• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Hot Truyện Nhật ký cua trai của nữ phụ 2023

  • nhat-ky-cua-trai-cua-nu-phu-1329

Chương 1329: Cua đổ ảnh đế hết thời (14)




*Chương có nội dung hình ảnh
Xem ảnh 1
78054.png

Xem ảnh 2
78054_2.png
Phong Quang dùng lý do muốn mở rộng tầm mắt mà năn nỉ cha cô dẫn cô theo. Đi cùng còn có nam nhân tuấn dật phi phàm đứng phía trước đội quân kia, đó chính là Đoan Mộc Huyến, Tứ hoàng tử đương triều, cũng chính là nam chính đại nhân, hắn chỉ nói tới để giúp Thừa tướng, nhưng trên thực tế là vì quan tâm đến Kiều Linh đang bị Hắc Phong Trại bắt làm con tin.



Kiều Linh bị người của Hắc Phong Trại bắt được cũng là do cô ta tự tìm đường chết. Cô ta mặc nam trang lượn lờ ở thanh lâu, liền bị Nhị đương gia* của Hắc Phong Trại coi trọng, Nhị đương gia này kẻ yêu thích nam sắc, dưới tình huống không rõ liền tưởng nhầm Kiều Linh là một thiếu niên đẹp đẽ mà trói về. Khi biết Kiều Linh là nữ, lại biết cô ta là biểu tiểu thư phủ Thừa tướng, hắn đã thay đổi quyết định giết cô ta mà giữ cô ta lại, vì sẽ có tác dụng lớn hơn.



(*) Nhị đương gia: Thủ lĩnh đứng thứ hai của sơn tặc.



Hiện giờ Hạ Triều bao vây tiễu trừ Hắc Phong Trại, tác dụng này liền thể hiện ra.



Mặt trời chói chang khiến lòng người phiền muộn, tiểu nha hoàn bên cạnh khuyên nhủ: “Tiểu thư, hay người xuống núi đi thôi.”



“Không được.” Phong Quang quyết đoán cự tuyệt, “Thật vất vả mới tới được đây, ta không thể dễ dàng rời đi như vậy.”



Tiểu nha hoàn nhìn về phía Đoan Mộc Huyến, nghĩ thầm tiểu thư đúng là si tình, vì nhìn Vương gia mà có thể chịu đựng trời nắng to như vậy.



Nàng ta đã hiểu sai hoàn toàn!



Phong Quang chỉ nghĩ đến việc làm thế nào cô mới có thể tiếp cận Mạc Khanh, bất kể nghĩ thế nào, hắn là cướp, mà cô là tiểu thư nhà quan, con đường cua đổ này gian nan dữ dội cỡ nào?



Đúng vào lúc này, người hai phe đàm phán thất bại, Hạ Triều vung tay lên, một loạt đại pháo được kéo đến, nghe nói loại vũ khi uy lực mạnh mẽ này do một người tên là Tiêu Sái Ca phát minh, kỳ thật vị Tiêu Sái Ca này chính là Kiều Linh.



Thấy Hạ Triều bày đại pháo ra, người đối diện liền cười lạnh một tiếng, cũng vung tay lên, thủ hạ của hắn liền áp giải một cô nương dung mạo cực kỳ xinh đẹp tới, nam nhân cười nói: “Hạ Thừa tướng, ngươi không ngại thì nhìn xem đây là ai?”



Hạ Triều hơi kinh ngạc, “Kiều Linh, sao cháu lại ở chỗ này?”



“Cháu...” Kiều Linh không trả lời được, vẻ mặt cực kỳ xấu hổ.



“Hạ Thừa tướng, ngươi nỡ để cháu gái ngoại của ngươi chết cùng chúng ta hả?” Nam nhân đang nói chuyện chính là Phó Hạng, lãnh đạo phó của trại Hắc Phong.



Hạ Triều chẳng qua chỉ trầm ngâm một giây, “Kiều Linh, tuy cháu là con gái của muội muội ta, nhưng vì sự yên ổn của bá tánh núi Hắc Phong, hôm nay ta chỉ có thể nhịn đau mà hạ quyết định.”



Phó Hạng kinh sợ, “Này, Hạ lão nhân, đây chính là cháu gái của ngươi đó, ngươi từ bỏ được sao?”



Hạ Triều còn chưa trả lời, Đoan Mộc Huyến bên cạnh đã không nhịn được mà nói: “Thả Kiều Linh ra, nếu không bổn vương nhất định sẽ không tha cho Hắc Phong Trại.”



Kiều Linh nhìn Đoan Mộc Huyến, vẻ mặt hơi động, Đoan Mộc Huyến lại dùng ánh mắt trấn an cô ta, để cô ta không phải sợ hãi.



Biểu hiện của Đoan Mộc Huyến quá rõ ràng, Hạ Triều nheo mắt lại nhìn về phía hắn, Đoan Mộc Huyến chính là vị hôn phu của con gái ông.



Phó Hạng không ngờ cậu của Kiều Linh không coi trọng tính mạng cô ta như thế, mà Vương gia này lại rất coi trọng. Hắn mỉm cười, nói: “Được nha, ta có thể thả nàng, nhưng trước hết ngươi phải cho người của các ngươi lui lại.”



“Không thể!”



“Được!”



Người nói trước là Hạ Triều, người sau dĩ nhiên là Đoan Mộc Huyến.



Hạ Triều lạnh giọng nói với Đoan Mộc Huyến: “Vương gia, ngài rốt cuộc có ý gì?”



“Kiều Linh không thể chết được.” Đoan Mộc Huyến không sợ uy nghiêm của Hạ Triều, thể hiện khí thế nam chính rất thuần thục.



Bên kia, Phong Quang xem diễn rất nghiêm túc, cô vuốt cằm nghĩ một chút, mình nói thế nào cũng là nữ số hai nha, hình như nếu không tham gia vào cốt truyện cũng khó mà nói nổi, nên cô liền hiên ngang lẫm liệt bước tới, hết sức khí phách mà đẩy Đoan Mộc Huyến ra, nói với Phó Hạng: “Phó thủ lĩnh, ngươi có bắt Kiều Linh cũng chỉ uy hiếp được một mình Đoan Mộc Huyến mà thôi, hiện giờ binh quyền nằm trên tay cha ta, ngươi cảm thấy dùng Kiều Linh uy hiếp chúng ta có ích lợi gì à?”



“Ái chà, hẳn ngươi chính là tiểu thư phủ Thừa tướng.” Phó Hạng cười hì hì nói: “Thế nào, thấy vị hôn phu của ngươi lo cho nữ nhân khác như vậy, hẳn ngươi ước gì nàng ta nhanh chóng chết đi?”



Phong Quang làm lơ ánh mắt lạnh băng của Đoan Mộc Huyến, cô vỗ ngực mình, nói dõng dạc: “Có bản lĩnh thì ngươi thả Kiều Linh ra, để ta làm con tin thay thế, cha ta nhất định không nỡ để ta chết đâu!”



Lời nói không khó hiểu này khiến đầu óc mọi người phản ứng không kịp.



Sau một lúc lâu, Hạ Triều đập một cái lên đầu con gái mình, “Hạ Phong Quang, hôm nay con trúng gió gì vậy!?”



 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom