• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Truyện Nhật ký cua trai của nữ phụ 2023

  • nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1352

Chương 1352: Cua đổ ảnh đế hết thời (37)




*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
78143.png

Xem ảnh 2
78143_2.png
Cơ thể Yến Niệm Niệm run khẽ, cô ta không tự chủ được mà lén nhìn sang Lục Sâm đang có vẻ mặt hết sức tự nhiên bên kia. Khi đôi mắt Lục Sâm mang ý cười nhìn tới, cô ta lại kinh hoảng luống cuống thu tầm mắt về, chỉ cố hết sức bình tĩnh mà mỉm cười với Phong Quang, “Không sao đâu chị, đây chỉ là một việc ngoài ý muốn mà thôi, em đã không đau nữa rồi.”



“Ngoài ý muốn?” Phong Quang khó có thể hiểu được, “Rốt cuộc chuyện ngoài ý muốn nào lại có thể khiến em thiếu mất một ngón tay?”



“Em... Kỳ thật sau khi chị ngủ say không lâu, em liền gặp phải một tội phạm bắt cóc, hắn muốn tiền của Hạ gia, nên liền... Chẳng qua không sao hết, tuy em bị mất một ngón tay, nhưng lại nhặt về được tính mạng.” Yến Niệm Niệm nói với vẻ rất lạc quan. Việc bắt cóc theo như lời cô ta cũng không phải là không thể tồn tại, sau khi Phong Quang chìm vào hôn mê, cũng chỉ còn một mình cô ta là “con gái” nhà họ Hạ, mà người muốn bắt chẹt tiền của Hạ gia thì lại rất nhiều.



“Ba!” Phong Quang hô lên với cha mình: “Niệm Niệm xảy ra chuyện lớn như vậy, thế bọn bắt cóc thì sao?”



“Bọn bắt cóc...” Hạ Triều ho khan một tiếng, “Bọn bắt cóc đã bị vào tù. Con yên tâm, ba đã dặn người Hạ gia ‘chiếu cố’ hắn.”



Lục Sâm vẫn mỉm cười không đổi.



Phong Quang mím môi, “Vì sao con chỉ ngủ một giấc dậy mà tất cả mọi người đã bị thương? Trong những ngày con ngủ, rốt cuộc đã xảy ra bao nhiêu chuyện?”



Tuy cô cũng cho rằng, chuyện đã quên rồi thì cứ quên đi, nhưng khi thấy Thẩm Hành và Yến Niệm Niệm đều bị thương, cô không nhịn được mà cảm thấy kỳ quái. Nhưng thật hiển nhiên, chuyện Thẩm Hành và Yến Niệm Niệm bị thương, những người khác đều không có ý định nói cho Phong Quang nghe tỉ mỉ.



Phong Quang nhìn cha mẹ đang trầm mặc, lại nhìn Thẩm Hành và Yến Niệm Niệm, cuối cùng, cô hỏi Thẩm Hành, “Vì sao anh lại đến đây cùng Niệm Niệm?”



“Là vừa rồi chúng em vô tình gặp nhau ở cửa bệnh viện!” Yến Niệm Niệm trả lời rất nhanh, căn bản là không để Thẩm Hành kịp mở miệng, “Đúng lúc gặp ở cửa, cho nên chúng em mới nhân tiện cùng đi đến đây.”



Thôi được rồi, lý do này Phong Quang có thể tiếp nhận. Cô tiếp tục hỏi Thẩm Hành, “Nhưng... vì sao đến bây giờ anh mới đến thăm em?”



“Anh đang mở cuộc họp, nên không nhận được tin tức em tỉnh lại.” Thẩm Hành cũng trả lời rất tự nhiên.



Phong Quang gật đầu, tỏ vẻ mình có thể hiểu được, vì thế cô hỏi một vấn đề cuối cùng, “Vì sao trên tay anh và Niệm Niệm lại đeo nhẫn giống nhau?”



Mọi người đều ngẩn ra.



Yến Niệm Niệm phản ứng theo bản năng, lập tức giấu tay đeo nhẫn ra phía sau lưng mình, nhưng đã không còn kịp.



Tay Thẩm Hành khẽ nhúc nhích, nhưng không nói gì cả.



Tại thời điểm mọi người đều im lặng này, Lục Sâm nở nụ cười, nói: “Bọn họ đeo nhẫn giống nhau, dĩ nhiên là vì bọn họ đã kết hôn.”



“Kết hôn...” Phản ứng của Phong Quang bình tĩnh ngoài dự liệu của mọi người. Cô ngước mắt nhìn về phía Lục Sâm, “Vì sao bọn họ lại kết hôn? Thẩm Hành... chẳng phải là vị hôn phu của tôi sao?”



Cô trước sau vẫn cho rằng mình mới là người sẽ gả cho Thẩm Hành. Hoặc nếu không phải cô thì cũng sẽ là người con gái khác, nhưng cô vẫn chưa bao giờ nghĩ tới, người con gái kia sẽ là em gái cô.



“Hắn không thích Phong Quang, cho nên giải trừ hôn ước với Phong Quang, rồi cưới người phụ nữ mà hắn thích.” Lục Sâm giải thích lời ít ý nhiều, lại không có chỗ nào sai sót.



“Tôi đã hiểu...” Phong Quang nhìn Thẩm Hành, vẻ ái mộ trong mắt khi nhìn hắn đã mất đi, thay vào đó là sự hờ hững, “Hiện tại anh không phải vị hôn phu của tôi, mà là em rể tôi.”



 Chương 1930:



PHẢN CÔNG LƯỢC: CÔ VỢ MẤT TRÍ NHỚ CỦA TÔI (8)



Hai chữ “em rể” thốt ra từ trong miệng Phong Quang đại khái chính là chuyện châm chọc nhất trên đời này.



Thẩm Hành không cách nào giải thích, cũng không có chỗ mà giải thích, nhưng Yến Niệm Niệm đứng dậy, cô ta đắn đo thật lâu mới không tự tin gọi một tiếng, “Chị...”



Phong Quang nhìn về phía cô ta.



Yến Niệm Niệm lại lấy hết can đảm tiếp tục nói: “Kỳ thật... trong đoạn trí nhớ chị quên mất kia, thật sự đã xảy ra rất nhiều, rất nhiều chuyện...”



“Yến Niệm Niệm.” Vương Từ đã lâu chưa lên tiếng giờ lại lạnh nhạt nói: “Đủ rồi, hôm nay cô có thể không cần lắm miệng.”



Thái độ của Phong Quang bình thản, “Để em ấy nói tiếp, con muốn nghe.”



“Phong Quang...” Vương Từ gọi một tiếng, lại thấy được sự kiên định trong mắt Phong Quang, bà há miệng, nhưng lại chẳng thể nói ra được điều gì.



Yến Niệm Niệm căng thẳng nắm chặt quần áo mình, vào giờ phút này cô ta chợt mất đi dũng khí để nói chuyện, nhưng cô ta biết, nếu hôm nay cô ta không nói gì, có lẽ về sau cô ta sẽ không còn cơ hội nữa, “Em và Thẩm Hành kết hôn... vào nửa năm trước, lúc này, chị đã hôn mê gần 6 năm.”



“Cho nên, tôi cần cảm thấy vui vẻ vì các người nhớ tôi tận 6 năm sao?” Giọng Phong Quang tuy bình thản, nhưng lại không thiếu châm chọc.



“Chuyện này không liên quan đến Niệm Niệm.” Cảm thấy trong lúc này không nên để Yến Niệm Niệm một mình đối mặt, Thẩm Hành cũng mở miệng nói: “Chuyện kết hôn là do tôi nói ra. Trên thực tế, từ 6 năm trước tôi đã cầu hôn Niệm Niệm, nhưng cô ấy vẫn luôn không đồng ý.”



Nguyên nhân Yến Niệm Niệm không muốn đồng ý rất rõ ràng, bởi trong lòng cô ta trước sau vẫn cảm thấy, nếu cô ta cứ như vậy ở bên Thẩm Hành, cô ta sẽ rất có lỗi với Phong Quang.



Thẩm Hành kiên trì không ngừng, rốt cuộc vào nửa năm trước, khi chuyến bay của hắn suýt chút nữa xảy ra tai nạn, Yến Niệm Niệm bỗng nhiên ý thức được cần phải quý trọng người trước mắt, vì thế, cô ta cũng chấp nhận lời cầu hôn của Thẩm Hành. Bọn họ kết hôn, cái giá phải trả là Hạ gia đuổi Yến Niệm Niệm ra khỏi nhà từ đó.



Mà Thẩm gia... Việc làm ăn của Thẩm gia hiện tại đã gặp rất nhiều gian nan.



Lúc vừa nghe nói mình đã hôn mê 6 năm, Phong Quang không khỏi ngẩn người, cô chỉ cho rằng mình hôn mê mười ngày nửa tháng, lại không nghĩ rằng đã suốt 6 năm.



6 năm, hơn hai ngàn ngày đêm, những thứ có thể thay đổi thật sự quá nhiều.



Sau khi lấy lại tinh thần, Phong Quang chỉ cười một tiếng, “Lễ kết hôn của các người tôi không kịp tham gia. Chờ tôi xuất viện, tôi sẽ tặng quà sau nhé.”



“Chị...” Yến Niệm Niệm túm chặt quần áo mình, lại không biết phải mở miệng từ đâu. Lúc này, cô ta có nói nhiều đến đâu cũng cảm thấy không đủ.



Lục Sâm xem náo nhiệt mà hỏi một câu: “Phong Quang hiện tại cảm thấy thế nào? Nếu như thân thể không khoẻ, em có thể nói ra.”



“Không sao hết, thân thể tôi rất ổn.” Phong Quang khẽ nhếch khóe miệng, nhưng trong giọng nói không có nửa phần ý cười, “Ít nhất, tôi có thể bảo đảm tôi sẽ không ngủ tiếp thêm 6 năm.”



Đây là một câu bảo đảm tràn đầy ý vị châm chọc.



Ở trong đây, e là cũng chỉ có Lục Sâm nghe xong mà cảm thấy lòng mình được an ủi.



Yến Niệm Niệm rũ mắt, cô đơn nghĩ, Phong Quang trách cô ta cũng là đương nhiên. Nếu cô ta là Phong Quang thì trong lòng ít nhiều gì cũng sẽ cảm thấy không thoải mái.



Thẩm Hành nhìn Lục Sâm, lại chuyển mắt về phía Phong Quang, “Hạ Phong Quang, kỳ thật chuyện chúng ta làm cũng không khác gì nhau cả.”



Chuyện gì?



Đương nhiên là chuyện bọn họ từ bỏ hôn ước.



Phong Quang nghe không hiểu, mắt Lục Sâm đã lạnh xuống.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom