Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-405
Chương 405: Cua đổ lão xử nam bảy trăm năm trước (43)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Một cô nương chưa chồng như cô, lại chủ động đến mức khiến người ta thấy sợ. Dù là Mạc Khanh, vào giờ phút này cũng không biết nên phản ứng như thế nào.
Nhưng sau khi cảm nhận thấy hắn không phối hợp, Phong Quang liền rời khỏi môi hắn. Dù nói thế nào, trước sau gì cô cũng là con gái, có thể làm đến mức đó đã rất không dễ dàng. Sắc mặt cô ửng đỏ, trừng mắt nhìn hắn nói, “Xem ra huynh thật sự không thích ta.”
Yết hầu của Mạc Khanh khẽ nhúc nhích, chỉ nói ra hai chữ, “Tự trọng.”
“Hiện giờ ta tức giận.” Cô chủ động xuống khỏi người hắn, xoay người trở về phòng mình, “Ta quyết định buổi sáng hôm nay ta sẽ không để ý đến huynh.”
“Rầm” một tiếng, cửa phòng bị đóng lại thật mạnh.
Tâm tình của hắn... chợt có chút khó tả. Người bị cưỡng hôn là hắn, theo lý mà nói, có tức giận cũng nên là hắn mới phải, đúng không?
Mà nói đến Kiều Linh bị bỏ quên ở ngoài chờ đợi suốt nửa ngày, cô không nhìn thấy Phong Quang bước ra, lại không dám tùy tiện đi vào, chỉ đành trở về trong thất bại.
Đến buổi chiều, cái sân đơn sơ này lại có người đến, đó là thuộc hạ của Phó Hạng, một đại thúc cao lớn, thô kệch, râu xồm, có vẻ trung thực. Ông ta tên là Lý Mãng. Nói thật, bước vào cái sân này, ông ta cũng có chút sợ, nói đúng ra, là không ai tới đây mà không sợ cả. Đại phu là Đại trại chủ trên danh nghĩa của Hắc Phong Trại, nhưng trước nay hắn đều mặc kệ mọi việc, cũng không ai biết hắn tên là gì, chỉ biết Hắc Phong Trại này là do hắn thành lập. Truyền thuyết về hắn có rất nhiều, kiểu truyền thuyết giết người không chớp mắt đã chiếm hai phần ba, nguyên nhân chính là vì không hiểu rõ được người này, nên mọi người mới có thể sợ hắn.
Có câu nói chẳng phải rất đúng sao? Con người đều sợ hãi chuyện mà mình không hiểu.
Lý Mãng cung kính bước vào khoảng sân có rào tre bên ngoài, khi thấy dưới tàng cây có một thiếu nữ áo đỏ đang bưng bát ăn mì sợi, hắn ngẩn người. Tới giờ đại phu vẫn sống một mình ở đây, chưa bao giờ thấy có thêm ai khác, mà y thuật của đại phu lại giỏi như vậy...
Lý Mãng như hiểu ra cái gì, liền nịnh nọt với vẻ chó săn: “Đại phu không hổ là đại phu, ngay cả thuật từ nam biến nữ cũng có thể nghiên cứu ra được!”
“Gì?” Nghe được giọng nói, Phong Quang ngẩng đầu lên, thấy là một đại hán, cô nghi hoặc chớp chớp mắt, “Ông là ai vậy?”
“Đại phu không quen biết ta?”
“Đại phu...” Cô chỉ vào mình, “Ông nói ta à?”
Một mảnh lá rụng phóng thẳng về phía Lý Mãng, cắt đi một lọn tóc trên đầu ông ta.
Mạc Khanh xuất hiện ở sau lưng Phong Quang, vẻ mặt không tốt lắm.
Lý Mãng nhìn Phong Quang, lại nhìn sang Mạc Khanh, cuối cùng chân mềm nhũn, “Đại phu, ta, ta, ta sai rồi!”
Mạc Khanh không nhìn ông ta, mà chỉ ngồi đối diện Phong Quang, quét mắt nhìn khóe môi dầu mỡ của cô, giọng điệu không tốt lắm, “Ăn nhanh đi.”
“Huynh giục cái gì mà giục, ta cũng đâu lãng phí lương thực chứ...” Nói thì nói như vậy, nhưng thực ra cô lại nghe lời mà tiếp tục động đũa.
Hiện giờ đã đã khoảng hai giờ chiều, nhưng cô vẫn còn đang ăn trưa, chỉ vì cô nói muốn không để ý tới hắn nửa ngày, nên liền thật sự không để ý tới hắn, ngay cả cơm trưa cũng không ra khỏi phòng để ăn, cuối cùng lại thật sự đói chịu không nổi, nên đã lấy con thỏ hắn khắc xong lúc sáng để uy hiếp hắn, nếu không cho cô ăn, cô liền đồng quy vu tận* với con thỏ này.
(*) Đồng quy vu tận: cùng chết (với kẻ thù).
Mạc Khanh nhìn con thỏ gỗ mà cô bắt lấy, lại nhìn mặt cô, rốt cuộc vẫn vào phòng bếp nấu cho cô bát mì.
Nhưng ăn được một nửa, cô liền không ăn nổi nữa rồi, chẳng qua vì mặt mũi nên cô mới nỗ lực giải quyết nốt bát mì này thôi.
Một bàn tay lấy đi cái bát trước mặt cô, “Ăn không hết thì đừng ăn nữa.”
Sau đó, một chiếc khăn tay ném tới trước mặt cô.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Nhưng sau khi cảm nhận thấy hắn không phối hợp, Phong Quang liền rời khỏi môi hắn. Dù nói thế nào, trước sau gì cô cũng là con gái, có thể làm đến mức đó đã rất không dễ dàng. Sắc mặt cô ửng đỏ, trừng mắt nhìn hắn nói, “Xem ra huynh thật sự không thích ta.”
Yết hầu của Mạc Khanh khẽ nhúc nhích, chỉ nói ra hai chữ, “Tự trọng.”
“Hiện giờ ta tức giận.” Cô chủ động xuống khỏi người hắn, xoay người trở về phòng mình, “Ta quyết định buổi sáng hôm nay ta sẽ không để ý đến huynh.”
“Rầm” một tiếng, cửa phòng bị đóng lại thật mạnh.
Tâm tình của hắn... chợt có chút khó tả. Người bị cưỡng hôn là hắn, theo lý mà nói, có tức giận cũng nên là hắn mới phải, đúng không?
Mà nói đến Kiều Linh bị bỏ quên ở ngoài chờ đợi suốt nửa ngày, cô không nhìn thấy Phong Quang bước ra, lại không dám tùy tiện đi vào, chỉ đành trở về trong thất bại.
Đến buổi chiều, cái sân đơn sơ này lại có người đến, đó là thuộc hạ của Phó Hạng, một đại thúc cao lớn, thô kệch, râu xồm, có vẻ trung thực. Ông ta tên là Lý Mãng. Nói thật, bước vào cái sân này, ông ta cũng có chút sợ, nói đúng ra, là không ai tới đây mà không sợ cả. Đại phu là Đại trại chủ trên danh nghĩa của Hắc Phong Trại, nhưng trước nay hắn đều mặc kệ mọi việc, cũng không ai biết hắn tên là gì, chỉ biết Hắc Phong Trại này là do hắn thành lập. Truyền thuyết về hắn có rất nhiều, kiểu truyền thuyết giết người không chớp mắt đã chiếm hai phần ba, nguyên nhân chính là vì không hiểu rõ được người này, nên mọi người mới có thể sợ hắn.
Có câu nói chẳng phải rất đúng sao? Con người đều sợ hãi chuyện mà mình không hiểu.
Lý Mãng cung kính bước vào khoảng sân có rào tre bên ngoài, khi thấy dưới tàng cây có một thiếu nữ áo đỏ đang bưng bát ăn mì sợi, hắn ngẩn người. Tới giờ đại phu vẫn sống một mình ở đây, chưa bao giờ thấy có thêm ai khác, mà y thuật của đại phu lại giỏi như vậy...
Lý Mãng như hiểu ra cái gì, liền nịnh nọt với vẻ chó săn: “Đại phu không hổ là đại phu, ngay cả thuật từ nam biến nữ cũng có thể nghiên cứu ra được!”
“Gì?” Nghe được giọng nói, Phong Quang ngẩng đầu lên, thấy là một đại hán, cô nghi hoặc chớp chớp mắt, “Ông là ai vậy?”
“Đại phu không quen biết ta?”
“Đại phu...” Cô chỉ vào mình, “Ông nói ta à?”
Một mảnh lá rụng phóng thẳng về phía Lý Mãng, cắt đi một lọn tóc trên đầu ông ta.
Mạc Khanh xuất hiện ở sau lưng Phong Quang, vẻ mặt không tốt lắm.
Lý Mãng nhìn Phong Quang, lại nhìn sang Mạc Khanh, cuối cùng chân mềm nhũn, “Đại phu, ta, ta, ta sai rồi!”
Mạc Khanh không nhìn ông ta, mà chỉ ngồi đối diện Phong Quang, quét mắt nhìn khóe môi dầu mỡ của cô, giọng điệu không tốt lắm, “Ăn nhanh đi.”
“Huynh giục cái gì mà giục, ta cũng đâu lãng phí lương thực chứ...” Nói thì nói như vậy, nhưng thực ra cô lại nghe lời mà tiếp tục động đũa.
Hiện giờ đã đã khoảng hai giờ chiều, nhưng cô vẫn còn đang ăn trưa, chỉ vì cô nói muốn không để ý tới hắn nửa ngày, nên liền thật sự không để ý tới hắn, ngay cả cơm trưa cũng không ra khỏi phòng để ăn, cuối cùng lại thật sự đói chịu không nổi, nên đã lấy con thỏ hắn khắc xong lúc sáng để uy hiếp hắn, nếu không cho cô ăn, cô liền đồng quy vu tận* với con thỏ này.
(*) Đồng quy vu tận: cùng chết (với kẻ thù).
Mạc Khanh nhìn con thỏ gỗ mà cô bắt lấy, lại nhìn mặt cô, rốt cuộc vẫn vào phòng bếp nấu cho cô bát mì.
Nhưng ăn được một nửa, cô liền không ăn nổi nữa rồi, chẳng qua vì mặt mũi nên cô mới nỗ lực giải quyết nốt bát mì này thôi.
Một bàn tay lấy đi cái bát trước mặt cô, “Ăn không hết thì đừng ăn nữa.”
Sau đó, một chiếc khăn tay ném tới trước mặt cô.
Bình luận facebook