• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 189: Không nên chạm vào giới hạn cuối cùng

Hạ Chí Tài vừa dứt lời, đột nhiên đưa tay ra siết chặt lấy cánh tay đang cầm lựu đạn của Hạ Tuyết Cầm nhanh như chớp.

"Lão già chết tiệt, ông dám lừa tôi!"

Hạ Tuyết Cầm hét toáng lên, gắng sức vùng vẫy, nhưng dù sao cô ta cũng chỉ là đàn bà con gái, tay bị Hạ Chí Tài nắm chặt, không động đậy được chút nào.

Cảnh tượng đột ngột này khiến Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc đồng thời sững sờ.

Sau khi phản ứng lại, Diệp Vĩnh Khang lập tức sải bước nhảy lên cầu thang.

"Hạ Chí Tài, ông bị điên rồi đúng không? Ông đã quên bọn chúng đã hại nhà họ Hạ của chúng ta như thế nào rồi hả?"

Hạ Tuyết Cầm tức giận gầm lên.

Hạ Chí Tài lại thở dài nói: "Tuyết Cầm, không phải người khác hại chúng ta, mà là chính chúng ta đã tự hại mình!"

Nói xong, lão quay đầu cười nói với Hạ Huyền Trúc: “Huyền Trúc, ông nội có lỗi với cháu, mong cháu đừng hận ông nội và phải sống thật tốt!"

Dứt lời, Hạ Chí Tài đột nhiên nắm lấy tay Hạ Tuyết Cầm nhún người nhảy về phía bể bơi ở dưới tầng.

"Bùm" một tiếng nổ lớn, nước trong bể bơi bắn tung tóe lên cao, hòa lẫn với màu máu đỏ tươi, giống như một bông hoa đang nở rộ kiều diễm.

Diệp Vĩnh Khang cũng đồng thời xông tới bên cạnh Diệp Tiểu Trân.

Điều vui mừng duy nhất là Hạ Tuyết Cầm vừa nãy không chỉ bịt miệng và mắt của Diệp Tiểu Trân lại mà còn dùng bông nhét vào hai lỗ tai Diệp Tiểu Trân.

Do đó Diệp Tiểu Trân không hề biết vừa nãy đã chuyện gì xảy ra, như vậy ít nhất sẽ không để lại bóng ma trong lòng cô bé.

"Bố!"

Diệp Tiểu Trân lao vào lòng Diệp Vĩnh Khang, nước mắt không ngừng chảy dài.

"Tiểu Trân ngoan, không sao rồi, có bố ở đây!"

Diệp Vĩnh Khang ôm chặt con gái vào lòng, nước mắt không kiềm chế được mà trào ra, không ai có thể hiểu được cảm xúc của anh và Hạ Huyền Trúc lúc này.

Một tay Diệp Vĩnh Khang ôm lấy Diệp Tiểu Trân, một tay nắm lấy tay Hạ Huyền Trúc, vì không muốn để con lưu lại ám ảnh tâm lý, Hạ Huyền Trúc cố nặn ra một nụ cười: "Tiểu Trân, vừa nãy cô chỉ chơi trò chơi với con thôi, trò chơi này có vui không con?"

Tiểu Trân nước mắt rưng rưng nói: "Không vui chút nào, Tiểu Trân sẽ không bao giờ chơi trò chơi như vậy nữa”.

"Được rồi, sau này không bao giờ chơi nữa!"

Khi bước đến cửa nhà kho, Hạ Huyền Trúc đột nhiên nghĩ tới điều gì đó.

"Tiểu Trân, con xuống đây, lạy ông cố với mẹ”.

Hạ Huyền Trúc kéo Diệp Tiểu Trân quỳ trên mặt đất, nhẹ dập đầu ba cái về phía bể nước màu đỏ tươi còn đang gợn sóng.

"Mẹ ơi, ông cố đâu, sao con lại phải lạy ông cố ạ?"

Diệp Tiểu Trân tò mò hỏi.

Hạ Huyền Trúc mỉm cười giải thích: "Ông cố đang ở một nơi không nhìn thấy được. Hôm nay là một sinh nhật khác của ông ấy”.

"Một ngày sinh nhật khác sao?"

Diệp Tiểu Trân lộ ra vẻ nghi ngờ.

Hạ Huyền Trúc cúi người xuống, nhẹ nhàng bế lấy Diệp Tiểu Trân, mỉm cười nói: "Đúng rồi, là một ngày sinh nhật khác, đợi khi nào Tiểu Trân lớn lên sẽ hiểu”.

Trên đường trở về, để che giấu Diệp Tiểu Trân, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc đã cố tỏ ra rất thoải mái, còn hát một bài hát thiếu nhi cùng Diệp Tiểu Trân.

Diệp Tiểu Trân ngây thơ không nhận ra có gì bất thường, sau khi trở về nhà, được hai vợ chồng an ủi, cô bé vui vẻ ôm gối đầu gấu chìm vào mộng đẹp.

"Huyền Trúc, em trông Tiểu Trân, anh đi ra ngoài một chuyến”.

Diệp Vĩnh Khang chậm rãi đứng lên.

"Vĩnh Khang!"

Hạ Huyền Trúc nhanh chóng nắm lấy tay Diệp Vĩnh Khang, khẩn cầu nói: "Vĩnh Khang, để chuyện này kết thúc ở đây được không?"

Hạ Huyền Trúc biết rất rõ tính cách của Diệp Vĩnh Khang, biết mặc dù ngoài mặt anh rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại đang kìm nén cơn giận.

Diệp Vĩnh Khang hít sâu một hơi, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay Hạ Huyền Trúc: "Có một số thứ nhất định phải nhổ tận gốc, nếu không phiền phức sẽ liên tục tìm đến chúng ta”.

"Nhưng bây giờ Hạ Tuyết Cầm đã chết rồi”.

Hạ Huyền Trúc nói: "Để chuyện này đã kết thúc ở đây đi, anh đừng trút giận lên người khác nữa, có lẽ chuyện này chỉ là do một mình Hạ Tuyết Cầm làm, không liên quan đến những người khác trong nhà họ Hạ”.

Diệp Vĩnh Khang khẽ lắc đầu: "Nếu là một mình Hạ Tuyết Cầm làm thật thì chuyện này sẽ không phiền phức như vậy đâu”.

"Em đã bao giờ nghĩ tới việc với đầu óc của Hạ Tuyết Cầm, cô ta có thể nghĩ ra kế hoạch vừa rồi không?"

"Ngoài ra, khẩu súng lục ổ xoay và lựu đạn ấy đều được sản xuất trong nhà máy quân giới ở nước ngoài, em nghĩ một mình Hạ Tuyết Cầm có thể có được những thứ đó sao?"

Hạ Huyền Trúc sững sờ: "Ý của anh là...”

Diệp Vĩnh Khang gật đầu, nhẹ nhàng đẩy tay Hạ Huyền Trúc đang giữ cánh tay của mình ra, dịu dàng cười nói: "Em ở nhà trông Tiểu Trân cẩn thận, anh sẽ quay về nhanh thôi”.

"Vĩnh Khang!"

Khi Diệp Vĩnh Khang vừa đi tới cửa, Hạ Huyền Trúc đột nhiên đứng bật dậy: "Em và Tiểu Trân ở nhà đợi anh!"

Diệp Vĩnh Khang mỉm cười: "Em đừng lo lắng, khi nào về sẽ mua cho em món cổ vịt cay em thích ăn”.

Sau khi bước ra khỏi phòng, nụ cười vui tươi vừa nãy còn trên khóe môi Diệp Vĩnh Khang lập tức biến mất, thay vào đó là độ cong vô cùng lạnh lùng!

Diệp Vĩnh Khang không phải là người hay nóng giận, bình thường nếu có người khiêu khích anh, chỉ cần không quá đáng anh sẽ bỏ qua.

Nhưng vợ và con gái tuyệt đối là giới hạn cuối cùng với anh!

Bất luận người đứng sau Hạ Tuyết Cầm là ai, mà không chỉ có người đứng sau, phàm là những người có liên quan đến chuyện này, cho dù máu chảy thành sông, Diệp Vĩnh Khang cũng tuyệt đối sẽ không để bọn họ sống đến khi trời sáng!

Ai đụng đến vợ con anh nhất định phải chết!

Diệp Vĩnh Khang rất dễ dàng tìm được chỗ dừng chân của người nhà họ Hạ, trước khi bước vào, Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng khuyết lơ lửng trên bầu trời đen kịt.

Đêm nay, vầng trăng khuyết đó sẽ là nhân chứng cho vụ giết hại này!

Không tha cho bất cứ ai trong nhà họ Hạ!

Nhưng khi vừa đẩy cửa ra, đã có một mùi tanh nồng gay mũi của máu tươi xông tới.

Thi thể người nhà họ Hạ nằm đầy rẫy ngổn ngang trên mặt đất, vết máu loang lổ khắp nơi.

Trên cơ thể vẫn còn độ ấm, chứng tỏ mới chết cách đây không lâu.

Trên tường và nền nhà đầy những lỗ đạn như tổ ong, Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng lấy một mảnh vỡ bên cạnh lỗ đạn đưa lên trước mũi ngửi.

"HKG36 của nước Hòa?"

Xem ra kẻ sát nhân không hề đơn giản, loại súng trường tự động này là là do nước Hòa thiết kế sản xuất, người bình thường không thể dễ dàng có được.

Nhưng Diệp Vĩnh Khang cũng không quan tâm đến chuyện này, nhà họ Hạ đã bị giết để bịt đầu mối, nên tìm kẻ đứng sau từ đâu?

Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên nhìn thấy trên bàn trà có một tấm ảnh, vừa nhìn thấy nội dung trên tấm ảnh, đôi con ngươi của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên co rút lại!

Trong bức ảnh này, Trần Tiểu Túy đang mặc bộ đồ công sở màu đen và bị trói vào ghế, một khẩu súng trường tự động thò ra từ một bên nhắm thẳng đầu cô ấy!

Thời gian chụp ở góc dưới bên phải cho thấy bức ảnh này được chụp cách đây bốn mươi phút.

Mà lúc đó, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc vừa mới rời khỏi nhà kho không lâu!

Tinh thần Diệp Vĩnh Khang lại trở nên căng thẳng, lật sang phía sau bức ảnh, trên đó có viết một vài câu.

"Diệp Vĩnh Khang, không nhìn ra mày cũng thật sự có bản lĩnh, đám người rác rưởi nhà họ Hạ khiến tao rất tức giận, vì vậy tao đã khiến bọn chúng phải gánh chịu hậu quả”.

"Có điều trò chơi còn lâu mới kết thúc, tao nghĩ người phụ nữ này hẳn là rất quan trọng với mày, nếu mày còn muốn gặp cô ta, trước mười giờ hãy đến địa chỉ bên dưới tìm tao, tao đã chuẩn bị một ít đùi gà, mày có thể gói mang về cho con gái!"
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom