• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Truyện Nhật ký cua trai của nữ phụ 2023

  • nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-457

Chương 457: Cua đổ anh chàng muốn huỷ diệt thế giới (23)




*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
76134.png

Xem ảnh 2
76134_2.png
Tận đến khi đứa bé được cha mẹ đón về, Phong Quang mới bằng lòng để Mặc Khanh bế lên, đi về phía phủ Thừa tướng.



Tri Vi đi theo phía sau cứ nhắc mãi, “Mình không có bản lĩnh còn muốn đi cứu người, cũng không biết ngẫm lại xem, sư phụ không thể phân thân được, nhưng chẳng phải còn có ta ở đó sao?”



Tình huống ngay lúc đó thực sự khẩn cấp, rốt cuộc cũng không ai đoán ra, Giao Long kỳ thật lại có một thân hai đầu, nên dùng thuật phân thân cũng thật sự xuất thần nhập hóa.



Phong Quang bị thương ở phần eo, chảy không ít máu, cô yếu ớt mà nói một câu: “Nhưng Tri Vi chẳng phải cũng là một đứa trẻ sao?”



Tri Vi ngừng lại một chút, ngay cả một tiếng “Hừ” ngạo kiều* cũng không phát ra được.



(*) Ngạo kiều: Bên ngoài tỏ vẻ ngang bướng nhưng nội tâm lại xấu hổ, ngại ngùng, ôn nhu, có thể coi như ngoài lạnh trong nóng.



“Là ta không chăm sóc tốt cho cô.” Mặc Khanh nói nhỏ, trong giọng nói có vẻ ảo não.



Phong Quang mỉm cười, “Chuyện này không liên quan đến chàng, là do ta tự muốn đi theo chàng thôi.”



“Ta vốn tưởng rằng ta có thể bảo vệ tốt cho cô.”



“Nhưng Mặc Khanh à, chàng cũng không có trách nhiệm nhất thiết phải bảo vệ ta mà.” Sắc mặt cô vẫn cực kỳ tái nhợt, miệng vết thương vẫn còn đang đau, cô nhíu mày nhịn xuống không kêu mà ngược lại còn nhẹ nhàng cười mà nói giỡn: “Chàng xem, bây giờ chàng cũng đã ôm ta rồi, vậy thì phải chịu trách nhiệm với ta đó.”



“Được.”



Cô sửng sốt, cho rằng mình đã nghe lầm, “Chàng vừa mới nói gì cơ?”



“Ta sẽ chịu trách nhiệm với nàng.” Mặc Khanh tạm dừng trong chốc lát, đôi mắt như hắc diệu thạch nhìn chăm chú vào cô, trong mắt tựa như xẹt qua tia sáng, “Ta không cách nào phủ nhận, nàng đã khiến ta động lòng.”



Cô mở to hai mắt, bất động, đại khái là đang hoài nghi có phải mình đã xuất hiện ảo giác hay không, nếu không sao nam nhân tán tỉnh bao lâu cũng không phản ứng này lại đột nhiên tỏ tình với mình như thế?



Vẻ mặt hắn chợt có chút không được tự nhiên, ho nhẹ một tiếng, hắn tiếp tục nói: “Nàng yên tâm, ta sẽ cầu hôn với Hạ Thừa tướng, tuyệt đối sẽ không lừa nàng, chỉ là...”



Cô rốt cuộc phục hồi tinh thần lại, “Chỉ là sao cơ?”



“Chỉ là Tiên môn quạnh quẽ, không thể náo nhiệt như thế tục, ta sợ nếu nàng gả cho ta... Nàng sẽ không quen.”



“Không sao cả. Đã có chàng, còn có tiểu Tri Vi thì nhất định sẽ không quạnh quẽ!” Cô vừa kích động liền chạm tới miệng vết thương, đau đến mức phải kêu lên một tiếng.



Mặc Khanh vội nói: “Nàng đừng làm động tác quá lớn, đã sắp đến phủ Thừa tướng rồi, ta đã phái phù điểu*, Hạ Thừa tướng nhất định cũng đã sắp xếp đại phu.”



(*) Phù điểu: Bùa giấy gấp thành hình con chim và được làm phép để bay đi truyền tin.



“Ừm...” Cô yếu ớt đáp lời.



Phong Quang bị thương rất nặng. Từ nhỏ cô đã được nuông chiều, đột nhiên bị trọng thương như vậy, thực sự khiến vợ chồng Hạ Triều đau lòng không chịu được, nhưng bọn họ cũng thầm biết là do con gái mình tự tìm đường chết mà nhất định đi theo người ta, nên bọn họ cũng không dám trách Mặc Khanh điều gì.



Cũng bởi vì Phong Quang bị thương, nên Mặc Khanh tạm thời từ bỏ việc đuổi bắt Giao Long mà ở bên cạnh cô dưỡng thương suốt một tháng. Khi nhận được tin tức Giao Long ở ngoài thành tác loạn, hắn liền không thể không rời khỏi.



Trong viện, Phong Quang ôm hắn không nỡ thả ra, “Chàng phải mau trở về đó.”



“Yên tâm, một khi giải quyết xong Giao Long, ta sẽ lập tức trở về.” Hắn ôm eo cô, lại khẽ hôn một cái lên đỉnh đầu cô, “Đến lúc đó, ta sẽ nói với Hạ Thừa tướng rằng ta muốn cưới nàng.”



Tim cô đập thình thịch, “Chàng thật sự muốn cưới ta?”



“Dĩ nhiên.” Hắn thấp giọng khẽ nói, “Phong Quang chỉ cần ở nhà chờ ta về là được, ta cam đoan với nàng, ngày chúng ta thành thân sẽ không quá xa.”



Hắn đã bẩm báo với sư môn. Đối với việc hắn cưới vợ này, sư môn rất có ý kiến, rốt cuộc hắn cũng là người có khả năng đắc đạo phi thăng nhất trong mấy trăm năm qua, nếu cưới vợ, bị thế tục ràng buộc, vậy việc đắc đạo phi thăng liền trở thành thứ hư vô mờ mịt, nhưng điều đó lại không thể nào khiến hắn đổi ý.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom