• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Truyện Nhật ký cua trai của nữ phụ 2023

  • nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1512

Chương 1512: Ngoại truyện: tạ trạm (1)




*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
78506.png

Xem ảnh 2
78506_2.png
Khi trời sắp sáng, có người nhìn thấy Vãn Hiên thẫn thờ đi ra khỏi sân viện của đại tiểu thư. Rốt cuộc chuyện gì có thể khiến Vãn Hiên công tử thất thần như thế? Người ngoài tuyệt đối không tưởng tượng ra được.



Phong Quang tỉnh lại vào ngày thứ hai cũng chỉ nghe được nha hoàn nói một câu, dường như Vãn Hiên có tâm sự gì đó mà không vui. Chẳng qua hiện giờ cô đã quyết định sẽ phân rõ giới hạn với Vãn Hiên, chuyện của hắn cô sẽ chỉ nghe một chút rồi thôi, không hỏi nhiều, cũng không quan tâm nữa.



Điều đáng nhắc tới chính là, Tiêu Bạch Thư rốt cuộc đã tỉnh.



Khi nghe hộ vệ Tàng Binh Phủ tới bẩm báo việc này, Phong Quang liền kích động lao ra khỏi phòng, kéo Thích Trường An đang ngồi trong viện uống trà lên, “Tiêu đại hiệp tỉnh rồi! Sự trong sạch của ta có thể được chứng minh! Chúng ta mau qua đó!”



Thích Trường An tỉnh bơ rũ mắt, nhìn tay mình bị cô nắm lấy, cười nhẹ: “Được.”



Phong Quang vui đến quên hết tất cả, nghe hắn nói một chữ “Được” xong liền hưng phấn dắt tay hắn chạy tới phòng cho khách ở Đông viện.



Trong phòng Tiêu Bạch Thư đã có đầy người. Thấy Thích Trường An tới, tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng nhường ra một con đường.



“Tiêu đại hiệp!” Phong Quang buông tay Thích Trường An, hấp tấp chạy tới trước giường, Tiêu Bạch Thư đang ngồi dựa trên đó, “Ngươi mau nói với người khác, lúc ấy ngươi xuất hiện ảo giác, sắp chết đến nơi, có phải ta đánh bất tỉnh ngươi mới cứu ngươi được hay không?”



“Quả thật... là thế.” Nhìn thấy Phong Quang, Tiêu Bạch Thư không biết sao lại có chút cảm giác mất tự nhiên, có lẽ vì hắn làm đại hiệp một đời nhưng lại để lộ dáng vẻ không chịu nổi một kích trước mặt tiểu cô nương này nên cảm thấy mất mặt. Cũng có lẽ... hắn còn nhớ lúc ấy khi mình chìm sâu vào ảo giác, đã nghe được tiếng gọi nôn nóng của cô.



Hắn là một đại hiệp lẫy lừng, không thể cứ chết như vậy.



Phong Quang nghe được một câu này của Tiêu Bạch Thư, có thể nói là mở mày mở mặt, cô chắp tay lên eo, nhìn một lượt qua chưởng môn các phái, “Các ngươi đều đã nghe rồi! Lúc ấy không phải là ta muốn hại hắn, mà là muốn cứu hắn nha!”



Lúc này ngay cả Tôn Viễn Sơn cũng không dám ho he nữa.



Sắc mặt Tiêu Bạch Thư vẫn còn tái nhợt, hắn gọi một tiếng: “Hạ tiểu thư...”



“Ta ở đây!” Phong Quang quay đầu nhìn Tiêu Bạch Thư, lại thấy trên trán hắn vẫn đang quấn băng gạc, liền có chút chột dạ, “Tiêu đại hiệp... ngươi đừng trách ta nhé, lúc ấy ta đánh ngất ngươi cũng vì ta không có cách nào khác cả...”



“Hạ tiểu thư yên tâm, ta sẽ không trách cô vì điều này.” Tiêu Bạch Thư suy yếu mỉm cười, lại thở dài một tiếng, “Vẫn may nhờ có Hạ tiểu thư nên ta mới có thể nhặt về một cái mạng, không đến mức mất đi mạng giống Tả Thủ Đao.”



“Tả Thủ Đao?”



Thích Trường An giải thích cho Phong Quang, “Tả Thủ Đao đã bị vỡ tim mà chết, lúc ấy chúng ta nghĩ trăm lần cũng không ra, có loại phương pháp nào lại chỉ tác động đến trái tim người, hiện tại có thể xác định, người phía sau màn đã dùng ảo giác để khiến người ta nảy sinh sợ hãi, tốc độ máu lưu thông tăng nhanh, tim cũng đập nhanh hơn, nếu không thể đúng lúc thoát khỏi ảo giác thì cuối cùng người nọ sẽ chết đột ngột. Cho nên nói Phong Quang đánh ngất Tiêu đại hiệp để cứu hắn là một biện pháp rất thông minh.”



Hai mắt Phong Quang sáng lên, “Ta đã nói rồi mà, ta vẫn rất thông minh đó!”



“Hạ tiểu thư...”



“Cái gì?” Phong Quang nhìn về phía Tiêu Bạch Thư, hiện tại tâm tình cô rất tốt, cho nên ngay cả trên mặt cũng hiện ra nụ cười ngọt ngào.



Tiêu Bạch Thư mất tự nhiên khụ một tiếng, “Ta...”



Vừa đúng lúc này, Thích Trường An hết sức tự nhiên nắm lấy tay Phong Quang.



Tiêu Bạch Thư nhìn thấy, bỗng nhiên liền trầm mặc.



“Phong Quang, trên vai cô dính bụi.” Khi Phong Quang muốn gạt tay hắn ra, Thích Trường An đã rất tự nhiên buông tay cô, chuyển sang vỗ nhẹ lên bả vai cô.



Động tác này ở trong mắt người có tâm, ví dụ như Tiêu Bạch Thư và Vãn Hiên, thì chính là có dụng ý khác, mà ở trong mắt người vô tâm lại chỉ coi đây là một trưởng bối đang quan tâm vãn bối mà thôi.



“Được rồi được rồi, đừng vỗ nữa.” Phong Quang gạt tay Thích Trường An ra, lại hỏi Tiêu Bạch Thư lần nữa, “Tiêu đại hiệp, ngươi muốn nói gì với ta?”



“Ta... Ta chỉ muốn cảm ơn Hạ tiểu thư đã cứu mạng.” Trong mắt Tiêu Bạch Thư lộ vẻ cảm kích, chỉ là nụ cười hơi có chút chua xót mà thôi.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom