Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-730
Chương 730: Cua đổ hội trưởng hội học sinh (8)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Tâm tình Phong Quang có chút phức tạp. Cô đứng sau lưng Mạc Khanh, khẽ kéo tay áo hắn.
Mạc Khanh hơi rũ mắt xuống, hắn nhìn cô một cái rồi ngẩng đầu nói với Phó Hạng: “Nếu ngươi không có việc gì, thì ta đi trước.”
“Ê, từ từ!” Phó Hạng chặn đường hắn, chỉ vào đám mỹ nhân đang đứng một bên, “Mạc đại ca, huynh còn chưa nhìn các nữ nhân ta chọn cho huynh mà!”
“Không cần.”
“Rất cần đó!” Phó Hạng vốn có vẻ ngoài tuấn mỹ, hiện giờ lại khiến người ta cảm thấy hắn giống một bà mẹ già, “Mạc đại ca, huynh cũng già đầu rồi, đây là lúc nghĩ đến việc lập gia đình đó. Ngày nào huynh cũng chỉ lo mân mê đám tượng gỗ và dược liệu, tóm lại đâu thể chung sống với mấy thứ đó cả đời!”
“Nhưng mà...” Phong Quang vươn đầu ra từ phía sau Mạc Khanh, “Ta cảm thấy đám nữ nhân này có ý với ngươi nha.”
Hãy nhìn những nữ nhân kia, cả đám đều liếc mắt đưa tình với Phó Hạng. Nếu không bàn đến việc Phó Hạng thích đàn ông, thì hắn vốn đã đẹp, lại phong độ nhẹ nhàng, rất dễ được phái nữ yêu thích, còn Mạc Khanh lại thường xuyên mặt không biểu cảm, mà vết thương trên mặt hắn cũng không phải bí mật gì, hơn nữa tính hắn lại âm trầm đáng sợ. Có thể thấy, nữ nhân bình thường đều sẽ chọn Phó Hạng.
Nhưng cố tình, Phong Quang lại không bình thường chút nào cả.
Phó Hạng quay đầu lại nhìn đám nữ nhân kia, những nữ nhân đó lập tức cúi đầu không dám nhìn linh tinh nữa. Hắn lại không hề tức giận mà nói với Phong Quang: “Ngươi đừng có mà ở đây quấy rối, ta đang giúp đại ca ta giải quyết việc chung thân đại sự, tiểu cô nương như ngươi đứng sang một bên đi.”
Phong Quang đứng dậy, ôm lấy cánh tay Mạc Khanh, vênh váo tự đắc nói: “Ngươi không biết sao? Chung thân đại sự của nam nhân này đã bị ta nhận thầu rồi đó!”
Phó Hạng sửng sốt một lát, lại nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Mạc Khanh, nói ra bốn chữ kinh điển: “Đùa gì vậy chứ?”
“Ta không nói đùa!” Phong Quang ngẩng đầu lên, “Ta tới đây cũng không phải để làm con tin, ta tới làm áp trại phu nhân đó!”
Dù thế nào thì một người con gái nói ra lời này trước mặt nhiều người như vậy, cũng thật không biết xấu hổ.
Phó Hạng liền châm chọc, “Nếu Hạ lão nhân nghe được những lời này của ngươi...”
“Cha ta chắc chắn sẽ đuổi ta ra khỏi nhà, sau đó ta liền có thể gả cho Mạc Khanh!” Cô ngọt ngào dựa vào hắn, tựa như chim nhỏ nép vào người, hết sức đáng yêu.
Phó Hạng cạn lời, hắn nhìn sang Mạc Khanh, chờ đợi đáp án.
Mạc Khanh giơ tay đỡ trán, bất đắc dĩ cực kỳ, “Như ngươi thấy, ta đã nhặt phải một phiền toái lớn rồi. Đám nữ nhân này ta không hưởng thụ được, về sau ngươi không cần làm chuyện dư thừa như thế nữa.”
Dứt lời, Mạc Khanh xoay người rời đi. Phong Quang theo sát bên cạnh hắn, lại quay đầu nhìn Phó Hạng với vẻ đắc ý dào dạt. Phó Hạng nhìn mà muốn đánh cô một trận cho bõ tức.
Khi ra khỏi chỗ ở của Phó Hạng, Mạc Khanh dừng chân, “Buông tay.”
“Không buông.” Không chỉ không buông, cô còn càng ôm chặt, “Vừa rồi ta mới giúp huynh, về sau Phó Hạng liền không dám tùy tiện tìm nữ nhân cho huynh nữa. Để cảm ơn ta, huynh cho ta ôm một cái thì có sao nào?”
“Ta đã cứu ngươi.”
“Vậy huynh cũng có thể ôm ta nha!” Cô nghiêm túc kiến nghị, “Huynh yên tâm, cho dù huynh có làm chuyện quá đáng gì với ta, ta cũng có thể chấp nhận!”
Đây đúng là một câu tràn ngập tính ám chỉ.
Hắn bỗng nhiên nói: “Ta nhớ rõ ngươi có vị hôn phu.”
“Dù sao cũng sẽ giải trừ hôn ước, hắn không quan trọng.”
“Phải không?” Ánh mắt tối sầm lại, hắn hơi cúi đầu, nắm lấy cằm cô, hạ thấp giọng hỏi: “Bất kể ta làm chuyện quá đáng cỡ nào đối với cô, cô đều có thể chấp nhận?”
Sắc mặt cô ửng đỏ, e lệ trả lời: “Đúng...”
Một lát sau, Phong Quang bị người kia dùng khinh công đặt ở trên cây cao mấy mét, cô run rẩy ôm thân cây, hai chân run lập cập, mếu máo hô to với nam nhân có vẻ như đang chợp mắt phía dưới tán cây: “Mạc Khanh, huynh thật quá đáng!”
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Mạc Khanh hơi rũ mắt xuống, hắn nhìn cô một cái rồi ngẩng đầu nói với Phó Hạng: “Nếu ngươi không có việc gì, thì ta đi trước.”
“Ê, từ từ!” Phó Hạng chặn đường hắn, chỉ vào đám mỹ nhân đang đứng một bên, “Mạc đại ca, huynh còn chưa nhìn các nữ nhân ta chọn cho huynh mà!”
“Không cần.”
“Rất cần đó!” Phó Hạng vốn có vẻ ngoài tuấn mỹ, hiện giờ lại khiến người ta cảm thấy hắn giống một bà mẹ già, “Mạc đại ca, huynh cũng già đầu rồi, đây là lúc nghĩ đến việc lập gia đình đó. Ngày nào huynh cũng chỉ lo mân mê đám tượng gỗ và dược liệu, tóm lại đâu thể chung sống với mấy thứ đó cả đời!”
“Nhưng mà...” Phong Quang vươn đầu ra từ phía sau Mạc Khanh, “Ta cảm thấy đám nữ nhân này có ý với ngươi nha.”
Hãy nhìn những nữ nhân kia, cả đám đều liếc mắt đưa tình với Phó Hạng. Nếu không bàn đến việc Phó Hạng thích đàn ông, thì hắn vốn đã đẹp, lại phong độ nhẹ nhàng, rất dễ được phái nữ yêu thích, còn Mạc Khanh lại thường xuyên mặt không biểu cảm, mà vết thương trên mặt hắn cũng không phải bí mật gì, hơn nữa tính hắn lại âm trầm đáng sợ. Có thể thấy, nữ nhân bình thường đều sẽ chọn Phó Hạng.
Nhưng cố tình, Phong Quang lại không bình thường chút nào cả.
Phó Hạng quay đầu lại nhìn đám nữ nhân kia, những nữ nhân đó lập tức cúi đầu không dám nhìn linh tinh nữa. Hắn lại không hề tức giận mà nói với Phong Quang: “Ngươi đừng có mà ở đây quấy rối, ta đang giúp đại ca ta giải quyết việc chung thân đại sự, tiểu cô nương như ngươi đứng sang một bên đi.”
Phong Quang đứng dậy, ôm lấy cánh tay Mạc Khanh, vênh váo tự đắc nói: “Ngươi không biết sao? Chung thân đại sự của nam nhân này đã bị ta nhận thầu rồi đó!”
Phó Hạng sửng sốt một lát, lại nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Mạc Khanh, nói ra bốn chữ kinh điển: “Đùa gì vậy chứ?”
“Ta không nói đùa!” Phong Quang ngẩng đầu lên, “Ta tới đây cũng không phải để làm con tin, ta tới làm áp trại phu nhân đó!”
Dù thế nào thì một người con gái nói ra lời này trước mặt nhiều người như vậy, cũng thật không biết xấu hổ.
Phó Hạng liền châm chọc, “Nếu Hạ lão nhân nghe được những lời này của ngươi...”
“Cha ta chắc chắn sẽ đuổi ta ra khỏi nhà, sau đó ta liền có thể gả cho Mạc Khanh!” Cô ngọt ngào dựa vào hắn, tựa như chim nhỏ nép vào người, hết sức đáng yêu.
Phó Hạng cạn lời, hắn nhìn sang Mạc Khanh, chờ đợi đáp án.
Mạc Khanh giơ tay đỡ trán, bất đắc dĩ cực kỳ, “Như ngươi thấy, ta đã nhặt phải một phiền toái lớn rồi. Đám nữ nhân này ta không hưởng thụ được, về sau ngươi không cần làm chuyện dư thừa như thế nữa.”
Dứt lời, Mạc Khanh xoay người rời đi. Phong Quang theo sát bên cạnh hắn, lại quay đầu nhìn Phó Hạng với vẻ đắc ý dào dạt. Phó Hạng nhìn mà muốn đánh cô một trận cho bõ tức.
Khi ra khỏi chỗ ở của Phó Hạng, Mạc Khanh dừng chân, “Buông tay.”
“Không buông.” Không chỉ không buông, cô còn càng ôm chặt, “Vừa rồi ta mới giúp huynh, về sau Phó Hạng liền không dám tùy tiện tìm nữ nhân cho huynh nữa. Để cảm ơn ta, huynh cho ta ôm một cái thì có sao nào?”
“Ta đã cứu ngươi.”
“Vậy huynh cũng có thể ôm ta nha!” Cô nghiêm túc kiến nghị, “Huynh yên tâm, cho dù huynh có làm chuyện quá đáng gì với ta, ta cũng có thể chấp nhận!”
Đây đúng là một câu tràn ngập tính ám chỉ.
Hắn bỗng nhiên nói: “Ta nhớ rõ ngươi có vị hôn phu.”
“Dù sao cũng sẽ giải trừ hôn ước, hắn không quan trọng.”
“Phải không?” Ánh mắt tối sầm lại, hắn hơi cúi đầu, nắm lấy cằm cô, hạ thấp giọng hỏi: “Bất kể ta làm chuyện quá đáng cỡ nào đối với cô, cô đều có thể chấp nhận?”
Sắc mặt cô ửng đỏ, e lệ trả lời: “Đúng...”
Một lát sau, Phong Quang bị người kia dùng khinh công đặt ở trên cây cao mấy mét, cô run rẩy ôm thân cây, hai chân run lập cập, mếu máo hô to với nam nhân có vẻ như đang chợp mắt phía dưới tán cây: “Mạc Khanh, huynh thật quá đáng!”
Bình luận facebook