Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-554
Chương 554: Cua đổ gã sát thủ chẳng giống sát thủ (17)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Bởi vì không khí quá mức quỷ dị, Phong Quang cuối cùng ở phòng bệnh không bao lâu liền cùng Lục Sâm rời đi.
Lúc đi, Phong Quang còn kéo tay Lục Sâm cảm thán, “Lâu lắm không gặp, em và đàn anh Dư Lễ dường như còn trở nên xa lạ không ít.”
“Anh đã nói rồi, con người sẽ thay đổi theo thời gian.” Lục Sâm xoa đầu cô, cúi người hôn lên khóe môi cô nói: “Những người khác đều sẽ do thời gian mà cách Phong Quang ngày càng xa, chỉ có anh mới cách Phong Quang ngày càng gần.”
Chẳng phải là ngày càng gần sao? Hắn cũng đã hôn lên môi cô rồi.
Buổi chiều, Phong Quang cùng Lục Sâm đến nhà trẻ đón Tiếu Tiếu tan học, vẻ mặt cô giáo Từ kia lại có chút kỳ quái, cô ta chỉ là hơi cười một chút với Phong Quang rồi liền vội vàng đi chào hỏi với các phụ huynh khác, đại khái hẳn là do cảm thấy ngượng ngùng.
Tiếu Tiếu nhào vào trong lòng Phong Quang, cô bé vui vẻ nói: “Tiếu Tiếu cũng có mẹ đón, thật sự rất vui nha!”
“Mẹ cũng rất vui.” Phong Quang bế Tiếu Tiếu ngồi vào trong xe. Con gái ngồi trong lòng, cô lại nhìn Lục Sâm phía trước, đó là chồng của cô, cô bỗng nhiên cảm thấy trên thế giới này không chuyện gì tốt đẹp hơn thế.
Thời gian Lục Sâm có thể nghỉ để ở cạnh Phong Quang dù sao cũng chỉ có hạn, hắn không thể nào xin nghỉ mãi được. Đương nhiên, nếu hắn bỏ công việc bác sĩ này, hắn sẽ có kỳ nghỉ dài vô hạn, nhưng vậy thì không được.
Lục Sâm biết, một người đàn ông có một công việc tốt sẽ được đánh giá cao hơn trong mắt phụ nữ, huống chi, hắn biết rõ sở thích của Phong Quang, cô cuồng đồng phục, còn thích người đàn ông có khí chất cấm dục. Nói thực ra, Lục Sâm làm bác sĩ nhiều năm như vậy cũng không phải bởi hắn yêu thích nghề nghiệp này đến đâu, mà là bởi nghề này tiếp cận gần với tử thi nhất.
Có thể nói, nghề cao nghiệp lớn gì Lục Sâm cũng đều đã làm, chẳng qua sau khi hắn phát hiện việc này không còn tính thách thức, hắn sẽ lập tức từ bỏ việc đó mà tiếp tục tìm kiếm một việc khác khiến hắn cảm thấy hứng thú. Mà bác sĩ thì không giống vậy, ở đây hắn có thể nhìn thấy sinh mệnh bắt đầu, cũng có thể nhìn thấy sinh mệnh kết thúc.
Cho dù hắn cũng chỉ có hứng thú ngắn ngủi với nghề bác sĩ, nhưng Lục Sâm vẫn luôn là người “có mới nới cũ”, làm chuyện gì cũng chỉ hoàn toàn dựa vào việc mình có cảm thấy hứng thú hay không, chỉ vì đúng lúc gặp được Phong Quang nên hắn mới tiếp tục làm bác sĩ.
Nếu không hắn đã sớm mất hết hứng thú mà chạy lấy người, giống như trước đây, vào năm hắn mười tuổi ấy, sau khi hắn có em gái Lục Hành, ở trong mắt người khác, hắn cũng là một anh trai tốt yêu quý em gái, nhưng sau khi cảm giác mới mẻ qua đi, hắn liền cảm thấy trẻ con thật phiền.
Vào năm Lục Sâm mười hai tuổi, khi hắn muốn thả Lục Hành hai tuổi vào trong hồ, may mà ba mẹ hắn phát hiện đúng lúc, Lục Hành bé nhỏ nhặt về được một mạng, hắn cũng bị đưa vào bệnh viện tâm thần mấy năm.
Qua khoảng hai ba năm, hắn cũng cảm thấy bệnh viện tâm thần thật phiền, vì thế bác sĩ điều trị chính của hắn, người nghe nói là bác sĩ tâm thần hàng đầu thế giới, đã lập tức biến thành một bệnh nhân tâm thần. Cho nên Lục Sâm ra khỏi bệnh viện.
Hắn không về Lục gia, mà lựa chọn sống một mình, cũng chính từ khi đó, hứng thú của hắn đối với sự vật và con người vĩnh viễn cũng chỉ tới nhanh đi nhanh.
Cũng bởi vậy, 6 năm trước Phong Quang vẫn luôn cho rằng, hứng thú của Lục Sâm đối với cô sẽ trôi đi vào một ngày nào đó, tình cảm của hắn đối với cô cũng không phải cái gọi là “tình yêu”, mà chỉ là “hứng thú” của hắn thôi.
Phong Quang muốn rời khỏi Lục Sâm, nhưng Lục Sâm lại không thả cô rời đi. Hắn không hiểu, vì sao Phong Quang cứ vướng mắc mãi về hai chữ “tình yêu” này. Không sai, hắn đúng là không hiểu hai chữ đó, nhưng hắn chỉ cần cô, chỉ muốn cùng cô sống đến hết đời, chuyện này vẫn chưa đủ sao?
Không đủ. Sau khi bị nhốt lại ba tháng, Phong Quang lựa chọn tự sát, đây là khởi đầu của tất cả mọi chuyện.
Chương 1965:
PHẢN CÔNG LƯỢC: CÔ VỢ MẤT TRÍ NHỚ CỦA TÔI (43)
Rõ ràng Phong Quang là người Lục Sâm muốn giữ lấy cả đời, nhưng lại không một ai nguyện ý tin tưởng Lục Sâm, bên phía Hạ Triều không tin, bên phía Lục Hành cũng không tin, ngay cả Phong Quang... cô cũng không tin.
Cho dù qua 6 năm, Lục Sâm đợi Phong Quang suốt 6 năm này, những người khác cũng không muốn tin tưởng hắn.
Nhưng Phong Quang mất đi ký ức lại nguyện ý tin tưởng hắn, cô nguyện ý thừa nhận hắn là cha Tiếu Tiếu, cũng nguyện ý dựa vào hắn, điều này đối với Lục Sâm mà nói, đã là chuyện tốt nhất rồi.
Phong Quang nói muốn dẫn Tiếu Tiếu đi ăn tiệc lớn, Lục Sâm đương nhiên nguyện ý đi cùng, tới tận hơn 9 giờ tối, một nhà ba người bọn họ mới về đến nhà, mà Tiếu Tiếu đã dựa đầu ngủ trên vai Lục Sâm.
Trong thang máy, Lục Sâm một tay ôm Tiếu Tiếu, lại dùng một tay khác chỉnh lại tóc mái hơi rối cho Phong Quang, hắn nhẹ giọng hỏi: “Có mệt không?”
“Không mệt.” Phong Quang cười lắc đầu, cô lại ôm mặt ngọt ngào nói: “Lục Sâm, em có từng nói người đàn ông một tay ôm con rất tuấn tú chưa nhỉ?”
“Hiện tại Phong Quang đã nói rồi.” Hắn mỉm cười, đúng lúc thang máy đã tới, hắn liền đi ra cùng Phong Quang.
Phong Quang vừa móc chìa khóa ra mở cửa, vừa nói: “Lúc chưa thấy anh chăm sóc Tiếu Tiếu, em chỉ nghĩ rằng, vị bác sĩ Lục này đúng là một người đàn ông ôn nhu, chẳng qua sau khi thấy anh ôm Tiếu Tiếu, em lại cảm thấy dáng vẻ tràn đầy tình thương của cha này lại càng có sức hút hơn.”
“Vậy Phong Quang thích anh hơn một chút, hay thích Tiếu Tiếu hơn một chút?” Trước khi vào cửa, hắn đột nhiên hỏi một câu như vậy.
Câu hỏi này quá mức đột ngột, Phong Quang nhất thời không biết nên phản ứng ra sao, cô ngẩng đầu nhìn Lục Sâm, nỗi lòng có chút khó tả, nhưng chỉ tạm dừng trong một giây, cô đã nhón mũi chân hôn lên môi hắn, hạ thấp giọng: “Đương nhiên là thích anh hơn một chút, nhưng anh cũng không được nói những lời này cho Tiếu Tiếu đâu.”
Trong lời cô nói cũng có phần vui đùa.
Nhưng Lục Sâm lại cong khóe mắt, trong đôi mắt đen nhánh của hắn lúc này như có sao trời lóe lên, ánh sáng ôn nhu tới cực hạn ấy dường như có vẻ đẹp rung động lòng người. Phong Quang chưa từng thấy Lục Sâm cười vui vẻ như vậy, ít nhất là trong trí nhớ của cô không có.
Hắn tựa như một đứa trẻ chưa bao giờ được ăn kẹo, vào một ngày nào đó lại nhận được một viên kẹo ngọt ngào. Loại tâm tình khi đạt được thứ mình chưa bao giờ chiếm được này, có dùng bất cứ lời nào diễn tả cũng không đủ để hình dung.
Phong Quang nhìn hắn, liền không khỏi nhìn đến ngây người.
Lục Sâm cúi đầu khẽ hôn lên mặt cô, “Phong Quang đứng đây đợi anh trước đã.”
Phong Quang mờ mịt đứng ở cửa, nhìn hắn bước từng bước dài nhanh chóng ôm Tiếu Tiếu vào trong phòng cô bé, không lâu sau, hắn liền ra khỏi căn phòng kia. Lúc đi đến bên cạnh cô, hắn vươn một tay ôm vòng lấy eo cô, kéo cô vào lòng, một tay khác nâng cằm cô, hôn lên môi cô đắm đuối.
Nụ hôn này thật sự đặc biệt ôn nhu, Phong Quang rất nhanh liền không chống đỡ được, thân thể cô như đang trập trùng theo sóng biển, mà Lục Sâm chính là tấm gỗ nổi duy nhất của cô.
Không biết từ khi nào, cô đã bị Lục Sâm bế đặt lên trên giường, một bàn tay đã cởi khóa váy cô, hơn nữa còn linh hoạt tiến vào trong váy, mà một tay khác của hắn lại tiến thẳng một đường từ cẳng chân cô về phía trước, tới đùi cô, lại đến...
Phong Quang khẽ run, phản ứng theo bản năng liền muốn khép hai chân lại, nhưng chân dài của Lục Sâm đã ngăn cách giữa hai chân cô, khiến cô dù thế nào cũng không khép chân lại được.
Chương 1966:
PHẢN CÔNG LƯỢC: CÔ VỢ MẤT TRÍ NHỚ CỦA TÔI (44)
Phong Quang có một dự cảm mãnh liệt, đêm nay dù thế nào cô cũng trốn không thoát.
Trên thực tế, dưới sự tiến công dịu dàng của Lục Sâm, tuy nói cô vẫn còn chút rụt rè của con gái, nhưng trong xương cốt lại chỉ muốn hắn nhanh chóng xâm thành chiếm đất mà thôi. Muốn trốn sao?
Xin lỗi, hẳn bất cứ người phụ nữ nào ở trước mặt người đàn ông như Lục Sâm, tận đáy lòng cũng đều sẽ nói “Đẹp trai quá, thật muốn ngủ cùng”, hiện tại thoạt nhìn, Phong Quang liền thật sự có thể cùng người đàn ông này ngủ... Sao lại thế này, cô thế mà lại phấn khích!
Đây quả thực giống như cô đang chơi trai có được không?
Trong lòng Phong Quang vẫn đang cử hành đại hội phỉ nhổ, còn Lục Sâm “chăm chỉ lao động” bên kia đã lột sạch quần áo trên người cô. Cô chỉ cảm thấy trên người chợt lạnh, vẫn chưa kịp ra vẻ dè dặt nói một tiếng “Đừng mà”, cảm giác bị xâm lấn trong thân thể đã khiến lời chưa kịp nói ra của cô biến thành tiếng rên vụn vỡ.
Có lẽ vào 6 năm trước Phong Quang đã cùng Lục Sâm làm không biết bao nhiêu lần vận động “không biết xấu hổ” thế này, nhưng hiện tại đối với cô đã mất trí nhớ mà nói, loại cảm giác này vẫn là lần đầu tiên.
Lạ lẫm, ngượng ngùng, cuối cùng đương nhiên chính là bị động tác không có tiết tấu kia của hắn làm cho vui sướng...
Phong Quang thật khó có thể chống đỡ được loại vui sướng này, không biết bao lần cảm nhận được vui sướng tràn ngập, lý trí cùng sự rụt rè của cô sớm đã bay xa chín nghìn dặm, thế mà hết lần này tới lần khác thằng nhãi Lục Sâm này còn thích dùng giọng khàn khàn hỏi bên tai cô, “Phong Quang... anh như vậy, em thích chứ?”
Phong Quang cắn môi, không trả lời.
Hắn lại tăng thêm một chút lực, “Như vậy thì sao, thoải mái chứ?”
Toàn thân Phong Quang dường như đều đỏ ửng, cô giơ tay che khuất hai mắt mình, không nhìn hình ảnh khiến cô cảm thấy mặt đỏ tới mang tai này nữa, cũng bịt tai trộm chuông coi như mình không nghe thấy câu hắn hỏi, như vậy cô sẽ không cần trả lời.
Lục Sâm thấp giọng cười một tiếng. Suốt một đêm này, hắn cũng không định buông tha cho cô.
Ngày hôm sau đương nhiên Phong Quang không rời giường nổi, lúc cô mở mắt ra đã sắp tới giờ ăn cơm trưa, mà Tiếu Tiếu sớm đã được Lục Sâm đưa đến nhà trẻ, Lục Sâm cũng tới bệnh viện đi làm.
Cô còn mơ hồ nhớ rõ... buổi sáng lúc Lục Sâm rời giường, dường như cô lại bị hắn “đè” một lần nữa, còn nghe được hắn nói rất rất nhiều lời âu yếm bên tai cô. Đương nhiên, cô chỉ mơ mơ màng màng tỉnh lại một lúc đã “bị phục vụ” quá thoải mái cho nên lại rất nhanh tiếp tục ngủ.
Phong Quang nằm trên giường nghĩ đến hình ảnh khiến người ta huyết mạch sôi sục đêm qua, cô không biết đã xin tha dưới thân hắn bao nhiêu lần, nhưng Lục Sâm đều hết sức kiên nhẫn dỗ dành bên tai cô, “Phong Quang ngoan... đây là lần cuối cùng...”
Cũng không biết trải qua mấy lần cuối cùng, tóm lại ngay ở nửa trận đầu cô đã không còn thể lực.
Phong Quang lại trốn trong chăn đỏ mặt bật cười, xem ra làm chuyện thân mật với người mình thích đúng là một chuyện rất khiến người ta vui vẻ.
Cô xốc chăn lên, liền thấy được trên người mình phủ đầy vệt đỏ, tim cô đập mạnh, quay đầu mới thấy Lục Sâm đã đặt một chiếc váy mới trên đầu giường, thậm chí ngay cả nội y cũng đều có. Cô đỏ mặt mặc đồ vào, chịu đựng cảm giác thân thể không khoẻ mà xuống giường. Vừa mới bước ra khỏi phòng, cô liền thấy được tờ giấy ghi chú dán trên cửa.
Tủ lạnh có đồ ăn nấu sẵn, Phong Quang hâm nóng là có thể ăn được.
Lục Sâm, thằng nhãi này... đại khái coi như người đàn ông tốt hiếm thấy trên đời nhỉ?
Phong Quang vừa mới cảm thán một câu trong lòng, cô đã nhận được một cuộc điện thoại, là dãy số lạ. Sau khi bấm nhận máy, giọng nói của Thẩm Hành lại truyền đến từ đầu bên kia, “Cô Hạ, tôi muốn nói chuyện với cô.”
Chương 1967:
PHẢN CÔNG LƯỢC: CÔ VỢ MẤT TRÍ NHỚ CỦA TÔI (45)
Vừa nghe được giọng Thẩm Hành, Phong Quang không chút suy nghĩ liền ngắt máy luôn.
Cô không biết Thẩm Hành bên kia sẽ bất ngờ thế nào, đơn giản là cô không muốn tiếp tục có liên quan tới Thẩm Hành và Yến Niệm Niệm thôi. Nếu không có Lục Sâm, Phong Quang nghĩ, có lẽ cô sẽ cảm thấy không cam lòng, không chừng còn đứng sau lưng tính kế xem làm thế nào để chia rẽ Thẩm Hành và Yến Niệm Niệm, khiến bọn họ sống không yên lành, như vậy ngẫm lại, đến lúc đó cô liền thật sự trở thành nữ phụ ác độc như trong mấy truyện ngôn tình kia...
Phong Quang rùng mình một cái, cô lắc lắc đầu, thầm nghĩ mình hiện tại đã gả chồng, cũng đã làm mẹ, cô sống tốt những ngày tháng của mình là được, còn về Yến Niệm Niệm và Thẩm Hành... bây giờ bọn họ đã là người xa lạ đối với cô.
Tuy nhiên, dù Phong Quang đã ngắt điện thoại của Thẩm Hành, nhưng sau đó không lâu, di động của cô lại vang lên lần nữa, thấy dãy số xa lạ kia, cô không cần nghĩ cũng biết đây là do Thẩm Hành gọi. Phong Quang liền ném điện thoại sang một bên, lười không thèm quản. Cô không bấm từ chối cũng không bấm nhận điện, nếu Thẩm Hành có thừa thời gian như thế, vậy cứ để anh ta gọi là được hảo.
Không lâu sau, tiếng chuông điện thoại liền ngừng, Phong Quang vừa ăn thức ăn đã được hâm nóng, lại cầm di động đặt trên bàn lên, cô đang định lướt xem tin tức thì liền nhận được một tin nhắn.
Là Thẩm Hành gửi tới.
Tin nhắn trên di động chỉ có mấy câu mà thôi: “Hạ tiểu thư, chẳng lẽ cô không muốn biết nguyên nhân vì sao cô nhớ rõ mọi người, lại chỉ quên một mình Lục Sâm sao?”
Tay cầm di động của Phong Quang khựng lại, cô nhíu mày, không thể không nói, tin nhắn này của Thẩm Hành đã đúng lúc đề cập tới vấn đề mà đáy lòng cô đang muốn lờ đi nhất.
Vì sao tỉnh lại sau 6 năm, cô nhớ rõ mọi người, lại chỉ không nhớ rõ một mình Lục Sâm đây?
Vấn đề này cô đương nhiên cũng có nghĩ tới, chỉ là trong đầu cô có hai giọng nói, một giọng nói cô nhất định phải tìm hiểu, một giọng khác lại luôn khuyên cô từ bỏ vấn đề này, cứ giữ nguyên tình trạng bây giờ đã rất ổn.
Vì sao phải giữ nguyên tình trạng bây giờ? Chẳng lẽ tình trạng trước kia không tốt sao?
Tay Phong Quang cầm di động dần chặt thêm, nghi vấn trong lòng cô giống như lửa bị nhóm lên, nhưng lại hoàn toàn không dễ dập tắt như lửa.
“Tiệm bánh kem BLUE.” Cô gửi tin nhắn hẹn địa điểm này đi, liền buông di động xuống.
Luôn có chuyện cần một chút đáp án, nếu không, đối với người mất đi ký ức sẽ có vẻ hơi không công bằng.
Hôm nay việc làm ăn của tiệm bánh kem có vẻ rất tốt, Thẩm Hành đợi trong tiệm bánh khoảng một giờ mới chờ được Phong Quang khoan thai đến muộn.
Phong Quang nhìn bánh kem đặt trên bàn, không chút cảm xúc mà ngồi xuống, cô còn nhớ rõ, Thẩm Hành vốn không thích mấy thứ đồ ăn dành cho con gái này, cho nên những phần bánh kem đó đương nhiên là gọi cho cô, chẳng qua đối với đồ hắn đưa, cô lại chẳng muốn ăn một chút nào.
Thẩm Hành cũng còn nhớ rõ, vào những buổi hẹn hò trước kia, Phong Quang vẫn thích nhất là ăn đồ ngọt, cho nên mỗi lần hai người đi chơi, thứ được mua nhiều nhất lúc nào cũng là bánh kem và kẹo, nhưng thấy ánh mắt Phong Quang chỉ dừng lại trên miếng bánh kem ngon miệng kia trong thời gian nháy mắt, Thẩm Hành liền cười, đại khái có lẽ là cảm thấy tình cảnh gặp mặt của hai người bọn họ bây giờ có chút châm chọc.
Thẩm Hành nói: “Hạ Phong Quang, xem ra cô và Lục Sâm chung sống không tệ.”
“Là rất tốt thì đúng hơn.” Phong Quang đẩy miếng bánh kem trước mặt ra, cô gọi một cốc nước chanh, lại thờ ơ hỏi Thẩm Hành, “Chuyện anh gặp riêng hôn thê trước, Yến Niệm Niệm có biết không?”
Chương 1968:
PHẢN CÔNG LƯỢC: CÔ VỢ MẤT TRÍ NHỚ CỦA TÔI (46)
Thẩm Hành vẫn chưa trả lời, mà hỏi lại một câu: “Chuyện cô một mình ra ngoài gặp hôn phu trước, thì Lục Sâm có biết không?”
“Bất luận anh ấy có biết hay không đều không sao cả.” Phong Quang ưu nhã uống một ngụm nước, trên mặt không nhìn ra cảm xúc nào khác, cô dường như chẳng hề lo lắng sau khi Lục Sâm biết sẽ có hiểu lầm gì.
Nhưng trong lòng Phong Quang lại thực sự không chắc, Lục Sâm nhìn thì ôn nhu săn sóc, nhưng từ trong xương cốt, hắn lại vốn là người rất thiếu cảm giác an toàn, từ mấy ngày nay ở cùng Lục Sâm, Phong Quang đã có thể nhìn ra, nếu Lục Sâm biết cô ra ngoài gặp Thẩm Hành, hắn chắc chắn sẽ lại biểu lộ dáng vẻ hèn mọn đáng thương kia.
Cho nên, cô sẽ không để Lục Sâm biết chuyện này. Đương nhiên cô cũng có thể xác định, hiện tại cô chỉ thích Lục Sâm mà thôi, còn đối với Thẩm Hành, có thể nói là cô không chút hứng thú.
Biểu cảm của Phong Quang rất dễ đoán ra, Thẩm Hành lại là người giỏi xem mặt đoán ý, hắn đã nhìn thấu sự không chắc chắn trong lòng Phong Quang, nhưng hắn cũng không vạch trần, mà chỉ bình thản nói: “Tôi thừa nhận, chuyện năm đó tôi làm không mấy tốt đẹp.”
“Anh đang nói đến chuyện trong khi anh có hôn ước với tôi lại quay sang quấn quýt với em gái tôi à?” Phong Quang cười khẽ nheo mắt lại, nụ cười này có sự châm chọc khó tả.
Thẩm Hành không đổi sắc mặt, “Cô không cần phải chế giễu tôi. Ngần ấy năm, tôi đã quen bị châm chọc vì chuyện này rồi.”
“Ồ, ý anh là mấy năm nay, da mặt anh đã càng ngày càng dày rồi hả?” Phong Quang thú vị bật cười, lần đầu tiên cảm thấy Thẩm Hành người này còn có năng khiếu tấu hài.
Đối với lời nói móc của Phong Quang, Thẩm Hành cũng không tức giận. Trong 6 năm này, ngoại trừ người Hạ gia, còn có các gia tộc khác biết chuyện này cũng không ít lần mỉa mai châm chọc hắn.
Ở trong mắt những người khác, Thẩm Hành phản bội vị hôn thê của mình, quan trọng hơn cả, vị hôn thê này còn là đại tiểu thư Hạ gia, vậy mà hắn lại đi lựa chọn một đứa con gái nuôi do Hạ gia nhận về, đây đúng là việc cực kỳ ngu xuẩn.
Có biết bao nhiêu người muốn bấu víu quan hệ với Hạ gia để giúp sự nghiệp của gia tộc mình nâng cao một bước, thế mà Thẩm Hành nhặt được bảo vật còn ném đi. Đương nhiên, cũng sẽ có người phụ nữ đa sầu đa cảm mà cảm thán một câu, Thẩm Hành đúng là một người đàn ông tốt cần mỹ nhân không cần giang sơn, si tình biết mấy, thật khiến người ta cực kỳ hâm mộ.
Nhưng bất luận bên ngoài có bao nhiêu lời nói khó nghe, Thẩm Hành vẫn ở bên Yến Niệm Niệm, cho dù gia thế Thẩm gia đã không còn lớn được như trước, nhưng bọn họ rốt cuộc vẫn ở bên nhau.
Phong Quang thấy khuôn mặt Thẩm Hành bỗng trở nên vui vẻ, cô cười lạnh một tiếng, “Thế nào? Hiện tại anh và Yến Niệm Niệm ở bên nhau, được như ước nguyện, chắc vui lắm nhỉ.”
Hắn không nói gì.
“Thẩm Hành, nếu anh không thích tôi, vậy lúc trước vì sao lại phải đồng ý đính hôn với tôi? Anh không cự tuyệt hôn ước thì thôi, nhưng mùa đông năm đó, vì sao anh còn ở nước ngoài với tôi một tháng?” Phong Quang mỉa mai khẽ cong khóe miệng, “Nói đến cùng, anh chẳng qua cũng chỉ muốn gia thế của Hạ gia tôi thôi. Tôi đoán, chắc hẳn anh đã nghĩ rằng, dù sao mình cũng không thích ai, Hạ gia tiền nhiều thế lớn, còn có thể giúp ích được cho Thẩm gia nhà anh, cho nên anh liền thuận theo tự nhiên mà ở bên tôi chứ gì.”
“... Cô nói không sai.” Thẩm Hành cũng không phủ nhận, bởi vì những gì Phong Quang nói ra đều đúng.
Phong Quang còn nói thêm: “Vì thế, sau khi anh gặp tình yêu đích thực, liền nghĩ xem làm cách nào để thoát khỏi tôi.”
Đây thật đúng là trò cười, cô vốn nghĩ hắn thật lòng thích mình, nên mới coi hắn là bạn trai, là chồng tương lai của mình. Nói đến cùng, cũng do cô quá mức ngu xuẩn.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Lúc đi, Phong Quang còn kéo tay Lục Sâm cảm thán, “Lâu lắm không gặp, em và đàn anh Dư Lễ dường như còn trở nên xa lạ không ít.”
“Anh đã nói rồi, con người sẽ thay đổi theo thời gian.” Lục Sâm xoa đầu cô, cúi người hôn lên khóe môi cô nói: “Những người khác đều sẽ do thời gian mà cách Phong Quang ngày càng xa, chỉ có anh mới cách Phong Quang ngày càng gần.”
Chẳng phải là ngày càng gần sao? Hắn cũng đã hôn lên môi cô rồi.
Buổi chiều, Phong Quang cùng Lục Sâm đến nhà trẻ đón Tiếu Tiếu tan học, vẻ mặt cô giáo Từ kia lại có chút kỳ quái, cô ta chỉ là hơi cười một chút với Phong Quang rồi liền vội vàng đi chào hỏi với các phụ huynh khác, đại khái hẳn là do cảm thấy ngượng ngùng.
Tiếu Tiếu nhào vào trong lòng Phong Quang, cô bé vui vẻ nói: “Tiếu Tiếu cũng có mẹ đón, thật sự rất vui nha!”
“Mẹ cũng rất vui.” Phong Quang bế Tiếu Tiếu ngồi vào trong xe. Con gái ngồi trong lòng, cô lại nhìn Lục Sâm phía trước, đó là chồng của cô, cô bỗng nhiên cảm thấy trên thế giới này không chuyện gì tốt đẹp hơn thế.
Thời gian Lục Sâm có thể nghỉ để ở cạnh Phong Quang dù sao cũng chỉ có hạn, hắn không thể nào xin nghỉ mãi được. Đương nhiên, nếu hắn bỏ công việc bác sĩ này, hắn sẽ có kỳ nghỉ dài vô hạn, nhưng vậy thì không được.
Lục Sâm biết, một người đàn ông có một công việc tốt sẽ được đánh giá cao hơn trong mắt phụ nữ, huống chi, hắn biết rõ sở thích của Phong Quang, cô cuồng đồng phục, còn thích người đàn ông có khí chất cấm dục. Nói thực ra, Lục Sâm làm bác sĩ nhiều năm như vậy cũng không phải bởi hắn yêu thích nghề nghiệp này đến đâu, mà là bởi nghề này tiếp cận gần với tử thi nhất.
Có thể nói, nghề cao nghiệp lớn gì Lục Sâm cũng đều đã làm, chẳng qua sau khi hắn phát hiện việc này không còn tính thách thức, hắn sẽ lập tức từ bỏ việc đó mà tiếp tục tìm kiếm một việc khác khiến hắn cảm thấy hứng thú. Mà bác sĩ thì không giống vậy, ở đây hắn có thể nhìn thấy sinh mệnh bắt đầu, cũng có thể nhìn thấy sinh mệnh kết thúc.
Cho dù hắn cũng chỉ có hứng thú ngắn ngủi với nghề bác sĩ, nhưng Lục Sâm vẫn luôn là người “có mới nới cũ”, làm chuyện gì cũng chỉ hoàn toàn dựa vào việc mình có cảm thấy hứng thú hay không, chỉ vì đúng lúc gặp được Phong Quang nên hắn mới tiếp tục làm bác sĩ.
Nếu không hắn đã sớm mất hết hứng thú mà chạy lấy người, giống như trước đây, vào năm hắn mười tuổi ấy, sau khi hắn có em gái Lục Hành, ở trong mắt người khác, hắn cũng là một anh trai tốt yêu quý em gái, nhưng sau khi cảm giác mới mẻ qua đi, hắn liền cảm thấy trẻ con thật phiền.
Vào năm Lục Sâm mười hai tuổi, khi hắn muốn thả Lục Hành hai tuổi vào trong hồ, may mà ba mẹ hắn phát hiện đúng lúc, Lục Hành bé nhỏ nhặt về được một mạng, hắn cũng bị đưa vào bệnh viện tâm thần mấy năm.
Qua khoảng hai ba năm, hắn cũng cảm thấy bệnh viện tâm thần thật phiền, vì thế bác sĩ điều trị chính của hắn, người nghe nói là bác sĩ tâm thần hàng đầu thế giới, đã lập tức biến thành một bệnh nhân tâm thần. Cho nên Lục Sâm ra khỏi bệnh viện.
Hắn không về Lục gia, mà lựa chọn sống một mình, cũng chính từ khi đó, hứng thú của hắn đối với sự vật và con người vĩnh viễn cũng chỉ tới nhanh đi nhanh.
Cũng bởi vậy, 6 năm trước Phong Quang vẫn luôn cho rằng, hứng thú của Lục Sâm đối với cô sẽ trôi đi vào một ngày nào đó, tình cảm của hắn đối với cô cũng không phải cái gọi là “tình yêu”, mà chỉ là “hứng thú” của hắn thôi.
Phong Quang muốn rời khỏi Lục Sâm, nhưng Lục Sâm lại không thả cô rời đi. Hắn không hiểu, vì sao Phong Quang cứ vướng mắc mãi về hai chữ “tình yêu” này. Không sai, hắn đúng là không hiểu hai chữ đó, nhưng hắn chỉ cần cô, chỉ muốn cùng cô sống đến hết đời, chuyện này vẫn chưa đủ sao?
Không đủ. Sau khi bị nhốt lại ba tháng, Phong Quang lựa chọn tự sát, đây là khởi đầu của tất cả mọi chuyện.
Chương 1965:
PHẢN CÔNG LƯỢC: CÔ VỢ MẤT TRÍ NHỚ CỦA TÔI (43)
Rõ ràng Phong Quang là người Lục Sâm muốn giữ lấy cả đời, nhưng lại không một ai nguyện ý tin tưởng Lục Sâm, bên phía Hạ Triều không tin, bên phía Lục Hành cũng không tin, ngay cả Phong Quang... cô cũng không tin.
Cho dù qua 6 năm, Lục Sâm đợi Phong Quang suốt 6 năm này, những người khác cũng không muốn tin tưởng hắn.
Nhưng Phong Quang mất đi ký ức lại nguyện ý tin tưởng hắn, cô nguyện ý thừa nhận hắn là cha Tiếu Tiếu, cũng nguyện ý dựa vào hắn, điều này đối với Lục Sâm mà nói, đã là chuyện tốt nhất rồi.
Phong Quang nói muốn dẫn Tiếu Tiếu đi ăn tiệc lớn, Lục Sâm đương nhiên nguyện ý đi cùng, tới tận hơn 9 giờ tối, một nhà ba người bọn họ mới về đến nhà, mà Tiếu Tiếu đã dựa đầu ngủ trên vai Lục Sâm.
Trong thang máy, Lục Sâm một tay ôm Tiếu Tiếu, lại dùng một tay khác chỉnh lại tóc mái hơi rối cho Phong Quang, hắn nhẹ giọng hỏi: “Có mệt không?”
“Không mệt.” Phong Quang cười lắc đầu, cô lại ôm mặt ngọt ngào nói: “Lục Sâm, em có từng nói người đàn ông một tay ôm con rất tuấn tú chưa nhỉ?”
“Hiện tại Phong Quang đã nói rồi.” Hắn mỉm cười, đúng lúc thang máy đã tới, hắn liền đi ra cùng Phong Quang.
Phong Quang vừa móc chìa khóa ra mở cửa, vừa nói: “Lúc chưa thấy anh chăm sóc Tiếu Tiếu, em chỉ nghĩ rằng, vị bác sĩ Lục này đúng là một người đàn ông ôn nhu, chẳng qua sau khi thấy anh ôm Tiếu Tiếu, em lại cảm thấy dáng vẻ tràn đầy tình thương của cha này lại càng có sức hút hơn.”
“Vậy Phong Quang thích anh hơn một chút, hay thích Tiếu Tiếu hơn một chút?” Trước khi vào cửa, hắn đột nhiên hỏi một câu như vậy.
Câu hỏi này quá mức đột ngột, Phong Quang nhất thời không biết nên phản ứng ra sao, cô ngẩng đầu nhìn Lục Sâm, nỗi lòng có chút khó tả, nhưng chỉ tạm dừng trong một giây, cô đã nhón mũi chân hôn lên môi hắn, hạ thấp giọng: “Đương nhiên là thích anh hơn một chút, nhưng anh cũng không được nói những lời này cho Tiếu Tiếu đâu.”
Trong lời cô nói cũng có phần vui đùa.
Nhưng Lục Sâm lại cong khóe mắt, trong đôi mắt đen nhánh của hắn lúc này như có sao trời lóe lên, ánh sáng ôn nhu tới cực hạn ấy dường như có vẻ đẹp rung động lòng người. Phong Quang chưa từng thấy Lục Sâm cười vui vẻ như vậy, ít nhất là trong trí nhớ của cô không có.
Hắn tựa như một đứa trẻ chưa bao giờ được ăn kẹo, vào một ngày nào đó lại nhận được một viên kẹo ngọt ngào. Loại tâm tình khi đạt được thứ mình chưa bao giờ chiếm được này, có dùng bất cứ lời nào diễn tả cũng không đủ để hình dung.
Phong Quang nhìn hắn, liền không khỏi nhìn đến ngây người.
Lục Sâm cúi đầu khẽ hôn lên mặt cô, “Phong Quang đứng đây đợi anh trước đã.”
Phong Quang mờ mịt đứng ở cửa, nhìn hắn bước từng bước dài nhanh chóng ôm Tiếu Tiếu vào trong phòng cô bé, không lâu sau, hắn liền ra khỏi căn phòng kia. Lúc đi đến bên cạnh cô, hắn vươn một tay ôm vòng lấy eo cô, kéo cô vào lòng, một tay khác nâng cằm cô, hôn lên môi cô đắm đuối.
Nụ hôn này thật sự đặc biệt ôn nhu, Phong Quang rất nhanh liền không chống đỡ được, thân thể cô như đang trập trùng theo sóng biển, mà Lục Sâm chính là tấm gỗ nổi duy nhất của cô.
Không biết từ khi nào, cô đã bị Lục Sâm bế đặt lên trên giường, một bàn tay đã cởi khóa váy cô, hơn nữa còn linh hoạt tiến vào trong váy, mà một tay khác của hắn lại tiến thẳng một đường từ cẳng chân cô về phía trước, tới đùi cô, lại đến...
Phong Quang khẽ run, phản ứng theo bản năng liền muốn khép hai chân lại, nhưng chân dài của Lục Sâm đã ngăn cách giữa hai chân cô, khiến cô dù thế nào cũng không khép chân lại được.
Chương 1966:
PHẢN CÔNG LƯỢC: CÔ VỢ MẤT TRÍ NHỚ CỦA TÔI (44)
Phong Quang có một dự cảm mãnh liệt, đêm nay dù thế nào cô cũng trốn không thoát.
Trên thực tế, dưới sự tiến công dịu dàng của Lục Sâm, tuy nói cô vẫn còn chút rụt rè của con gái, nhưng trong xương cốt lại chỉ muốn hắn nhanh chóng xâm thành chiếm đất mà thôi. Muốn trốn sao?
Xin lỗi, hẳn bất cứ người phụ nữ nào ở trước mặt người đàn ông như Lục Sâm, tận đáy lòng cũng đều sẽ nói “Đẹp trai quá, thật muốn ngủ cùng”, hiện tại thoạt nhìn, Phong Quang liền thật sự có thể cùng người đàn ông này ngủ... Sao lại thế này, cô thế mà lại phấn khích!
Đây quả thực giống như cô đang chơi trai có được không?
Trong lòng Phong Quang vẫn đang cử hành đại hội phỉ nhổ, còn Lục Sâm “chăm chỉ lao động” bên kia đã lột sạch quần áo trên người cô. Cô chỉ cảm thấy trên người chợt lạnh, vẫn chưa kịp ra vẻ dè dặt nói một tiếng “Đừng mà”, cảm giác bị xâm lấn trong thân thể đã khiến lời chưa kịp nói ra của cô biến thành tiếng rên vụn vỡ.
Có lẽ vào 6 năm trước Phong Quang đã cùng Lục Sâm làm không biết bao nhiêu lần vận động “không biết xấu hổ” thế này, nhưng hiện tại đối với cô đã mất trí nhớ mà nói, loại cảm giác này vẫn là lần đầu tiên.
Lạ lẫm, ngượng ngùng, cuối cùng đương nhiên chính là bị động tác không có tiết tấu kia của hắn làm cho vui sướng...
Phong Quang thật khó có thể chống đỡ được loại vui sướng này, không biết bao lần cảm nhận được vui sướng tràn ngập, lý trí cùng sự rụt rè của cô sớm đã bay xa chín nghìn dặm, thế mà hết lần này tới lần khác thằng nhãi Lục Sâm này còn thích dùng giọng khàn khàn hỏi bên tai cô, “Phong Quang... anh như vậy, em thích chứ?”
Phong Quang cắn môi, không trả lời.
Hắn lại tăng thêm một chút lực, “Như vậy thì sao, thoải mái chứ?”
Toàn thân Phong Quang dường như đều đỏ ửng, cô giơ tay che khuất hai mắt mình, không nhìn hình ảnh khiến cô cảm thấy mặt đỏ tới mang tai này nữa, cũng bịt tai trộm chuông coi như mình không nghe thấy câu hắn hỏi, như vậy cô sẽ không cần trả lời.
Lục Sâm thấp giọng cười một tiếng. Suốt một đêm này, hắn cũng không định buông tha cho cô.
Ngày hôm sau đương nhiên Phong Quang không rời giường nổi, lúc cô mở mắt ra đã sắp tới giờ ăn cơm trưa, mà Tiếu Tiếu sớm đã được Lục Sâm đưa đến nhà trẻ, Lục Sâm cũng tới bệnh viện đi làm.
Cô còn mơ hồ nhớ rõ... buổi sáng lúc Lục Sâm rời giường, dường như cô lại bị hắn “đè” một lần nữa, còn nghe được hắn nói rất rất nhiều lời âu yếm bên tai cô. Đương nhiên, cô chỉ mơ mơ màng màng tỉnh lại một lúc đã “bị phục vụ” quá thoải mái cho nên lại rất nhanh tiếp tục ngủ.
Phong Quang nằm trên giường nghĩ đến hình ảnh khiến người ta huyết mạch sôi sục đêm qua, cô không biết đã xin tha dưới thân hắn bao nhiêu lần, nhưng Lục Sâm đều hết sức kiên nhẫn dỗ dành bên tai cô, “Phong Quang ngoan... đây là lần cuối cùng...”
Cũng không biết trải qua mấy lần cuối cùng, tóm lại ngay ở nửa trận đầu cô đã không còn thể lực.
Phong Quang lại trốn trong chăn đỏ mặt bật cười, xem ra làm chuyện thân mật với người mình thích đúng là một chuyện rất khiến người ta vui vẻ.
Cô xốc chăn lên, liền thấy được trên người mình phủ đầy vệt đỏ, tim cô đập mạnh, quay đầu mới thấy Lục Sâm đã đặt một chiếc váy mới trên đầu giường, thậm chí ngay cả nội y cũng đều có. Cô đỏ mặt mặc đồ vào, chịu đựng cảm giác thân thể không khoẻ mà xuống giường. Vừa mới bước ra khỏi phòng, cô liền thấy được tờ giấy ghi chú dán trên cửa.
Tủ lạnh có đồ ăn nấu sẵn, Phong Quang hâm nóng là có thể ăn được.
Lục Sâm, thằng nhãi này... đại khái coi như người đàn ông tốt hiếm thấy trên đời nhỉ?
Phong Quang vừa mới cảm thán một câu trong lòng, cô đã nhận được một cuộc điện thoại, là dãy số lạ. Sau khi bấm nhận máy, giọng nói của Thẩm Hành lại truyền đến từ đầu bên kia, “Cô Hạ, tôi muốn nói chuyện với cô.”
Chương 1967:
PHẢN CÔNG LƯỢC: CÔ VỢ MẤT TRÍ NHỚ CỦA TÔI (45)
Vừa nghe được giọng Thẩm Hành, Phong Quang không chút suy nghĩ liền ngắt máy luôn.
Cô không biết Thẩm Hành bên kia sẽ bất ngờ thế nào, đơn giản là cô không muốn tiếp tục có liên quan tới Thẩm Hành và Yến Niệm Niệm thôi. Nếu không có Lục Sâm, Phong Quang nghĩ, có lẽ cô sẽ cảm thấy không cam lòng, không chừng còn đứng sau lưng tính kế xem làm thế nào để chia rẽ Thẩm Hành và Yến Niệm Niệm, khiến bọn họ sống không yên lành, như vậy ngẫm lại, đến lúc đó cô liền thật sự trở thành nữ phụ ác độc như trong mấy truyện ngôn tình kia...
Phong Quang rùng mình một cái, cô lắc lắc đầu, thầm nghĩ mình hiện tại đã gả chồng, cũng đã làm mẹ, cô sống tốt những ngày tháng của mình là được, còn về Yến Niệm Niệm và Thẩm Hành... bây giờ bọn họ đã là người xa lạ đối với cô.
Tuy nhiên, dù Phong Quang đã ngắt điện thoại của Thẩm Hành, nhưng sau đó không lâu, di động của cô lại vang lên lần nữa, thấy dãy số xa lạ kia, cô không cần nghĩ cũng biết đây là do Thẩm Hành gọi. Phong Quang liền ném điện thoại sang một bên, lười không thèm quản. Cô không bấm từ chối cũng không bấm nhận điện, nếu Thẩm Hành có thừa thời gian như thế, vậy cứ để anh ta gọi là được hảo.
Không lâu sau, tiếng chuông điện thoại liền ngừng, Phong Quang vừa ăn thức ăn đã được hâm nóng, lại cầm di động đặt trên bàn lên, cô đang định lướt xem tin tức thì liền nhận được một tin nhắn.
Là Thẩm Hành gửi tới.
Tin nhắn trên di động chỉ có mấy câu mà thôi: “Hạ tiểu thư, chẳng lẽ cô không muốn biết nguyên nhân vì sao cô nhớ rõ mọi người, lại chỉ quên một mình Lục Sâm sao?”
Tay cầm di động của Phong Quang khựng lại, cô nhíu mày, không thể không nói, tin nhắn này của Thẩm Hành đã đúng lúc đề cập tới vấn đề mà đáy lòng cô đang muốn lờ đi nhất.
Vì sao tỉnh lại sau 6 năm, cô nhớ rõ mọi người, lại chỉ không nhớ rõ một mình Lục Sâm đây?
Vấn đề này cô đương nhiên cũng có nghĩ tới, chỉ là trong đầu cô có hai giọng nói, một giọng nói cô nhất định phải tìm hiểu, một giọng khác lại luôn khuyên cô từ bỏ vấn đề này, cứ giữ nguyên tình trạng bây giờ đã rất ổn.
Vì sao phải giữ nguyên tình trạng bây giờ? Chẳng lẽ tình trạng trước kia không tốt sao?
Tay Phong Quang cầm di động dần chặt thêm, nghi vấn trong lòng cô giống như lửa bị nhóm lên, nhưng lại hoàn toàn không dễ dập tắt như lửa.
“Tiệm bánh kem BLUE.” Cô gửi tin nhắn hẹn địa điểm này đi, liền buông di động xuống.
Luôn có chuyện cần một chút đáp án, nếu không, đối với người mất đi ký ức sẽ có vẻ hơi không công bằng.
Hôm nay việc làm ăn của tiệm bánh kem có vẻ rất tốt, Thẩm Hành đợi trong tiệm bánh khoảng một giờ mới chờ được Phong Quang khoan thai đến muộn.
Phong Quang nhìn bánh kem đặt trên bàn, không chút cảm xúc mà ngồi xuống, cô còn nhớ rõ, Thẩm Hành vốn không thích mấy thứ đồ ăn dành cho con gái này, cho nên những phần bánh kem đó đương nhiên là gọi cho cô, chẳng qua đối với đồ hắn đưa, cô lại chẳng muốn ăn một chút nào.
Thẩm Hành cũng còn nhớ rõ, vào những buổi hẹn hò trước kia, Phong Quang vẫn thích nhất là ăn đồ ngọt, cho nên mỗi lần hai người đi chơi, thứ được mua nhiều nhất lúc nào cũng là bánh kem và kẹo, nhưng thấy ánh mắt Phong Quang chỉ dừng lại trên miếng bánh kem ngon miệng kia trong thời gian nháy mắt, Thẩm Hành liền cười, đại khái có lẽ là cảm thấy tình cảnh gặp mặt của hai người bọn họ bây giờ có chút châm chọc.
Thẩm Hành nói: “Hạ Phong Quang, xem ra cô và Lục Sâm chung sống không tệ.”
“Là rất tốt thì đúng hơn.” Phong Quang đẩy miếng bánh kem trước mặt ra, cô gọi một cốc nước chanh, lại thờ ơ hỏi Thẩm Hành, “Chuyện anh gặp riêng hôn thê trước, Yến Niệm Niệm có biết không?”
Chương 1968:
PHẢN CÔNG LƯỢC: CÔ VỢ MẤT TRÍ NHỚ CỦA TÔI (46)
Thẩm Hành vẫn chưa trả lời, mà hỏi lại một câu: “Chuyện cô một mình ra ngoài gặp hôn phu trước, thì Lục Sâm có biết không?”
“Bất luận anh ấy có biết hay không đều không sao cả.” Phong Quang ưu nhã uống một ngụm nước, trên mặt không nhìn ra cảm xúc nào khác, cô dường như chẳng hề lo lắng sau khi Lục Sâm biết sẽ có hiểu lầm gì.
Nhưng trong lòng Phong Quang lại thực sự không chắc, Lục Sâm nhìn thì ôn nhu săn sóc, nhưng từ trong xương cốt, hắn lại vốn là người rất thiếu cảm giác an toàn, từ mấy ngày nay ở cùng Lục Sâm, Phong Quang đã có thể nhìn ra, nếu Lục Sâm biết cô ra ngoài gặp Thẩm Hành, hắn chắc chắn sẽ lại biểu lộ dáng vẻ hèn mọn đáng thương kia.
Cho nên, cô sẽ không để Lục Sâm biết chuyện này. Đương nhiên cô cũng có thể xác định, hiện tại cô chỉ thích Lục Sâm mà thôi, còn đối với Thẩm Hành, có thể nói là cô không chút hứng thú.
Biểu cảm của Phong Quang rất dễ đoán ra, Thẩm Hành lại là người giỏi xem mặt đoán ý, hắn đã nhìn thấu sự không chắc chắn trong lòng Phong Quang, nhưng hắn cũng không vạch trần, mà chỉ bình thản nói: “Tôi thừa nhận, chuyện năm đó tôi làm không mấy tốt đẹp.”
“Anh đang nói đến chuyện trong khi anh có hôn ước với tôi lại quay sang quấn quýt với em gái tôi à?” Phong Quang cười khẽ nheo mắt lại, nụ cười này có sự châm chọc khó tả.
Thẩm Hành không đổi sắc mặt, “Cô không cần phải chế giễu tôi. Ngần ấy năm, tôi đã quen bị châm chọc vì chuyện này rồi.”
“Ồ, ý anh là mấy năm nay, da mặt anh đã càng ngày càng dày rồi hả?” Phong Quang thú vị bật cười, lần đầu tiên cảm thấy Thẩm Hành người này còn có năng khiếu tấu hài.
Đối với lời nói móc của Phong Quang, Thẩm Hành cũng không tức giận. Trong 6 năm này, ngoại trừ người Hạ gia, còn có các gia tộc khác biết chuyện này cũng không ít lần mỉa mai châm chọc hắn.
Ở trong mắt những người khác, Thẩm Hành phản bội vị hôn thê của mình, quan trọng hơn cả, vị hôn thê này còn là đại tiểu thư Hạ gia, vậy mà hắn lại đi lựa chọn một đứa con gái nuôi do Hạ gia nhận về, đây đúng là việc cực kỳ ngu xuẩn.
Có biết bao nhiêu người muốn bấu víu quan hệ với Hạ gia để giúp sự nghiệp của gia tộc mình nâng cao một bước, thế mà Thẩm Hành nhặt được bảo vật còn ném đi. Đương nhiên, cũng sẽ có người phụ nữ đa sầu đa cảm mà cảm thán một câu, Thẩm Hành đúng là một người đàn ông tốt cần mỹ nhân không cần giang sơn, si tình biết mấy, thật khiến người ta cực kỳ hâm mộ.
Nhưng bất luận bên ngoài có bao nhiêu lời nói khó nghe, Thẩm Hành vẫn ở bên Yến Niệm Niệm, cho dù gia thế Thẩm gia đã không còn lớn được như trước, nhưng bọn họ rốt cuộc vẫn ở bên nhau.
Phong Quang thấy khuôn mặt Thẩm Hành bỗng trở nên vui vẻ, cô cười lạnh một tiếng, “Thế nào? Hiện tại anh và Yến Niệm Niệm ở bên nhau, được như ước nguyện, chắc vui lắm nhỉ.”
Hắn không nói gì.
“Thẩm Hành, nếu anh không thích tôi, vậy lúc trước vì sao lại phải đồng ý đính hôn với tôi? Anh không cự tuyệt hôn ước thì thôi, nhưng mùa đông năm đó, vì sao anh còn ở nước ngoài với tôi một tháng?” Phong Quang mỉa mai khẽ cong khóe miệng, “Nói đến cùng, anh chẳng qua cũng chỉ muốn gia thế của Hạ gia tôi thôi. Tôi đoán, chắc hẳn anh đã nghĩ rằng, dù sao mình cũng không thích ai, Hạ gia tiền nhiều thế lớn, còn có thể giúp ích được cho Thẩm gia nhà anh, cho nên anh liền thuận theo tự nhiên mà ở bên tôi chứ gì.”
“... Cô nói không sai.” Thẩm Hành cũng không phủ nhận, bởi vì những gì Phong Quang nói ra đều đúng.
Phong Quang còn nói thêm: “Vì thế, sau khi anh gặp tình yêu đích thực, liền nghĩ xem làm cách nào để thoát khỏi tôi.”
Đây thật đúng là trò cười, cô vốn nghĩ hắn thật lòng thích mình, nên mới coi hắn là bạn trai, là chồng tương lai của mình. Nói đến cùng, cũng do cô quá mức ngu xuẩn.
Bình luận facebook