Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-776
Chương 776: Ngoại truyện: hàn kỳ (5)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Ta tên là Hoan Nhi...” Hoan Nhi lễ phép trả lời một câu, lại nấp vào phía sau Phong Quang.
Phong Quang vội nói: “Hoan Nhi là muội muội tiểu nữ, tuổi muội muội còn nhỏ, không hiểu quy củ, xin hoàng hậu chớ trách móc.”
“Yên tâm đi, đối với trẻ con, bổn cung vẫn luôn cực kỳ yêu thích.” Đôi mắt hoàng hậu sáng rực rỡ, ôn nhu phi thường, bà ta lại nói: “Lần này Tạ tiểu thư bị tiếp cận, tuy là Lý Kỳ không đúng, nhưng bổn cung cũng thấy hắn không có ác ý, nên phạt thì vẫn phạt, nhưng còn chưa đến mức lấy chết tạ tội, Tạ tiểu thư nghĩ sao?”
“Hoàng hậu nương nương nói rất phải.” Phong Quang cũng không thật sự muốn mạng Lý Kỳ. Nếu như Lý Kỳ thật sự là kẻ không chuyện ác nào không làm thì có chết cũng chưa hết tội, nhưng hắn lại chỉ giống như Tạ Kết ham chơi nghịch ngợm, vậy thì không thể lấy oan mạng người.
Lý Kỳ lập tức bật cười, “Hoàng hậu nương nương anh minh!”
“Bổn cung sao lại anh minh rồi?” Hoàng hậu còn nói thêm: “Ngươi chớ có cao hứng quá sớm, tùy tiện bắt chuyện với nữ tử khuê các vốn là việc làm của kẻ háo sắc, tuy nói ngươi không cần mất đi tính mạng, nhưng phạt thì luôn phải có.”
“Bị phạt thì ta không có ý kiến.” Lý Kỳ lắc lắc cây quạt, phong lưu tiêu sái nói: “Tóm lại ta đã biết tên của Tạ tiểu thư, bất kể chịu phạt thế nào cũng là đáng giá.”
Tạ Kết nhìn dáng vẻ khoe khoang này của hắn, tức đến ngứa răng.
Hoàng hậu lại nói với Tạ Trạm: “Vậy không biết Tạ tướng quân muốn xử phạt tiểu tử không hiểu chuyện này thế nào?”
Tạ Trạm nói: “Đưa hắn đi quân doanh một tháng, để hắn trải nghiệm chút gian khổ của quân doanh. Ăn đủ khổ rồi, tính tình cũng sẽ vững lại.”
Tay cầm quạt của Lý Kỳ khựng lại, sắc mặt khổ nói không ra lời. Một công tử đã quá quen sống tự do thoải mái như hắn, sao có thể chịu được cái khổ trong quân doanh?
Hoàng hậu không có ý kiến gì với lời Tạ Trạm nói cả, bà nói: “Chuyện đã giải quyết xong, bổn cung liền đi xin quẻ trước, Tạ tướng quân có thể ở cùng tiểu bối tại đây.”
“Đa tạ nương nương.”
Hoàng hậu cười cười, bước vào đại điện giữa đám cung nữ thị vệ vây quanh .
Chờ đến lúc hoàng hậu vừa đi, Lý Kỳ cũng không nói lời nào mà liền trực tiếp chạy xa, nếu không trốn thoát được quân doanh thì hắn phải hưởng thụ thật tốt ngày tháng tự do hiện tại mới được.
Tạ Kết nói: “Cũng may cho hắn có vận khí tốt, có hoàng hậu nói giúp cho, nếu không một bàn tay này của hắn bị vặt xuống chắc rồi.”
“Ca ca, ngươi nói gì?” Phong Quang ngẩng đầu, “Tam thúc nói muốn chặt đứt một bàn tay của hắn, không phải là hù dọa hắn sao?”
Tạ Kết nói: “Tam thúc cho tới bây giờ đều nói được thì làm được, nào có cái gì là hù dọa hay không hù dọa chứ.”
Vừa rồi Tạ Kết xông lên đi đánh Lý Kỳ, một là muốn thật sự giáo huấn Lý Kỳ, còn lý do khác, chính là muốn cho Lý Kỳ có thể tìm cơ hội chạy.
“Kết Nhi...”
“Tam thúc, cháu đi tìm mẹ cháu! Phong Quang liền giao cho thúc chăm sóc!” Giống hệt như Lý Kỳ, Tạ Kết cũng co cẳng chạy.
Phong Quang nhìn Tạ Trạm đi tới mà nói không ra lời, cô vốn dĩ cho rằng, hắn chỉ cố ý muốn dọa Lý Kỳ chút thôi, lại không nghĩ hắn thật sự muốn chặt đứt một cánh tay của Lý Kỳ.
Chờ đến khi cô phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện Tạ Trạm đã nhìn chằm chằm mình một lúc lâu, mà cô cũng đã ngây ngốc nhìn hắn một lúc lâu rồi. Cô dừng một chút, “Thúc nhìn chằm chằm ta là nghĩ gì vậy?”
“Phong Quang thật đẹp.” Khóe môi Tạ Trạm hàm chứa nụ cười, ý cười trong mắt cũng đủ thấy được sự chân thành.
Lại tới nữa rồi... loại mờ ám khiến người ta cảm thấy như thật như giả.
Phong Quang không nói gì, nắm tay Hoan Nhi xoay người rời đi.
Tạ Trạm không nhanh không chậm đi theo phía sau cô, “Tức giận?”
“Không.”
“Không tức giận, vì sao lại không muốn nhìn ta?”
“Hai con mắt một cái miệng, có cái gì đẹp?”
Tạ Trạm thất vọng nói: “Ta còn tự cho là Phong Quang rất thích gương mặt này của ta đấy.”
Cô cũng không quay đầu lại mà nói: “Vậy cũng không đẹp bằng ta.”
“Ta dĩ nhiên là kém hơn Phong Quang.”
“Thúc tự mình hiểu lấy là tốt rồi.”
“Cho nên vì sao Phong Quang giận ta vậy?”
Bước chân cô khựng lại, “Ta muốn tức giận thì tức giận, thúc quản nhiều như vậy làm gì?”
Tạ Trạm nhìn cô trong chốc lát, bỗng nhiên lắc đầu bật cười, “So với Nhị nha đầu, Phong Quang đúng là quá khó hầu hạ.”
“Chẳng phải vậy sao, tính tình ta không tốt, còn làm ra vẻ, so sánh ta với Tạ Yêu Yêu, cho dù thích gương mặt này của ta, ai cũng sẽ không nhịn được mà nói Tạ Yêu Yêu tốt.”
“Phong Quang đang ghen ghét.” Đây là câu khẳng định mà không phải câu nghi vấn.
Cô nghẹn họng, bỗng nhiên ý thức được mình thật sự đang ghen ghét, cô khẽ cắn môi, “Phải rồi, ta chính là đang ghen ghét đó, nếu tương lai ta gả cho người ta, tướng công ta lại thích Tạ Yêu Yêu thì biết làm sao bây giờ?”
“Ta sẽ giết hắn, rồi giúp Phong Quang tìm một hôn phu càng tốt hơn.”
Cô không hài lòng với đáp án này, “Nếu ta không muốn tái giá thì sao?”
“Không muốn gả chồng cũng không sao cả, Tạ gia nuôi được ngươi.” Đôi mắt hắn mang ý cười, nói chân thành.
“Thúc!” Cô giậm chân, “Vậy nếu như... nếu như...”
“Không có gì là nếu như cả.” Hắn duỗi tay nhẹ nhàng búng lên trán cô, cười khẽ nói: “Cho dù gia nghiệp Tạ gia không còn, cũng vẫn nuôi được Phong Quang nha. Có ta ở đây, tóm lại không ai có thể bắt nạt ngươi được.”
Phong Quang nghe xong, lại không thấy vui vẻ chút nào.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Phong Quang vội nói: “Hoan Nhi là muội muội tiểu nữ, tuổi muội muội còn nhỏ, không hiểu quy củ, xin hoàng hậu chớ trách móc.”
“Yên tâm đi, đối với trẻ con, bổn cung vẫn luôn cực kỳ yêu thích.” Đôi mắt hoàng hậu sáng rực rỡ, ôn nhu phi thường, bà ta lại nói: “Lần này Tạ tiểu thư bị tiếp cận, tuy là Lý Kỳ không đúng, nhưng bổn cung cũng thấy hắn không có ác ý, nên phạt thì vẫn phạt, nhưng còn chưa đến mức lấy chết tạ tội, Tạ tiểu thư nghĩ sao?”
“Hoàng hậu nương nương nói rất phải.” Phong Quang cũng không thật sự muốn mạng Lý Kỳ. Nếu như Lý Kỳ thật sự là kẻ không chuyện ác nào không làm thì có chết cũng chưa hết tội, nhưng hắn lại chỉ giống như Tạ Kết ham chơi nghịch ngợm, vậy thì không thể lấy oan mạng người.
Lý Kỳ lập tức bật cười, “Hoàng hậu nương nương anh minh!”
“Bổn cung sao lại anh minh rồi?” Hoàng hậu còn nói thêm: “Ngươi chớ có cao hứng quá sớm, tùy tiện bắt chuyện với nữ tử khuê các vốn là việc làm của kẻ háo sắc, tuy nói ngươi không cần mất đi tính mạng, nhưng phạt thì luôn phải có.”
“Bị phạt thì ta không có ý kiến.” Lý Kỳ lắc lắc cây quạt, phong lưu tiêu sái nói: “Tóm lại ta đã biết tên của Tạ tiểu thư, bất kể chịu phạt thế nào cũng là đáng giá.”
Tạ Kết nhìn dáng vẻ khoe khoang này của hắn, tức đến ngứa răng.
Hoàng hậu lại nói với Tạ Trạm: “Vậy không biết Tạ tướng quân muốn xử phạt tiểu tử không hiểu chuyện này thế nào?”
Tạ Trạm nói: “Đưa hắn đi quân doanh một tháng, để hắn trải nghiệm chút gian khổ của quân doanh. Ăn đủ khổ rồi, tính tình cũng sẽ vững lại.”
Tay cầm quạt của Lý Kỳ khựng lại, sắc mặt khổ nói không ra lời. Một công tử đã quá quen sống tự do thoải mái như hắn, sao có thể chịu được cái khổ trong quân doanh?
Hoàng hậu không có ý kiến gì với lời Tạ Trạm nói cả, bà nói: “Chuyện đã giải quyết xong, bổn cung liền đi xin quẻ trước, Tạ tướng quân có thể ở cùng tiểu bối tại đây.”
“Đa tạ nương nương.”
Hoàng hậu cười cười, bước vào đại điện giữa đám cung nữ thị vệ vây quanh .
Chờ đến lúc hoàng hậu vừa đi, Lý Kỳ cũng không nói lời nào mà liền trực tiếp chạy xa, nếu không trốn thoát được quân doanh thì hắn phải hưởng thụ thật tốt ngày tháng tự do hiện tại mới được.
Tạ Kết nói: “Cũng may cho hắn có vận khí tốt, có hoàng hậu nói giúp cho, nếu không một bàn tay này của hắn bị vặt xuống chắc rồi.”
“Ca ca, ngươi nói gì?” Phong Quang ngẩng đầu, “Tam thúc nói muốn chặt đứt một bàn tay của hắn, không phải là hù dọa hắn sao?”
Tạ Kết nói: “Tam thúc cho tới bây giờ đều nói được thì làm được, nào có cái gì là hù dọa hay không hù dọa chứ.”
Vừa rồi Tạ Kết xông lên đi đánh Lý Kỳ, một là muốn thật sự giáo huấn Lý Kỳ, còn lý do khác, chính là muốn cho Lý Kỳ có thể tìm cơ hội chạy.
“Kết Nhi...”
“Tam thúc, cháu đi tìm mẹ cháu! Phong Quang liền giao cho thúc chăm sóc!” Giống hệt như Lý Kỳ, Tạ Kết cũng co cẳng chạy.
Phong Quang nhìn Tạ Trạm đi tới mà nói không ra lời, cô vốn dĩ cho rằng, hắn chỉ cố ý muốn dọa Lý Kỳ chút thôi, lại không nghĩ hắn thật sự muốn chặt đứt một cánh tay của Lý Kỳ.
Chờ đến khi cô phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện Tạ Trạm đã nhìn chằm chằm mình một lúc lâu, mà cô cũng đã ngây ngốc nhìn hắn một lúc lâu rồi. Cô dừng một chút, “Thúc nhìn chằm chằm ta là nghĩ gì vậy?”
“Phong Quang thật đẹp.” Khóe môi Tạ Trạm hàm chứa nụ cười, ý cười trong mắt cũng đủ thấy được sự chân thành.
Lại tới nữa rồi... loại mờ ám khiến người ta cảm thấy như thật như giả.
Phong Quang không nói gì, nắm tay Hoan Nhi xoay người rời đi.
Tạ Trạm không nhanh không chậm đi theo phía sau cô, “Tức giận?”
“Không.”
“Không tức giận, vì sao lại không muốn nhìn ta?”
“Hai con mắt một cái miệng, có cái gì đẹp?”
Tạ Trạm thất vọng nói: “Ta còn tự cho là Phong Quang rất thích gương mặt này của ta đấy.”
Cô cũng không quay đầu lại mà nói: “Vậy cũng không đẹp bằng ta.”
“Ta dĩ nhiên là kém hơn Phong Quang.”
“Thúc tự mình hiểu lấy là tốt rồi.”
“Cho nên vì sao Phong Quang giận ta vậy?”
Bước chân cô khựng lại, “Ta muốn tức giận thì tức giận, thúc quản nhiều như vậy làm gì?”
Tạ Trạm nhìn cô trong chốc lát, bỗng nhiên lắc đầu bật cười, “So với Nhị nha đầu, Phong Quang đúng là quá khó hầu hạ.”
“Chẳng phải vậy sao, tính tình ta không tốt, còn làm ra vẻ, so sánh ta với Tạ Yêu Yêu, cho dù thích gương mặt này của ta, ai cũng sẽ không nhịn được mà nói Tạ Yêu Yêu tốt.”
“Phong Quang đang ghen ghét.” Đây là câu khẳng định mà không phải câu nghi vấn.
Cô nghẹn họng, bỗng nhiên ý thức được mình thật sự đang ghen ghét, cô khẽ cắn môi, “Phải rồi, ta chính là đang ghen ghét đó, nếu tương lai ta gả cho người ta, tướng công ta lại thích Tạ Yêu Yêu thì biết làm sao bây giờ?”
“Ta sẽ giết hắn, rồi giúp Phong Quang tìm một hôn phu càng tốt hơn.”
Cô không hài lòng với đáp án này, “Nếu ta không muốn tái giá thì sao?”
“Không muốn gả chồng cũng không sao cả, Tạ gia nuôi được ngươi.” Đôi mắt hắn mang ý cười, nói chân thành.
“Thúc!” Cô giậm chân, “Vậy nếu như... nếu như...”
“Không có gì là nếu như cả.” Hắn duỗi tay nhẹ nhàng búng lên trán cô, cười khẽ nói: “Cho dù gia nghiệp Tạ gia không còn, cũng vẫn nuôi được Phong Quang nha. Có ta ở đây, tóm lại không ai có thể bắt nạt ngươi được.”
Phong Quang nghe xong, lại không thấy vui vẻ chút nào.
Bình luận facebook