• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 193: Cô gái lái chiếc BMW

Lý Vân Phi sửng sốt đứng đực tại chỗ, không biết trả lời như thế nào, một lúc sau đột nhiên hét lên: "Tôi coi mệnh lệnh là bổn phận. Chỉ cần là mệnh lệnh của quân tướng, tôi sẽ thực hiện vô điều kiện!"

Diệp Vĩnh Khang cười nghiền ngẫm, vươn tay vỗ nhẹ lên vai Lý Vân Phi, sau đó đi về phía cổng mà không ngoảnh lại.

Trên đường trở về, Trần Tiểu Túy ngồi ở ghế lái phụ, nhiều lần mở miệng, nhưng lại không biết nên nói cái gì, dáng vẻ muốn nói nhưng rồi lại thôi.

"Cô sốc khi biết thân phận của tôi à?"

Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa hỏi đùa.

Trần Tiểu Túy nhẹ gật đầu: "Nói không sốc thì là điêu, nhưng cũng không phải quá sốc".

"Ồ? Tại sao?"

Diệp Vĩnh Khang quan tâm hỏi.

Trần Tiểu Túy thở ra một hơi, quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang: "Bởi vì thân phận của anh đối với em không quan trọng, em chỉ biết lúc nguy cấp, anh đã liều mình để cứu em!"

Diệp Vĩnh Khang vươn tay nhẹ nhàng gãi gãi cằm, sau đó cho xe dừng ở một bên, quay đầu nhìn Trần Tiểu Túy: "Vậy cho nên cô coi lời tôi là gió thoảng qua tai à?"

Trần Tiểu Túy nhìn vẻ mặt của Diệp Vĩnh Khang, cảm thấy hơi bối rối: "Anh Diệp, em không hiểu anh đang nói cái gì".

Diệp Vĩnh Khang nhìn vào mắt Trần Tiểu Túy, ôn tồn nói: "Tôi có nhớ trước tôi đã từng nói với cô, về sau không được tùy tiện làm gì cho tôi nữa, cô quên rồi à?"

Trong mắt Trần Tiểu Túy thoáng hiện lên một tia hoảng sợ, nói: "Em... em không …"

"Cô nghĩ tôi là thằng ngu à?"

Diệp Vĩnh Khang đột nhiên trầm giọng nói: "Nếu như không phải cô chủ động đi tìm Đào Xuân Yến, thì làm sao cô ta có thể bắt được cô nhanh vậy được?"

"Coi như Đào Xuân Yến biết rõ mấy mối quan hệ của tôi ở Giang Bắc đi nữa, nhưng tại sao cô ta không bắt người khác mà cứ tìm đến cô?"

"Em……"

Trần Tiểu Túy nghẹn lời, vân vê góc váy bằng cả hai tay vì lo lắng, sau đó thở dài nói nhỏ: "Anh Diệp, em xin lỗi, nhưng lần này em thực sự rất lo lắng".

"Hôm nay em vô tình nghe được tin Đào Xuân Yến sẽ đối phó với anh, em đã rất cuống".

"Nhà họ Đào là một gia tộc lớn ở tỉnh lỵ, thực lực cũng không tầm thường, em đã gọi cho anh nhưng không gọi được".

"Nhà họ Trần em cũng coi như có chút ảnh hưởng ở tỉnh nên em đã liên hệ với Đào Xuân Yến thông qua mấy mối quan hệ".

"Em đến tìm cô ta để thương lượng nhưng không ngờ cô ta lại trói luôn em lại”.

"Chuyện này nằm ngoài dự liệu, anh Diệp, em thực sự xin lỗi. Sau khi cô ta trói em, em nhận ra rằng rất có thể cô ta sẽ dùng em để làm con tin gây áp lực cho anh, nhưng lúc đó đã muộn rồi".

Khi Trần Tiểu Túy nói những điều này, cô ấy luôn cúi đầu, vẻ mặt đầy tội lỗi.

Diệp Vĩnh Khang hỏi: "Lúc đó cô lấy điều kiện gì ra để trao đổi?"

Trần Tiểu Túy thì thào nói: "Em đã nói với cô ta, chỉ cần cô ta buông tha cho anh, em có thể giao toàn bộ tài sản và tiền tiết kiệm cho cô ta…"

"Trần Tiểu Túy, cô ấm đầu à?”

Diệp Vĩnh Khang đột nhiên tức giận nói: "Ban đầu thì lấy cơ thể ra đổi, giờ lại là toàn bộ tài sản, chỉ vì một người mới quen biết mấy tháng thôi à!"

"Nếu cô có bệnh về não, thì hãy đến bệnh viện khám càng sớm càng tốt đi!"

"Một mình cô đơn phương độc mã lăn lộn ở Giang Bắc suốt bao năm qua, ngày đêm vất vả dành dụm được chút gia sản này, vậy mà bây giờ nói đổi là đổi luôn à, cô bị điên à?”

"Anh Diệp, xin lỗi, thực xin lỗi, em sai rồi!"

"Đừng nói nhảm nữa, xuống xe!"

Diệp Vĩnh Khang mở cửa xe, đẩy Trần Tiểu Túy xuống, trầm giọng nói: "Trần Tiểu Túy, nghe cho kĩ đây, tôi khách khí với cô chẳng qua là do cô vẫn còn chút giá trị lợi dụng mà thôi".

"Tôi là quân tướng, cô nghĩ với thân phận của tôi mà đi kết giao với cô sao? Sau này, mẹ kiếp, đừng có tiếp tục tự mình đa tình nữa, những việc cô làm cho tôi đặc biệt lố bịch và ngây thơ đấy!"

"Hơn nữa, bây giờ cô đã chẳng còn giá trị nào cho tôi lợi dụng nữa. Tôi không liên quan gì đến cô. Từ nay về sau đừng liên lạc với tôi nữa. Coi như chưa từng quen biết cô, cho dù cô có chết trước mặt tôi thì tôi cũng chả buồn quan tâm đâu, cút!"

Nói xong, Diệp Vĩnh Khang đóng cửa xe lại ‘rầm’ một cái, sau đó đạp ga rời đi.

Trần Tiểu Túy chậm rãi ngồi xổm trên mặt đất, hai tay ôm đầu, cố gắng không để mình khóc, nhưng nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống như lũ vỡ bờ.

Bên cạnh chính là đại lộ nhộn nhịp, người đi đường nhiều như nêm cối, xe ngược xe xuôi, nhưng đối với Trần Tiểu Túy lúc này, tất cả dường như đột nhiên biến mất hết.

Thế giới của cô ấy dường như đã bị nhấn nút tạm dừng lại vậy, mọi thứ xung quanh, tất cả mọi người, đều không liên quan gì đến cô ấy.

Điều duy nhất có thể cảm nhận được là trái tim không ngừng trùng xuống, giống như không có trọng lượng.

Diệp Vĩnh Khang lái xe với vẻ mặt bình thản, trong lòng bỗng trào dâng một nỗi bực bội, rút điếu thuốc ra nhét vào miệng, dùng bật lửa bật mấy lần mà không lên.

Rầm!

Tại một ngã tư đèn giao thông, Diệp Vĩnh Khang - người đã được đào tạo lái xe đặc biệt, đã quên đạp phanh, đầu xe đâm thẳng vào chiếc BMW phía trước.

"Mù à, không nhìn thấy đèn đỏ à, có biết lái xe không vậy?"

Chủ nhân chiếc BMW là một cô gái ăn mặc sành điệu, trông như mười tám, mười chín tuổi, cô ấy nhảy ra khỏi xe và hét lớn qua kính ô tô.

"Này, tôi nói anh đấy, kéo cửa xe xuống cho tôi!"

Cô gái lái chiếc BMW đập cửa kính ô tô tức giận nói: "Làm sai thì phải chịu trách nhiệm, anh nghĩ không lộ mặt mà xong à? Tôi không nói là sẽ bắt anh bồi thường. Nhanh lên, kéo cửa xuống, không kéo xuống tôi đập vỡ cửa kính đấy!"

Nhưng cửa xe vẫn không di chuyển.

Cô gái lái chiếc BMW tức giận, lấy trong cốp xe ra một cái xẻng công nghiệp, tức giận nói: "Bà đây đùa với anh đấy à, tôi đếm đến ba, nếu anh còn không mở…"

Nói được nửa chừng, cửa kính xe đột nhiên từ từ hạ xuống.

"Tôi nói anh đấy, đúng thật là, tôi đâu bắt anh bồi thường đâu, chỉ muốn nhắc nhở anh về sau lái xe cho cẩn thận…"

Cô gái lái chiếc BMW nói được nửa chừng chợt sững sờ.

Cô ấy nhìn thấy khuôn mặt của một người đàn ông, khuôn mặt này rất bình thường, không có gì nổi trội.

Nhưng đôi mắt ấy lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, làm sao diễn tả được loại ánh mắt đầy bi ai này đây?

Nhìn đôi mắt này, trong đầu chợt hiện lên một hình ảnh, một cái sân đổ nát đầy bụi, có một cây ngô đồng khô héo, bị gió thổi qua, lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống.

"Anh cần giúp đỡ không?"

Giọng nói của cô gái lái chiếc BMW rất cẩn thận, tựa hồ cảm thấy người đàn ông trước mặt lúc này cực kỳ mỏng manh, chỉ cần chạm nhẹ vào là có thể tan thành trăm mảnh.

"Cô có thể nói cho tôi biết, lúc buồn thì làm gì mới có thể bớt buồn không?"

Diệp Vĩnh Khang chậm rãi nói, trong giọng nói khàn khàn toát ra sự hoang tàn.

"Cái này……"

Cô gái lái chiếc BMW nhất thời không biết trả lời câu hỏi kỳ lạ này như thế nào.

"Nói tôi nghe đi mà?"

Diệp Vĩnh Khang lại lên tiếng, trong mắt hiện lên khát vọng cùng khẩn cầu.

Nhìn dáng vẻ này, cô gái lái chiếc BMW chỉ cảm thấy trái tim như bị thứ gì đó đâm mạnh, trong lòng càng có nguyện vọng che chở cho người đàn ông này.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom