• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Hot Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện (2 Viewers)

Đánh giá: 0/5 từ 0 lượt
  • Chương 1231-1235

Chương 1231 Vô đề

“Vãn bối tự biết mình học nghệ không tinh… Hôm nay đến Hắc Diệu liên minh là vì nghe nói mỗi hôm trăng rằm đều sẽ xuất hiện rất nhiều hung thú phi cầm.” Gia Luật Sở Nam ủ rũ nói.

“Phi cầm?” Lục Châu ngẩng đầu nhìn không trung thanh tịnh, trời trong xanh không một gợn mây.

Thái dương đã ngả về tây mà chẳng thấy bóng dáng một con phi cầm nào.

Triết Biệt Ly cười nói: “Đây là việc thường thấy ở hắc liên giới và hồng liên giới. Trời tối xuống sẽ xuất hiện rất nhiều phi cầm đến quấy nhiễu thành trì của nhân loại. Nhân loại lợi dụng trận pháp để đánh lui bọn chúng, thuận tiện thu thập Sinh Mệnh Chi Tâm bán cho người nào cần. Những vật này cũng không đáng bao nhiêu tiền.”

Vu Chính Hải gật đầu. Lúc trước khi mới đến hồng liên giới hắn cũng biết đến chuyện này.

“Thời gian không còn sớm nữa, nếu Lục tiền bối không vội thì có thể ở lại làm khách?”

Trong lời nói có hàm ý, tưởng như muốn lưu khách lại nhưng kỳ thực là đang đuổi khéo.

“Ngươi ám sát lão phu không thành, lão phu cũng không phải người không nói đạo lý. Ngươi đưa thêm năm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch, chuyện hôm nay coi như xong.” Lục Châu thản nhiên hút máu người.

Triết Biệt Ly, Gia Luật Sở Nam: “. . .”

Bọn hắn đang muốn giả vờ cho qua, không ngờ lão hồ ly này lại chờ sẵn ở đây.

Triết Biệt Ly đau khổ nói:

“Lục tiền bối, mười lăm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch đã là cực hạn, nếu nhiều hơn nữa thì chẳng khác nào muốn vét sạch vốn liếng của Hắc Diệu liên minh…”

Vừa nói tới đây, toàn thân Triết Biệt Ly bỗng cứng đờ.

Vốn liếng? Nói như vậy chẳng khác nào thừa nhận mình vẫn còn hàng?

Triết Biệt Ly không tiếp tục nói nữa mà vung tay hung hăng tự tát mình một cái.

Chát!

Âm thanh vô cùng thanh thuý.

“Nếu ngươi cảm thấy không đáng, vậy lấy ra 352 cái đầu người đưa cho lão phu, bao gồm cả đầu Gia Luật Sở Nam.” Lục Châu nói.

Biểu tình trên mặt Triết Biệt Ly đã trở nên vặn vẹo. Hắn đang do dự, đang giãy giụa.

Thẩm Tất ngẩng đầu nhìn trời: “Thời gian không còn sớm nữa Các chủ.”

Ta xem ai vội hơn ai.

Lục Châu nói: “Không vội, Hắc Diệu liên minh lớn như vậy, lão phu cũng muốn ở lại tá túc một đêm, hẳn là hai vị sẽ không cự tuyệt.”

“Không… không không…” Triết Biệt Ly nói năng lộn xộn.

“Vậy ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, đầu người hay là tinh hoa Hắc Diệu Thạch?”

Gia Luật Sở Nam bỗng trầm giọng nói: “Mười lăm thì mười lăm… Ta thay Minh chủ đáp ứng!”

“Ngươi làm chủ?” Lục Châu hỏi lại.

“Đương nhiên có thể.”

“Trước đó Triết Biệt Ly cũng nói như vậy, nếu cả hai ngươi đều có thể làm chủ mà ý kiến lại bất đồng thì…” Lục Châu vuốt râu.

Gia Luật Sở Nam lập tức hạ lệnh: “Người đâu, mang tinh hoa Hắc Diệu Thạch trong kho ra đây!”

“Gia Luật Sở Nam!” Triết Biệt Ly trợn mắt nói.

Gia Luật Sở Nam đang buồn bực vì mất Thất Tinh Kiếm, trong đầu không thèm suy nghĩ gì nữa, ngang ngược nói: “Ta sẽ tự mình nói chuyện với Minh chủ. Đi lấy đi.”

Triết Biệt Ly không nói gì thêm.

Hắn hiểu tính tình của Gia Luật Sở Nam chẳng khác gì trẻ con, mất đồ là khóc lóc om sòm, đã mất thì mọi người cùng mất.

Không bao lâu sau, mấy tên thuộc hạ mang tới một hộp tinh hoa Hắc Diệu Thạch, vỏ hộp dùng gỗ tử đàn khắc ra, bên trên có hoa văn phức tạp và toả ra mùi gỗ thơm ngát.

Triết Biệt Ly bất đắc dĩ dâng lên cho Lục Châu.

Lục Châu cầm lấy, hài lòng gật đầu.

[Ting — thu hoạch được tinh hoa Hắc Diệu Thạch x 15.]

Lục Châu nói với Triết Biệt Ly: “Hình như ngươi không phục?”

“Nào, nào có.”

“Cảm thấy không công bằng?”

“Công bằng, cực kỳ công bằng…” Triết Biệt Ly cúi đầu đáp.

“Nhớ cho kỹ, còn sống mới là điều quan trọng nhất trong tu hành giới.” Lục Châu thản nhiên nói.

Nghĩa bóng, không lấy mạng ngươi là hời cho ngươi rồi.

Triết Biệt Ly khom người nói: “Đa tạ tiền bối dạy bảo.”

Phốc.

Phốc.

Quanh trụ sở Hắc Diệu liên minh bỗng xuất hiện một số phi cầm nhỏ lẻ. Mọi người ngẩng đầu nhìn trời.

“Các chủ, chúng ta đi thôi. Những vật còn lại hôm sau thuộc hạ sẽ đến lấy.” Thẩm Tất nói.

Trên mấy toà tháp canh, tiếng nói của các thành viên Hắc Diệu liên minh vang lên:

“Khai trận.”

Đông đảo thành viên Hắc Diệu liên minh bay lên không trung, lao về phía bầu trời.

Triết Biệt Ly vội nói: “Để vãn bối mở đường cho Lục tiền bối. Đây là công việc quét dọn thường ngày của Hắc Diệu liên minh. Xin mời.”

Triết Biệt Ly đã thu hồi cảm xúc, chỉ thể hiện ra dáng vẻ cung kính.

Lục Châu không nhìn hắn mà đạp không bay lên, những người còn lại theo sát phía sau.

Lúc này Gia Luật Sở Nam mới nắm chặt tay Triết Biệt Ly, cắn răng thấp giọng hỏi:

“Rốt cuộc là có chuyện gì? Hắn là ai?”

“…Ngươi đúng là đồ không có mắt! Nếu không nhờ ta kịp thời ngăn cản, ngươi đã chết khô từ lâu!” Triết Biệt Ly càng nói càng tức giận, “Đó chính là vị đại năng ở kim liên giới!”

“. . .”

Gia Luật Sở Nam lảo đảo lui lại. Cơn tức giận trong lòng lập tức bị dập tắt.

Triết Biệt Ly bay lên không trung, Gia Luật Sở Nam vội vàng đuổi theo, hai người đồng thời tiễn chân Lục Châu rời đi.

. . .

Sau khi mấy người Lục Châu đã rời đi.

Trong một toà tháp cao ở phía đông tổng bộ Hắc Diệu liên minh.

“Khụ khụ… khụ khụ khụ.. Người đã đi chưa?”

Một tên thuộc hạ đứng bên cạnh hồi đáp:

“Minh chủ, đã đi rồi. Nhưng Triết đại nhân vì muốn xoa dịu cơn tức giận của đối phương nên đã phải giao nộp mười lăm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch.”

“. . .”
Chương 1232 Vô đề

Trong tháp cao, nam tử mang vẻ mặt tang thương đứng vịn lan can chính là Minh chủ Hắc Diệu liên minh, Phiền Nhược Tri.

Ầm!

Hắn vỗ một chưởng vào vách tường. Trên vách tường lập tức xuất hiện một lỗ hổng hình bàn tay.

“Minh chủ, hay là thừa dịp bọn họ chưa kịp đi ra, ra tay ngăn lại?”

“Không cần.”

Phiền Nhược Tri thu tay lại, một chưởng vừa rồi chỉ là để phát tiết lửa giận trong lòng.

“Chuyện ta bị trọng thương ngàn vạn lần không được truyền ra ngoài. Ta tin tưởng Triết Biệt Ly sẽ không làm ra chuyện bất lợi với Hắc Diệu liên minh.”

“Vâng.”

“Còn nữa… Đồ ngu xuẩn Gia Luật Sở Nam kia phải phạt. Phạt hắn đến bạch liên giới một chuyến, bắt hắn nghĩ cách bù lại mười lăm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch cho ta.”

“Vâng.”

Tên thuộc hạ cung kính xoay người rời đi.

. . .

Cùng lúc đó.

Triết Biệt Ly và Gia Luật Sở Nam mở đường, đưa mấy người Lục Châu ra khỏi Hắc Diệu liên minh.

“Xin hỏi Lục tiền bối định đặt chân nghỉ ngơi ở đâu?” Triết Biệt Ly dè dặt hỏi.

Đại lão cấp bậc này, hắn cũng rất muốn biết đối phương có qua lại với ai. Nếu có thể lôi kéo thì càng tốt.

Thẩm Tất liếc nhìn hắn. “Việc này không liên quan đến ngươi nha.”

“. . .”

Vu Chính Hải nói: “Không cần tiễn, chuẩn bị tốt vật phẩm đi. Ngày mai Thẩm Tất sẽ đến lấy.”

“Vâng.”

Mấy người bay về phía trước, chỉ chốc lát sau đã không còn thấy bóng dáng.

Triết Biệt Ly và Gia Luật Sở Nam cảm thấy hối hận không thôi.

Gia Luật Sở Nam nói: “Nếu ngươi sớm nói cho ta biết thì ta đã không đến đây rồi!”

“Chuyện xảy ra đột ngột, ta cũng không ngờ hắn sẽ tới.” Triết Biệt Ly ảo não nói.

“Minh chủ đâu?”

“Một tháng trước Minh chủ nhận được tin tức quan trọng, rời khỏi Hắc Diệu liên minh. Sau đó… bị trọng thương.” Triết Biệt Ly ngưng trọng nói.

“Chuyện gì quan trọng tới mức có thể khiến Minh chủ bị trọng thương?” Gia Luật Sở Nam giật mình hỏi.

“Hạt giống Thái Hư.”

Vừa nghe được bốn chữ này, Gia Luật Sở Nam đã mắng to:

“Lại là hạt giống Thái Hư! Mỗi ngày đều nhắc tới thứ này, có phiền hay không? Các ngươi không phiền mà ta thì phiền chết đi được! Truyền thuyết chỉ là truyền thuyết, đến bây giờ cũng có ai lấy được đâu? Đều là thứ gạt người, ta chẳng thèm tin.”

“Ta cũng không tin, nhưng ngươi có giỏi thì đi mà nói với Minh chủ ấy.”

“. . .”

Gia Luật Sở Nam lập tức ỉu xìu.

Triết Biệt Ly nói:

“Truyền thuyết kể rằng, tại bí ẩn chi địa, cứ cách mỗi 30.000 năm sẽ xuất hiện mười hạt giống Thái Hư, thu nhận tinh hoa của nhật nguyệt, trợ giúp nhân loại trở thành Chí Tôn cường giả. Đừng nói là hạt giống Thái Hư, cho dù chỉ dính một chút khí tức Thái Hư thôi cũng có thể khai ít nhất tám Mệnh Cách, huống hồ gì là hạt giống.”

“Hơn ba trăm năm trước chính là thời điểm hạt giống Thái Hư xuất hiện. Nhân loại tổ chức kế hoạch lớn nhất từ trước đến nay, được tu hành giới gọi là ‘kế hoạch Thái Hư’. Tất cả tu hành giả trong mọi giới đều liên hợp lại, lẻn vào bí ẩn chi địa với ý đồ cướp lấy hạt giống. Đáng tiếc, chúng ta đã quá coi trọng chính mình, đánh giá thấp hung thú thủ hộ trong bí ẩn chi địa, nhân loại tử thương thảm trọng vô cùng.”

Nói đến đây, Triết Biệt Ly liên tục lắc đầu:

“Từ đó về sau tu hành giới rất kiên định cho rằng hạt giống Thái Hư thật sự tồn tại. Những tu hành giả còn sống sau kế hoạch Thái Hư đều nói có người tận mắt nhìn thấy hạt giống Thái Hư xuất hiện.”

Gia Luật Sở Nam hỏi: “Thật sự có người đã nhìn thấy sao?”

“Không có lửa làm sao có khói. Trong tu hành giới cũng có người từng có được khí tức Thái Hư. Tháp chủ Bạch Tháp Lam Hi Hoà chính là một trong những người có được khí tức Thái Hư đó!!!”

“Lam Hi Hoà?!”

“Đúng vậy! Nếu không ngươi cho rằng nàng ta dựa vào cái gì mà ngạo thị thương sinh, khiến toàn bộ Bạch Tháp thần phục?” Triết Biệt Ly nói, “Đây chính là nguyên nhân nàng ta không muốn gặp mặt người ngoài.”

“. . .”

Gia Luật Sở Nam càng nghe càng kinh hãi: “Nàng ta có tu vi cực cao, có thể thu liễm khí tức mà?”

“Do cẩn thận. Nàng ta là người vô cùng cẩn thận.”

“Vậy vì sao nàng ta chỉ có mười hai Mệnh Cách?”

“Khí tức Thái Hư chỉ cam đoan tu hành giả có thể khai ít nhất tám Mệnh Cách… còn khai được đến đâu thì phải tuỳ tư chất của mỗi người. Nhưng ngươi thật sự cho rằng nàng ta chỉ là mười hai Mệnh Cách?” Triết Biệt Ly hỏi ngược lại. “Chưa từng có ai thật sự nhìn thấy nàng ta ra tay cả.”

“Nếu Lam Hi Hoà đáng sợ như thế, vì sao không thừa cơ diệt trừ Hắc Tháp?” Gia Luật Sở Nam kỳ quái hỏi.

“Lòng dạ đàn bà, ai mà đoán cho được.” Triết Biệt Ly cười ha hả, “Đây chỉ mới là khí tức Thái Hư thôi đó. Ngươi có thể hiểu được hạt giống Thái Hư có mị lực đến cỡ nào.”

Gia Luật Sở Nam gật gù. Cả tu hành giới tranh nhau đến đầu rơi máu chảy, tử thương vô số, đã chứng minh được giá trị của hạt giống Thái Hư.

“Dù rằng kế hoạch Thái Hư hơn ba trăm năm trước đã thất bại nhưng có thể xác định hạt giống Thái Hư có tồn tại. Hơn ba trăm năm qua, mâu thuẫn giữa các đại thế lực đều trở nên hoà hoãn cũng là bởi vì bọn hắn muốn tìm ra hạt giống Thái Hư. Chỉ tiếc… đã nhiều năm như vậy vẫn không ai tìm được, chẳng khác nào mò kim đáy biển.” Triết Biệt Ly thở dài nói.
Chương 1233 Vô đề

“Không có người nào biết rõ bộ dáng của hạt giống Thái Hư. Tu hành giả sau khi khai năm Mệnh Cách sẽ mở ra khứu giác, có thể cảm nhận được sự tồn tại của khí tức. Nhưng mà người thông minh một chút đương nhiên sẽ không để người khác phát giác ra khí tức của mình. Thật khó!”

“Thôi, vẫn nên nghĩ xem làm sao đón nhận sự trừng phạt của Minh chủ đi.” Triết Biệt Ly hồi phục tâm tình, xoay người rời đi.

“…Thất Tinh Kiếm là mạng của ta, nếu nói khó chịu thì ta càng khó chịu hơn ngươi đây nè.” Gia Luật Sở Nam làu bàu.

Hai người đồng thời bay về phía trụ sở Hắc Diệu liên minh.

. . .

Mấy người Lục Châu bay thẳng về phía bắc, rốt cuộc dừng chân bên ngoài một toà thành trì.

Thẩm Tất nói: “Các chủ, nơi này chính là nơi ta thường đến nghỉ ngơi, là một thị trấn nhỏ. Mỗi lần ta chấp hành nhiệm vụ xong, khi cảm thấy mệt mỏi đều sẽ đến đây nghỉ ngơi hai ngày. Ta có quen biết với lão bản khách điếm ở đây.”

Lục Châu gật đầu, quan sát tiểu trấn mộc mạc trước mắt. Thành trì không hùng vĩ sừng sững nhưng cũng có chút lệ khí của tu hành giả.

“Vậy thì ở đây đi.” Lục Châu nói.

Trong khách điếm.

Thẩm Tất an bài thoả đáng rồi khom người nói: “Các chủ, ngài nghỉ ngơi sớm chút. Thuộc hạ xin cáo lui.”

“Chờ đã.”

“Xin Các chủ phân phó.”

“Ngươi có biết Nhan Chân Lạc không?” Lục Châu hỏi.

“Có biết. Người này thuộc nhóm trung lập trong Hắc Tháp, không a dua với ai, chơi thân với Lục Ly. Chỉ là ta là Hắc Ngô Vệ, bọn họ là thành viên thi hành các loại nhiệm vụ bình thường nên không có qua lại với nhau.”

“Truyền tin cho Giang Cửu Lý, nói rằng lão phu muốn gặp Nhan Chân Lạc, phải còn sống. Ai cũng không được động đến hắn.”

Kỳ thực Thẩm Tất không muốn giao thiệp với Hắc Tháp, suy cho cùng hắn vốn từ Hắc Tháp chạy trốn mà ra.

Nhưng nghĩ đến hiện tại có Các chủ làm chỗ dựa, cho dù là Hạ Tranh Vanh cũng phải kiêng kỵ ba phần, huống gì trước đó Giang Cửu Lý còn đến lấy lòng Các chủ, nên hắn cũng yên tâm đôi phần.

“Nhan Chân Lạc đã đắc tội ngài?” Thẩm Tất hỏi.

“Làm theo là được.”

“Vâng.”

Thẩm Tất cung kính rời đi. Gian phòng khôi phục yên tĩnh.

Lục Châu nhìn thanh Thất Tinh Kiếm trước mặt, không ngừng vuốt râu suy nghĩ.

Thanh kiếm này không tệ, cũng là vũ khí hồng cấp trung thượng đẳng. Nếu phân giải nó sẽ thu hoạch được cái gì?

Dù sao nó cũng là vũ khí hồng cấp, đem phân giải thì hơi lãng phí. Lục Châu vẫn còn một đống vũ khí thiên giai, hoang cấp kia kìa.

“Trước cứ giữ lại đã.”

Các đồ đệ đều có vũ khí thích hợp, không cần thứ khác. Người am hiểu kiếm đạo nhất là Ngu Thượng Nhung cũng đã có Trường Sinh Kiếm, không cần thanh kiếm này.

Đợi đến lúc thích hợp thì phân giải là được.

Hiện tại Lục Châu mới có 26 phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch. Muốn đề thăng Tử Lưu Ly cần có 100 phần, thật là đau đầu.

“Không thể để Giang Ái Kiếm nhìn thấy thanh kiếm này.”

Lục Châu thu hồi Thất Tinh Kiếm, sau đó mở giao diện Hệ thống lên xem.

Tuổi thọ còn lại: 287.225 ngày (~787 năm, tuổi thọ nghịch chuyển chiếm 263 năm)

Hả?

“Mệnh Cách thứ năm mở ra, hiện tại mới cộng thêm năm trăm năm tuổi thọ?”

Xem ra điều này có nghĩa là viên Mệnh Cách thứ năm đã hoàn toàn vững chắc, có thể mở ra Mệnh Cách thứ sáu rồi?

Mà thôi, bây giờ nghĩ đến mấy chuyện này còn xa, phải nghĩ cách gia tăng thọ mệnh cái đã.

Lục Châu theo thói quen rút thưởng một đợt. Không ngoài dự liệu, toàn bộ đều xịt.

Hết hy vọng, hắn đành tiếp tục lĩnh hội Thiên thư.

. . .

Sáng hôm sau, tại kim liên giới.

Trên bờ Tây Hồ phía đông Lương Châu.

Diệp Thiên Tâm đứng trên lưng Thừa Hoàng, nhìn quanh khắp mặt hồ. Nàng đã tìm kiếm hồi lâu vẫn không thấy nữ tử có khí chất xuất trần kia đâu.

“Quả nhiên là gạt người.” Diệp Thiên Tâm nói.

Hồi tưởng lại nữ tử kia dùng một chiêu miểu sát toàn bộ các cao thủ, Diệp Thiên Tâm lẩm bẩm: “Việc này phải nhanh chóng báo cáo cho sư phụ biết mới được.”

Nàng vừa dứt lời, từ cánh rừng cách đó không xa bỗng truyền tới âm thanh.

“Ngươi đến rồi.”

Hư ảnh loé lên, Lam Hi Hoà đột ngột xuất hiện tại Tây Hồ, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, cử chỉ ưu nhã nhìn Diệp Thiên Tâm.

Diệp Thiên Tâm nhìn nàng, mở miệng hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

“Ngươi yên tâm, ta không có ác ý. Nếu có… thì ngươi đã không sống đến bây giờ.” Lam Hi Hoà nói.

“Vậy vì sao phải tiếp cận ta?”

Lam Hi Hoà nhìn về một phía khác, nhẹ giọng than: “Trực giác nói cho ta biết ngươi rất không bình thường.”

“Ta không bình thường?” Diệp Thiên Tâm chỉ vào mặt mình.

Đây là lần đầu tiên có một nữ nhân đứng trước mặt tán dương nàng.

Diệp Thiên Tâm cúi người nhìn lại bản thân mình, áo trắng, giày trắng, tóc trắng, da thịt cũng trắng… ngay cả Thừa Hoàng cũng trắng nốt. Đúng là có vẻ đặc thù.

“Có thể được Thừa Hoàng ủng hộ, ngươi nhất định không tệ. Ngươi là Bạch Dân, nghe nói Bạch Dân là một trong những chủng tộc có thể vĩnh sinh bất tử.”

“Vĩnh, vĩnh sinh?”

“Ta chỉ nghe nói thế thôi…” Lam Hi Hoà đáp.

“Ngươi vẫn chưa nói rõ vì sao lại muốn tiếp cận ta?” Diệp Thiên Tâm hỏi.

Lam Hi Hoà cười một tiếng, hư ảnh lại loé lên rồi xuất hiện ngay trước mặt Diệp Thiên Tâm, chỉ cách nàng nửa mét.

Điều khiến Diệp Thiên Tâm giật mình là Thừa Hoàng chỉ lui lại nửa bước, không có sinh ra địch ý như lần trước.

Lam Hi Hoà nói: “Muội muội, muội thấy ta có đẹp không?”
Chương 1234 Vô đề

“. . .” Diệp Thiên Tâm không khỏi cảm thấy sợ hãi, dè dặt nói: “Đẹp…”

Trên thực tế, Lam Hi Hoà đúng là rất đẹp. Giống như Diệp Thiên Tâm, nàng ta cũng không nhiễm khói lửa nhân gian, tựa như tinh linh trên trời rơi xuống.

“Nhưng mà dù có đẹp thế nào, rốt cuộc cũng sẽ già đi…” Lam Hi Hoà khẽ than.

“Già sao?”

Diệp Thiên Tâm cảm thấy dung mạo của Lam Hi Hoà chẳng có vẻ gì là sẽ già đi cả. Thậm chí trông còn trẻ tuổi xinh đẹp hơn hầu hết nữ nhân trên đời.

Lam Hi Hoà nhìn Diệp Thiên Tâm, cười nhạt nói: “Ta sắp chết rồi. Chỉ có thể sống nhiều nhất năm năm nữa.”

“Ta đã thử rất nhiều phương pháp nhưng đều thất bại. Thật lòng ta không muốn phải rời khỏi cõi đời này trong tiếc nuối.”

Diệp Thiên Tâm nghi hoặc hỏi: “Tiếc nuối?”

“Ta có thể giúp ngươi đứng ở vị trí cực cao, ngạo thị thương sinh, có thể chưởng khống sinh tử của kẻ khác.” Lam Hi Hoà nói.

Lần này Diệp Thiên Tâm mỉm cười đáp: “Nhưng ngươi chỉ có thời gian năm năm, cho dù bây giờ truyền toàn bộ lực lượng cho ta thì ngươi cũng không làm được.”

Diệp Thiên Tâm cảm thấy, có lẽ đối phương cảm thấy mình có tiềm lực nên muốn thu mình làm đồ đệ, không muốn lãng phí tu vi cả đời.

Nào ngờ Lam Hi Hoà lại lắc đầu. “Ta muốn ngươi thay thế vị trí của ta.”

Hư ảnh Lam Hi Hoà lại nhoáng lên, lui về sau mấy mét.

Diệp Thiên Tâm: “. . .” Chóng mặt quá nha!

“Có nghe nói về Thái Hư không?” Giọng nói của Lam Hi Hoà như từ hư không sâu thẳm truyền đến.

“Thái Hư?”

Diệp Thiên Tâm giả vờ không biết. Việc này Tư Vô Nhai đã từng nói với nàng, còn cho nàng uống thuốc ẩn tàng khí tức Thái Hư. Diệp Thiên Tâm không rõ vì sao mình lại có thứ này, chỉ biết rằng đây là thứ mà rất nhiều người muốn có được. Chuyện Chiêu Nguyệt gặp phải nàng cũng đã nghe qua, thế nên đối với chuyện này nàng vô cùng cẩn thận.

“Trên người của ta có khí tức Thái Hư…”

Lam Hi Hoà ôn hoà nói, nụ cười mộc mạc như gió xuân. “Ngươi đi cùng ta sẽ được khí tức Thái Hư tẩm bổ, thực lực sẽ đề thăng rất nhiều. Chờ sau khi ta chết, ngươi có thể leo lên vị trí rất cao.”

Diệp Thiên Tâm kinh ngạc nói: “Ngươi có khí tức Thái Hư?”

“Không cần phải kinh ngạc như vậy…” Lam Hi Hoà chầm chậm nói, “Bởi vì ta chính là một trong những người đề ra kế hoạch Thái Hư hơn ba trăm năm trước.”

“. . .”

“Ta đã từng đến Thái Hư, cũng là người duy nhất thu hoạch được khí tức Thái Hư.”

Diệp Thiên Tâm càng nghe càng bất ngờ: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?”

Lam Hi Hoà không để ý tới câu hỏi của Diệp Thiên Tâm mà tiếp tục nói:

“Ngươi biết không, có lúc ta rất mâu thuẫn. Ta muốn trường sinh, nhưng lại sợ cô độc…”

“Nhưng ta đã không thể trường sinh, vậy thì đành thuận theo ý trời.” Lam Hi Hoà cười nói, “Muội muội, nhìn đây.”

Nàng khẽ vẩy ngón tay ngọc.

Ông —— ——

Sau lưng nàng xuất hiện Tinh Bàn chói loà, không giống Tinh Bàn của tất cả những người khác.

Diệp Thiên Tâm từng thấy Tinh Bàn của Thẩm Tất, của sư phụ, dù là hắc sắc hay kim sắc đều không hề giống cái trước mắt.

Tóc dài tung bay, quang mang chói lọi. Giữa hai tay Lam Hi Hoà xuất hiện quang mang cùng kết nối với Tinh Bàn.

Xoẹt!

Loé lên rồi biến mất.

“. . .”

Thế giới lại trở về như cũ. Diệp Thiên Tâm thậm chí còn chưa kịp nhìn xem đối phương có bao nhiêu Mệnh Cách.

Trên thực tế, Lam Hi Hoà không cho nàng nhìn thì nàng có nhìn thế nào cũng không thấy.

Diệp Thiên Tâm suy nghĩ đến xuất thần. Nàng có thể cảm nhận được nguồn lực lượng vô cùng cường đại, cường đại đến mức không thể dùng ngôn ngữ để hình dung.

Lam Hi Hoà cười nhạt nói: “Ngươi nguyện ý không?”

“Ta…”

Nếu đổi lại là một người khác, chắc chắn sẽ không hề do dự mà đồng ý.

Lam Hi Hoà cũng cho là thế. Thế gian này nào có ai chống cự lại được dụ hoặc bậc này.

Nhưng mà…

Sau phút giây ngây người ngắn ngủi, Diệp Thiên Tâm nói: “Ta không nguyện ý.”

Lam Hi Hoà giật mình, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

Nàng không thể tin nổi Diệp Thiên Tâm lại từ chối ý tốt của mình.

“Muội muội, hãy suy nghĩ cho kỹ. Khắp thiên hạ này có rất nhiều người muốn đạt được cơ hội như vậy.” Lam Hi Hoà nói.

“Tạ ơn ý tốt của ngươi.” Diệp Thiên Tâm lắc đầu đáp, “Ta đã có sư phụ, ta cũng đã từng thề sẽ không phản bội Ma Thiên Các. Lời thề này vĩnh viễn có hiệu lực.”

“Thật sự không muốn sao?” Lam Hi Hoà nhìn nàng đầy phức tạp.

“Xin lỗi.” Diệp Thiên Tâm lắc đầu. Lời thề khắc trong tâm khảm, nàng không bao giờ quên.

Lam Hi Hoà nhẹ giọng than: “Ngươi quyết định hơi vội vàng… cứ suy nghĩ thêm đi.”

“Không cần suy nghĩ thêm đâu.” Diệp Thiên Tâm không hề do dự nói, “Gia sư đối với ta ân trọng như núi, nếu ta lại rời bỏ người thì chẳng khác nào loài cầm thú. Ta biết tu vi của ngươi rất cao, mặc kệ là ngươi có mục đích gì, dù cho ngươi giết ta thì ta cũng không thay đổi quyết định này. Ngươi đi đi…”

Nói xong, nàng quay đầu nhìn sang hướng khác, trên mặt đều là vẻ chấp nhất quật cường.

Lam Hi Hoà nói: “Vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi.”

Bàn tay chậm rãi nâng lên. Ông ——

Trong lòng bàn tay Lam Hi Hoà xuất hiện một đạo bạch sắc quang hoa như nhật nguyệt tinh thần.

Khác với vừa rồi, lần này pháp thân Thiên Giới Bà Sa xuất hiện, cao ngất nhập vào trong mây mù.

Tinh Bàn lơ lửng xuất hiện trên đỉnh đầu Diệp Thiên Tâm, quang mang bắn ra bốn phía.

Diệp Thiên Tâm cau mày nhìn Tinh Bàn trên bầu trời, vừa muốn động đậy lại phát hiện bản thân đã bị giam cầm.
Chương 1235 Vô đề

“Đa Tình Hoàn!”

Vụt. Đa Tình Hoàn xạ kích ra bốn phương tám hướng.

Lam Hi Hoà nâng tay, Đa Tình Hoàn bay vào trong tay nàng.

“Thừa Hoàng, chạy mau!”

Uuuuuu ——

Thừa Hoàng ý thức được chủ nhân đang gặp nguy hiểm, lập tức nhún chân nhảy lên không trung, nhào về phía Lam Hi Hoà.

Lam Hi Hoà bình tĩnh như mặt hồ, khẽ phất tay: “Ngươi bây giờ chưa đủ năng lực bảo hộ chủ nhân…”

Lực lượng như sóng biển càn quét về phía Thừa Hoàng, nó bị đánh bay ngược về sau.

Sự cường đại của Lam Hi Hoà vượt xa tưởng tượng của Diệp Thiên Tâm. Quang hoa như nước bắt đầu rơi xuống.

Diệp Thiên Tâm nhắm mắt lại.

Àoooo ——

Thác nước quang hoa rơi xuống người Diệp Thiên Tâm, nàng cứ ngỡ như mình vừa rơi vào một thế giới mịt mù, không có cảm giác đau đớn hay tử vong.

Nàng ngơ ngác nhìn quanh, phát hiện pháp thân của mình đã xuất hiện trước mặt.

Được nguồn năng lượng trắng sáng tưới tiêu, toà kim liên dưới trướng phát ra tiếng vang thanh thuý.

Cửu diệp biến thành thập diệp.

“. . .”

Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra chưa đến một khắc đồng hồ.

Không có đau đớn, không có thống khổ mà ngược lại, rất ôn hoà tự nhiên như cơn gió xuân thổi tới.

Năng lượng màu trắng bay trở về Tinh Bàn, thác nước chảy ngược, sau đó quang mang tán đi, Tinh Bàn và pháp thân cũng biến mất.

“Đây là quà gặp mặt.” Lam Hi Hoà mỉm cười nói.

“Ngươi…” Diệp Thiên Tâm kinh ngạc vô cùng.

Lam Hi Hoà chỉ tay về đằng xa: “Số ngươi thật may, có Mệnh Cách thú đến. Là Huyền Điểu, am hiểu về bay lượn, có lẽ nó sẽ là viên Mệnh Cách đầu tiên trong đời ngươi.”

Nàng nâng tay, bàn tay trắng noãn chưởng về phía trước. Một đạo bạch sắc quang trụ xuyên thẳng về phía Huyền Điểu ở đằng xa.

Quang trụ biến mất, Huyền Điểu rơi xuống, từ trong thi thể của nó bay ra một viên Mệnh Cách Chi Tâm lóng lánh trong suốt.

Viên Mệnh Cách Chi Tâm kia bay vào lòng bàn tay Lam Hi Hoà, nhẹ nhàng như không có việc gì.

Chỉ một chiêu, tiêu diệt Mệnh Cách thú.

Lam Hi Hoà đưa viên Mệnh Cách Chi Tâm đến trước mặt Diệp Thiên Tâm: “Cầm đi.”

“. . .”

Diệp Thiên Tâm rất muốn nói nàng đã có rồi, nhưng vẫn kinh ngạc không nói nên lời.

Lam Hi Hoà nhét viên Mệnh Cách Chi Tâm vào tay Diệp Thiên Tâm rồi nói:

“Ngươi rất kính sợ sư phụ của mình, đây là phẩm chất hiếm thấy. Ta sẽ đi gặp sư phụ ngươi để trưng cầu ý kiến của hắn.”

“Không được!”

Diệp Thiên Tâm theo bản năng cự tuyệt. Bởi vì nàng sợ Lam Hi Hoà sẽ ra tay với sư phụ.

Tận mắt chứng kiến sự cường đại của Lam Hi Hoà, nàng không mong muốn sư phụ xảy ra chuyện.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không giết người lung tung… Huống hồ gì sư phụ ngươi cũng không yếu.”

Lam Hi Hoà xoay người rời đi, thân ảnh nhoáng lên, chỉ để lại một câu. “Tạm biệt.”

Chỉ trong chớp mắt đã không còn bóng dáng.

. . .

Giữa trưa hôm đó, trong một trấn nhỏ ở hắc liên giới.

Lục Châu nhìn những tia nắng đang nhảy nhót bên ngoài cửa sổ.

[Ting — đệ tử Minh Thế Nhân đã có được tư cách xuất sư, xin hỏi có xuất sư hay không?]

Hả?

Lão tứ rốt cuộc đã làm gì?

Lời thông báo này quả thực khiến Lục Châu rất bất ngờ. Lần trước quan sát lão tứ, hắn còn đang nằm ngáy o o, sao bây giờ lại trở thành Thiên Giới Bà Sa rồi?

Lục Châu bèn mặc niệm thần thông Thiên thư…

Hình ảnh xuất hiện, vẫn là một mảnh cây cối um tùm tươi tốt hệt như lần trước, che khuất hết cả tầm nhìn.

Khò khò khò…

Tiếng ngáy của Minh Thế Nhân vang lên như sấm.

“. . .”

Cảnh này mà để Vu Chính Hải nhìn thấy thì không xong.

Lão tứ đột phá thập diệp từ bao giờ? Giết Mệnh Cách thú lúc nào?

Khò khò khò…

Gâu gâu gâu!!!

Cùng Kỳ sủa vang một trận khiến Minh Thế Nhân bừng tỉnh.

Hắn giật mình ngồi dậy: “Ai đó? Ai dám quấy rầy giấc ngủ của lão tử?!”

Soạt.

Thanh mộc bốn phía lập tức tản đi, tầm mắt hiện ra rõ ràng.

Thì ra nơi này là một khu rừng rậm. Cùng Kỳ đang nằm sấp bên cạnh Minh Thế Nhân, mà trước mặt Cùng Kỳ chính là pháp thân cỡ nhỏ của hắn.

Cùng Kỳ đang sủa gâu gâu không ngừng, nước bọt trong miệng nó văng cả lên người pháp thân.

“Ê ê ê… con chó này, ngươi đứng gần pháp thân của ta như vậy làm gì? Oẹ ——”

Gâu gâu gâu!!

“Mẹ nó ta thật là xui xẻo mà.”

“Ủa khoan.”

“. . .”

“Đây là pháp thân Thiên Giới Bà Sa?”

Gâu!!

“Thiên Giới Bà Sa… sao xấu quá vậy? Chẳng có phong cách như của sư phụ tí nào!”

Minh Thế Nhân đánh giá toà pháp thân với vẻ không mấy hài lòng, “Cẩu tử, tiếp tục canh chừng, ta muốn khai Mệnh Cách thứ hai.”

Lục Châu: “? ? ?”

Ngay sau đó Minh Thế Nhân lấy trong ngực áo ra một viên Mệnh Cách Chi Tâm, lại còn là một viên gần trung đẳng.

Mệnh Cách Chi Tâm ở đâu ra đây?

Trước đó lão tứ chỉ là cửu diệp, lấy năng lực cửu diệp, muốn thu hoạch Mệnh Cách Chi Tâm trung đẳng là việc khó hơn lên trời.

Minh Thế Nhân trực tiếp nhét viên Mệnh Cách Chi Tâm thứ hai vào Mệnh Cung rồi ngáp một cái. “Ta ngủ tiếp, có việc gì thì gọi ta…”

Gâu gâu gâu.

Minh Thế Nhân sờ đầu Cùng Kỳ. “Tốt nhất là đứng xa ta ra một chút. Xong việc ta bắt cho ngươi mười con hung thú tha hồ mà ăn. Uầy, tránh ra coi, bẩn chết ta rồi…”

Sau đó Minh Thế Nhân ngoẹo đầu ngáy khò khò…

Thanh mộc và dây leo xung quanh bắt đầu sinh trưởng với tốc độ điên cuồng, chẳng mấy chốc đã bao trùm toàn bộ khu vực, che khuất tầm mắt.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom