Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-790
Chương 790: Cua đổ thái tử điện hạ thất thế (14)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Chỉ là tú ngoại tuệ trung, yêu cầu này cũng không khỏi hơi quá thấp.” Phong Quang buông chiếc đũa trong tay, tỏ vẻ quan tâm nói: “Ca ca anh tuấn tiêu sái, lại phong độ nhẹ nhàng, nếu nói là có một không hai trên đời, chỉ sợ cũng không ai dám phản đối, chưa nói đến bề ngoài như vậy, mà nói đến bên trong, ca ca tài tình nhạy bén, kính thầy quý bạn, còn hiếu kính cha mẹ. Chỉ nói riêng một người tốt như ca ca, dưới bầu trời này chỉ sợ không ai có thể so sánh được.”
Tạ Kết vốn được xưng là tiểu bá vương... nghe những lời khen đẹp đẽ có thể giết người trong vô hình thế này, cũng khó có khi lại đỏ mặt quỷ dị.
Tạ Trạm rũ mắt, giấu đi ý cười nơi đáy mắt kia.
Nhưng nghe lời này, Đàm Nhu lại vô cùng vui sướng, “Đại nha đầu chẳng phải đã nói đúng rồi sao? Ta cũng đang buồn rầu đấy. Ngươi nói xem, nam nhân tốt như Kết Nhi nhà ta, khắp cả đế đô này, liệu tiểu thư nhà nào có thể xứng đôi với nó được?”
“Hẳn là vậy rồi.” Phong Quang lại nhìn về phía Tạ Chiểu, “Nhị thúc, đối với chuyện ca ca đón dâu trong tương lai, thúc và nhị thẩm nhất định phải trấn cửa ải thật vững nhé.”
Tạ Chiểu trầm mặc, nhìn Tạ Tầm cũng im lặng giống mình, liền kéo khóe miệng cười nói, “Phong Quang nói rất phải.”
“Đúng rồi!” Phong Quang lại cười tủm tỉm nhìn về phía lão phu nhân, “Bà nội, chẳng phải bà nói đã dặn các bà mối xem xét rất nhiều tiểu thư khuê các chưa xuất giá sao? Người có thể lọt vào mắt bà nội, chắc chắn đều là tiểu thư khuê các tri thư đạt lý, thật ra cũng có thể tham mưu cho nhị thúc và nhị thẩm một chút nha.”
Lão phu nhân tối sầm mặt, “Ngươi gọi ta là gì?”
“Bà nội ạ.”
“Đây là cách gọi của nhà dân chúng bình thường.” Lão phu nhân nói: “Theo quy củ, ngươi phải gọi ta là tổ mẫu.”
“Dạ...” Phong Quang đáp cho có lệ, tiện đà lại hưng phấn nói: “Bà nội, dù sao bà cũng có một phần danh sách nữ nhi chưa xuất giá của đế đô, chi bằng cứ đưa cho nhị thúc và nhị thẩm xem trước.”
Lão phu nhân tức đến không nói được thành lời.
“Con...” Tạ Kết khó có lúc thấy thẹn thùng, lắp bắp nói: “Tuổi con còn nhỏ, chuyện cưới vợ vẫn chưa vội.”
“Đã đến lúc nên sốt ruột rồi!” Đàm Nhu nói: “Chính vì người còn chưa được làm mai, tính tình chưa chín chắn nên mới không chịu nổi đám bạn xấu lôi kéo mà muốn đi dạo hoa lâu. Cũng đến lúc nói đến việc hôn nhân của con rồi.”
Lần đầu tiên Tạ Kết phải đối mặt với áp lực bức hôn, hắn ta hoàn toàn không biết nên ứng đối như thế nào.
Phong Quang đồng tình nhìn Tạ Kết, yên lặng mà cúi đầu ăn canh, muốn nhỏ nhẹ chừng nào thì liền nhỏ nhẹ chừng đó.
Tạ Kết đáng thương, suốt cả bữa cơm này đều bị mẹ hắn lôi kéo bàn chuyện thành hôn.
Sau khi ăn xong đã là chạng vạng, mọi người đều về sân viện của mình. Hoan Nhi nói muốn đến hậu hoa viên ngắm cảnh, Phong Quang chỉ có thể dẫn cô bé đi xem, khi đi lướt qua Tạ Kết, cô còn tốt bụng mà nói: “Ca ca, hy vọng ngươi có thể sớm đưa một vị tẩu tẩu về cho ta.”
Sắc mặt Tạ Kết nhất thời cực kỳ khó coi.
Tâm tình Phong Quang rất tốt, cô xoay người rời đi, lại bất cẩn va vào Tạ Yêu Yêu không biết đi từ đâu đến, hai người đều lui ra phía sau một bước, Phong Quang được Tạ Kết bên cạnh đỡ lấy, còn Tạ Yêu Yêu được Tạ Trạm vừa bước ra cửa đỡ lại.
Tạ Kết nhíu mày nhìn Tạ Yêu Yêu, “Ngươi đi mà không nhìn đường sao?”
Tạ Yêu Yêu tức giận trong lòng, sao việc này lại thành lỗi của cô ta? Cô ta đứng vững lại, cười lạnh một tiếng, “Là nàng ta không nhìn đường đã xoay người lại, lúc này mới đụng phải, cháu có gì sai?”
Phong Quang còn chưa nói gì, Hoan Nhi đã kêu lên, “Chính ngươi cố ý va vào tỷ tỷ ta!”
“Ngươi tưởng tỷ tỷ ngươi là vàng bạc ngọc thạch sao?” Tạ Yêu Yêu mở miệng châm chọc, “Mà ai cũng muốn chạm vào một chút, chẳng lẽ sợ va vào thì rơi bột vàng xuống hả?”
“Nói không chừng lại đúng là như thế.” Tạ Trạm mỉm cười, “Mấy năm trước ta ở trong quân doanh đã nghe cấp dưới đến từ Tứ Thủy Thành nói, một nụ cười của tiểu thư nhà Tạ đại nhân liền có thể sánh với thiên kim, dường như lời này không phải giả.”
Phong Quang chậm rãi giơ tay che khuôn mặt nóng lên của mình, thầm nhủ nam nhân này đúng là khéo nói chuyện.
“Tam thúc...” Tạ Yêu Yêu nhìn về phía Tạ Trạm, tràn ngập khó hiểu, cô ta vốn tưởng Tạ Trạm sẽ đứng về phía mình.
Tạ Trạm cười nói: “Nhị nha đầu, Phong Quang từ nhỏ đã thân kiều thể nhược, ngươi đừng so đo với nàng làm gì.”
Phong Quang nghe xong, ngay sau đó liền ôm cánh tay bất mãn nói: “Thúc nói cháu được nuông chiều từ bé sao?”
“Ý ta là Phong Quang vốn xinh xắn lanh lợi. Bảo vật yếu ớt đều nên được đối đãi cẩn thận.”
Đợi đã... Hắn đang khen cô sao?
Phong Quang lại nhìn sắc mặt Tạ Yêu Yêu đầy vẻ không phục, cô sáng tỏ mà cười, “Thúc sợ cháu sẽ gây phiền toái cho nàng ta, nên mới muốn một sự nhịn chín sự lành, có đúng không?”
Rốt cuộc nếu như Phong Quang muốn tìm Tạ Yêu Yêu gây phiền toái, thì đây chính là chuyện rất dễ dàng.
“Vì sao Phong Quang lại nghĩ như vậy?”
“Bởi vì nàng ta là cháu gái của thúc nha.”
“Nhưng ngươi chẳng phải cũng cháu gái của ta sao?”
“Thúc và nàng ta quen biết lâu rồi, còn quen cháu mới mấy ngày cơ chứ?”
Hắn cười, “Nhưng nếu là người có cơ hội đánh ta, thì ta có thể bảo đảm, trước mắt cũng chỉ có một người mà thôi.”
Cô lẳng lặng quay đầu đi, không ngừng chột dạ.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Tạ Kết vốn được xưng là tiểu bá vương... nghe những lời khen đẹp đẽ có thể giết người trong vô hình thế này, cũng khó có khi lại đỏ mặt quỷ dị.
Tạ Trạm rũ mắt, giấu đi ý cười nơi đáy mắt kia.
Nhưng nghe lời này, Đàm Nhu lại vô cùng vui sướng, “Đại nha đầu chẳng phải đã nói đúng rồi sao? Ta cũng đang buồn rầu đấy. Ngươi nói xem, nam nhân tốt như Kết Nhi nhà ta, khắp cả đế đô này, liệu tiểu thư nhà nào có thể xứng đôi với nó được?”
“Hẳn là vậy rồi.” Phong Quang lại nhìn về phía Tạ Chiểu, “Nhị thúc, đối với chuyện ca ca đón dâu trong tương lai, thúc và nhị thẩm nhất định phải trấn cửa ải thật vững nhé.”
Tạ Chiểu trầm mặc, nhìn Tạ Tầm cũng im lặng giống mình, liền kéo khóe miệng cười nói, “Phong Quang nói rất phải.”
“Đúng rồi!” Phong Quang lại cười tủm tỉm nhìn về phía lão phu nhân, “Bà nội, chẳng phải bà nói đã dặn các bà mối xem xét rất nhiều tiểu thư khuê các chưa xuất giá sao? Người có thể lọt vào mắt bà nội, chắc chắn đều là tiểu thư khuê các tri thư đạt lý, thật ra cũng có thể tham mưu cho nhị thúc và nhị thẩm một chút nha.”
Lão phu nhân tối sầm mặt, “Ngươi gọi ta là gì?”
“Bà nội ạ.”
“Đây là cách gọi của nhà dân chúng bình thường.” Lão phu nhân nói: “Theo quy củ, ngươi phải gọi ta là tổ mẫu.”
“Dạ...” Phong Quang đáp cho có lệ, tiện đà lại hưng phấn nói: “Bà nội, dù sao bà cũng có một phần danh sách nữ nhi chưa xuất giá của đế đô, chi bằng cứ đưa cho nhị thúc và nhị thẩm xem trước.”
Lão phu nhân tức đến không nói được thành lời.
“Con...” Tạ Kết khó có lúc thấy thẹn thùng, lắp bắp nói: “Tuổi con còn nhỏ, chuyện cưới vợ vẫn chưa vội.”
“Đã đến lúc nên sốt ruột rồi!” Đàm Nhu nói: “Chính vì người còn chưa được làm mai, tính tình chưa chín chắn nên mới không chịu nổi đám bạn xấu lôi kéo mà muốn đi dạo hoa lâu. Cũng đến lúc nói đến việc hôn nhân của con rồi.”
Lần đầu tiên Tạ Kết phải đối mặt với áp lực bức hôn, hắn ta hoàn toàn không biết nên ứng đối như thế nào.
Phong Quang đồng tình nhìn Tạ Kết, yên lặng mà cúi đầu ăn canh, muốn nhỏ nhẹ chừng nào thì liền nhỏ nhẹ chừng đó.
Tạ Kết đáng thương, suốt cả bữa cơm này đều bị mẹ hắn lôi kéo bàn chuyện thành hôn.
Sau khi ăn xong đã là chạng vạng, mọi người đều về sân viện của mình. Hoan Nhi nói muốn đến hậu hoa viên ngắm cảnh, Phong Quang chỉ có thể dẫn cô bé đi xem, khi đi lướt qua Tạ Kết, cô còn tốt bụng mà nói: “Ca ca, hy vọng ngươi có thể sớm đưa một vị tẩu tẩu về cho ta.”
Sắc mặt Tạ Kết nhất thời cực kỳ khó coi.
Tâm tình Phong Quang rất tốt, cô xoay người rời đi, lại bất cẩn va vào Tạ Yêu Yêu không biết đi từ đâu đến, hai người đều lui ra phía sau một bước, Phong Quang được Tạ Kết bên cạnh đỡ lấy, còn Tạ Yêu Yêu được Tạ Trạm vừa bước ra cửa đỡ lại.
Tạ Kết nhíu mày nhìn Tạ Yêu Yêu, “Ngươi đi mà không nhìn đường sao?”
Tạ Yêu Yêu tức giận trong lòng, sao việc này lại thành lỗi của cô ta? Cô ta đứng vững lại, cười lạnh một tiếng, “Là nàng ta không nhìn đường đã xoay người lại, lúc này mới đụng phải, cháu có gì sai?”
Phong Quang còn chưa nói gì, Hoan Nhi đã kêu lên, “Chính ngươi cố ý va vào tỷ tỷ ta!”
“Ngươi tưởng tỷ tỷ ngươi là vàng bạc ngọc thạch sao?” Tạ Yêu Yêu mở miệng châm chọc, “Mà ai cũng muốn chạm vào một chút, chẳng lẽ sợ va vào thì rơi bột vàng xuống hả?”
“Nói không chừng lại đúng là như thế.” Tạ Trạm mỉm cười, “Mấy năm trước ta ở trong quân doanh đã nghe cấp dưới đến từ Tứ Thủy Thành nói, một nụ cười của tiểu thư nhà Tạ đại nhân liền có thể sánh với thiên kim, dường như lời này không phải giả.”
Phong Quang chậm rãi giơ tay che khuôn mặt nóng lên của mình, thầm nhủ nam nhân này đúng là khéo nói chuyện.
“Tam thúc...” Tạ Yêu Yêu nhìn về phía Tạ Trạm, tràn ngập khó hiểu, cô ta vốn tưởng Tạ Trạm sẽ đứng về phía mình.
Tạ Trạm cười nói: “Nhị nha đầu, Phong Quang từ nhỏ đã thân kiều thể nhược, ngươi đừng so đo với nàng làm gì.”
Phong Quang nghe xong, ngay sau đó liền ôm cánh tay bất mãn nói: “Thúc nói cháu được nuông chiều từ bé sao?”
“Ý ta là Phong Quang vốn xinh xắn lanh lợi. Bảo vật yếu ớt đều nên được đối đãi cẩn thận.”
Đợi đã... Hắn đang khen cô sao?
Phong Quang lại nhìn sắc mặt Tạ Yêu Yêu đầy vẻ không phục, cô sáng tỏ mà cười, “Thúc sợ cháu sẽ gây phiền toái cho nàng ta, nên mới muốn một sự nhịn chín sự lành, có đúng không?”
Rốt cuộc nếu như Phong Quang muốn tìm Tạ Yêu Yêu gây phiền toái, thì đây chính là chuyện rất dễ dàng.
“Vì sao Phong Quang lại nghĩ như vậy?”
“Bởi vì nàng ta là cháu gái của thúc nha.”
“Nhưng ngươi chẳng phải cũng cháu gái của ta sao?”
“Thúc và nàng ta quen biết lâu rồi, còn quen cháu mới mấy ngày cơ chứ?”
Hắn cười, “Nhưng nếu là người có cơ hội đánh ta, thì ta có thể bảo đảm, trước mắt cũng chỉ có một người mà thôi.”
Cô lẳng lặng quay đầu đi, không ngừng chột dạ.
Bình luận facebook