Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1631
Chương 1631: Sư phụ, song tu nhé! (41)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Đại sư huynh dạy muội lễ phép đối đãi với người, nhưng không bảo muội dùng lễ phép...” Phong Quang liếc mắt nhìn Hoa Nhan và Thích Trường An, “Để đối đãi với một vài thứ khác.”
Ý ghét bỏ trong lời nói của cô không khó bị người ta phát hiện.
Vãn Hiên nhìn Thích Trường An, sắc mặt Thích Trường An vẫn như thường, trước sau đều là lạnh nhạt, người khác không nhìn ra được cảm xúc vui giận của hắn, cũng liền không biết rốt cuộc hắn đánh giá người trước mặt thế nào, nhưng Vãn Hiên biết, lúc này Thích Trường An nhất định là không có ấn tượng tốt đẹp gì với Phong Quang.
Hắn cười một tiếng, “Phong Quang, người tới đều là khách.”
Những lời này giống như thông báo, lại không nghe ra chút ý trách móc nào.
Phong Quang nâng tay mình lên, “Đại sư huynh nói người tới đều là khách, nhưng huynh có từng thấy khách nào vừa gặp đã đả thương người chưa?”
Trên tay cô xuất hiện một vết thương, giữa da thịt mềm mại được nuông chiều từ nhỏ liền có vẻ đặc biệt nổi bật.
Nụ cười mỉm vốn đang hiện trên mặt Vãn Hiên vào giờ phút này đã thu lại, hắn nhìn về phía Thích Trường An, giọng điệu tuy bình tĩnh, nhưng dường như lại không phải bình tĩnh như vậy, “Thích minh chủ, Phong Quang không chỉ là tiểu sư muội của ta, mà còn là hòn ngọc quý trên tay sư phụ, sư nương nữa. Ta nghĩ hẳn là ngài có thể đưa ra một giải thích hợp lý cho việc đả thương người.”
“Lúc ta tới liền thấy Hạ tiểu thư đang cầm kiếm chỉ vào Hoa cô nương.” Thích Trường An cũng không sợ gánh trách nhiệm, hắn ăn ngay nói thật, “Ta chẳng qua chỉ dùng một thành công lực, Hạ tiểu thư là Đại tiểu thư Tàng Binh Phủ, chỉ với thực lực của Hạ phủ chủ và Hạ phu nhân trong chốn giang hồ, những tưởng võ công của Hạ tiểu thư cũng có thể xem như xuất sắc trong số những người trẻ tuổi, lại không ngờ... Không, lỗi quả thật là ở ta, ta không nên căn cứ vào ước lượng của mình mà quyết định nặng nhẹ khi xuống tay như thế.”
Thích Trường An nói thật dễ nghe, nhưng nói cách khác, ý trong lời hắn cũng rất dễ hiểu, rằng hắn đã xuống tay cực nhẹ, vốn tưởng Phong Quang có thể nhẹ nhàng tiếp được, lại không nghĩ rằng võ công của cô lại kém đến khó tin, trong khi cha mẹ cô, Hạ Triều và Vương Từ, bất luận là ai trong hai người đó ở chốn giang hồ cũng đều là nhân vật vang dội, mà thân là nữ nhi của bọn họ, Phong Quang lại không kế thừa được chút thiên phú nào của bọn họ hết.
Đây thật sự là quá mức châm chọc.
Phong Quang tuy không thông minh lắm, nhưng cũng có thể nghe hiểu ý của Thích Trường An, cô không chỉ không cảm thấy hổ thẹn, mà ngược lại vì đã có Vãn Hiên chống lưng, nên cô cũng liền không sợ trời không sợ đất mà nói: “Cha mẹ ta ở trong chốn giang hồ quả thật rất nổi danh, bản lĩnh dạy dỗ người của họ, từ phẩm chất, tính tình của ba sư huynh ta là có thể nhìn ra được. Chỉ là trên có cha mẹ, lại có các sư huynh bảo vệ ta, dưới có nhiều đệ tử, tôi tớ của Tàng Binh Phủ như vậy, ta thân là Đại tiểu thư Tàng Binh Phủ, không học vấn không nghề nghiệp thì có làm sao?”
Tiêu Bạch Thư đứng một bên lắc lắc đầu, đại khái là đang tiếc hận Hạ Triều và Vương Từ vốn vang danh hào kiệt cỡ nào, thế mà lại sinh ra một nữ nhi không có lòng cầu tiến như vậy.
Vãn Hiên lại gật đầu, có vẻ hết sức tán đồng lời Phong Quang nói.
Thích Trường An hành tẩu giang hồ nhiều năm, đã gặp qua đủ loại hiệp nữ hào kiệt hay con cháu quý tộc kiêu ngạo ương ngạnh, nhưng lại chưa từng thấy một ai có thể kiêu ngạo ương ngạnh đến không biết xấu hổ như thế.
“Hạ tiểu thư...” Quan hệ giữa Thích Trường An và Hạ Triều không giống như thủ trưởng và cấp dưới, mà có thể coi như bằng hữu tri kỷ khó có được. Vào giờ phút này, tuy là Thích Trường An có tính tình tốt cũng không khỏi bày uy nghiêm trưởng bối ra, “Ngươi hiện giờ có cha mẹ và sư huynh bảo vệ, nhưng ngươi có từng nghĩ tới, bọn họ có thể chăm sóc ngươi cả đời sao?”
“Đến một thời điểm nhất định...” Phong Quang không kiêng nể gì, lại mặt dày mà nói: “Ta chắc chắn sẽ tìm được một tướng công có thể bảo vệ ta.”
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Ý ghét bỏ trong lời nói của cô không khó bị người ta phát hiện.
Vãn Hiên nhìn Thích Trường An, sắc mặt Thích Trường An vẫn như thường, trước sau đều là lạnh nhạt, người khác không nhìn ra được cảm xúc vui giận của hắn, cũng liền không biết rốt cuộc hắn đánh giá người trước mặt thế nào, nhưng Vãn Hiên biết, lúc này Thích Trường An nhất định là không có ấn tượng tốt đẹp gì với Phong Quang.
Hắn cười một tiếng, “Phong Quang, người tới đều là khách.”
Những lời này giống như thông báo, lại không nghe ra chút ý trách móc nào.
Phong Quang nâng tay mình lên, “Đại sư huynh nói người tới đều là khách, nhưng huynh có từng thấy khách nào vừa gặp đã đả thương người chưa?”
Trên tay cô xuất hiện một vết thương, giữa da thịt mềm mại được nuông chiều từ nhỏ liền có vẻ đặc biệt nổi bật.
Nụ cười mỉm vốn đang hiện trên mặt Vãn Hiên vào giờ phút này đã thu lại, hắn nhìn về phía Thích Trường An, giọng điệu tuy bình tĩnh, nhưng dường như lại không phải bình tĩnh như vậy, “Thích minh chủ, Phong Quang không chỉ là tiểu sư muội của ta, mà còn là hòn ngọc quý trên tay sư phụ, sư nương nữa. Ta nghĩ hẳn là ngài có thể đưa ra một giải thích hợp lý cho việc đả thương người.”
“Lúc ta tới liền thấy Hạ tiểu thư đang cầm kiếm chỉ vào Hoa cô nương.” Thích Trường An cũng không sợ gánh trách nhiệm, hắn ăn ngay nói thật, “Ta chẳng qua chỉ dùng một thành công lực, Hạ tiểu thư là Đại tiểu thư Tàng Binh Phủ, chỉ với thực lực của Hạ phủ chủ và Hạ phu nhân trong chốn giang hồ, những tưởng võ công của Hạ tiểu thư cũng có thể xem như xuất sắc trong số những người trẻ tuổi, lại không ngờ... Không, lỗi quả thật là ở ta, ta không nên căn cứ vào ước lượng của mình mà quyết định nặng nhẹ khi xuống tay như thế.”
Thích Trường An nói thật dễ nghe, nhưng nói cách khác, ý trong lời hắn cũng rất dễ hiểu, rằng hắn đã xuống tay cực nhẹ, vốn tưởng Phong Quang có thể nhẹ nhàng tiếp được, lại không nghĩ rằng võ công của cô lại kém đến khó tin, trong khi cha mẹ cô, Hạ Triều và Vương Từ, bất luận là ai trong hai người đó ở chốn giang hồ cũng đều là nhân vật vang dội, mà thân là nữ nhi của bọn họ, Phong Quang lại không kế thừa được chút thiên phú nào của bọn họ hết.
Đây thật sự là quá mức châm chọc.
Phong Quang tuy không thông minh lắm, nhưng cũng có thể nghe hiểu ý của Thích Trường An, cô không chỉ không cảm thấy hổ thẹn, mà ngược lại vì đã có Vãn Hiên chống lưng, nên cô cũng liền không sợ trời không sợ đất mà nói: “Cha mẹ ta ở trong chốn giang hồ quả thật rất nổi danh, bản lĩnh dạy dỗ người của họ, từ phẩm chất, tính tình của ba sư huynh ta là có thể nhìn ra được. Chỉ là trên có cha mẹ, lại có các sư huynh bảo vệ ta, dưới có nhiều đệ tử, tôi tớ của Tàng Binh Phủ như vậy, ta thân là Đại tiểu thư Tàng Binh Phủ, không học vấn không nghề nghiệp thì có làm sao?”
Tiêu Bạch Thư đứng một bên lắc lắc đầu, đại khái là đang tiếc hận Hạ Triều và Vương Từ vốn vang danh hào kiệt cỡ nào, thế mà lại sinh ra một nữ nhi không có lòng cầu tiến như vậy.
Vãn Hiên lại gật đầu, có vẻ hết sức tán đồng lời Phong Quang nói.
Thích Trường An hành tẩu giang hồ nhiều năm, đã gặp qua đủ loại hiệp nữ hào kiệt hay con cháu quý tộc kiêu ngạo ương ngạnh, nhưng lại chưa từng thấy một ai có thể kiêu ngạo ương ngạnh đến không biết xấu hổ như thế.
“Hạ tiểu thư...” Quan hệ giữa Thích Trường An và Hạ Triều không giống như thủ trưởng và cấp dưới, mà có thể coi như bằng hữu tri kỷ khó có được. Vào giờ phút này, tuy là Thích Trường An có tính tình tốt cũng không khỏi bày uy nghiêm trưởng bối ra, “Ngươi hiện giờ có cha mẹ và sư huynh bảo vệ, nhưng ngươi có từng nghĩ tới, bọn họ có thể chăm sóc ngươi cả đời sao?”
“Đến một thời điểm nhất định...” Phong Quang không kiêng nể gì, lại mặt dày mà nói: “Ta chắc chắn sẽ tìm được một tướng công có thể bảo vệ ta.”
Bình luận facebook