này?”

Triệu Hồng Phất đáp: “Có người nói cho ta biết, đến Hắc Diệu liên minh sẽ có người cứu ta, nên ta chạy đến đây. Ta cũng không còn cách nào khác, trên người ta bị hạ ấn ký, trong lúc nhất thời không thể tẩy trừ.”

“. . .”

Vu Chính Hải cũng quay sang nhìn Triệu Hồng Phất. Việc này… có vấn đề.

“Người đó là ai?” Lục Châu hỏi.

Triệu Hồng Phất lắc đầu tỏ vẻ không biết rõ.

Lục Châu không khỏi cảm thấy kỳ quái. Người thần bí này rõ ràng biết Lục Châu đang thiếu một phù văn sư, sau đó lại biết Lục Châu tìm đến Hắc Diệu liên minh… Cuối cùng người này còn biết chuyện của Phù Văn thư viện.

Rốt cuộc là ai? Ai sẽ cố ý an bài chuyện này?

Hắc Tháp và Bạch Tháp đã đến lôi kéo Lục Châu, nếu muốn tiếp tục lôi kéo cũng sẽ không âm thầm làm loại chuyện này.

Nhan Chân Lạc lại ở trong nội bộ Hắc Tháp, không có khả năng biết được mấy chuyện này. Lục Ly thì đang kẹt ở hoàng liên giới, càng không thể là hắn.

Vậy sẽ là ai đây?

“Người đó không lưu lại bất kỳ vật gì sao?” Lục Châu hỏi.

Triệu Hồng Phất nghĩ ngợi, đột nhiên nghĩ ra điều gì, vội nói: “Không đúng, vì sao chuyện gì ta cũng phải trả lời tiền bối chớ?!”

Nàng đột nhiên cảm thấy mình thật là ngu ngốc, theo bản năng lùi lại mấy bước.

Lục Châu vuốt râu nhìn Triệu Hồng Phất: “Lão phu chính là người có thể cứu được ngươi.”

“Ta không tin đâu.” Triệu Hồng Phất nói.

“Đừng có không biết tốt xấu, Phiền Nhược Tri còn chưa xứng đem ra so sánh với lão phu.”

“. . .”

Dương Ngọc Trần nghe mà kinh hãi, hiểu được bọn họ đang nói chuyện gì, bèn lên tiếng:

“Lão tiên sinh, dù thế nào thì ngài cũng không thể mang người này đi được.”

Triệu Hồng Phất nhích lại gần Lục Châu. Lục Châu vuốt râu quan sát Dương Ngọc Trần.

“Chỉ bằng ngươi?”

Sắc mặt Dương Ngọc Trần trở nên khó coi, chỉ một chiêu âm công của người ta hắn cũng không đỡ nổi, dựa vào cái gì mà đòi đấu?

Lục Châu thản nhiên nói:

“Nghe cho rõ, lão phu sẽ mang nha đầu này đi. Người nào không phục, lão phu giết người đó.”

“. . .”

Đám người Dương Ngọc Trần không dám lên tiếng nữa. Dù không cam lòng thì bọn hắn cũng chẳng thể làm gì khác.

“Dương đại nhân, người của vương đình tới rồi!”

Đúng lúc này, tại chân trời phía bắc đột nhiên xuất hiện một toà hắc sắc cự liễn đang bay tới với tốc độ kinh người.

“Đúng là người của vương đình.”

Dương Ngọc Trần lập tức lớn gan, bắt lấy cánh tay của Lục Châu.

Lục Châu không thèm để ý. Trong tay hắn có Thẻ Thái Huyền, cho dù là ai thì trong vòng ba mươi giây cũng sẽ bị hắn đánh cho nằm đất.
Chương 1240 Vô đề

Thừa dịp Triệu Hồng Phất cũng đang căng thẳng, Lục Châu nói: “Không muốn bị bắt lại thì phải nghe lời lão phu.”

“Nghe nghe, ta nghe hết…”

“Là ai bảo ngươi chạy tới đây?”

“Ta thật sự không biết, nhưng người kia ở trong kinh đô.”

“Ngươi biết khắc hoạ phù văn?”

Triệu Hồng Phất gật đầu, trả lời với vẻ không quá tự tin: “Xem như là biết… ta cũng chưa thử tự mình khắc hoạ bao giờ.”

Lục Châu lại quan sát nàng một lần.

Thân phận: nhân tộc Đại Viêm

Cảnh giới: Huyền Thiên cảnh

Đúng thật là người kim liên giới.

Dương Ngọc Trần ngẩng đầu nhìn lên trời, mừng rỡ nói: “Là quân chi viện của vương đình…”

“Triệu Hồng Phất, ngươi nên ngoan ngoãn bó tay chịu trói thì hơn. Lão tiên sinh, ngươi là người kim liên giới, đừng quản mấy việc không phải của mình. Nếu là trước kia thì tu hành giả hắc liên giới đã xem ngươi là địch nhân rồi.”

Lục Châu nhìn cự liễn, cự liễn từ từ dừng lại.

Ngay sau đó có một giọng nói truyền ra: “Không được vô lễ với lão tiên sinh.”

Dương Ngọc Trần: “? ? ?”

Từ trong cự liễn có ba người bay ra, một người đi giữa là Trần Vũ Vương tay cầm Hư Không Kích, hai bên là hai thị nữ theo sau.

Đám đệ tử Phù Văn thư viện đồng loạt khom người hành lễ:

“Bái kiến Trần Vũ Vương!”

Trần Vũ Vương không có thời gian để ý đến bọn hắn, vội vàng hạ xuống đứng trước mặt Lục Châu, chắp tay thi lễ:

“Bái kiến lão tiền bối.”

Đám đệ tử Phù Văn thư viện lập tức ngơ ngác.

Triệu Hồng Phất mở to mắt nhìn vị lão nhân đứng bên cạnh mình… Không thể nào, nàng xui xẻo vậy sao, trốn nửa ngày rốt cuộc trốn vào tay đại lão hắc liên?

Lục Châu vuốt râu nhìn Trần Vũ Vương: “Ngươi nhận ra lão phu?”

“Từ sau khi tạm biệt ở khu vực hỗn loạn, vẫn luôn tưởng niệm…” Trần Vũ Vương đáp.

Lục Châu nhàn nhạt nói: “Đã có người của Hắc Diệu liên minh chiêu đãi lão phu. Ngươi đang bị thương còn lặn lội tới đây cũng không dễ dàng.”

Trần Vũ Vương: “. . .”

Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau đi chứ đại lão?

Ta cũng cần có chút thể diện nha!

Triệu Hồng Phất ngơ ngác chẳng hiểu gì, nhưng Dương Ngọc Trần đã mơ hồ phát giác ra sự tình, lập tức hoảng sợ quỳ phịch xuống.

“Xin lão tiên sinh tha mạng!”

Lục Châu hờ hững liếc nhìn Dương Ngọc Trần rồi hỏi Trần Vũ Vương: “Ngươi nói xem lão phu nên làm thế nào?”

Trần Vũ Vương đáp:

“Ta biết rõ lão tiên sinh tu vi cao thâm, chỉ là bọn hắn phụng mệnh làm việc, Triệu Hồng Phất lại là đệ tử Phù Văn thư viện. Vương đình muốn bắt nàng ta về quy án cũng là làm việc theo quy củ, không hề có ý va chạm với lão tiên sinh.”

“Ý ngươi là lão phu cố ý làm khó dễ các ngươi?”

“Đương nhiên không phải…” Trần Vũ Vương nói, “Ta nguyện thay bọn hắn bồi tội với lão tiên sinh. Nếu có thể, mời lão tiên sinh ngài đến kinh đô làm khách mấy hôm.”

“Không cần, lão phu không có nhiều thời gian rảnh.” Lục Châu lạnh nhạt từ chối.

Trần Vũ Vương suy tư rồi đáp: “Cũng được. Dương Ngọc Trần…”

“Có thuộc hạ.”

“Còn không mau dập đầu nhận tội với Lục tiền bối.”

“Vâng.”

Đám đệ tử Phù Văn thư viện đồng loạt quỳ xuống. Còn chưa kịp dập đầu, Lục Châu đã lên tiếng:

“Dập đầu thì miễn đi.”

“Đây là việc bọn hắn nên làm. Đều là chuyện nhỏ…”

“Không.” Giọng Lục Châu trở nên nghiêm trọng, “Đổi lại là người khác, gặp phải việc hôm nay chắc chắn không thể sống sót. Bọn hắn muốn lấy mạng lão phu, ngươi còn cho rằng đây là việc nhỏ?”

Trần Vũ Vương: “. . .”

Hắn cảm thấy không nên chọc giận lão nhân này thì hơn, bèn quay sang Dương Ngọc Trần, cả giận nói:

“Dương Ngọc Trần, ai cho ngươi quyền động thủ lung tung?”

“Tiểu nhân biết tội! Tiểu nhân biết tội!” Dương Ngọc Trần sắc mặt trắng bệch, dập đầu nhận sai.

Trần Vũ Vương lại khom người nói với Lục Châu: “Lão tiên sinh, ta nhất định sẽ cho ngài một cái công đạo.”

“Ngươi định làm thế nào?” Lục Châu hỏi.

“Phạt Dương Ngọc Trần thật nặng.”

“Chỉ có vậy?”

“Nếu vẫn không được, ta sẽ giết hắn để lão tiên sinh hả giận.” Trong lòng Trần Vũ Vương đã có quyết định, trong mắt hiện rõ sát khí.

Tia sát khí này khiến Triệu Hồng Phất không rét mà run, càng thêm chắc chắn với quyết định không trở về Phù Văn thư viện.

Nếu trở về, nàng chỉ có một con đường chết!

“Giết hắn chỉ e là không đủ.” Giọng Lục Châu trầm xuống.

Trần Vũ Vương nhíu mày nói: “Giết cũng không đủ? Lão tiên sinh, ngài muốn như thế nào?”

“Phù Văn thư viện bắt rất nhiều người kim liên giới, Dương Ngọc Trần này vốn cũng là người kim liên… Trong luật pháp Đại Viên, lừa bán người phải bị tội gì?” Lục Châu hỏi.

“. . .”

Chuyện này Trần Vũ Vương cũng chỉ nghe nói, không thật sự biết rõ. Hơn nữa việc bắt tiểu hài tử từ nơi khác tới để bồi dưỡng và giáo hoá là việc cực kỳ cơ mật.

“Những kẻ trộm giá trị lớn, làm giả tiền giấy, giao dịch buôn người, đào mộ phóng hoả, đều bị phán tử hình, giao cho quan viên xử trí.” Trần Vũ Vương đáp.

Lục Châu hài lòng gật đầu:

“Chuyện này liên quan đến kim liên giới, đoạt con của người chẳng khác nào giết người, giết người thì đền mạng. Ai trong các ngươi sẽ lãnh tội chết đây?”

Trần Vũ Vương nhíu mày nói: “Lão tiên sinh, những lời này đều là lời từ một phía, không thể tin được!”

Hắn vừa nói xong, Lục Châu đã lấy Thái Hư Kính ra.

Thái Hư Kính nở rộ kim quang chiếu rọi vào đám người… Dương Ngọc Trần và đám đệ tử Phù Văn thư viện đều lộ ra pháp thân cỡ nhỏ, toàn bộ pháp thân toả kim quang lóng lánh đến chói mắt.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom