Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1364
Chương 1364: Cua đổ ảnh đế hết thời (49)
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Đêm nay, ngoại trừ việc bày tỏ tình cảm, Phong Quang và Mạc Khanh không phát sinh bất cứ chuyện gì. Bởi vì say rượu, không bao lâu sau cô đã ngủ trong lòng hắn.
Khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, mở mắt ra đã thấy hắn đang im lặng nhìn chăm chú vào mình, người vừa tỉnh lại mờ mịt trong chốc lát, tiếp theo mới phản ứng kịp. Cô chớp mắt, “Huynh tỉnh lại khi nào?”
“Không lâu.” Mạc Khanh giơ tay, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, hắn nhẹ giọng nói nhỏ, “Ngủ có ngon không?”
“Ừm...” Bắt lấy tay hắn, cọ cọ mặt vào bàn tay kia, cô hạnh phúc híp mắt, lại chui vào trong lòng hắn, cô cảm thán nói: “Vẫn may là ta nhớ được ký ức lúc mình uống say, nếu không huynh mà chơi xấu thì ta thật sự không có cách nào...”
“Cái gì mà không có cách?”
“Nếu huynh lại đổi ý… chối bỏ những lời huynh nói hôm qua, vậy chẳng phải ta liền không có cách chứng minh là huynh thích ta à?”
“Không cần lo lắng, lời ta đã nói ra thì sẽ không bao giờ hối hận.” Nhẹ nhàng ôm lấy hông cô, khóe môi hắn khẽ mỉm cười.
Phong Quang không cam lòng lại hỏi: “Thế hiện tại ở trong lòng huynh, ta quan trọng hay là đám dược thảo và tượng gỗ đó quan trọng?”
“Những dược thảo và tượng gỗ đó chỉ là...”
“Chỉ là cái gì?”
“Không, không có gì.” Mạc Khanh khẽ hôn khóe môi cô, “Mấy thứ kia không thể so với nàng được.”
Trong mắt cô lộ vẻ vui mừng, “Vậy thì nói cách khác... Về sau huynh sẽ không tốn nhiều thời gian khắc tượng gỗ, mà sẽ ở bên cạnh ta, đúng không?”
“Không sai, ta sẽ ở bên cạnh nàng.”
“Mạc Khanh, hiện giờ ta tin tưởng huynh thật sự thích ta!” Xoay người ghé sát vào Mạc Khanh, cô hưng phấn ôm lấy hắn, chỉ cảm thấy tâm tình còn ngọt ngào hơn ăn kẹo.
Mà rất nhanh, cô liền hơi thay đổi sắc mặt, bởi vì cô cảm nhận được thứ cực nóng đang chọc trên bụng nhỏ của cô.
Nam nhân ấy mà, buổi sáng hàng ngày đều rất dễ dàng có phản ứng, Mạc Khanh cũng là nam nhân, thân thể hắn dĩ nhiên cũng sẽ không ngoại lệ.
Phong Quang run rẩy ngẩng đầu, “Mạc Khanh... Huynh có thấy khỏe không?”
“Nếu Phong Quang muốn hỏi ta có thể khống chế được bản thân hay không...” Hắn mỉm cười, “Ta nghĩ chỉ cần nàng không lộn xộn, ta liền có thể miễn cưỡng làm được.”
“Vậy ta không lộn xộn...” Phong Quang ngoan ngoãn ghé vào trên người hắn, không nhúc nhích chút nào, dường như thật sự sợ hắn sẽ kích động mà làm ra chuyện gì đó.
Nhưng tự chủ của Mạc Khanh luôn luôn hơn người, chỉ chốc lát sau, phản ứng của thân thể hắn liền dần dần bình ổn xuống, một tay xoa gáy cô, hắn thở dài, “Nàng quả nhiên là một phiền toái.”
Cô bĩu môi, “Sao ta lại là phiền toái?”
“Từ ngày đầu tiên gặp được nàng, thấy nàng xen vào việc của người khác, ta liền biết, nàng nhất định là một phiền toái rồi.”
“Mạc Khanh!”
Hắn cười, “Đáng tiếc chính là, biết nàng phiền toái, vậy mà ta vẫn dẫn theo nàng trở về.”
Cô ngẩng đầu lườm hắn, “Cho nên giờ huynh hối hận sao?”
“Hối hận cũng không còn kịp rồi.” Giọng hắn mềm nhẹ, ngữ khí ôn hòa, “Dù sao cũng là ta tự mình muốn dán miếng cao da chó như nàng lên người.”
“Có miếng cao da chó nào đẹp như ta sao!?” Cô không phục ngồi dậy từ người hắn, ôm lấy mặt hắn mà nói: “Huynh có thể nhặt được miếng cao da chó như ta là huynh kiếm lời đó, có biết không?”
Cho dù cô là cao da chó, kia cũng nhất định là cao da chó đẹp nhất trên thế giới.
Hắn cong môi, “Đúng là ta kiếm lời.”
Vừa nói xong, bàn tay đặt trên gáy cô khẽ dùng sức khiến cô cúi đầu, hắn cũng lần thứ “n” hôn lên cái miệng nhỏ thích lải nhải của cô.
*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
Xem ảnh 2
Khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, mở mắt ra đã thấy hắn đang im lặng nhìn chăm chú vào mình, người vừa tỉnh lại mờ mịt trong chốc lát, tiếp theo mới phản ứng kịp. Cô chớp mắt, “Huynh tỉnh lại khi nào?”
“Không lâu.” Mạc Khanh giơ tay, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, hắn nhẹ giọng nói nhỏ, “Ngủ có ngon không?”
“Ừm...” Bắt lấy tay hắn, cọ cọ mặt vào bàn tay kia, cô hạnh phúc híp mắt, lại chui vào trong lòng hắn, cô cảm thán nói: “Vẫn may là ta nhớ được ký ức lúc mình uống say, nếu không huynh mà chơi xấu thì ta thật sự không có cách nào...”
“Cái gì mà không có cách?”
“Nếu huynh lại đổi ý… chối bỏ những lời huynh nói hôm qua, vậy chẳng phải ta liền không có cách chứng minh là huynh thích ta à?”
“Không cần lo lắng, lời ta đã nói ra thì sẽ không bao giờ hối hận.” Nhẹ nhàng ôm lấy hông cô, khóe môi hắn khẽ mỉm cười.
Phong Quang không cam lòng lại hỏi: “Thế hiện tại ở trong lòng huynh, ta quan trọng hay là đám dược thảo và tượng gỗ đó quan trọng?”
“Những dược thảo và tượng gỗ đó chỉ là...”
“Chỉ là cái gì?”
“Không, không có gì.” Mạc Khanh khẽ hôn khóe môi cô, “Mấy thứ kia không thể so với nàng được.”
Trong mắt cô lộ vẻ vui mừng, “Vậy thì nói cách khác... Về sau huynh sẽ không tốn nhiều thời gian khắc tượng gỗ, mà sẽ ở bên cạnh ta, đúng không?”
“Không sai, ta sẽ ở bên cạnh nàng.”
“Mạc Khanh, hiện giờ ta tin tưởng huynh thật sự thích ta!” Xoay người ghé sát vào Mạc Khanh, cô hưng phấn ôm lấy hắn, chỉ cảm thấy tâm tình còn ngọt ngào hơn ăn kẹo.
Mà rất nhanh, cô liền hơi thay đổi sắc mặt, bởi vì cô cảm nhận được thứ cực nóng đang chọc trên bụng nhỏ của cô.
Nam nhân ấy mà, buổi sáng hàng ngày đều rất dễ dàng có phản ứng, Mạc Khanh cũng là nam nhân, thân thể hắn dĩ nhiên cũng sẽ không ngoại lệ.
Phong Quang run rẩy ngẩng đầu, “Mạc Khanh... Huynh có thấy khỏe không?”
“Nếu Phong Quang muốn hỏi ta có thể khống chế được bản thân hay không...” Hắn mỉm cười, “Ta nghĩ chỉ cần nàng không lộn xộn, ta liền có thể miễn cưỡng làm được.”
“Vậy ta không lộn xộn...” Phong Quang ngoan ngoãn ghé vào trên người hắn, không nhúc nhích chút nào, dường như thật sự sợ hắn sẽ kích động mà làm ra chuyện gì đó.
Nhưng tự chủ của Mạc Khanh luôn luôn hơn người, chỉ chốc lát sau, phản ứng của thân thể hắn liền dần dần bình ổn xuống, một tay xoa gáy cô, hắn thở dài, “Nàng quả nhiên là một phiền toái.”
Cô bĩu môi, “Sao ta lại là phiền toái?”
“Từ ngày đầu tiên gặp được nàng, thấy nàng xen vào việc của người khác, ta liền biết, nàng nhất định là một phiền toái rồi.”
“Mạc Khanh!”
Hắn cười, “Đáng tiếc chính là, biết nàng phiền toái, vậy mà ta vẫn dẫn theo nàng trở về.”
Cô ngẩng đầu lườm hắn, “Cho nên giờ huynh hối hận sao?”
“Hối hận cũng không còn kịp rồi.” Giọng hắn mềm nhẹ, ngữ khí ôn hòa, “Dù sao cũng là ta tự mình muốn dán miếng cao da chó như nàng lên người.”
“Có miếng cao da chó nào đẹp như ta sao!?” Cô không phục ngồi dậy từ người hắn, ôm lấy mặt hắn mà nói: “Huynh có thể nhặt được miếng cao da chó như ta là huynh kiếm lời đó, có biết không?”
Cho dù cô là cao da chó, kia cũng nhất định là cao da chó đẹp nhất trên thế giới.
Hắn cong môi, “Đúng là ta kiếm lời.”
Vừa nói xong, bàn tay đặt trên gáy cô khẽ dùng sức khiến cô cúi đầu, hắn cũng lần thứ “n” hôn lên cái miệng nhỏ thích lải nhải của cô.
Bình luận facebook