Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-953
Chương 953: Cua đổ thợ săn ma cà rồng (36)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Phong Quang nói với Thích Trường An: “Chẳng lẽ cha mẹ cũng phát hiện Lăng Cửu Sinh trà trộn vào?”
“Có lẽ phải.” Có lẽ không phải, Thích Trường An không nói nửa câu sau, chỉ nói khẽ với cô: “Chúng ta cứ đi trước nhìn xem sao.”
Phong Quang gật đầu, “Được.”
Trước đại điện Tàng Binh Phủ, mọi người đều đã tụ tập tại đây, Phong Quang và Thích Trường An xem như tới muộn.
“Tiểu sư muội!” Vãn Các đi tới liền hỏi: “Muội đi đâu thế? Sao tới giờ mới đến đây?”
Phong Quang còn chưa trả lời, Thích Trường An đứng cạnh cô đã nói: “Buổi sáng khi đi ngang qua hậu hoa viên, ta có vô ý đánh rơi đồ, Phong Quang đi cùng ta tìm đồ thất lạc.”
“Nhị sư huynh, đã xảy ra chuyện gì?” Phong Quang biết không thể tùy ý nói ra chuyện Lăng Cửu Sinh, nhưng cô nhìn cha mẹ đang đứng nói với các đại chưởng môn ở phía trước, liền cảm thấy dường như chuyện xảy ra lần này còn nghiêm trọng hơn trong tưởng tượng của cô.
Lúc này, Vãn Hiên đã đi tới, “Vãn Đình đã xảy ra chuyện.”
Phong Quang sửng sốt, “Cái gì gọi là Tam sư huynh đã xảy ra chuyện?”
“Không lâu sau khi rời khỏi sân của Tiêu đại hiệp, Vãn Đình bị người khác đánh lén, may mà Hoa Nhan cô nương đúng lúc gặp được.” Vãn Hiên nhìn Hoa Nhan, lại thở dài nói: “Tuy Vãn Đình nhặt về được một mạng, nhưng vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, người của Thẩm gia “Châm Vàng” đã nói, hắn có thể tỉnh lại hay không vẫn là một ẩn số.”
“Không thể nào!” Phong Quang lập tức nói: “Võ công của Tam sư huynh lợi hại như vậy, ai có thể khiến huynh ấy bị thương thế này?”
Không sai, đúng là cô cảm thấy buồn bực vì cả ba vị sư huynh này đều dính dáng tới Hoa Nhan, nhưng không có nghĩa là cô có thể quên được sự chăm sóc của họ đối với mình từ nhỏ đến lớn.
Vãn Hiên hiểu rõ vì sao Phong Quang không dám tin tưởng, hắn không thể không dịu giọng hơn một chút, “Tiểu sư muội, chuyện thật sự là như thế, võ công của Tam sư đệ quả thực rất mạnh, nhưng không phải là không ai có thể thắng được hắn. Hắc đạo cũng có không ít cao thủ, huống chi, Tam sư đệ lại bị người ta đánh lén.”
“Tam sư huynh sao có thể bị người ta đánh lén? Tính cảnh giác của huynh ấy luôn rất cao.” Phong Quang biết, tuy Vãn Đình thoạt nhìn rất không đáng tin cậy, nhưng ngay cả cha cô cũng từng nói, xét về độ nhạy giác quan của người tập võ, trong mấy sư huynh đệ, không ai có thể vượt qua Vãn Đình.
“Có lẽ, bởi người xuống tay với hắn là người quen, nên Tam sư đệ mới mất cảnh giác.” Vãn Hiên lại nhìn về phía Thích Trường An, nói: “Ta nhớ rõ lúc rời sân của Tiêu đại hiệp, Thích minh chủ đã đi cùng Tam sư đệ.”
“Không sai.” Thích Trường An gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Vãn Đình công tử muốn lĩnh giáo võ nghệ với ta, ta liền đi cùng hắn.”
Phong Quang nhìn Thích Trường An, lại nhìn sang Vãn Hiên, cô dang hai tay chắn phía trước Thích Trường An, bất mãn nói với Vãn Hiên: “Huynh có ý gì? Huynh đang hoài nghi hắn là người đánh lén Tam sư huynh sao?”
Dáng vẻ diều hâu bảo vệ con này của cô rất có khí thế ngươi dám đi lên ta liền cắn chết ngươi.
Vãn Hiên không nói gì.
Thích Trường An giơ tay xoa xoa đỉnh đầu Phong Quang, lại không khỏi cười khẽ thành tiếng, “Không cần căng thẳng, nếu ta là Vãn Hiên công tử, ta cũng sẽ hoài nghi như vậy.”
Hoa Nhan đứng một bên cũng nói: “Đúng vậy, biểu tỷ, hiện giờ cậu* và mợ đều đang cho người điều tra các sân viện, lúc này Tàng Binh Phủ đã chỉ cho vào, không cho ra. Thứ khiến Vãn Đình công tử bị thương chính là một ám khí mỏng như cánh ve có tẩm độc, chỉ cần lục soát tìm kiếm binh khí đả thương người cũng có thể tìm ra được người đánh lén.”
(*) Cậu: Trong tiếng Trung, cách gọi này được áp dụng với cả anh trai và em trai của mẹ.
Phong Quang chậm rãi buông tay xuống, cô nói thầm, “Dù sao ai cũng có thể là người thương tổn Tam sư huynh, chỉ có hắn là không thể...”
Thích Trường An cười cười, vui vẻ cầm tay cô.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Có lẽ phải.” Có lẽ không phải, Thích Trường An không nói nửa câu sau, chỉ nói khẽ với cô: “Chúng ta cứ đi trước nhìn xem sao.”
Phong Quang gật đầu, “Được.”
Trước đại điện Tàng Binh Phủ, mọi người đều đã tụ tập tại đây, Phong Quang và Thích Trường An xem như tới muộn.
“Tiểu sư muội!” Vãn Các đi tới liền hỏi: “Muội đi đâu thế? Sao tới giờ mới đến đây?”
Phong Quang còn chưa trả lời, Thích Trường An đứng cạnh cô đã nói: “Buổi sáng khi đi ngang qua hậu hoa viên, ta có vô ý đánh rơi đồ, Phong Quang đi cùng ta tìm đồ thất lạc.”
“Nhị sư huynh, đã xảy ra chuyện gì?” Phong Quang biết không thể tùy ý nói ra chuyện Lăng Cửu Sinh, nhưng cô nhìn cha mẹ đang đứng nói với các đại chưởng môn ở phía trước, liền cảm thấy dường như chuyện xảy ra lần này còn nghiêm trọng hơn trong tưởng tượng của cô.
Lúc này, Vãn Hiên đã đi tới, “Vãn Đình đã xảy ra chuyện.”
Phong Quang sửng sốt, “Cái gì gọi là Tam sư huynh đã xảy ra chuyện?”
“Không lâu sau khi rời khỏi sân của Tiêu đại hiệp, Vãn Đình bị người khác đánh lén, may mà Hoa Nhan cô nương đúng lúc gặp được.” Vãn Hiên nhìn Hoa Nhan, lại thở dài nói: “Tuy Vãn Đình nhặt về được một mạng, nhưng vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, người của Thẩm gia “Châm Vàng” đã nói, hắn có thể tỉnh lại hay không vẫn là một ẩn số.”
“Không thể nào!” Phong Quang lập tức nói: “Võ công của Tam sư huynh lợi hại như vậy, ai có thể khiến huynh ấy bị thương thế này?”
Không sai, đúng là cô cảm thấy buồn bực vì cả ba vị sư huynh này đều dính dáng tới Hoa Nhan, nhưng không có nghĩa là cô có thể quên được sự chăm sóc của họ đối với mình từ nhỏ đến lớn.
Vãn Hiên hiểu rõ vì sao Phong Quang không dám tin tưởng, hắn không thể không dịu giọng hơn một chút, “Tiểu sư muội, chuyện thật sự là như thế, võ công của Tam sư đệ quả thực rất mạnh, nhưng không phải là không ai có thể thắng được hắn. Hắc đạo cũng có không ít cao thủ, huống chi, Tam sư đệ lại bị người ta đánh lén.”
“Tam sư huynh sao có thể bị người ta đánh lén? Tính cảnh giác của huynh ấy luôn rất cao.” Phong Quang biết, tuy Vãn Đình thoạt nhìn rất không đáng tin cậy, nhưng ngay cả cha cô cũng từng nói, xét về độ nhạy giác quan của người tập võ, trong mấy sư huynh đệ, không ai có thể vượt qua Vãn Đình.
“Có lẽ, bởi người xuống tay với hắn là người quen, nên Tam sư đệ mới mất cảnh giác.” Vãn Hiên lại nhìn về phía Thích Trường An, nói: “Ta nhớ rõ lúc rời sân của Tiêu đại hiệp, Thích minh chủ đã đi cùng Tam sư đệ.”
“Không sai.” Thích Trường An gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Vãn Đình công tử muốn lĩnh giáo võ nghệ với ta, ta liền đi cùng hắn.”
Phong Quang nhìn Thích Trường An, lại nhìn sang Vãn Hiên, cô dang hai tay chắn phía trước Thích Trường An, bất mãn nói với Vãn Hiên: “Huynh có ý gì? Huynh đang hoài nghi hắn là người đánh lén Tam sư huynh sao?”
Dáng vẻ diều hâu bảo vệ con này của cô rất có khí thế ngươi dám đi lên ta liền cắn chết ngươi.
Vãn Hiên không nói gì.
Thích Trường An giơ tay xoa xoa đỉnh đầu Phong Quang, lại không khỏi cười khẽ thành tiếng, “Không cần căng thẳng, nếu ta là Vãn Hiên công tử, ta cũng sẽ hoài nghi như vậy.”
Hoa Nhan đứng một bên cũng nói: “Đúng vậy, biểu tỷ, hiện giờ cậu* và mợ đều đang cho người điều tra các sân viện, lúc này Tàng Binh Phủ đã chỉ cho vào, không cho ra. Thứ khiến Vãn Đình công tử bị thương chính là một ám khí mỏng như cánh ve có tẩm độc, chỉ cần lục soát tìm kiếm binh khí đả thương người cũng có thể tìm ra được người đánh lén.”
(*) Cậu: Trong tiếng Trung, cách gọi này được áp dụng với cả anh trai và em trai của mẹ.
Phong Quang chậm rãi buông tay xuống, cô nói thầm, “Dù sao ai cũng có thể là người thương tổn Tam sư huynh, chỉ có hắn là không thể...”
Thích Trường An cười cười, vui vẻ cầm tay cô.
Bình luận facebook