Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 198: Công trình dưới đất
“Gì cơ? Cô là giám... giám đốc Lăng ư?”
Não heo của người phụ nữ kia lúc này mới khôi phục lại, kinh hãi lắp bắp nói.
Theo thông thường, việc nên làm trong tình huống này là xin lỗi cầu xin tha thứ.
Nhưng tư duy của người kỳ quặc là điều mà người bình thường không thể hiểu được.
“Ôi, thì ra cô là giám đốc Lăng, chào cô, tôi là vợ Cao Đồ, chắc cô biết năng lực của Cao Đồ nhà tôi nhỉ. Ngân hàng Kim Kỳ này thiếu anh ấy thì làm ăn không nổi đâu”.
“Biết bao nhiêu ngân hàng nước ngoài ra giá gấp mười mời Cao Đồ nhà tôi đến làm tổng giám đốc đấy. Nhưng cô yên tâm, tôi nhất định sẽ không để Cao Đồ đổi nơi làm việc đâu”.
“Nghe nói bây giờ anh ấy sắp được thăng lên chức phó giám đốc rồi, đây chắc chắn là tin tức tốt với cô, sau này cô cứ giao mọi việc cho anh ấy giải quyết, để anh ấy một mình làm”.
“Sau đó hai chị em ta có thể ăn uống, đi spa làm đẹp mỗi ngày, như vậy vui vẻ biết bao!”
Những lời nói chết người của người phụ nữ trang điểm đậm khiến Cao Đồ đứng bên cạnh ngơ ngác, cảm giác như sét đánh trúng đầu, nhất thời không nói nên lời.
Chỉ số thiểu năng của người phụ nữ này đã vượt qua sự dự đoán của mọi người, sau khi trơ trẽn bắt quàng làm họ với Lăng Vi, cô ta quay đầu lại chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, hằn học nói: “Em Lăng Vi, tên khốn kiếp này lúc nãy đã đánh chị đấy!”
“Chị đang định tìm anh ta, không ngờ anh ta lại tự chui vào lưới, chủ động chạy đến chỗ chị em mình để thú tội, đúng là đồ ngốc, ha ha ha!”
“Em gái à, em mau gọi người ném anh ta ra ngoài đi, với thân phận hiện giờ của em, đánh chết hắn chắc cũng không có vấn đề gì nhỉ!”
Người phụ nữ chỉ ba hoa khoác lác mà hoàn toàn không để ý đến biểu hiện của Lăng Vi và Cao Đồ.
“Đồ chó điên, bây giờ đã biết sự lợi hại của tôi chưa! Anh muốn chủ động rời khỏi đây hay là muốn tôi gọi người giúp anh đây?”
Người phụ nữ một tay chống nạnh, một tay chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, trông vô cùng khí thế.
“Đồ đàn bà chó điên này, câm miệng lại cho tôi!”
Lúc này, Cao Đồ mới hoàn hồn lại, điên cuồng cầm ghế đập vào đầu người phụ nữ.
“Anh điên rồi, anh dám đánh tôi, có tin bà đây ly hôn với anh không?”
Người phụ nữ bị đánh ngã trên mặt đất, đầu chảy rất nhiều máu, nhưng miệng lưỡi vẫn vô cùng cứng rắn.
“Ly hôn sao? Ha ha ha!”
Cao Đồ điên cuồng cười ha hả: “Chủ ý này không tồi, ly hôn đi, tôi đã chịu đựng con chó điên như cô đủ rồi!”
“Hôm nay nhất định phải ly hôn, đi, đi ly hôn luôn!”
Người phụ nữ chợt hoảng sợ, chồng của cô ta từ trước đến nay luôn rụt rè yếu ớt, không dám nói lại cô ta.
Nhưng sao đột nhiên hôm nay lại trở nên cứng rắn vậy?
Nói đến chuyện ly hôn, mặc dù cô ta thường dùng thứ này để đe dọa Cao Đồ, nhưng nếu thật sự đi đến bước đó thì cô ta thật sự sẽ hoảng loạn hơn ai hết!
Cô ta không có học thức, cũng không có lai lịch đặc biệt, lại ham ăn lười làm, nếu không có Cao Đồ thì cô ta đã chết đói từ lâu rồi.
“Chồng à, em nói đùa thôi, sao em nỡ ly hôn với anh chứ! Được rồi, em không quấy phá nữa là được chứ gì, đi, chúng ta về nhà đi, em nấu mì cho anh ăn”.
Người phụ nữ nở nụ cười dịu dàng nói.
“Ăn cái con khỉ!”
Cao Đồ vốn hiền lành thật thà, lúc này cũng không chịu đựng nổi nữa, đấm đá mạnh vào người phụ nữ, sau đó lôi cô ta về phía cửa thang máy.
“Chồng à em sai rồi, xin anh đừng ly hôn với em, cầu xin anh!”
Người phụ nữ hết lòng van xin, nhưng đổi lại chỉ nhận được những cú đấm đá dã man hơn, sau đó tiếp tục bị Cao Đồ lôi vào thang máy.
Người phụ nữ khiến cả nhà hàng trở nên rối loạn, Lăng Vi cũng bối rối không biết phải nói gì, chỉ run rẩy đứng sang một bên.
Còn Diệp Vĩnh Khang từ đầu đến cuối không thèm để ý đến bọn họ, gắp đồ ăn màu xanh vào đĩa Diệp Tiểu Trân, cười nói: “Con ăn món này đi, ngon lắm”.
“Tiểu Trân, cô lúc nãy hung dữ như vậy, sao nhìn con không sợ chút nào thế?”
Lúc người phụ nữ kia nổi điên lên, Tiểu Trân bình tĩnh đến lạ thường, như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ăn uống, thậm chí còn không thèm liếc nhìn.
“Có bố ở bên cạnh, con không sợ gì hết, mẹ nói bố là anh hùng mạnh mẽ nhất thế giới!”
Diệp Tiểu Trân lấy khăn lau miệng, trả lời: “Bố là anh hùng, còn con là con gái bố, Tiểu Trân nhất định phải dũng cảm mới được!”
“Ha ha ha, có chí khí lắm, không hổ danh làm con gái bố!”
Diệp Vĩnh Khang cười lớn, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Lúc anh mới trở về, Diệp Tiểu Trân vẫn là một cô bé yếu đuối, nhưng bây giờ cuối cùng cô bé cũng đã có được tự tin và dũng khí rồi.
“Tiểu Trân, con ăn no chưa? Ăn no rồi thì qua bên kia chơi đi, bố có chuyện cần nói với cô kia”.
Diệp Vĩnh Khang lấy điện thoại ra đưa cho Diệp Tiểu Trân, nhưng Diệp Tiểu Trân xua tay nói: “Không cần đâu ạ, mẹ nói con bớt chơi điện thoại và phải tập thể dục nhiều hơn”.
“Được, nhưng đừng xuống lầu nhé!”
“Con biết rồi ạ!”
Diệp Tiểu Trân đáp lại, sau đó tung tăng đi về phía cửa.
Lăng Vi ra hiệu cho hai vệ sĩ, hai vệ sĩ kia nhanh chóng đi theo cô bé.
Diệp Vĩnh Khang rút điếu thuốc ra, châm lửa hút, nhẹ giọng nói: “Ngồi xuống đi, mang giày cao gót cô không mệt sao?”
“Cảm ơn sếp Diệp, chuyện lúc nãy...”
Lăng Vi đang định xin lỗi chuyện vừa rồi thì Diệp Vĩnh Khang đã xua tay nói: “Tôi không nhỏ nhen vậy đâu, chuyện vừa rồi là do người phụ nữ kia không hiểu chuyện, Cao Đồ là nhân tài giỏi, hy vọng chuyện này không ảnh hưởng đến ông ấy”.
“Cảm ơn sếp Diệp”.
Lăng Vi vội vàng gật đầu, đây chính là những gì cô ấy nghĩ, Cao Đồ là một nhân tài, nếu bị liên lụy vì người phụ nữ kia thì thật đáng tiếc.
“Khi còn nhỏ, nhà Cao Đồ rất nghèo, là con trai nên bố mẹ đã bắt ông ấy đến nhà người ta ở rể”.
“Sau này, bằng chính sự nỗ lực chăm chỉ của mình, ông ấy đã vừa học vừa làm, từng bước tiến xa như ngày hôm nay”.
“Ông ấy chưa ly hôn với người phụ nữ kia cũng là vì nể tình ân nghĩa của bố mẹ, nhưng tôi nghĩ lần này ông ấy không chịu đựng nổi nữa rồi”.
Lăng Vi mô tả khái quát về chuyện của Cao Đồ, sau đó lấy ra một chiếc máy tính bảng, mở bản vẽ xây dựng ba chiều, đưa cho Diệp Vĩnh Khang: “Sếp Diệp, chuyện anh bảo tôi làm đang tiến triển rất thuận lợi, nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra thì sẽ hoàn thành trong tháng này”.
Diệp Vĩnh Khang cầm máy tính bảng, xem bản vẽ một hồi rồi hài lòng gật đầu: “Làm tốt lắm, công tác bảo mật thế nào?”
Lăng Vi trả lời: “Ngoại trừ anh và tôi, không có người thứ ba biết đến chuyện này, đội xây dựng bên trong đều là đội xây dựng cao cấp được thuê từ nơi khác”.
“Bọn họ đã kí các bản thỏa thuận bảo mật nghiêm ngặt, vả lại tôi cũng đã thuê tổng cộng ba mươi sáu công ty xây dựng khác nhau”.
“Ba sáu công ty này chịu trách nhiệm độc lập về việc xây dựng các khu vực khác nhau, vì vậy chính bọn họ cũng không biết tổng thể tòa nhà sẽ như thế nào”.
Diệp Vĩnh Khang gật đầu hài lòng, Lăng Vi quả thực là nhân tài có đầu óc và năng lực, chính vì vậy mà ngay từ đầu, Diệp Vĩnh Khang đã giao lại dự án này cho cô ấy xử lý.
“Sếp Diệp, tôi vô cùng tò mò, đây là công trình ngầm lớn nhất mà tôi từng thấy”.
“Toàn bộ biến trúc ở dưới lòng đất mười mét, diện tích bằng hơn năm mươi sân bóng đá”.
“Hơn nữa còn có rất nhiều kết cấu kỳ lạ, không giống trung tâm mua sắm, cũng chẳng phải nhà kho. Tôi rất muốn biết công trình vĩ đại dưới lòng đấy này dùng để làm gì?”
Lăng Vi nói xong, đột nhiên thấy Diệp Vĩnh khang đang chăm chú nhìn mình, chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng nói: “Xin lỗi sếp Diệp, tôi không nhịn được nên đã hỏi câu không nên hỏi, xin anh hãy bỏ qua cho tôi!”
Não heo của người phụ nữ kia lúc này mới khôi phục lại, kinh hãi lắp bắp nói.
Theo thông thường, việc nên làm trong tình huống này là xin lỗi cầu xin tha thứ.
Nhưng tư duy của người kỳ quặc là điều mà người bình thường không thể hiểu được.
“Ôi, thì ra cô là giám đốc Lăng, chào cô, tôi là vợ Cao Đồ, chắc cô biết năng lực của Cao Đồ nhà tôi nhỉ. Ngân hàng Kim Kỳ này thiếu anh ấy thì làm ăn không nổi đâu”.
“Biết bao nhiêu ngân hàng nước ngoài ra giá gấp mười mời Cao Đồ nhà tôi đến làm tổng giám đốc đấy. Nhưng cô yên tâm, tôi nhất định sẽ không để Cao Đồ đổi nơi làm việc đâu”.
“Nghe nói bây giờ anh ấy sắp được thăng lên chức phó giám đốc rồi, đây chắc chắn là tin tức tốt với cô, sau này cô cứ giao mọi việc cho anh ấy giải quyết, để anh ấy một mình làm”.
“Sau đó hai chị em ta có thể ăn uống, đi spa làm đẹp mỗi ngày, như vậy vui vẻ biết bao!”
Những lời nói chết người của người phụ nữ trang điểm đậm khiến Cao Đồ đứng bên cạnh ngơ ngác, cảm giác như sét đánh trúng đầu, nhất thời không nói nên lời.
Chỉ số thiểu năng của người phụ nữ này đã vượt qua sự dự đoán của mọi người, sau khi trơ trẽn bắt quàng làm họ với Lăng Vi, cô ta quay đầu lại chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, hằn học nói: “Em Lăng Vi, tên khốn kiếp này lúc nãy đã đánh chị đấy!”
“Chị đang định tìm anh ta, không ngờ anh ta lại tự chui vào lưới, chủ động chạy đến chỗ chị em mình để thú tội, đúng là đồ ngốc, ha ha ha!”
“Em gái à, em mau gọi người ném anh ta ra ngoài đi, với thân phận hiện giờ của em, đánh chết hắn chắc cũng không có vấn đề gì nhỉ!”
Người phụ nữ chỉ ba hoa khoác lác mà hoàn toàn không để ý đến biểu hiện của Lăng Vi và Cao Đồ.
“Đồ chó điên, bây giờ đã biết sự lợi hại của tôi chưa! Anh muốn chủ động rời khỏi đây hay là muốn tôi gọi người giúp anh đây?”
Người phụ nữ một tay chống nạnh, một tay chỉ vào Diệp Vĩnh Khang, trông vô cùng khí thế.
“Đồ đàn bà chó điên này, câm miệng lại cho tôi!”
Lúc này, Cao Đồ mới hoàn hồn lại, điên cuồng cầm ghế đập vào đầu người phụ nữ.
“Anh điên rồi, anh dám đánh tôi, có tin bà đây ly hôn với anh không?”
Người phụ nữ bị đánh ngã trên mặt đất, đầu chảy rất nhiều máu, nhưng miệng lưỡi vẫn vô cùng cứng rắn.
“Ly hôn sao? Ha ha ha!”
Cao Đồ điên cuồng cười ha hả: “Chủ ý này không tồi, ly hôn đi, tôi đã chịu đựng con chó điên như cô đủ rồi!”
“Hôm nay nhất định phải ly hôn, đi, đi ly hôn luôn!”
Người phụ nữ chợt hoảng sợ, chồng của cô ta từ trước đến nay luôn rụt rè yếu ớt, không dám nói lại cô ta.
Nhưng sao đột nhiên hôm nay lại trở nên cứng rắn vậy?
Nói đến chuyện ly hôn, mặc dù cô ta thường dùng thứ này để đe dọa Cao Đồ, nhưng nếu thật sự đi đến bước đó thì cô ta thật sự sẽ hoảng loạn hơn ai hết!
Cô ta không có học thức, cũng không có lai lịch đặc biệt, lại ham ăn lười làm, nếu không có Cao Đồ thì cô ta đã chết đói từ lâu rồi.
“Chồng à, em nói đùa thôi, sao em nỡ ly hôn với anh chứ! Được rồi, em không quấy phá nữa là được chứ gì, đi, chúng ta về nhà đi, em nấu mì cho anh ăn”.
Người phụ nữ nở nụ cười dịu dàng nói.
“Ăn cái con khỉ!”
Cao Đồ vốn hiền lành thật thà, lúc này cũng không chịu đựng nổi nữa, đấm đá mạnh vào người phụ nữ, sau đó lôi cô ta về phía cửa thang máy.
“Chồng à em sai rồi, xin anh đừng ly hôn với em, cầu xin anh!”
Người phụ nữ hết lòng van xin, nhưng đổi lại chỉ nhận được những cú đấm đá dã man hơn, sau đó tiếp tục bị Cao Đồ lôi vào thang máy.
Người phụ nữ khiến cả nhà hàng trở nên rối loạn, Lăng Vi cũng bối rối không biết phải nói gì, chỉ run rẩy đứng sang một bên.
Còn Diệp Vĩnh Khang từ đầu đến cuối không thèm để ý đến bọn họ, gắp đồ ăn màu xanh vào đĩa Diệp Tiểu Trân, cười nói: “Con ăn món này đi, ngon lắm”.
“Tiểu Trân, cô lúc nãy hung dữ như vậy, sao nhìn con không sợ chút nào thế?”
Lúc người phụ nữ kia nổi điên lên, Tiểu Trân bình tĩnh đến lạ thường, như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ăn uống, thậm chí còn không thèm liếc nhìn.
“Có bố ở bên cạnh, con không sợ gì hết, mẹ nói bố là anh hùng mạnh mẽ nhất thế giới!”
Diệp Tiểu Trân lấy khăn lau miệng, trả lời: “Bố là anh hùng, còn con là con gái bố, Tiểu Trân nhất định phải dũng cảm mới được!”
“Ha ha ha, có chí khí lắm, không hổ danh làm con gái bố!”
Diệp Vĩnh Khang cười lớn, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Lúc anh mới trở về, Diệp Tiểu Trân vẫn là một cô bé yếu đuối, nhưng bây giờ cuối cùng cô bé cũng đã có được tự tin và dũng khí rồi.
“Tiểu Trân, con ăn no chưa? Ăn no rồi thì qua bên kia chơi đi, bố có chuyện cần nói với cô kia”.
Diệp Vĩnh Khang lấy điện thoại ra đưa cho Diệp Tiểu Trân, nhưng Diệp Tiểu Trân xua tay nói: “Không cần đâu ạ, mẹ nói con bớt chơi điện thoại và phải tập thể dục nhiều hơn”.
“Được, nhưng đừng xuống lầu nhé!”
“Con biết rồi ạ!”
Diệp Tiểu Trân đáp lại, sau đó tung tăng đi về phía cửa.
Lăng Vi ra hiệu cho hai vệ sĩ, hai vệ sĩ kia nhanh chóng đi theo cô bé.
Diệp Vĩnh Khang rút điếu thuốc ra, châm lửa hút, nhẹ giọng nói: “Ngồi xuống đi, mang giày cao gót cô không mệt sao?”
“Cảm ơn sếp Diệp, chuyện lúc nãy...”
Lăng Vi đang định xin lỗi chuyện vừa rồi thì Diệp Vĩnh Khang đã xua tay nói: “Tôi không nhỏ nhen vậy đâu, chuyện vừa rồi là do người phụ nữ kia không hiểu chuyện, Cao Đồ là nhân tài giỏi, hy vọng chuyện này không ảnh hưởng đến ông ấy”.
“Cảm ơn sếp Diệp”.
Lăng Vi vội vàng gật đầu, đây chính là những gì cô ấy nghĩ, Cao Đồ là một nhân tài, nếu bị liên lụy vì người phụ nữ kia thì thật đáng tiếc.
“Khi còn nhỏ, nhà Cao Đồ rất nghèo, là con trai nên bố mẹ đã bắt ông ấy đến nhà người ta ở rể”.
“Sau này, bằng chính sự nỗ lực chăm chỉ của mình, ông ấy đã vừa học vừa làm, từng bước tiến xa như ngày hôm nay”.
“Ông ấy chưa ly hôn với người phụ nữ kia cũng là vì nể tình ân nghĩa của bố mẹ, nhưng tôi nghĩ lần này ông ấy không chịu đựng nổi nữa rồi”.
Lăng Vi mô tả khái quát về chuyện của Cao Đồ, sau đó lấy ra một chiếc máy tính bảng, mở bản vẽ xây dựng ba chiều, đưa cho Diệp Vĩnh Khang: “Sếp Diệp, chuyện anh bảo tôi làm đang tiến triển rất thuận lợi, nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra thì sẽ hoàn thành trong tháng này”.
Diệp Vĩnh Khang cầm máy tính bảng, xem bản vẽ một hồi rồi hài lòng gật đầu: “Làm tốt lắm, công tác bảo mật thế nào?”
Lăng Vi trả lời: “Ngoại trừ anh và tôi, không có người thứ ba biết đến chuyện này, đội xây dựng bên trong đều là đội xây dựng cao cấp được thuê từ nơi khác”.
“Bọn họ đã kí các bản thỏa thuận bảo mật nghiêm ngặt, vả lại tôi cũng đã thuê tổng cộng ba mươi sáu công ty xây dựng khác nhau”.
“Ba sáu công ty này chịu trách nhiệm độc lập về việc xây dựng các khu vực khác nhau, vì vậy chính bọn họ cũng không biết tổng thể tòa nhà sẽ như thế nào”.
Diệp Vĩnh Khang gật đầu hài lòng, Lăng Vi quả thực là nhân tài có đầu óc và năng lực, chính vì vậy mà ngay từ đầu, Diệp Vĩnh Khang đã giao lại dự án này cho cô ấy xử lý.
“Sếp Diệp, tôi vô cùng tò mò, đây là công trình ngầm lớn nhất mà tôi từng thấy”.
“Toàn bộ biến trúc ở dưới lòng đất mười mét, diện tích bằng hơn năm mươi sân bóng đá”.
“Hơn nữa còn có rất nhiều kết cấu kỳ lạ, không giống trung tâm mua sắm, cũng chẳng phải nhà kho. Tôi rất muốn biết công trình vĩ đại dưới lòng đấy này dùng để làm gì?”
Lăng Vi nói xong, đột nhiên thấy Diệp Vĩnh khang đang chăm chú nhìn mình, chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng nói: “Xin lỗi sếp Diệp, tôi không nhịn được nên đã hỏi câu không nên hỏi, xin anh hãy bỏ qua cho tôi!”
Bình luận facebook