Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1467
Chương 1467: Cua đổ…thúc thúc, người có muốn yêu đương cấm kỵ không? (26)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Từ Hắc Phong Trại xuống núi có một lối tắt bí mật, đây là chuyện chỉ có Mạc Khanh và Phó Hạng mới biết. Để phòng ngừa lối tắt bị tiết lộ, Phó Hạng rất thông minh mà để Kiều Linh và Phong Quang che mắt lại. Ba người nắm lấy một sợi dây thừng, một mình hắn đi phía trước dẫn đường, kéo hai người theo sau.
Lần này xuống núi chỉ thuần túy là Phó Hạng nổi hứng lên thôi, khoảng thời gian trước vì bị triều đình bao vây đánh dẹp nên hắn đã rất lâu không có dịp đi Phong Lưu quán, hắn thật sự quá nhớ nhung người đầu bảng ở đó rồi.
Phong Lưu quán là nơi phong nguyệt dành cho cả nam nhân lẫn nữ nhân chơi đùa, bởi vì ở đây đều là ông già thỏ*, đầu bảng ở đó dĩ nhiên cũng là nam. Phó Hạng yêu thích nam sắc, đây là chuyện mà ai cũng biết cả.
(*) Ông già thỏ: trai bao.
Lúc vào trong thành đã là buổi tối, Kiều Linh nhìn cửa thành đã tăng cường tuần tra, nghĩ một chút, liền móc ra tới một chiếc khăn che mặt để Phong Quang đeo lên. Đương nhiên, cô cũng nói: “Nếu ngươi muốn trở về nhà thì khỏi cần đeo.”
Phong Quang không chút do dự mà đeo khăn lên, lại tìm một đứa trẻ, bảo nó đưa lá thư mình đã sớm viết xong đến tay thị vệ phủ Thừa tướng.
Phó Hạng còn tự mình kiểm tra một lần, thấy trên thư chỉ nói mấy câu, đại ý là Phong Quang bảo cha mẹ không cần lo lắng cho mình, hắn mới để Phong Quang đưa tiền cho đứa bé kia, rồi nhìn thằng bé chạy đi.
Phó Hạng sờ sờ cằm, “Nói thật thì... việc ngươi coi trọng đại ca ta, ta vẫn thấy khó tin hết sức.”
“Vậy đúng là đa tạ ngươi đã thấy khó tin.” Phong Quang vẫn luôn im lặng liếc mắt nhìn hắn, “Ít nhất ta có thể tin rằng ngươi không có tâm tư kỳ quái với hắn.”
Phó Hạng sửng sốt, lớn tiếng nói: “Đó là đại ca ta, ta là người xấu xa như vậy sao!?”
“Ta không nhìn ra ngươi có chỗ nào không xấu xa cả.”
“Phong Quang nói không sai!” Kiều Linh thò tới giữ chặt tay Phong Quang, “Phó Hạng, tự ngươi đi chơi đi, ta đến Ôn Nhu Hương xem việc làm ăn của ta. Buổi sáng ngày mai ngươi nhớ tới Ôn Nhu Hương tìm chúng ta đó.”
Vẫy tay tạm biệt hắn, Kiều Linh lại lôi kéo Phong Quang đi về hướng ngược lại với Phó Hạng.
Phong Quang ngẩn người, “Này, Ôn Nhu Hương không phải là thanh lâu chứ?”
“Đúng vậy, ở đó nhiều mỹ nhân, tiết mục cũng không thiếu, thật sự rất vui!” Kiều Linh kéo theo Phong Quang chạy thẳng tới Ôn Nhu Hương, cô quen cửa quen nẻo đi từ cửa sau vào. Người làm việc ở Ôn Nhu Hương đều biết mặt Kiều Linh nên không ngăn cô lại, “Ta thấy kiểu thiếu nữ bị tư tưởng phong kiến đầu độc như ngươi nên mở rộng tầm nhìn một chút, như vậy ngươi mới có chính kiến riêng của mình, có thể trở nên độc lập, chứ không phải như những nữ nhân khác, luôn chỉ biết dựa vào nam nhân.”
Trên đường đi, các cô gặp một vị công tử ôn nhu, Kiều Linh chào hỏi trước, “Trương công tử.”
“Hóa ra là Kiều lão bản*.” Trương Tùng chắp tay, lại nhìn về phía Phong Quang, “Vị này chính là?”
(*) Lão bản: Chỉ người làm chủ (một công việc kinh doanh nào đó), có thể là nam hoặc nữ.
Kiều Linh mỉm cười, “Đây là bằng hữu của ta.”
Phong Quang vẫn đang che mặt, tuy có cảm giác ở lâu tại nơi hỗn tạp này sẽ không ổn lắm, nhưng cô vẫn cố nén căng thẳng, lịch sự khẽ gật đầu.
Kiều Linh lại hỏi: “Hiện giờ vẫn chưa muộn lắm, sao Trương công tử đã trở về rồi?”
“Oanh Oanh cô nương nói hôm nay thân thể không khoẻ... Ta đã bảo nàng nghỉ ngơi nhiều hơn, nên định đi về trước.”
“Vừa thấy đã biết Trương công tử rất thâm tình với Oanh Oanh cô nương nha.” Kiều Linh cười nói: “Lần nào đến Ôn Nhu Hương cũng chỉ gọi một mình Oanh Oanh.”
“Kiều lão bản chê cười rồi.” Trương Tùng ngượng ngùng nói: “Ta đi về trước đây. Kiều lão bản, lần sau lại nói chuyện.”
Kiều Linh khẽ xua tay, “Tạm biệt.”
Trương Tùng khẽ gật đầu, khi sắp sửa vòng qua Phong Quang, hắn liền không cẩn thận giẫm lên một mảnh chén vỡ, thân mình nghiêng ngả sắp ngã đến nơi, Phong Quang duỗi tay theo bản năng định đỡ hắn, kết quả là Trương Tùng chợt kêu đau, thân mình lại đổi hướng, ngã sang một phía khác, lần này là Kiều Linh đỡ hắn.
“Trương công tử, ngươi không sao chứ?”
Trương Tùng sờ sờ bả vai đau nhói, lắc đầu, khó hiểu nhìn khắp bốn phía xung quanh. Không nhìn ra điều gì, hắn lại cảm thấy càng thêm kỳ dị, liền vội nói: “Không sao không sao, ta đi trước.”
Chỉ cần nhìn dáng vẻ hắn tự ôm bả vai, đã thấy hẳn là đau không nhẹ.
Nhìn sang một góc, Phong Quang vuốt cằm, tựa như ngẫm nghĩ mà nở nụ cười dưới lớp khăn che.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Lần này xuống núi chỉ thuần túy là Phó Hạng nổi hứng lên thôi, khoảng thời gian trước vì bị triều đình bao vây đánh dẹp nên hắn đã rất lâu không có dịp đi Phong Lưu quán, hắn thật sự quá nhớ nhung người đầu bảng ở đó rồi.
Phong Lưu quán là nơi phong nguyệt dành cho cả nam nhân lẫn nữ nhân chơi đùa, bởi vì ở đây đều là ông già thỏ*, đầu bảng ở đó dĩ nhiên cũng là nam. Phó Hạng yêu thích nam sắc, đây là chuyện mà ai cũng biết cả.
(*) Ông già thỏ: trai bao.
Lúc vào trong thành đã là buổi tối, Kiều Linh nhìn cửa thành đã tăng cường tuần tra, nghĩ một chút, liền móc ra tới một chiếc khăn che mặt để Phong Quang đeo lên. Đương nhiên, cô cũng nói: “Nếu ngươi muốn trở về nhà thì khỏi cần đeo.”
Phong Quang không chút do dự mà đeo khăn lên, lại tìm một đứa trẻ, bảo nó đưa lá thư mình đã sớm viết xong đến tay thị vệ phủ Thừa tướng.
Phó Hạng còn tự mình kiểm tra một lần, thấy trên thư chỉ nói mấy câu, đại ý là Phong Quang bảo cha mẹ không cần lo lắng cho mình, hắn mới để Phong Quang đưa tiền cho đứa bé kia, rồi nhìn thằng bé chạy đi.
Phó Hạng sờ sờ cằm, “Nói thật thì... việc ngươi coi trọng đại ca ta, ta vẫn thấy khó tin hết sức.”
“Vậy đúng là đa tạ ngươi đã thấy khó tin.” Phong Quang vẫn luôn im lặng liếc mắt nhìn hắn, “Ít nhất ta có thể tin rằng ngươi không có tâm tư kỳ quái với hắn.”
Phó Hạng sửng sốt, lớn tiếng nói: “Đó là đại ca ta, ta là người xấu xa như vậy sao!?”
“Ta không nhìn ra ngươi có chỗ nào không xấu xa cả.”
“Phong Quang nói không sai!” Kiều Linh thò tới giữ chặt tay Phong Quang, “Phó Hạng, tự ngươi đi chơi đi, ta đến Ôn Nhu Hương xem việc làm ăn của ta. Buổi sáng ngày mai ngươi nhớ tới Ôn Nhu Hương tìm chúng ta đó.”
Vẫy tay tạm biệt hắn, Kiều Linh lại lôi kéo Phong Quang đi về hướng ngược lại với Phó Hạng.
Phong Quang ngẩn người, “Này, Ôn Nhu Hương không phải là thanh lâu chứ?”
“Đúng vậy, ở đó nhiều mỹ nhân, tiết mục cũng không thiếu, thật sự rất vui!” Kiều Linh kéo theo Phong Quang chạy thẳng tới Ôn Nhu Hương, cô quen cửa quen nẻo đi từ cửa sau vào. Người làm việc ở Ôn Nhu Hương đều biết mặt Kiều Linh nên không ngăn cô lại, “Ta thấy kiểu thiếu nữ bị tư tưởng phong kiến đầu độc như ngươi nên mở rộng tầm nhìn một chút, như vậy ngươi mới có chính kiến riêng của mình, có thể trở nên độc lập, chứ không phải như những nữ nhân khác, luôn chỉ biết dựa vào nam nhân.”
Trên đường đi, các cô gặp một vị công tử ôn nhu, Kiều Linh chào hỏi trước, “Trương công tử.”
“Hóa ra là Kiều lão bản*.” Trương Tùng chắp tay, lại nhìn về phía Phong Quang, “Vị này chính là?”
(*) Lão bản: Chỉ người làm chủ (một công việc kinh doanh nào đó), có thể là nam hoặc nữ.
Kiều Linh mỉm cười, “Đây là bằng hữu của ta.”
Phong Quang vẫn đang che mặt, tuy có cảm giác ở lâu tại nơi hỗn tạp này sẽ không ổn lắm, nhưng cô vẫn cố nén căng thẳng, lịch sự khẽ gật đầu.
Kiều Linh lại hỏi: “Hiện giờ vẫn chưa muộn lắm, sao Trương công tử đã trở về rồi?”
“Oanh Oanh cô nương nói hôm nay thân thể không khoẻ... Ta đã bảo nàng nghỉ ngơi nhiều hơn, nên định đi về trước.”
“Vừa thấy đã biết Trương công tử rất thâm tình với Oanh Oanh cô nương nha.” Kiều Linh cười nói: “Lần nào đến Ôn Nhu Hương cũng chỉ gọi một mình Oanh Oanh.”
“Kiều lão bản chê cười rồi.” Trương Tùng ngượng ngùng nói: “Ta đi về trước đây. Kiều lão bản, lần sau lại nói chuyện.”
Kiều Linh khẽ xua tay, “Tạm biệt.”
Trương Tùng khẽ gật đầu, khi sắp sửa vòng qua Phong Quang, hắn liền không cẩn thận giẫm lên một mảnh chén vỡ, thân mình nghiêng ngả sắp ngã đến nơi, Phong Quang duỗi tay theo bản năng định đỡ hắn, kết quả là Trương Tùng chợt kêu đau, thân mình lại đổi hướng, ngã sang một phía khác, lần này là Kiều Linh đỡ hắn.
“Trương công tử, ngươi không sao chứ?”
Trương Tùng sờ sờ bả vai đau nhói, lắc đầu, khó hiểu nhìn khắp bốn phía xung quanh. Không nhìn ra điều gì, hắn lại cảm thấy càng thêm kỳ dị, liền vội nói: “Không sao không sao, ta đi trước.”
Chỉ cần nhìn dáng vẻ hắn tự ôm bả vai, đã thấy hẳn là đau không nhẹ.
Nhìn sang một góc, Phong Quang vuốt cằm, tựa như ngẫm nghĩ mà nở nụ cười dưới lớp khăn che.
Bình luận facebook