• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Truyện Sủng Tới Nghiện: Vợ Yêu Có Độc ( Vợ À Đừng Nghĩ Trốn Thoát Anh) Full

  • Chương 533-536

Nám Nám ngoan ngoãn gật đầu, lập tức nhìn về hướng đi của chú lợi hại và mẹ Nấm.

Mộ Bắc Ngật nhíu chặt lông mày, làn da của cô trắng nõn, trên mặt vẫn còn dính bọt nước, hai mắt nhắm chặt, ôm vào ngực vô cùng nhẹ nhàng. Nhưng anh vừa nhớ tới tình huống vừa nấy thì tức giận liền lan tràn trong mắt.

Ở trong nước mà lại không có ý thức sinh tồn, nếu anh phát hiện muộn một chút thì xảy ra chuyện lớn rồi.

Sắc mặt anh vô cùng khó coi, đi thẳng về phòng ngủ đặt cô lên giường.

Bệnh trầm cảm…

Cố Tiểu Mạch, bây giờ em vẫn còn sợ hãi? Sợ lúc nào cũng sẽ mất đi Nám Nám?

Mộ Bắc Ngật chống tay ở giường hồi lâu mới đứng dậy cầm điện thoại gọi cho Dịch Bách: “Liên hệ bác sĩ chuyên gia, hẹn trước ngày kiểm tra thể trạng tôi và Nám Nám để xem có thể nhanh chóng làm phẫu thuật ghép tủy không”

Dịch Bách không biết chuyện gì, nghe vậy thì lập tức nói: “Tổng giám đốc, tôi biết anh sốt ruột cho Nám Nám, nhưng không phải cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng. Bây giờ Nám Nám đang nguy kịch sao, có cần chuẩn bị xe..”

Dịch Bách lắm mồm, luyên thuyên một tràng. Anh liền trực tiếp ngắt lời: “Nói nhiều thế làm gì?”

Dịch Bách bị quát thì như mèo nhỏ: “Tổng giám đốc… tôi sẽ nhanh chóng tìm ba ruột của Nám Nám, anh đừng khẩn trương như vậy”

“Mau chóng đặt lịch hẹn đi rồi gửi tin nhắn cho tôi”

Một câu nói xong không để cho Dịch Bách có cơ hội đáp lời, anh liền cúp điện thoại.

Đợi đến khi Mộ Bắc Ngật đi ra khỏi phòng, Nám Nám đang cuộn mình trên ghế sô pha, đôi mắt sũng nước.

“Nám Nám sao thế?”

“Chú lợi hại, vịt con đi mất rồi, Nám Nám không vớt được vịt con”

Mộ Bắc Cẩn xoa đầu bé: “Để chú đi tìm”

Sau nửa tiếng, Mộ Bắc Ngật mới kết thúc cuộc chiến với con vịt nhỏ rất không ổn định trong nước, nếu bơi mạnh, con vịt nhỏ sẽ bị lật, nếu chiếc vòng rơi xuống vực thì càng rắc rối hơn.

Anh chỉ có thể kiên nhẫn đấu tranh với con vịt.

Mộ Bắc Ngật sắc mặt tối sầm, nhéo một chút con vịt, tự lẩm bẩm: “Phát minh đểu gì không biết, ở trong nước không ổn định được”

Lần nữa trở về khách sạn, Nám Nám đã tắm xong: “Chú lợi hại, cầu hôn ở bể bơi thất bại, chúng ta làm gì tiếp đây?”

“Đúng rồi, chú lợi hại, Nám Nám lại có một kế” Nám Nám chớp chớp mắt, thì thầm bên tai anh.

Cố Tiểu Mạch chìm vào giấc ngủ và ngủ đến tận chiều, khi trời đã nhá nhem tối bên ngoài, trong phòng chỉ còn lại một tia sáng le lói.

Cô xoa xoa đầu, ngồi dậy, bàn tay vẫn đỡ trán vì choáng.

Mộ Bắc Ngật cứ như chọn giờ mà tới, Cố Tiểu Mạch vừa tỉnh lại đã ngửi thấy mùi sủi cảo thơm. Gô hít mũi đi nơi tỏa ra mùi đồ ăn.

“Thơm quá”

Mộ Bắc Ngật bưng đĩa sủi cảo tới, đặt lên bàn. Lúc thấy cô hoàn toàn bị mùi sủi cảo hấp dẫn thì sắc mặt càng thêm trâm xuống.

Lại dám bỏ qua anh?

Lúc cô không nhịn được thò tay bốc sủi cảo thì một cánh tay khác nắm chặt lấy tay cô. Cố Tiểu Mạch liền nghiêng đầu qua nhìn anh.

“Coi anh như không khí à? Vẫn còn giận lúc nãy anh làm chuyện đó trong hồ bơi với em?”

Môi mỏng của anh khẽ mở, giọng điệu có chút u ám.

Cố Tiểu Mạch thở hắt một tiếng: “Tổng giám đốc Mộ đừng nên nghĩ nhiều”

“Cố Tiểu Mạch, vì sao ở trong nước không biết vùng vẫy để đấu tranh sinh tôn?”

Anh tới gần, con người tối tăm không nhìn ra tâm tình gì, nhưng lại làm cho cô run rẩy.
“Đừng gạt anh. Anh hỏi thì tốt nhất em nên ngoan ngoãn trả lời thành thật” Cả người anh bị bao trùm bởi sự giận dữ.

Gổ tay bị anh năm chặt đã có chút đau nhức.

Cơ thể cô run lên, anh híp mắt lại: “Hay là không muốn nói? Hả?”

“Ngày bé bị Cố Lan Tâm đẩy xuống hồ, nên mắc chứng sợ nước sâu, được chưa?” Cố Tiểu Mạch cắn môi, cô vốn không muốn nhắc tới Cố Lan Tâm trước mặt anh. Vừa nói xong, cô dứt khoát hờn dỗi nhìn sủi cảo mà không nhìn anh nữa.

Mộ Bắc Thần khẽ giận mình, nỗi bực tức trong người tự nhiên biến mất.

Tay nằm cổ tay cô cũng chậm rãi buông lỏng, khóe môi anh nhếch lên, lạnh giọng hỏi ngược lại: “Ngày bé cô ta thường bắt nạt em à?”

Cố Tiểu Mạch ngạc nhiên: “Anh, anh muốn làm gì?”

“Giúp em báo thù, được không?”

“Đó là chuyện ngày bé rồi”

Mộ Bắc Ngật xích gần lại, hô hấp ấm nóng nhanh chóng xẹt qua cổ.

Cố Tiểu Mạch chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng của Mộ Bắc Ngật.

Bên trong là đồ bơi còn lại trống trơn. Anh đột nhiên đến gần như vậy, khiến cơ thể không khỏi run lên.

Cố Tiểu Mạch cắn chặt môi, anh biết rõ điểm nhạy cảm của cô, suy nghĩ cách hành hạ cô!

Đôi môi mỏng của Mộ Bắc Ngật khẽ nhếch: “Sau khi lớn lên, tôi không phải lúc nào cũng ức hiếp em, hay đuổi em ra khỏi nhà họ Cố đúng không?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Tiểu Mạch ngẩn ra. Trên khuôn mặt nhỏ ửng hồng một cách mất tự nhiên. Anh luôn có thể nhìn thấy khuôn mặt thật của Cố Lan Tâm.

Không đúng.

Cố Tiểu Mạch đột nhiên hỏi đâu ra đó: “Mộ Bắc Ngật, anh phát hiện ra mình không yêu Cố Lan Tâm từ khi nào? Dù sao, nghỉ ngờ người yêu mình giở trò với người khác, hình như không ổn lắm”

Cô chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi, nhưng không ngờ sắc mặt Mộ Bắc Ngật tối sầm lại, vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ.

Gì vậy cha mạ! Cô đâu có hỏi vấn đề gì đao to búa lớn, tại sao lại dùng ánh mắt nghiêm nghị nhìn cô chằm chăm như kiểu sắp ăn thịt cô đến nơi thết Trong đầu Cố Tiểu Mạch vẽ lên một bộ phim tâm lý tình cảm. Trên mặt thì không cam lòng yếu thế nhìn, trừng lại Mộ Bắc Ngật. Mắt của anh không lớn bằng mắt cô đâu nhé!

Mộ Bắc Ngật gần như nghiến răng nghiến lợi nói rõ từng câu từng chữ: “Ai nói tôi yêu cô ấy?”

“Năm năm qua”

“Nếu cô ấy không phải là người thay thế, năm năm qua tôi nhìn còn chẳng thèm nhìn. Cố Tiểu Mạch, tức giận, oán hận, ghét tôi cũng được thôi, đừng chiến tranh lạnh với tôi, được chứ?”

Mộ Bắc Ngật chuyên chú nhìn Cố Tiểu Mạch, nhẹ nhàng mở miệng, ôn nhu giống như nước chảy.

Chỉ một thoáng đó thôi, Cố Tiểu Mạch thần sắc hốt hoảng, mắt chớp có vẻ hơi sợ hãi, sau đó cố tránh ánh mắt của Mộ Bắc Ngật. Ngay khi mắt khẽ liếc hé, điện thoại của Mộ Bắc Ngật lại vang lên lần nữa, phá vỡ sự yên tĩnh của căn phòng.

Mộ Bắc Ngật thấp giọng nguyền rủa, khó chịu bắt máy: “Có chuyện gì?

“Giám đốc Bắc Ngật, bác sĩ đã hẹn xong rồi. Hôm nào đó, anh có thể đưa bé đến khám. Mặc dù việc cấy ghép tủy xương rất thường gặp, nhưng anh vẫn nên thận trọng một chút. Giám đốc Bắc Ngật, anh cần…”

Hai người vốn ở rất gần nhau, giọng Dịch Bách truyền đến từ loa điện thoại, đủ để khiến Cố Tiểu Mạch nghe rõ.

Mộ Bắc Ngật nhíu mày, lạnh giọng nói: “Đợi lát nữa nói tiếp”

Anh nhanh chóng ngắt điện thoại. Khuôn mặt của Cố Tiểu Mạch đờ đẫn, ánh mắt có chút hốt hoảng. Cô chậm rãi quay đầu lại nhìn Mộ Bắc Ngật, mãi một lúc mới ấp a ấp úng nói: “Anh.”

“Em ngạc nhiên làm gì? Nghĩ tôi không biết xấu hổ còn muốn lấy chuyện này để lấy lòng em hả? Việc phẫu thuật cho con gái tôi có thể được đưa lên chương trình nghị sự, đừng sợ tôi không bằng lòng, bảo.

tôi làm tôi đều tất cả” Mộ Bắc Ngật nhàn nhạt nói.

Anh không giống một người có thể nói về tình yêu, nhưng anh vừa thật sự nói ra lời tâm tình.
Cố Tiểu Mạch hơi nghẹn lời, cất tất cả sự cảm động vào sâu trong lòng, ngượng ngùng nói: “Em ăn bánh sủi cảo trước”

Nhìn thấy Cố Tiểu Mạch di chuyển đũa, Mộ Bắc Ngật bất giác dán chặt ánh mắt vào đĩa sủi cảo, hết sức chăm chú nhìn cô ăn.

Mãi một lúc Cố Tiểu Mạch mới nhận ra: “Anh, anh không muốn ăn sao?”

“Tôi không đói.”

Cố Tiểu Mạch nghiêm chỉnh ăn nửa đĩa, thấy cũng lưng bụng, nên cô ngay lập tức đặt đũa xuống.

Chân mày Mộ Bắc Ngật không kìm được nhíu lại. Chiếc bánh bao.

bọc chiếc nhãn vẫn đặt trên đĩa một cách đáng thương.

“Không ăn nữa à?”

Giọng của Mộ Bắc Ngật hơi trầm, có chút không vui.

Cố Tiểu Mạch gật đầu: “Em ăn no rồi, còn thừa nửa đĩa, anh ăn đi”

“Ăn ít quá, em gầy như vậy, ăn thêm chút nữa đi.”

Mộ Bắc Ngật đột nhiên cảm thấy tâm tình mình bị Cố Tiểu Mạch làm cho tan nát tả tơi, bị nghiền ép đến tận đáy.

Cố Tiểu Mạch nhướng Em no rồi, không ăn được nữa”

“Ăn thêm một cái thôi? Nhé?”

Mộ Bắc Ngật hiếm khi cố chấp nói.

Nhìn thấy sự kiên trì của anh, Cố Tiểu Mạch mím môi, cuối cùng cũng di chuyển đũa, đối mặt với đĩa, cố gắng chọn một cái ở bên mép.

Chiếc bánh sủi cảo giấu chiếc nhãn được đặt ở giữa. Tại sao cô ấy lại lấy chiếc ở bên cạnh?

“Chờ chút đã!” Mộ Bắc Ngật gấp gáp gọi lại.

Cố Tiểu Mạch sợ đến mức tay cầm đũa của cô run lên: “Chuyện gì vậy?”

“Tại sao không chọn cái ở giữa?”

“Mấy cái này chẳng nhẽ có gì khác nhau sao? Mộ Bắc Ngật, không phải anh bỏ thứ gì vào đó chứ?” Cố Tiểu Mạch tùy tiện đáp lại, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng.

Vẻ mặt của Mộ Bắc Ngật trở nên nặng nề, cũng chẳng còn tâm trạng gì nữa: “Ăn no rồi Anh lập tức cầm nửa đĩa sủi cảo còn thừa mang ra ngoài. Dưới tầm mắt choáng váng và sững sờ của Cố Tiểu Mạch, anh bực mình rời khỏi phòng.

Mộ Bắc Ngật với đôi chân dài miên man, mặt mũi ầm trầm bước từ phòng ngủ xuống cầu thang. Đi tới phòng bếp thì bếp và bồn rửa vẫn còn ngổn ngang, mới vừa nãy Mộ Bắc Ngật dành rất nhiều thời gian ở đây làm sủi cảo…

Lúc này Mộ Bắc Ngật cũng không thèm nhìn, cầm lấy đũa, chọc.

thẳng vào chiếc sủi cảo, lấy chiếc nhãn ra, sau đó đi thẳng ra khỏi phòng bếp.

Hiếm khi ở nhà một ngày trong kỳ nghỉ, hai lần cầu hôn đều thất bại.

Vì vậy, đến ngày hôm sau, khi Dịch Bách vui vẻ đến đón giám đốc Bách Ngạn đi làm, khuôn mặt của Mộ Bắc Ngật vẫn vẻ hằm hằm. Mới sáng, thần kinh của Dịch Bách đã phải căng như dây đàn.

“Giám đốc, anh sao… Sao thế?”

“Dịch Bách, cậu đã từng cầu hôn bao giờ chưa?” Mộ Bắc Ngật im lặng một lúc, bất thình lình nhả ra một câu, quả thực dọa Dịch Bách giật mình.

Dịch Bách trợn tròn mắt, anh ta còn chưa có bạn gái, thì cưới với xin cái gì, nhưng nếu giám đốc đi cầu hôn…

“Giám đốc, anh muốn cầu hôn Cố Tiểu Mạch hở?”

Hai mắt Dịch Bách sáng ngời, lên tinh thần buôn dưa.

Mộ Bắc Ngật gật nhẹ đầu, dừng chủ đề này, trông cậy vào Dịch Bách còn không bằng trông cậy vào mình.

Lần này, anh trực tiếp đặt chiếc nhãn lên bàn làm việc. Mắt của Cố Tiểu Mạch không cận thị, không loạn, không lác, lúc nào cũng có thể nhìn thấy!
Giám đốc Mộ Bắc Ngật ngồi trên ghế làm việc trước máy tính cả buổi sáng. Cố Tiểu Mạch chỉ còn duy nhất một ngày nghỉ, vì vậy làm tổ trên tấm thảm văn phòng để giải quyết một số việc lặt vặt như thường lệ.

Mộ Bắc Ngật đứng thẳng nơi để hộp nhẫn, rồi đặt nó dưới máy tính và phía trên tập tài liệu. Chỉ cần anh gọi cô qua, nhất định cô sẽ nhìn thấy.

Mộ Bắc Ngật thầm nghĩ trong chốc lát, sau đó dùng ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Cố Tiểu Mạch, mãi vẫn không mở miệng, giọng nói có chút là lạ: “Cố Tiểu Mạch, lại đây”

“Hở”

Cố Tiểu Mạch nghe thấy tiếng động, đứng dậy đi tới, ngoan ngoãn đứng bên cạnh Mộ Bắc Ngật.

“Nhìn vào kế hoạch này, có đề xuất gì không?”

Mộ Bắc Ngật giơ ngón tay lên, hướng anh chỉ chính là cái hộp. Cố Tiểu Mạch đến gần hơn. Biểu cảm của Mộ Bắc Ngật nhất thời có chút không rõ ràng, yết hầu cứ di chuyển lên xuống.

Trong đầu cứ lặp đi lặp lại nên nói gì khi cầu hôn…

Kết quả, Cố Tiểu Mạch tựa như không hề thấy sự tồn tại của chiếc hộp. Cô tập trung vào việc lập kế hoạch, đưa ra một đề nghị khách quan: “Mộ thị có lợi thế cạnh tranh tuyệt đối ở Kinh Đô. Giám đốc tự mình ra trận sắp xếp mọi thứ, ông Lương có thể thấy tấm lòng của giám đốc…

Mặt Mộ Bắc Ngật run lên, lắng lặng nghe Cố Tiểu Mạch nói hết lời.

“Không có gì khác sao? Xem kỹ bản kế hoạch đi” Khuôn mặt Mộ Bắc Ngật như chìm trong sương mù. Cố Tiểu Mạch thật sự không thấy ấy hả?

“Mộ Bắc Ngật, em không có chuyên môn về lĩnh vực này. Em chỉ có.

thể cung cấp cho anh một số đánh giá khách quan. Hai ngày nay anh bị sao thế? Cứ kỳ kỳ quái quái”

Cố Tiểu Mạch không nhịn được đành nói thẳng, chỉ ra sự khác thường của Mộ Bắc Ngật.

Đôi mắt sâu không thấy đáy của Mộ Bắc Ngật dường như ẩn chứa ý tứ sâu xa. Anh đột nhiên quay đầu nhìn Cố Tiểu Mạch: “Em thích anh sao?”

Cố Tiểu Mạch đơ luôn, mím môi lại, có chút không nói nên lời. Bản thân vốn không hề chột dạ, nhưng tự nhiên bị hỏi như vậy, thành ra có chút mất tự nhiên.

“Câu hỏi này rất khó trả lời à?”

“Không khó, em thích anh”

Cố Tiểu Mạch thở dài một cái, thản nhiên nói.

Mộ Bắc Ngật vốn định chất vấn, lập tức bị Cố Tiểu Mạch chặn lại.

Anh không nói ra được, nheo mắt lại, rốt cuộc là không đúng ở đâu?

“Em đi mua bữa trưa cho anh”

Cố Tiểu Mạch tìm cớ rời đi. Sau đó vội vã rời khỏi văn phòng cho đến khi bước ra khỏi nơi không có Mộ Bắc Ngật, Cố Tiểu Mạch mới thở phào nhẹ nhõm.

Một tia cảm xúc không giải thích được khẽ trào ra trong mắt, Cố Tiểu Mạch cứng ngắc nghiêng đầu, đứng trước thang máy, từ xa nhìn về phía văn phòng.

Mộ Bắc Ngật, cái hộp đặt dưới máy tính có phải là nhãn không?

Cô không cách nào đáp lại, kiệt sức đến muốn chạy trốn, vì vậy Mộ Bắc Ngật rất tiếc.

Cố Tiểu Mạch rời khỏi văn phòng, Mộ Bắc Ngật ôm ngực, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy hơi thở hắc ám, nhìn chăm chằm chiếc hộp thật lâu không rời mắt.

Cho đến khi Dịch Bách bước vào, gọi mấy tiêng “giám đốc” vẫn không nhận được phản hồi.

Dịch Bách chỉ đành đi đến chỗ giám đốc Bắc Ngật: “Giám đốc”.

Anh ta phát hiện giám đốc của mình đang chăm chú nhìn hộp trang sức, ngạc nhiên nói: “Giám đốc, chiếc hộp này đẹp quá, có phải là anh muốn cầu hôn với Cố Tiểu Mạch không?”

Dịch Bách không thèm nghĩ, thốt lên luôn. Mộ Bắc Ngật cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt, anh từ từ ngước mắt lên, từng câu từng chữ hỏi ngược lại: “Chú có thể nhìn thấy chiếc hộp này?”

“Giám đốc à, chẳng lẽ nó… tàn hình hả” Dịch Bách không hiểu ra sao, đáp lời.

Bấy giờ, Mộ Bắc Ngật phiền não cầm cái hộp nhét vào trong ngăn kéo, nặng nề khạc ra một câu: “Vậy thì tại sao cô ấy lại không thấy”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom