Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-949
Chương 949: Cua đổ thợ săn ma cà rồng (32)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Vương Từ nhìn Phong Quang đang ngây ngốc, “Phong Quang, có phải đã bị kinh sợ rồi không?”
“Không ạ...” Phong Quang lắc đầu, lại đưa tay che mặt, ánh mắt khóa chặt lấy dáng người cao ráo đẹp đẽ của Thích Trường An, tâm tình thiếu nữ của cô rung động mà nói: “Sao lúc trước mình không phát hiện ra hắn đẹp trai như vậy nhỉ...”
Vương Từ nhìn vậy mà mà đau cả đầu.
Kỳ thật lời mà Tôn Viễn Sơn nói ra kia, cũng không phải là không ai đồng ý, rốt cuộc thì Thích minh chủ tuy vẫn thường xuyên cứu một số nữ tử bị ép làm ca kỹ, khi ra ngoài làm việc cũng hay giúp một số nữ tử bán mình chôn cha, nhưng hắn lại không bao giờ có tiếp xúc nhiều với những nữ tử đó, cho dù hắn vẫn giúp đỡ khi thấy những người khác gặp nạn.
Nhưng Hạ Phong Quang này, ăn mặc không lo, còn được mọi người chiều chuộng, nàng có chỗ nào cần trợ giúp?
Nhưng Thích Trường An lại thường xuyên đi cùng Phong Quang, mọi người thấy vậy cũng khó tránh khỏi có chút suy đoán.
Từ xưa anh hùng khó qua ải mỹ nhân, tuy Hạ Phong Quang tính tình không tốt, nhưng cô lại là mỹ nhân hàng thật giá thật, ngay cả một cái bình hoa đẹp đặt trong nhà cũng có thể dưỡng mắt đấy.
Trong lúc tình cảnh nhất thời giằng co, nhóm đệ tử điều tra thứ hai đã trở về, “Sư phụ!”
“Có phát hiện gì?” Hạ Triều cũng không rảnh châm chọc Tôn Viễn Sơn vài câu, mà chỉ vội vàng hỏi tiến triển mọi chuyện. Ở trong mắt ông, tất cả những lời Tôn Viễn Sơn nói đều là bậy bạ, Thích Trường An sao có thể thích Phong Quang đây? Đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.
“Sư phụ... chúng đệ tử phát hiện một số phong thư...” Người đệ tử này trình lên mấy phong thư.
Hạ Triều vội tiếp nhận rồi mở thư, rút ra giấy viết thư bên trong đó. Chỉ nhìn đến nội dung trên thư, vẻ mặt ông đã nghiêm nghị hẳn, “Đây là thư gửi tin tức của bạch đạo chúng ta cho người trong Ma giáo.”
Vương Từ hỏi: “Có chắc đây là thư truyền tin cho Ma giáo chứ không phải giả mạo?”
“Trên phong thư của Ma giáo có loại sáp niêm phong đặc biệt, chỉ cần hơi dùng nội lực một chút, phong thư này sẽ lập tức bị đốt thành tro tàn.” Tay Hạ Triều cầm thư phát ra nội lực, quả nhiên, phong thư này liền bốc lên một ngọn lửa màu lam, rất nhanh đã hóa thành tro tàn.
Vãn Các kinh hãi nói: “Đây đúng là thư của Ma giáo!”
Hạ Triều nhìn về phía đệ tử truyền tin kia, “Mau nói, phong thư này lục soát được ở đâu?”
Nhóm đệ tử này được phái đi tra xét các phòng, nói cách khác, chỉ cần hỏi phong thư này được lục ra từ phòng nào thì sẽ rõ hung thủ là ai.
“Phong thư này...” Đệ tử kia do dự nói: “Chúng đệ tử tìm được ở... ở một cái hộp trong phòng cho khách tại Mai Viện...”
Phòng cho khách tại Mai Viện chỉ có một người ở.
Chỉ trong nháy mắt, mọi người lại lần nữa tập trung nhìn về phía Thích Trường An.
Vương Từ nói: “Khoảng thời gian trước, ta phát hiện Thích minh chủ gửi bồ câu đưa thư cho người khác, hóa ra là để truyền lại tin tức với người Ma giáo sao?”
“Cái gì?” Hạ Triều phản bác nói: “Chuyện này là không thể!”
“Tuy ta nhìn thấy Thích minh chủ chuyển bồ câu đưa thư cho người khác, lại không dám chắc điều gì nên mới không nói ra, nhưng người nhìn thấy Thích minh chủ dùng bồ câu đưa thư cũng không phải chỉ có một mình ta.” Vương Từ nhìn về phía con gái mình.
Sắc mặt Phong Quang trắng nhợt, cô đang nhớ tới ngày đó khi cô muốn đưa hoa tới cho Vãn Hiên đã nhìn thấy Thích Trường An thả bồ câu đưa tin.
“Hóa ra nội gian chính là ngươi!” Chưởng môn phái Nga Mi đứng ra nói: “Vì sao người Ma giáo lại biết người dự thi của bạch đạo chúng ta là ai, hơn nữa vì sao khi chúng ta vừa thương lượng để Vãn Đình công tử thay Tả Thủ Đao ứng chiến thì hắn đã nhanh chóng bị tập kích như vậy... Không sai, tất cả những điều này, không một ai hiểu rõ hơn minh chủ đương nhiệm là ngươi!”
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Không ạ...” Phong Quang lắc đầu, lại đưa tay che mặt, ánh mắt khóa chặt lấy dáng người cao ráo đẹp đẽ của Thích Trường An, tâm tình thiếu nữ của cô rung động mà nói: “Sao lúc trước mình không phát hiện ra hắn đẹp trai như vậy nhỉ...”
Vương Từ nhìn vậy mà mà đau cả đầu.
Kỳ thật lời mà Tôn Viễn Sơn nói ra kia, cũng không phải là không ai đồng ý, rốt cuộc thì Thích minh chủ tuy vẫn thường xuyên cứu một số nữ tử bị ép làm ca kỹ, khi ra ngoài làm việc cũng hay giúp một số nữ tử bán mình chôn cha, nhưng hắn lại không bao giờ có tiếp xúc nhiều với những nữ tử đó, cho dù hắn vẫn giúp đỡ khi thấy những người khác gặp nạn.
Nhưng Hạ Phong Quang này, ăn mặc không lo, còn được mọi người chiều chuộng, nàng có chỗ nào cần trợ giúp?
Nhưng Thích Trường An lại thường xuyên đi cùng Phong Quang, mọi người thấy vậy cũng khó tránh khỏi có chút suy đoán.
Từ xưa anh hùng khó qua ải mỹ nhân, tuy Hạ Phong Quang tính tình không tốt, nhưng cô lại là mỹ nhân hàng thật giá thật, ngay cả một cái bình hoa đẹp đặt trong nhà cũng có thể dưỡng mắt đấy.
Trong lúc tình cảnh nhất thời giằng co, nhóm đệ tử điều tra thứ hai đã trở về, “Sư phụ!”
“Có phát hiện gì?” Hạ Triều cũng không rảnh châm chọc Tôn Viễn Sơn vài câu, mà chỉ vội vàng hỏi tiến triển mọi chuyện. Ở trong mắt ông, tất cả những lời Tôn Viễn Sơn nói đều là bậy bạ, Thích Trường An sao có thể thích Phong Quang đây? Đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.
“Sư phụ... chúng đệ tử phát hiện một số phong thư...” Người đệ tử này trình lên mấy phong thư.
Hạ Triều vội tiếp nhận rồi mở thư, rút ra giấy viết thư bên trong đó. Chỉ nhìn đến nội dung trên thư, vẻ mặt ông đã nghiêm nghị hẳn, “Đây là thư gửi tin tức của bạch đạo chúng ta cho người trong Ma giáo.”
Vương Từ hỏi: “Có chắc đây là thư truyền tin cho Ma giáo chứ không phải giả mạo?”
“Trên phong thư của Ma giáo có loại sáp niêm phong đặc biệt, chỉ cần hơi dùng nội lực một chút, phong thư này sẽ lập tức bị đốt thành tro tàn.” Tay Hạ Triều cầm thư phát ra nội lực, quả nhiên, phong thư này liền bốc lên một ngọn lửa màu lam, rất nhanh đã hóa thành tro tàn.
Vãn Các kinh hãi nói: “Đây đúng là thư của Ma giáo!”
Hạ Triều nhìn về phía đệ tử truyền tin kia, “Mau nói, phong thư này lục soát được ở đâu?”
Nhóm đệ tử này được phái đi tra xét các phòng, nói cách khác, chỉ cần hỏi phong thư này được lục ra từ phòng nào thì sẽ rõ hung thủ là ai.
“Phong thư này...” Đệ tử kia do dự nói: “Chúng đệ tử tìm được ở... ở một cái hộp trong phòng cho khách tại Mai Viện...”
Phòng cho khách tại Mai Viện chỉ có một người ở.
Chỉ trong nháy mắt, mọi người lại lần nữa tập trung nhìn về phía Thích Trường An.
Vương Từ nói: “Khoảng thời gian trước, ta phát hiện Thích minh chủ gửi bồ câu đưa thư cho người khác, hóa ra là để truyền lại tin tức với người Ma giáo sao?”
“Cái gì?” Hạ Triều phản bác nói: “Chuyện này là không thể!”
“Tuy ta nhìn thấy Thích minh chủ chuyển bồ câu đưa thư cho người khác, lại không dám chắc điều gì nên mới không nói ra, nhưng người nhìn thấy Thích minh chủ dùng bồ câu đưa thư cũng không phải chỉ có một mình ta.” Vương Từ nhìn về phía con gái mình.
Sắc mặt Phong Quang trắng nhợt, cô đang nhớ tới ngày đó khi cô muốn đưa hoa tới cho Vãn Hiên đã nhìn thấy Thích Trường An thả bồ câu đưa tin.
“Hóa ra nội gian chính là ngươi!” Chưởng môn phái Nga Mi đứng ra nói: “Vì sao người Ma giáo lại biết người dự thi của bạch đạo chúng ta là ai, hơn nữa vì sao khi chúng ta vừa thương lượng để Vãn Đình công tử thay Tả Thủ Đao ứng chiến thì hắn đã nhanh chóng bị tập kích như vậy... Không sai, tất cả những điều này, không một ai hiểu rõ hơn minh chủ đương nhiệm là ngươi!”
Bình luận facebook