• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Truyện Nhật ký cua trai của nữ phụ 2023

  • nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-599

Chương 599: Cua đổ gã sát thủ chẳng giống sát thủ (62)




*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
76310.png

Xem ảnh 2
76310_2.png
“Ta cũng coi như một nửa là người giang hồ, không biết mẫu thân của tiểu cô nương đây là vị cao nhân nào vậy?”



“Mẹ ta nói bà không phải cao nhân, bà chỉ là nông phụ trồng trọt trong thôn chúng ta mà thôi.”



Có nông phụ võ nghệ cao cường như vậy sao!?



Hạ Triều trầm mặc trong chốc lát, còn nói thêm: “Nếu tiểu cô nương là bằng hữu của con gái ta, có thể làm phiền ngươi hộ tống những người này đến một nơi an toàn tại ngoại thành hay không? Ta có chuyện quan trọng cần xử lý, một khi xử lý xong, ta liền tới tìm ngươi.”



“Được.” Nam Quốc rất thoải mái đáp ứng.



Phong Quang kéo góc áo Hạ Triều, “Người muốn đi cứu... hoàng hậu nương nương sao?”



“Không chỉ là cứu mẹ con.” Sắc mặt Hạ Triều lạnh lùng cứng rắn, “Ta còn muốn đoạt ngôi vị hoàng đế này lại.”



Năm đó ông không tham dự cuộc chiến đoạt vị, là bởi vì ông không có hứng thú, nhưng hiện tại thì đã khác rồi.



Ông lại xoa đỉnh đầu Phong Quang nói: “Con ngoan ngoãn chờ ta trở lại đón con.”



Dứt lời, Hạ Triều để lại một đám ám vệ bảo vệ Phong Quang rồi liền xoay người rời khỏi đại lao.



Nam Quốc mặt không biểu cảm nói với Phong Quang: “Cha ruột của ngươi có võ công rất lợi hại, không cần lo lắng.”



Phong Quang mỉm cười, “Cảm ơn ngươi, Nam Quốc.”



Nhưng dù một người có võ công lợi hại, rốt cuộc cũng sẽ phải chịu thua mưu lược.



Quân đội của Hạ Triều thế như chẻ tre, một đường xông vào tẩm cung bệ hạ, vì Tiêu quý phi vẫn biểu hiện vẻ cao lãnh không chút sợ hãi ra ngoài, bệ hạ cũng không khỏi thẳng sống lưng hơn, ông ta nói: “Hạ Triều, ngươi quả nhiên không khiến trẫm uổng công chờ.”



“Ồ? Bệ hạ đang đợi ta?” Trường kiếm của Hạ Triều nhuốm máu, dọc đường tiến vào đây, ông đã giết không ít người.



“Có người nói cho ta, nếu Vương Từ xảy ra chuyện, ngươi nhất định sẽ gấp rút trở về. Xem ra, hắn nói không sai.”



Hạ Triều nhíu mày, “Người ngươi nói là ai?”



“Ngoại trừ đệ tử một tay ngươi dạy ra, còn có thể là ai chứ?”



Bỗng nhiên, trong phòng vang lên giọng của một nam nhân khác, “Đã lâu không gặp, sư phụ.”



Hạ Triều quay đầu lại, cười một tiếng, “Hóa ra là ngươi, Tạ Trạm.”



Người đi ra từ chỗ tối đúng là Tạ Trạm, trên mặt hắn mang ý cười, dường như thật sự rất vui vẻ với lần sư đồ gặp mặt này.



Cái gọi là danh xưng thầy trò chẳng qua cũng chỉ là Hạ Triều đã từng dẫn dắt Tạ Trạm ở quân doanh mấy năm mà thôi. Hạ Triều đã biết từ sớm, Tạ Trạm này lòng dạ quá thâm sâu, ông đã không gánh nổi một tiếng sư phụ này của hắn nữa rồi.



Tạ Trạm lấy ra một chiếc khuyên tai, đồng tử của Hạ Triều lập tức co lại.



Tạ Trạm lại cười, “Sư phụ cũng biết khuyên tai này là của hoàng hậu nương nương đúng không? Ta đoán không sai, sư phụ sẽ chia binh làm hai đường, phái ám vệ đi cứu hoàng hậu nương nương, còn mình lại lãnh binh tiến công vào tẩm cung bệ hạ.”



Hạ Triều trầm giọng, “Hôn quân này muốn giết toàn bộ Tạ phủ của ngươi, vì sao ngươi còn muốn giúp hắn?”



“Dĩ nhiên là bởi ta và bệ hạ có giao dịch.”



“Không sai.” Lão hoàng đế đắc ý nói: “Tạ Trạm muốn có gia sản Tạ phủ, trẫm giết người Tạ phủ rồi sửa lại án xử sai cho Tạ phủ là được, mà Tạ Trạm sẽ giúp trẫm xử lý ngươi.”



Hạ Triều bình tĩnh nhìn về phía Tạ Trạm, “Ngươi không phải là người ham tiền tài.”



“Cái này không quan trọng.” Tạ Trạm cười nói: “Quan trọng là, hoàng hậu nương nương ở trong lòng sư phụ có địa vị như thế nào.”



Dĩ nhiên là còn quan trọng hơn sinh mệnh.



Hạ Triều nắm chặt kiếm trong tay, ông hỏi: “Ngươi có thể đáp ứng một yêu cầu của ta không?”



Giữa người thông minh vơi nhau thì không cần nói lời vô nghĩa, Hạ Triều rất rõ ràng, Tạ Trạm tàn nhẫn độc ác đến đâu.



Hắn cười, “Sư phụ mời nói.”



“Sau khi thả A Từ... Ngươi hãy nói cho nàng biết, con của chúng ta còn sống.”



Lời vừa nói ra, hoàng đế ngây người, Tiêu quý phi hơi sửng sốt, Tạ Trạm lại nhíu mày, “Ngươi nói ngươi và hoàng hậu có con?”



“Không sai.” Hạ Triều gật đầu.



“Vậy không được...” Tạ Trạm bình thản nói: “Vì để về sau ta có thể chung sống yên ổn với tiểu nha đầu... dĩ nhiên trừ cỏ thì phải trừ tận gốc.”



Hạ Triều lớn tiếng nói: “Con bé chỉ là một tiểu nha đầu cái gì cũng không hiểu, ngay cả võ công cũng không biết mà thôi, không thể tạo ra bất cứ uy hiếp gì cho ngươi cả, nếu ngươi muốn đụng đến con gái ta, hôm nay cho dù ta chết cũng phải kéo ngươi chôn cùng!”



“Con gái...” Tạ Trạm trầm ngâm, sau đó ngước mắt, “Người ngươi nói... là Phong Quang.”



Hạ Triều sửng sốt, “Sao ngươi biết được?”



Triệu Uyển là bạn tốt của Vương Từ, năm đó Triệu Uyển mang thai lại không mời đại phu của Tạ phủ mà lại muốn đi chùa sinh con, mà không lâu trước đó, Vương Từ cũng ở chùa ba tháng, huống chi, Hạ Triều nhất định đã đi một chuyến đến thiên lao... Tạ Trạm là nhân vật thông minh cỡ nào, đủ loại chi tiết như thế, chỉ cần một lát là hắn đã có thể đoán ra toàn bộ.



Hoàng đế giận tím mặt, ông ta lớn tiếng nói: “Hay cho một Vương Từ! Trẫm vốn tưởng rằng nàng ta an phận, lại không nghĩ rằng nàng ta cũng dám thông đồng với nam nhân khác! Tạ tướng quân, ngươi nhanh chóng giết Hạ Triều đi!”



Một hoàng đế bị đội nón xanh cũng coi như vô cùng nhục nhã, ngay cả Tiêu quý phi cũng cực kỳ kinh ngạc. Trong nhận thức của bà ta, hoàng hậu từ trước đến nay đều là người tuân theo quy củ, thật sự khó có thể tưởng tượng được hoàng hậu có thể làm ra chuyện to gan như thế .



“Xin lỗi, bệ hạ.” Tạ Trạm không chút thành ý mà thở dài một tiếng, hắn rút trường kiếm ra khỏi vỏ, chỉ thẳng vào người đang mặc long bào, “So với việc giết nhạc phụ của ta, ta càng muốn để tiểu nha đầu nhà ta lên làm tiểu công chúa.”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom