Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-396
Chương 396: Cua đổ lão xử nam bảy trăm năm trước (34)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Đối với chuyện mình đạp Tạ Trạm một cú, Phong Quang vẫn luôn cảm thấy chột dạ không thôi, chỉ cần Tạ Trạm vừa nhắc tới, khí thế cả người cô đều sẽ trở nên yếu xìu, giống như hiện tại.
Tạ Trạm thấy ánh mắt cô lảng đi thì cũng không nói toạc, mà chỉ nhẹ giọng cười nói: “Nếu Phong Quang và nhị nha đầu đều là cháu gái ta, dĩ nhiên ta mong các ngươi có thể chung sống hòa thuận. Chỉ là không cẩn thận va phải mà thôi, Phong Quang đại nhân có đại lượng, đừng so đo nhé?”
Phong Quang rất muốn nói một câu trông cô đâu có lớn, nhưng nể mặt Tạ Trạm ở đây, cô nhịn, còn cố nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, “Tam thúc nói rất phải, nếu đều là người một nhà, đương nhiên hòa thuận là quan trọng nhất.”
Phong Quang nghĩ cứ vậy là thôi, nhưng Tạ Kết ở một bên lại bất mãn nói: “Nàng ta vậy mà dám lớn gan chống đối, sao có thể cứ bỏ qua thế được?”
“Kết Nhi còn có ý kiến gì?” Ánh mắt Tạ Trạm quét qua.
Tạ Kết lập tức ỉu xìu, hắn ta lắp bắp nói: “Cháu... Không có ý kiến.”
Tạ Trạm chính là nho tướng, hoàn toàn không giống với tưởng tượng của người thường rằng Đại tướng quân thì sẽ có vẻ ngoài cực kỳ hung ác, hay khí thế sát phạt đầy người. So với việc nói hắn là tướng quân, chi bằng nói hắn là người đọc sách bình thường còn có vẻ thuyết phục hơn.
Tạ Trạm bình dị gần gũi như thế, nhưng cố tình Tạ Kết lại sợ người bình dị gần gũi như vậy, hắn ta cũng không nói rõ được vì sao mình lại sợ hãi Tạ Trạm, đại khái là người có đầu óc càng đơn giản thì càng dễ có trực giác nhạy bén như động vật.
Phong Quang trực tiếp cúi đầu nói với Hoan Nhi: “Đi thôi, tỷ tỷ dẫn muội đi xem hoa.”
“Được! Xem hoa thôi!” Hoan Nhi cực kỳ vui sướng.
Phong Quang không nhìn Tạ Trạm và những người khác, xoay người liền dắt Hoan Nhi rời đi.
Tạ Trạm thở dài, biết làm thế nào cho phải? Nha đầu kia dường như đã nhận định hắn thiên vị Tạ Yêu Yêu rồi.
Không sai, Phong Quang thực sự nghĩ như vậy, tuy nói cô cũng hiểu rõ, rằng mình chẳng qua chỉ là đại tiểu thư Tạ gia vừa mới về phủ, mà Tạ Yêu Yêu thì đã quen với Tạ Trạm từ lâu, nếu Tạ Trạm có thật sự thiên vị Tạ Yêu Yêu thì cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng dù vậy, trong lòng cô tóm lại vẫn không thoải mái chút nào.
Ngồi ở trong đình, Phong Quang nhìn Hoan Nhi chơi một mình vui vẻ giữa đám hoa, cô đưa một tay chống cằm, lười biếng nghĩ, nên làm thế nào mới có thể kéo gần khoảng cách với Tạ Trạm đây? Hiện tại hắn đang hoàn toàn coi cô như một đứa cháu gái không thân thiết, trước không nói đến vấn đề thân phận, chỉ riêng ba chữ “không thân thiết” này thôi đã có thể làm khó cô rồi.
“Aizz...” Cô lại thở dài.
“Phong Quang đang nghĩ gì vậy?”
“Nghĩ đến tam thúc tốt kia của ta.” Cô thuận miệng trả lời xong, mới ý thức được có điều không ổn, vừa ngước mắt liền thấy người bên cạnh đúng là Tạ Trạm không biết đã đến từ lúc nào.
Tạ Trạm cười, dưới ánh tà dương, lại càng hiện vẻ ôn nhuận mê người, “Có thể khiến Phong Quang nhớ thương, đúng là khiến tam thúc ta thụ sủng nhược kinh mà.”
Cô ngồi thẳng thân mình, tức giận hỏi: “Thúc tới đây khi nào?”
“Ngay lần thở dài đầu tiên của Phong Quang đó.” Thấy cô an tĩnh như đang suy nghĩ chuyện gì, hắn cũng liền không quấy rầy cô, đến tận lần thứ ba cô thở dài, hắn mới không nhịn được mà đặt câu hỏi.
Phong Quang thở than bao nhiêu lần, chính cô cũng không nhớ rõ, nghe Tạ Trạm nói vậy, cô liền thở phì phì nói: “Thúc cố ý nhìn ta mà chê cười?”
“Phong Quang có gì để chê cười sao?”
“Vậy sao thúc tới mà không lên tiếng?”
“Không quấy rầy người đang nghiêm túc chính là đức tính tốt đẹp của ta.”
“Ngụy biện!” Cô “Hừ” một tiếng, quay mặt đi không nhìn hắn.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Tạ Trạm thấy ánh mắt cô lảng đi thì cũng không nói toạc, mà chỉ nhẹ giọng cười nói: “Nếu Phong Quang và nhị nha đầu đều là cháu gái ta, dĩ nhiên ta mong các ngươi có thể chung sống hòa thuận. Chỉ là không cẩn thận va phải mà thôi, Phong Quang đại nhân có đại lượng, đừng so đo nhé?”
Phong Quang rất muốn nói một câu trông cô đâu có lớn, nhưng nể mặt Tạ Trạm ở đây, cô nhịn, còn cố nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, “Tam thúc nói rất phải, nếu đều là người một nhà, đương nhiên hòa thuận là quan trọng nhất.”
Phong Quang nghĩ cứ vậy là thôi, nhưng Tạ Kết ở một bên lại bất mãn nói: “Nàng ta vậy mà dám lớn gan chống đối, sao có thể cứ bỏ qua thế được?”
“Kết Nhi còn có ý kiến gì?” Ánh mắt Tạ Trạm quét qua.
Tạ Kết lập tức ỉu xìu, hắn ta lắp bắp nói: “Cháu... Không có ý kiến.”
Tạ Trạm chính là nho tướng, hoàn toàn không giống với tưởng tượng của người thường rằng Đại tướng quân thì sẽ có vẻ ngoài cực kỳ hung ác, hay khí thế sát phạt đầy người. So với việc nói hắn là tướng quân, chi bằng nói hắn là người đọc sách bình thường còn có vẻ thuyết phục hơn.
Tạ Trạm bình dị gần gũi như thế, nhưng cố tình Tạ Kết lại sợ người bình dị gần gũi như vậy, hắn ta cũng không nói rõ được vì sao mình lại sợ hãi Tạ Trạm, đại khái là người có đầu óc càng đơn giản thì càng dễ có trực giác nhạy bén như động vật.
Phong Quang trực tiếp cúi đầu nói với Hoan Nhi: “Đi thôi, tỷ tỷ dẫn muội đi xem hoa.”
“Được! Xem hoa thôi!” Hoan Nhi cực kỳ vui sướng.
Phong Quang không nhìn Tạ Trạm và những người khác, xoay người liền dắt Hoan Nhi rời đi.
Tạ Trạm thở dài, biết làm thế nào cho phải? Nha đầu kia dường như đã nhận định hắn thiên vị Tạ Yêu Yêu rồi.
Không sai, Phong Quang thực sự nghĩ như vậy, tuy nói cô cũng hiểu rõ, rằng mình chẳng qua chỉ là đại tiểu thư Tạ gia vừa mới về phủ, mà Tạ Yêu Yêu thì đã quen với Tạ Trạm từ lâu, nếu Tạ Trạm có thật sự thiên vị Tạ Yêu Yêu thì cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng dù vậy, trong lòng cô tóm lại vẫn không thoải mái chút nào.
Ngồi ở trong đình, Phong Quang nhìn Hoan Nhi chơi một mình vui vẻ giữa đám hoa, cô đưa một tay chống cằm, lười biếng nghĩ, nên làm thế nào mới có thể kéo gần khoảng cách với Tạ Trạm đây? Hiện tại hắn đang hoàn toàn coi cô như một đứa cháu gái không thân thiết, trước không nói đến vấn đề thân phận, chỉ riêng ba chữ “không thân thiết” này thôi đã có thể làm khó cô rồi.
“Aizz...” Cô lại thở dài.
“Phong Quang đang nghĩ gì vậy?”
“Nghĩ đến tam thúc tốt kia của ta.” Cô thuận miệng trả lời xong, mới ý thức được có điều không ổn, vừa ngước mắt liền thấy người bên cạnh đúng là Tạ Trạm không biết đã đến từ lúc nào.
Tạ Trạm cười, dưới ánh tà dương, lại càng hiện vẻ ôn nhuận mê người, “Có thể khiến Phong Quang nhớ thương, đúng là khiến tam thúc ta thụ sủng nhược kinh mà.”
Cô ngồi thẳng thân mình, tức giận hỏi: “Thúc tới đây khi nào?”
“Ngay lần thở dài đầu tiên của Phong Quang đó.” Thấy cô an tĩnh như đang suy nghĩ chuyện gì, hắn cũng liền không quấy rầy cô, đến tận lần thứ ba cô thở dài, hắn mới không nhịn được mà đặt câu hỏi.
Phong Quang thở than bao nhiêu lần, chính cô cũng không nhớ rõ, nghe Tạ Trạm nói vậy, cô liền thở phì phì nói: “Thúc cố ý nhìn ta mà chê cười?”
“Phong Quang có gì để chê cười sao?”
“Vậy sao thúc tới mà không lên tiếng?”
“Không quấy rầy người đang nghiêm túc chính là đức tính tốt đẹp của ta.”
“Ngụy biện!” Cô “Hừ” một tiếng, quay mặt đi không nhìn hắn.
Bình luận facebook