• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Truyện Nhật ký cua trai của nữ phụ 2023

  • nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-729

Chương 729: Cua đổ hội trưởng hội học sinh (7)




*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
76550.png

Xem ảnh 2
76550_2.png
“Hạ tiểu thư không ngại thì cứ đoán như vậy đi.” Tiêu Bạch Thư cười, “Ta cáo từ trước.”



Tiêu Bạch Thư không chờ Phong Quang giữ lại đã xoay người muốn lập tức rời đi.



“Tiêu đại hiệp...” Phong Quang hô một tiếng, trước mắt bỗng hiện lên một bóng người màu đen, nhưng khi cô định thần nhìn lại thì chẳng hề có bóng người màu đen nào cả, tựa như đó chỉ là ảo giác của cô vậy.



Nhưng đúng vào lúc này, Tiêu Bạch Thư vốn dĩ sắp rời đi lại dừng bước.



Trong lòng Phong Quang vui vẻ, thầm nghĩ không biết có phải người này lại đổi ý, muốn nói với cô chuyện giang hồ hay không. Nhưng cô còn chưa kịp tiến lên, thì liền mẫn cảm nhận ra có điều khác lạ.



Tiêu Bạch Thư giơ tay che lại ngực mình, khẽ nhíu mày, trên trán hắn thấm ra mồ hôi lạnh, dường như đang chịu đựng nỗi thống khổ cực lớn.



Chẳng lẽ hắn có bệnh kín gì?



Phong Quang dừng một chút, liền tiến lên quan tâm nói: “Tiêu đại hiệp, ngươi không sao chứ?”



Tiêu Bạch Thư vẫn chưa trả lời, hai chân lại ngã quỵ xuống đất. Vẻ mặt hắn thống khổ, còn mơ hồ phát ra tiếng kêu rên.



Phong Quang rốt cuộc cảm thấy chuyện bất ổn, cô vội tiến lên đỡ tay hắn, “Tiêu đại hiệp...”



Khi chạm vào cánh tay Tiêu Bạch Thư, Phong Quang liền đột nhiên im bặt, vẻ mặt cô thoáng giật mình, trong một khắc này dường như đã mất đi phản ứng.



Cảnh vật xung quanh dường như đột nhiên thay đổi.







“Nào, Phong Quang, đây đều là điểm tâm con thích ăn nhất.” Vương Từ bưng hai đĩa điểm tâm đi đến trước mặt cô.



Hạ Triều cũng đi theo Vương Từ tới, trong tay ông bưng một chén canh gà, “Ở đây còn có đùi gà con thích ăn nhất...”



Ở xung quanh Phong Quang, tất cả đều là bàn dài, mà trên bàn sớm đã bày đầy các loại đồ ăn ngon. Cô không khỏi thỏa mãn nở nụ cười.



Nhưng bỗng nhiên có tiếng sấm truyền đến.



Tiếng sấm cùng tia chớp đánh nát từng đĩa đồ ăn, các món ăn thơm ngào ngạt lại rơi trên mặt đất, chúng dường như chui vào trong đất, dần dần biến mất không thấy đâu.



Phong Quang kinh hoảng cuống quít nhìn một bàn đồ ăn biến mất trước mắt mình, cô “Oà” một tiếng, liền vô cùng đau đớn khóc ra.



“Bánh hoa quế của ta... đùi gà của ta... cả đường hồ lô của ta nữa... Các ngươi đừng rời khỏi ta mà...” Phong Quang vừa kêu vừa khóc. Cô lau nước mắt, khi đôi mắt lần nữa mở ra, lại bỗng nhiên phát hiện, xung quanh đây không hề có bàn thức ăn ngon nào cả, cũng không có cha mẹ cô.



Chẳng qua chỉ là một khoảng không đen như mực, cô vẫn đang ở trong một viện hẻo lánh của Tàng Binh Phủ mà thôi.



Vừa rồi là... ảo giác?



Nước mắt trong khóe mắt Phong Quang vẫn chưa khô, cô lại không rảnh lo nghĩ nhiều, bởi sau khi hồi phục tinh thần, cô lại phát hiện, sắc mặt của Tiêu Bạch Thư bên cạnh cô đang tái nhợt, chỉ nghe tiếng hít thở kịch liệt của hắn, liền biết hắn sắp không thở nổi.



“Tiêu đại hiệp... Ngươi làm sao vậy!?” Phong Quang lay lay bờ vai hắn, nhưng bất kể cô gọi lớn tiếng cỡ nào, ánh mắt của Tiêu Bạch Thư vẫn dại ra như cũ, ở trong mắt hắn không hề thấy hình ảnh bất cứ cứ gì.



Nhưng sắc mặt hắn đã tái nhợt đến mức dọa người.



Chẳng lẽ... Hắn cũng bị chìm vào ảo giác đáng sợ sao?



Phong Quang liên tưởng đến tình trạng kỳ quái của mình vừa rồi, lập tức nghĩ ra có lẽ Tiêu Bạch Thư cũng bị chìm trong ảo giác. Cô không lay tỉnh được hắn, cũng liền liều mạng mà vỗ mặt hắn nói: “Tiêu đại hiệp, ngươi tỉnh lại đi. Những thứ ngươi đang nhìn thấy đều là giả! Ngươi mau tỉnh táo lại! Ngươi chính là một đại hiệp lừng danh, cao thủ nhất đẳng trong chốn giang hồ, ngươi không thể dễ dàng bị ảo giác đánh bại như vậy!”



Ánh mắt Tiêu Bạch Thư chớp động, hiện ra sắc thái vùng vẫy đấu tranh, nhưng hắn vẫn không thể nào thoát khỏi ảo giác.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom