• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Qủa (5 Viewers)

  • Chương 1242: Kẻ thù thực sự

Phòng VIP của Tân Ngân Sa mặc dù đã rất lớn nhưng vẫn không thể chứa quá nhiều người.

Hầu hết những người chạy đến đây đều phải đứng ở sảnh lầu dưới chờ tin tức, chỉ có một số người có địa vị mới được phép tiến vào.

Khi Hà Thanh Liên và Hà Thanh Tuấn cùng xuất hiện trong phòng VIP, cả căn phòng lập tức trở nên im ắng, ai ai cũng quay đầu lại nhìn hai người họ.

Trong mắt bọn họ, hai người kia tới đây đương nhiên là để đại diện cho nhà họ Hà tham gia ván bạc này.

Ai mà ngờ được, ngay cả người đứng đầu nhà họ Hà hiện giờ là Hà Thanh Liên cũng vừa mới biết chuyện này.

Bà ta chưa hề hay biết gì mà Tân Hào Kinh đã bị đưa lên sòng bạc, dù cho Hà Thanh Tuấn có cam đoan như thế nào, Hà Thanh Liên làm sao có thể vui nổi chứ.

Sắc mặt xanh mét, bà ta đi thẳng tới bàn đánh bạc ngay giữa phòng, chưa nói gì đã cho Hà Quảng Chí một cái bạt tai thật mạnh.

Hà Quảng Chí ôm mặt, nhưng đứng trước người bác này, hắn giận mà không dám ho he gì, chỉ có thể quay sang nhìn bố mình với vẻ mặt tủi thân.

Hà Thanh Tuấn xót con, nhưng đến cả ông ta còn chẳng dám chống đối chị mình, chỉ có thể hung dữ trừng mắt với Hà Quảng Chí: “Thằng kia, đứng trơ mặt ra đấy làm gì nữa, bác cả đến chống lưng cho mày đấy, còn không mau bắt đầu đi.”

Ông ta nói với con trai, nhưng thật ra là nói cho Hà Thanh Liên nghe.

Hà Thanh Liên giận đến mức không thèm nói chuyện. Bà ta hoàn toàn có thể không chấp nhận ván bạc này, dù sao bà ta cũng là chị cả, Tân Hào Kinh là của bà ta, bà ta không ký tên thì không ai có thể lấy Tân Hào Kinh làm tiền cược đặt lên bàn cờ.

Nhưng chuyện đã đến nước này, không nhận lại không được. Nếu hôm nay bà ta không nhận, bất kể ván bạc này thắng hay thua, bà ta vẫn sẽ thua.

Nếu như ván này thắng, người của Hào Giang sẽ chế giễu Hà Thanh Liên là kẻ hèn nhát, không đủ tư cách đại diện cho nhà họ Hà, Hà Thanh Tuấn từ đó có thể hợp tình hợp lý ngồi lên vị trí gia chủ.

Tân Hào Kinh không phải tài sản riêng của bà ta, mà là của nhà họ Hà. Một khi Hà Thanh Tuấn lên làm gia chủ, Tân Hào Kinh đương nhiên sẽ không còn là của bà ta nữa.

Nhưng nếu ván này thua, bà ta vẫn có thể giữ Tân Hào Kinh lại, chỉ là uy tín ông cụ xây dựng hơn thế kỷ sẽ theo đó mà sụp đổ, nhà họ Hà cũng không còn chút địa vị nào ở Hào Giang nữa.

Cho nên bà ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể ủng hộ Hà Quảng Chí, từ bên ngoài nhìn vào, nội bộ nhà họ Hà xem như khá đoàn kết.

Còn Hà Thanh Tuấn cứ luôn miệng thề thốt, đảm bảo ván này sẽ thắng, khiến cho Hà Thanh Liên cũng có thêm chút hy vọng. Dù sao thì Mã Sơn càng lớn mạnh, bà ta lại càng không thoải mái, bố bà ta qua đời một cách kỳ lạ như vậy, Mã Sơn là kẻ khả nghi nhất.

Nếu có thể nuốt trọn luôn Tân Ngân Sa, nhà họ Hà sẽ càng thêm thịnh vượng, thậm chí còn có thể hơn cả lúc ông cụ còn sống.

Hà Quảng Chí nghe bố thúc giục thì trong lòng mừng rỡ, quay sang nói với Tra Na Lệ: “Tốt lắm, trưởng bối nhà họ Hà chúng tôi đã đến hết rồi, bây giờ cô còn nghi ngờ gì nữa không? Nhớ đấy, nếu bên cô thua, cô sẽ là của tôi!”

Tra Na Lệ thật sự không quan tâm đến ván bạc này lắm, cô ấy lo lắng cho sự an nguy của Mã Sơn hơn.

Cô ấy đồng ý với điều kiện của Hà Quảng Chí, thực chất là để kéo dài thời gian, tìm cách liên lạc với Mã Sơn.

Thế nhưng điện thoại của Mã Sơn mãi vẫn không kết nối được.

“Tôi thật sự không nghĩ ra, quân bài tẩy của cậu rốt cuộc là thứ gì?” Tra Na Lệ nhìn Hà Quảng Chí, nói: “Cậu nắm chắc phần thắng đến vậy sao?”

Hà Quảng Chí bật cười, đáp: “Làm sao mà tôi tiết lộ quân bài tẩy cho cô được chứ? Một lát nữa cô sẽ thấy thôi. Đừng vòng vo nữa, bắt đầu đi.”

Tra Na Lệ quay sang nhìn Lưu Khải Minh, đúng lúc Lưu Khải Minh cũng đang nhìn về phía cô ấy.

Mặc dù Lưu Khải Minh cũng rất tự tin vào năng lực của mình, nhưng đây lại lần đầu tiên anh ta gặp phải trường hợp như thế này, trong lòng vừa hoảng hốt vừa phấn khích.

Tra Na Lệ gật đầu với anh ta một cái, như một lời khích lệ, sau đó nói: “Bắt đầu đi.”

Hà Quảng Chí có quân bài tẩy của Hà Quảng Chí, Tra Na Lệ có sự tự tin của Tra Na Lê.

‘Hứ, tưởng không có Mã Sơn ở đây, một người phụ nữ như tôi sẽ dễ bắt nạt hơn sao!’

Ba năm trôi qua, Mã Sơn như lột xác, Tra Na Lệ cũng tiến bộ không ít.

Cô ấy tin tưởng, với kỹ thuật của Lưu Khải Minh, cộng thêm cổ thuật của mình, ván bạc ngày hôm nay không thể nào thua được.

Lưu Khải Minh và Elber ngồi đối diện nhau ở hai đầu bàn dài.

Hai bên thỏa thuận đặt ba ván với ba hình thức khác nhau, xúc xắc, poker và mạt chược, ai thắng hai ván sẽ là kẻ thắng cuộc.

Dưới cái nhìn chăm chú của cả đám người, ván cờ chính thức bắt đầu.

Vốn dĩ ai cũng nghĩ rằng đây chắc chắn sẽ là một ván bạc kinh thiên động địa.

Hơn ba năm trước, Lý Dục Thần đã từng đến Hào Giang, đánh cược một ván với Thái Hòa Trung, thay đổi cả cục diện của Hào Giang ba năm qua.

Nhưng lần ấy lại quá bất ngờ nên rất ít người có mặt tại đó để chứng kiến. Những người không được tận mắt xem ván bạc trong truyền thuyết kia, đều cảm thấy tiếc nuối vô cùng.

Còn ván cược ngày hôm nay, tiền cược to thế kia, hơn nữa còn chắc chắn sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sau này, đảm bảo kiểu gì cũng hơn cả ván cược ba năm trước.

Chỉ là, khi ván bạc bắt đầu, tất cả mọi người đều cảm thấy thất vọng.

Không hề có một pha lật kèo nào, cũng không có những pha giằng co căng thẳng. Ván bạc cứ thế mà diễn ra một cách đơn điệu, thậm chí còn chẳng bắt mắt bằng ván bạc nhỏ bên đường.

Elber, kẻ được mệnh danh là tân vương sòng bạc của Las Vegas, chẳng mấy chốc đã thua mất hai ván.

Ông ta sảng khoái đứng lên, hai tay buông ra: “Chịu thua vậy, tôi thua rồi.”

Toàn bộ căn phòng VIP lặng im như tờ.

Mọi người đều quay sang nhìn về phía mấy người nhà Hà đang ngồi ở hàng ghế trước, sững sờ.

Sắc mặt Hà Thanh Liên tái mét, bà ta vẫn ngồi ở đó, không nói gì.

Còn mặt mày Hà Thanh Tuấn lúc thì trắng bệch, lúc thì đỏ lên như màu gan heo. Ngực ông ta phập phồng dữ dội, miệng há ra như muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại kẹt cứng lại.

Sau một thoáng ngẩn người, Hà Quảng Chí xông lên, túm lấy cổ áo của Elber: “Chuyện gì đây? Chuyện gì thế này? Ông là tên lừa đảo! Chẳng phải ông nói sẽ không thua được sao? Quân bài tẩy của ông đâu? Chiêu cuối của ông đâu rồi hả? Thần thánh của ông ở đâu cả rồi?”

Elber đẩy Hà Quảng Chí ra, nhẹ nhàng phủi áo, tựa như đang ngại bẩn: “Cậu Hà, trên đời này làm gì có ai thắng mãi được đâu? Chấp nhận thua đi.”

Tra Na Lệ nhìn chẳng tượng trước mắt, không thể hiểu nổi.

Người khác nhìn không ra, nhưng cô ấy nhìn là biết, Elber cố tình để thua.

Cô ấy và Lưu Khải Minh nhìn nhau, xác nhận chuyện này.

Hà Quảng Chí hiển nhiên không cam lòng, hét to rồi xông lên, túm lấy cổ áo Elber lần nữa: “Không thể nào! Chuyện này không thể nào! Nhà họ Hà chúng tôi không thể thua được! Đồ lừa đảo kia! Ông thông đồng với Tân Ngân Sa bày bài hãm hại chúng tôi!”

Elber lại đẩy hắn ra, lần này đẩy rất mạnh.

Hà Quảng Chí gần như sắp bay ra ngoài, ngã ầm xuống đất.

“Cậu căn bản chẳng hiểu gì về cờ bạc hết!” Elber khinh bỉ nói.

Hà Quảng Chí đang định bò dậy, đúng lúc này, đột nhiên có người kêu lên: “Ông hai! Ông hai! Ông hai làm sao vậy?”

Hắn quay đầu lại, nhìn thấy bố mình là Hà Thanh Tuấn đang nằm oặt trên ghế, miệng sủi bọt mép, hai mắt trắng dã. Mấy tên vệ sĩ đang vỗ ngực, bấm nhân trung, loạn hết cả lên.

Hà Thanh Liên rốt cuộc cũng chịu đứng lên, nói với Tra Na Lệ: “Chúng tôi chấp nhận thua, Tân Hào Kinh và Bác Hào bây giờ là của các cô rồi đấy, Mã phu nhân!”

Rồi bà ta lại nói: “Đưa ông hai đến bệnh viện.”

Sau đó, bà ta liếc nhìn Hà Quảng Chí đang ngồi dưới đất một cái, ánh mắt lạnh như băng, lập tức xoay người rời đi.

Những người khác đỡ Hà Thanh Tuấn cũng nhốn nháo đi ra ngoài.

Hà Quảng Chí hoang mang không biết phải làm sao, thấy ánh mắt mọi người nhìn mình không khác gì con chuột rơi vào bầy mèo, trong lòng loạn lên, lập tức cuống cuồng đuổi theo.

Người nhà họ Hà đã rời đi hết, Elber mới cười híp mắt bước về phía Tra Na Lệ, nói: “Chúc mừng nhé, Mã phu nhân. Ông chủ Mã bây giờ đã là ông chủ số một ở Hào Giang này, cô cũng đã trở thành phu nhân số một rồi.”

Tra Na Lệ vẫn chưa thể nhìn thấu con người Elber, nhìn ông ta với vẻ nghi hoặc, nói: “Ông Elber, có gì muốn nói thì cứ nói thẳng, tôi không nhận đồ bố thí.”

“Ồ không không không!” Elber giơ ngón tay cái lên nhẹ nhàng lắc: “Tôi làm gì bố thí, đánh bạc mà, có thắng có thua, chuyện rất bình thường. Mà dựa theo quy định của sòng bạc, chỉ cần vẫn còn vốn liếng thì vẫn có thể chơi tiếp, đúng không?”

Tra Na Lệ lập tức hiểu ra ý đồ của Elber, cười lạnh đáp: “Ra là đang chơi trò bọ ngựa bắt ve sầu, ông Elber đây là muốn làm chim sẻ chứ gì!”

“Mã phu nhân đúng là người thông minh!”

Elber giơ ngón tay cái lên, ngoắc tay, lập tức có người cầm rương đi tới.

“Trong này chính là danh sách toàn bộ tài sản của ba khu giải trí Las Vegas cùng với hai khách sạn năm sao, có đầy đủ giấy ủy quyền và văn kiện luật sư do các cổ đông ký.”

“Toàn bộ số tài sản này, vừa hay có thể sánh ngang với Tân Ngân San và Tân Hào Kinh cùng với Bác Hào các cô mới thắng được rồi nhỉ? Tôi muốn đánh một ván nữa với các cô, phân thắng bại luôn. Cô thắng, chẳng những Hào Giang mà cả Las Vegas kia cũng là của các cô luôn.”

“Nếu các cô thua, danh diệu vua sòng bạc của Hào Giang sau này sẽ thuộc về tôi!”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Rể Ngoan Giá Đáo
Rể quý rể hiền
  • Đang cập nhật..
Chàng rể ma giới
  • Đang cập nhật..
Ẩn Long Ở Rể
  • Chấp Niệm Thành Ma
Rể sang đến nhà
  • Cố Tiểu Tam
Chương 1-5
Chàng rể bất đắc dĩ của nữ thần

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom