Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1396
Chương 1396: Cua đổ hoàng đế bệnh tật (16)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Trên đường trở về sơn trại, Phó Hạng nhìn sắc mặt Mạc Khanh, từ bỏ suy nghĩ bảo Phong Quang che mắt lại. Tâm tình hắn có chút thấp thỏm, “Mạc đại ca, Kiều Linh bị Đoan Mộc Huyến đưa đi, thật sự không sao chứ?”
“Có gì mà làm sao?” Toàn bộ tầm mắt của Mạc Khanh đều đặt trên người Phong Quang, phòng ngừa cô đi đường núi gập ghềnh sẽ bị vấp, thậm chí không thèm liếc mắt sang Phó Hạng cái nào.
Tâm tình Phó Hạng có chút buồn bực, hắn nhìn đại tiểu thư nũng nịu như Phong Quang, hơi bất mãn trong lòng mà nói: “Đoan Mộc Huyến dù thế nào cũng là vị hôn phu của đại tẩu, nếu Kiều Linh nói cho Đoan Mộc Huyến biết thực ra đại tẩu không phải là con tin ở đây, vậy Hạ Triều lại đánh lên thì biết làm sao bây giờ?”
“Không sao cả.” Phong Quang cười hì hì nói: “Tới lúc ấy, ngươi có thể lại dùng ta làm con tin cũng được mà.”
Phó Hạng khựng lại một lát, hỏi ra một vấn đề băn khoăn đã lâu, “Chẳng lẽ Hạ lão nhân không phải phụ thân ruột thịt của ngươi?”
“Ta đương nhiên là con ruột của cha ta, nếu không sao cha ta có thể coi trọng ta như vậy?”
“Vậy sao ngươi lại có thể dễ dàng nói ra việc dùng chính mình làm con tin để uy hiếp cha ngươi như thế?”
Phong Quang thản nhiên nói: “Bởi đây là biện pháp tốt nhất ngăn việc các ngươi và cha ta đánh nhau.”
Ý tưởng của cô rất đơn giản, muốn triều đình và Hắc Phong Trại chung sống hòa bình là điều không thể, nhưng cô có thể khiến hai bên bớt giao chiến được lần nào hay lần đó. Ngay cả hậu quả xấu nhất cô cũng nghĩ kỹ rồi. Nếu Hắc Phong Trại bị diệt, cô liền xin cha cô, để cô dẫn theo Mạc Khanh trốn chạy, còn những người khác, cô không thể quan tâm hết được.
Phó Hạng nghe Phong Quang trả lời, cảm thấy mình hỏi ra một vấn đề thực ngu xuẩn, vì thế hắn đổi sang một vấn đề sắc bén hơn, “Nếu phải chọn một người giữa cha ngươi và đại ca ta, ngươi sẽ chọn ai?”
Mạc Khanh trước nay luôn yên tĩnh cũng không khỏi nhìn chăm chú vào Phong Quang, hắn đang đợi cô trả lời.
Phong Quang không do dự mà nói: “Chọn Mạc Khanh.”
Khóe môi Mạc Khanh lặng lẽ cong lên, có thể nhìn ra tâm tình hắn hiện tại đang cực tốt.
Phó Hạng lại hỏi tiếp, “Ngươi cứ thế từ bỏ phụ thân ngươi một cách đơn giản như vậy sao?”
“Không phải từ bỏ.” Phong Quang liếc nhìn Phó Hạng một cái, dường như cực kỳ khinh bỉ hắn, “Cha ta còn có mẹ ta, nhưng Mạc Khanh lại chỉ có một mình ta. Nếu ta rời khỏi cha mẹ ta, cùng lắm thì... chờ tương lai ta và Mạc Khanh sinh một đứa con gái, lại đền bù cho cha mẹ ta để họ nuôi nó như con gái là được. Huynh nói có phải không, Mạc Khanh?”
“Phải.” Mạc Khanh thấp giọng “Khụ” một tiếng, chỉ là bên tai có chút đỏ lên.
Phó Hạng ha hả hai tiếng, “Sao ngươi biết ngươi có thể sinh con gái vậy?”
“Đâu có gì, sinh thêm mấy đứa con, thế nào chẳng có một đứa con gái. Huynh thấy đúng không, Mạc Khanh?”
Mạc Khanh vừa bị điểm danh, trên mặt liền chợt nóng, hắn lại lần nữa thấp giọng, “Đúng vậy.”
Đừng nhìn hắn đôi lúc có thể trêu chọc cô đến mức khiến cô đỏ bừng mặt không biết làm sao, nhưng chỉ cần Phong Quang bạo gan hơn hắn một chút, vậy thì trong hai người, hắn nhất định sẽ là người phải ngượng ngùng kia.
Phó Hạng xem đến thế là đã quá đủ, đủ đối với độ dày của da mặt Phong Quang, “Một nữ nhân như ngươi mà không cảm thấy thẹn thùng khi nói những lời đó sao?”
“Vì sao phải thẹn thùng?” Phong Quang nắm tay Mạc Khanh mỉm cười ngọt ngào, “Dù sao ta cũng nhất định sẽ gả cho Mạc Khanh, vậy tương lai ta cũng nhất định sẽ sinh con cho Mạc Khanh nha. Đây không phải chuyện rất bình thường à?”
Phó Hạng bỗng nhiên không biết nên khinh bỉ từ đâu. Quả thật, Phong Quang nói những lời đó đều là sự thật, sau khi gả cho người ta, chẳng phải là sẽ sinh con à? Một cô nương chưa lấy chồng nói ra những lời này tất nhiên sẽ khiến người ta chê cười, nhưng khi bị cô nói ra với vẻ thản nhiên như thế, thật ra lại khó mà chê cười nổi.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
“Có gì mà làm sao?” Toàn bộ tầm mắt của Mạc Khanh đều đặt trên người Phong Quang, phòng ngừa cô đi đường núi gập ghềnh sẽ bị vấp, thậm chí không thèm liếc mắt sang Phó Hạng cái nào.
Tâm tình Phó Hạng có chút buồn bực, hắn nhìn đại tiểu thư nũng nịu như Phong Quang, hơi bất mãn trong lòng mà nói: “Đoan Mộc Huyến dù thế nào cũng là vị hôn phu của đại tẩu, nếu Kiều Linh nói cho Đoan Mộc Huyến biết thực ra đại tẩu không phải là con tin ở đây, vậy Hạ Triều lại đánh lên thì biết làm sao bây giờ?”
“Không sao cả.” Phong Quang cười hì hì nói: “Tới lúc ấy, ngươi có thể lại dùng ta làm con tin cũng được mà.”
Phó Hạng khựng lại một lát, hỏi ra một vấn đề băn khoăn đã lâu, “Chẳng lẽ Hạ lão nhân không phải phụ thân ruột thịt của ngươi?”
“Ta đương nhiên là con ruột của cha ta, nếu không sao cha ta có thể coi trọng ta như vậy?”
“Vậy sao ngươi lại có thể dễ dàng nói ra việc dùng chính mình làm con tin để uy hiếp cha ngươi như thế?”
Phong Quang thản nhiên nói: “Bởi đây là biện pháp tốt nhất ngăn việc các ngươi và cha ta đánh nhau.”
Ý tưởng của cô rất đơn giản, muốn triều đình và Hắc Phong Trại chung sống hòa bình là điều không thể, nhưng cô có thể khiến hai bên bớt giao chiến được lần nào hay lần đó. Ngay cả hậu quả xấu nhất cô cũng nghĩ kỹ rồi. Nếu Hắc Phong Trại bị diệt, cô liền xin cha cô, để cô dẫn theo Mạc Khanh trốn chạy, còn những người khác, cô không thể quan tâm hết được.
Phó Hạng nghe Phong Quang trả lời, cảm thấy mình hỏi ra một vấn đề thực ngu xuẩn, vì thế hắn đổi sang một vấn đề sắc bén hơn, “Nếu phải chọn một người giữa cha ngươi và đại ca ta, ngươi sẽ chọn ai?”
Mạc Khanh trước nay luôn yên tĩnh cũng không khỏi nhìn chăm chú vào Phong Quang, hắn đang đợi cô trả lời.
Phong Quang không do dự mà nói: “Chọn Mạc Khanh.”
Khóe môi Mạc Khanh lặng lẽ cong lên, có thể nhìn ra tâm tình hắn hiện tại đang cực tốt.
Phó Hạng lại hỏi tiếp, “Ngươi cứ thế từ bỏ phụ thân ngươi một cách đơn giản như vậy sao?”
“Không phải từ bỏ.” Phong Quang liếc nhìn Phó Hạng một cái, dường như cực kỳ khinh bỉ hắn, “Cha ta còn có mẹ ta, nhưng Mạc Khanh lại chỉ có một mình ta. Nếu ta rời khỏi cha mẹ ta, cùng lắm thì... chờ tương lai ta và Mạc Khanh sinh một đứa con gái, lại đền bù cho cha mẹ ta để họ nuôi nó như con gái là được. Huynh nói có phải không, Mạc Khanh?”
“Phải.” Mạc Khanh thấp giọng “Khụ” một tiếng, chỉ là bên tai có chút đỏ lên.
Phó Hạng ha hả hai tiếng, “Sao ngươi biết ngươi có thể sinh con gái vậy?”
“Đâu có gì, sinh thêm mấy đứa con, thế nào chẳng có một đứa con gái. Huynh thấy đúng không, Mạc Khanh?”
Mạc Khanh vừa bị điểm danh, trên mặt liền chợt nóng, hắn lại lần nữa thấp giọng, “Đúng vậy.”
Đừng nhìn hắn đôi lúc có thể trêu chọc cô đến mức khiến cô đỏ bừng mặt không biết làm sao, nhưng chỉ cần Phong Quang bạo gan hơn hắn một chút, vậy thì trong hai người, hắn nhất định sẽ là người phải ngượng ngùng kia.
Phó Hạng xem đến thế là đã quá đủ, đủ đối với độ dày của da mặt Phong Quang, “Một nữ nhân như ngươi mà không cảm thấy thẹn thùng khi nói những lời đó sao?”
“Vì sao phải thẹn thùng?” Phong Quang nắm tay Mạc Khanh mỉm cười ngọt ngào, “Dù sao ta cũng nhất định sẽ gả cho Mạc Khanh, vậy tương lai ta cũng nhất định sẽ sinh con cho Mạc Khanh nha. Đây không phải chuyện rất bình thường à?”
Phó Hạng bỗng nhiên không biết nên khinh bỉ từ đâu. Quả thật, Phong Quang nói những lời đó đều là sự thật, sau khi gả cho người ta, chẳng phải là sẽ sinh con à? Một cô nương chưa lấy chồng nói ra những lời này tất nhiên sẽ khiến người ta chê cười, nhưng khi bị cô nói ra với vẻ thản nhiên như thế, thật ra lại khó mà chê cười nổi.
Bình luận facebook