Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-862
Chương 862: Cua đổ... nghe đâu thái giám và dưa chuột càng xứng đôi! (25)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Vì thế, Mạc Khanh đun nước nóng lên, lại đổ nước ấm vào thau tắm, hắn định thử cởi đai lưng của mình, nhưng cô không hề bỏ đi vì ngượng, mà ngược lại còn mở to hai mắt, càng thêm hưng phấn.
Mạc Khanh cảm thấy tức giận, là tức giận với chính mình, hắn không nên có suy nghĩ muốn khơi dậy sự thẹn thùng rụt rè của nữ tử trong cô, bởi cô vốn không hề có những thứ này.
Thấy hắn không cởi tiếp, ngược lại còn im lặng nhìn chằm chằm vào mình, Phong Quang nhíu mày, dùng ánh mắt hỏi hắn sao lại không cởi?
Có một nữ nhân giống như chết đói ở đó, hắn có thể cởi tiếp mới là gặp quỷ.
Mắt Phong Quang dán chặt vào người hắn, vẻ chờ mong trên mặt khiến cô thoạt nhìn có chút đáng thương.
Mạc Khanh bỗng nhiên cảm thấy quá yên lặng, lúc có cô ở đây, hẳn phải rất ồn ào mới đúng. Một lát sau, hắn nhận ra hắn còn chưa giải huyệt cho cô, ngón tay lại điểm lên cổ cô một cái, hắn nói với vẻ như đang thuận miệng: “Cô có thể nói chuyện.”
“Có thể...” Cô lập tức phát ra hai chữ, yết hầu hơi khô khốc, nhưng rất nhanh, cô liền kích động, “Ta có thể nói chuyện! Không đúng, là huynh để ta nói chuyện!”
Cô còn tưởng hắn ngại cô phiền, muốn khiến cô câm luôn từ đây chứ.
Mạc Khanh nói: “Nếu cô nguyện ý im lặng một chút, ta cũng sẽ không để cô làm người câm.”
“Nhưng mà ta thích nói chuyện với huynh mà.” Phong Quang nghiêm túc chớp mắt, nói với vẻ nghiêm túc cực kỳ, “Vì huynh có vẻ không thích nói chuyện, lại còn thích yên tĩnh, nhưng quá yên tĩnh sẽ giống như người chết vậy, có ta nói chuyện với huynh không tốt à? Huynh không thích nói cũng không sao cả, cứ nghe ta nói là được rồi.”
“Ta chỉ là thôn phu sơn dã, không đáng để Hạ tiểu thư quan tâm như vậy.”
“Huynh muốn làm thôn phu sơn dã, vậy về sau ta cũng làm thôn phu... Không đúng, là vợ của thôn phu sơn dã...” Cô cười thành tiếng, hết sức dễ nghe lại động lòng người, “Tuy ta còn chưa biết làm nhiều thứ, nhưng ta sẽ từ từ học được.”
Khóe mắt Mạc Khanh hơi nheo lại, hắn hơi khom lưng, nhìn chằm chằm gương mặt cô, không hề thấy vẻ mặt cô có chút thay đổi nào, “Cô đường đường là tiểu thư phủ Thừa tướng, đã trải qua cuộc sống của thiên kim đại tiểu thư, mà cuộc sống tầm thường của dân chúng cũng không hề tốt đẹp như cô tưởng tượng. Cô biết đó, củi gạo mắm muối tương giấm trà, chỉ đơn giản như vậy đã có thể làm khó rất nhiều người.”
“Huynh yên tâm, ta sẽ tiết kiệm tiền.” Cô lại giật nhẹ ống tay áo hắn, nở nụ cười đáng yêu, “Ta không cần ăn ngon mặc đẹp, chỉ cần chúng ta có thể sống được là tốt rồi. Trang sức của ta cũng có thể bán hết, cho dù ta nuôi huynh cũng không sao cả.”
Hắn dừng một chút, lại hỏi: “Cô có từng nghĩ tới cha mẹ cô không?”
“Nghĩ tới nha.” Cô gật đầu, trả lời không chút do dự, “Ta biết cha mẹ ta chỉ muốn gả ta cho một công tử môn đăng hộ đối, họ nhất định sẽ không đồng ý việc ta gả cho huynh. Chẳng qua cũng không sao cả, dù ta bị bọn họ trục xuất khỏi gia môn, thì cũng chỉ là tạm thời, chờ đến khi chúng ta thành thân, gạo nấu thành cơm rồi, thì chưa đến mấy năm sau, cha mẹ ta nhất định là dù có tức, cũng sẽ không thể không để ý tới ta. Huống chi, chắc hẳn cha ta cũng chỉ cảm thấy là ta khiến ông ấy mất hết mặt mũi mà thôi, ta chính là con gái duy nhất của họ, họ coi ta như trân bảo, mà ta lại coi huynh như trân bảo. Một ngày nào đó, họ sẽ chấp nhận huynh thôi.”
Hắn bình thản, “Nói ra lời như vậy, cô đúng là bất hiếu.”
“Ta cũng biết ta như vậy là có chút bất hiếu... Nhưng dù sao ta vẫn phải lựa chọn.” Phong Quang cắn môi, “Tóm lại thì họ vẫn là cha mẹ ta, dù có thế nào, quan hệ giữa ta và họ cũng sẽ không thay đổi, nhưng nếu như ta từ bỏ huynh, ta liền thật sự có thể mất huynh. Cha mẹ không có ta vẫn có thể tiếp tục sống tốt, nhưng nếu huynh không có ta, thì phải mất bao lâu mới có một nữ nhân nguyện ý tiếp cận huynh chứ? Cho nên... giữa cha mẹ ta và huynh, ta nhất định phải chọn huynh trước.”
Hắn hơi khựng lại.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Mạc Khanh cảm thấy tức giận, là tức giận với chính mình, hắn không nên có suy nghĩ muốn khơi dậy sự thẹn thùng rụt rè của nữ tử trong cô, bởi cô vốn không hề có những thứ này.
Thấy hắn không cởi tiếp, ngược lại còn im lặng nhìn chằm chằm vào mình, Phong Quang nhíu mày, dùng ánh mắt hỏi hắn sao lại không cởi?
Có một nữ nhân giống như chết đói ở đó, hắn có thể cởi tiếp mới là gặp quỷ.
Mắt Phong Quang dán chặt vào người hắn, vẻ chờ mong trên mặt khiến cô thoạt nhìn có chút đáng thương.
Mạc Khanh bỗng nhiên cảm thấy quá yên lặng, lúc có cô ở đây, hẳn phải rất ồn ào mới đúng. Một lát sau, hắn nhận ra hắn còn chưa giải huyệt cho cô, ngón tay lại điểm lên cổ cô một cái, hắn nói với vẻ như đang thuận miệng: “Cô có thể nói chuyện.”
“Có thể...” Cô lập tức phát ra hai chữ, yết hầu hơi khô khốc, nhưng rất nhanh, cô liền kích động, “Ta có thể nói chuyện! Không đúng, là huynh để ta nói chuyện!”
Cô còn tưởng hắn ngại cô phiền, muốn khiến cô câm luôn từ đây chứ.
Mạc Khanh nói: “Nếu cô nguyện ý im lặng một chút, ta cũng sẽ không để cô làm người câm.”
“Nhưng mà ta thích nói chuyện với huynh mà.” Phong Quang nghiêm túc chớp mắt, nói với vẻ nghiêm túc cực kỳ, “Vì huynh có vẻ không thích nói chuyện, lại còn thích yên tĩnh, nhưng quá yên tĩnh sẽ giống như người chết vậy, có ta nói chuyện với huynh không tốt à? Huynh không thích nói cũng không sao cả, cứ nghe ta nói là được rồi.”
“Ta chỉ là thôn phu sơn dã, không đáng để Hạ tiểu thư quan tâm như vậy.”
“Huynh muốn làm thôn phu sơn dã, vậy về sau ta cũng làm thôn phu... Không đúng, là vợ của thôn phu sơn dã...” Cô cười thành tiếng, hết sức dễ nghe lại động lòng người, “Tuy ta còn chưa biết làm nhiều thứ, nhưng ta sẽ từ từ học được.”
Khóe mắt Mạc Khanh hơi nheo lại, hắn hơi khom lưng, nhìn chằm chằm gương mặt cô, không hề thấy vẻ mặt cô có chút thay đổi nào, “Cô đường đường là tiểu thư phủ Thừa tướng, đã trải qua cuộc sống của thiên kim đại tiểu thư, mà cuộc sống tầm thường của dân chúng cũng không hề tốt đẹp như cô tưởng tượng. Cô biết đó, củi gạo mắm muối tương giấm trà, chỉ đơn giản như vậy đã có thể làm khó rất nhiều người.”
“Huynh yên tâm, ta sẽ tiết kiệm tiền.” Cô lại giật nhẹ ống tay áo hắn, nở nụ cười đáng yêu, “Ta không cần ăn ngon mặc đẹp, chỉ cần chúng ta có thể sống được là tốt rồi. Trang sức của ta cũng có thể bán hết, cho dù ta nuôi huynh cũng không sao cả.”
Hắn dừng một chút, lại hỏi: “Cô có từng nghĩ tới cha mẹ cô không?”
“Nghĩ tới nha.” Cô gật đầu, trả lời không chút do dự, “Ta biết cha mẹ ta chỉ muốn gả ta cho một công tử môn đăng hộ đối, họ nhất định sẽ không đồng ý việc ta gả cho huynh. Chẳng qua cũng không sao cả, dù ta bị bọn họ trục xuất khỏi gia môn, thì cũng chỉ là tạm thời, chờ đến khi chúng ta thành thân, gạo nấu thành cơm rồi, thì chưa đến mấy năm sau, cha mẹ ta nhất định là dù có tức, cũng sẽ không thể không để ý tới ta. Huống chi, chắc hẳn cha ta cũng chỉ cảm thấy là ta khiến ông ấy mất hết mặt mũi mà thôi, ta chính là con gái duy nhất của họ, họ coi ta như trân bảo, mà ta lại coi huynh như trân bảo. Một ngày nào đó, họ sẽ chấp nhận huynh thôi.”
Hắn bình thản, “Nói ra lời như vậy, cô đúng là bất hiếu.”
“Ta cũng biết ta như vậy là có chút bất hiếu... Nhưng dù sao ta vẫn phải lựa chọn.” Phong Quang cắn môi, “Tóm lại thì họ vẫn là cha mẹ ta, dù có thế nào, quan hệ giữa ta và họ cũng sẽ không thay đổi, nhưng nếu như ta từ bỏ huynh, ta liền thật sự có thể mất huynh. Cha mẹ không có ta vẫn có thể tiếp tục sống tốt, nhưng nếu huynh không có ta, thì phải mất bao lâu mới có một nữ nhân nguyện ý tiếp cận huynh chứ? Cho nên... giữa cha mẹ ta và huynh, ta nhất định phải chọn huynh trước.”
Hắn hơi khựng lại.
Bình luận facebook