• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 188: Tiểu Trân, mẹ xin lỗi con

Hạ Tuyết Cầm nhẹ nhàng thở ra một vòng khói, cân nhắc nói: “Một cái điểm một, một cái điểm không, đương nhiên là điểm không nhỏ hơn rồi”.

Diệp Vĩnh Khang tức giận: “Không, cô ấy làm trái quy tắc, tôi mới là người thắng!”

Hạ Tuyết Cầm lạnh lùng bật cười: “Quy tắc do tôi quy định!”

Diệp Vĩnh Khang siết chặt nắm đấm kêu răng rắc, cũng không rõ là do tức giận hay do đang lo lắng điều gì.

Khi thấy Hạ Huyền Trúc bưng ly nước trên bàn lên uống, Diệp Vĩnh Khang lo lắng đến mức quên cả hít thở.

Một giây, hai giây, ba giây!

Hạ Huyền Trúc vẫn bình yên vô sự!

Hai vợ chồng thông qua bài kiểm tra lần nữa!

“Em nói rồi, lần này để em bảo vệ anh”.

Hạ Huyền Trúc nhìn Diệp Vĩnh Khang nở nụ cười nhạt nhòa, trên mặt cô không hề có biểu cảm của một người vừa mới trải qua chuyện sống chết.

Hạ Tuyết Cầm đứng trên tầng ba nhìn xuống thì thấy cảnh này, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười sâu xa.

“Chúc mừng, hai người đã thuận lợi thông qua hai bài kiểm tra”.

“Không thể không nói là hai người rất may mắn, chỉ có điều cửa ải tiếp theo có may mắn cỡ nào cũng vô dụng”.

Hạ Tuyết Cầm từ trên lầu ném xuống một thanh dao găm sắc bén.

“Bây giờ, tôi tuyên bố quy tắc trò chơi của cửa ải này”.

“Lần này không so oẳn tù tì cũng không so điểm xúc xắc nữa, mà là so xem ai nhanh hơn ai”.

“Người đầu tiên chạm vào được dao găm sẽ là người thắng”.

Câu này vừa dứt, Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc cùng lúc bước về phía dao găm.

Lần này sắc mặt của Hạ Huyền Trúc cực kỳ khó coi, bởi cô biết so tốc độ thì cô không thể nào thắng được Diệp Vĩnh Khang.

Nhưng câu tiếp theo của Hạ Tuyết Cầm lại khiến cho hai người vội vã lùi về sau mấy bước.

“Người đầu tiên chạm vào dao găm sẽ là người thắng, người thắng phải cầm thanh dao găm này tự tay cắt đứt đầu người thua, yên tâm, thanh dao găm này sắc bén vô cùng, cắt đầu người cũng không khác gì cắt rau dưa đâu!”

Ong!

Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc nghe vậy, đầu óc choáng váng kêu lên ong ong!

Ý nghĩa của trò chơi này là một trong hai người bọn họ phải có một người bỏ mạng!

“Vĩnh Khang, cầm dao lên đi, anh có thể bảo vệ Tiểu Trân tốt hơn em, em nói rồi, lần này để em bảo vệ anh!”

Hạ Huyền Trúc cắn răng nói.

Lần này Diệp Vĩnh Khang không thèm nói bất kỳ lời nào, đi thẳng lên nắm lấy cánh tay Hạ huyền Trúc, kéo cô đến chỗ thanh dao găm.

“Vĩnh Khang, anh buông tay ra, em không làm được, em cầu xin anh, buông tay!”

Hạ Huyền Trúc biết rõ Diệp Vĩnh Khang muốn làm gì.

Nhưng cho dù cô có dùng sức giãy giụa đến mức nào cũng vô ích, Diệp Vĩnh Khang nắm cổ tay cô, ép buộc cô phải nắm lấy chuôi dao!

“Không tệ, không tệ, Hạ Huyền Trúc, cô đã thắng liên tục ba lần rồi!”

Hạ Tuyết Cầm đứng trên lầu cười ha hả, hôm nay cô ta cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Nhìn hai kẻ mình hận thấu xương bị mình đùa giỡn trong lòng bàn tay như mấy tên hề, loại cảm giác này khiến cô ta thấy sung sướng hết sức!

“Huyền Trúc, thả lỏng cơ thể, đừng lo lắng, bắt đầu ở đây”.

Diệp Vĩnh Khang dùng ngón tay nhẹ nhàng quẹt ngang cổ họng mình: “Đừng run tay, tốc độ phải nhanh”.

“Không…”

Hạ Huyền Trúc rơi nước mắt, tay cầm dao run dữ dội.

“Ngoan, đừng lo lắng, thả lỏng ra nào, chúng ta bây giờ không có lựa chọn khác”.

Diệp Vĩnh Khang cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật thong thả: “Em yên tâm, sau khi anh đi rồi, sẽ có người đến tìm em”.

“Sau này, em và Tiểu Trân cũng sẽ có rất nhiều người bảo vệ và chăm sóc cho hai mẹ con, Huyền Trúc, đời này có thể gặp được em là vinh hạnh lớn nhất cuộc đời anh!”

Nước mắt Hạ Huyền Trúc rơi lã chã tựa như một chuỗi trân châu đứt dây, tim lại như bị một bộ móng vuốt sắc bén cào cấu.

Leng keng!

Đột nhiên Hạ Huyền Trúc ném phăng con dao trong tay qua một bên, sau đó cô ngẩng đầu căm hận nhìn Hạ Tuyết Cầm mắng: “Cô thích thì cho nổ lựu đạn đi, cô muốn làm cái gì thì cứ việc làm đi!”

“Tiểu Trân, mẹ xin lỗi con, hy vọng con đừng oán hận mẹ, thật xin lỗi, mẹ thật sự không làm được, xin lỗi con, xin lỗi!”

Lúc này cuối cùng sức chịu đựng của Hạ Huyền Trúc sụp đổ.

Kỳ thực từ khi cô nhận được tin Tiểu Trân bị bắt cóc, tinh thần cô đã bắt đầu thấp thỏm không yên, thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả Diệp Vĩnh Khang.

Nhưng cô vẫn luôn cứng rắn chống đỡ vì gia đình mà cô yêu thương nhất, cô nhất định phải giữ mình thật bình tĩnh.

Nhưng đến tận lúc này, cô thật sự không thể chống đỡ được nữa.

Nếu có lựa chọn, cô sẽ không chút do dự hy sinh tính mạng của mình để cứu con gái.

Nhưng bắt cô phải tự tay giết Diệp Vĩnh Khang thì cô không làm được…

Lửa giận của Diệp Vĩnh Khang cũng hoàn toàn bùng cháy, anh hét lên với Hạ Tuyết Cầm: “Hạ Tuyết Cầm, tôi nhất định sẽ khiến cô chết không toàn thây!”

Nhưng Hạ Tuyết Cầm hoàn toàn không sợ, còn cười lớn nói: “Diệp Vĩnh Khang, tôi biết anh thật sự có bản lĩnh này”.

“Ngay từ lúc bắt cóc đứa con hoang này, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ sống sót”.

“Yên tâm, việc tôi có chết toàn thây hay không, không cần anh nhọc lòng”.

“Chỉ cần tôi lỏng tay một chút thì tôi và cô con gái dấu yêu của anh sẽ cùng nhau biến thành một đống thịt vụn”.

“Biết vì sao tôi không giết chết các người không? Đó là bởi vì tôi cảm thấy nếu để các người chết đơn giản như vậy thì thật quá có lợi cho các người rồi”.

“Tôi muốn các người sau khi phải chịu hết hành hạ thì phải tận mắt chứng kiến cảnh con gái các người bị nổ banh xác ngay trước mắt mình!”

“Tôi muốn khiến các người phải sống trong đau khổ và áy náy suốt đời, Diệp Vĩnh Khang, Hạ Huyền Trúc, xem kỹ đây, con gái yêu dấu của các người sắp biến thành một đống thịt nát rồi, ha ha ha ha!”

Hạ Tuyết Cầm vừa nói vừa chầm chậm cầm lựu đạn đặt lên đỉnh đầu Tiểu Trân, sau đó từ từ thả từng ngón tay một, bắt đầu là ngón út…

“Không…”

Giờ khắc này, cuối cùng Hạ Huyền Trúc cũng biết thế nào gọi là cắt từng khúc ruột, đau thấu tim gan!

“Dừng tay!”

Ngay lúc đó, một giọng nói già nua đột nhiên vang lên sau lưng.

Hạ Chí Tài chậm rãi đi từ ngoài vào.

“Lão già, ông tới để xin tha thứ à? Tôi nói cho ông biết, hôm nay cho dù ông trời có tới cũng vô ích, bởi vì tôi căn bản không định sống tiếp!”

Giọng nói Hạ Tuyết Cầm hệt như con thú dữ đã nổi điên, cô ta đã hoàn toàn chìm vào trong sự điên cuồng.

“Cầu xin tha thứ ư? Ha ha!”

Hạ Chí Tài cười khẩy, chỉ vào Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc mà mắng: “Chính bọn chúng đã hại nhà họ Hạ của ta thành ra như bây giờ”.

“Thù này không báo, Hạ Chí Tài tao sẽ chết không nhắm mắt, trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu, nếu bây giờ mà kết thúc thì sao có thể giải được mối hận trong lòng tao!”

Hạ Chí Tài vừa nói vừa đi lên lầu, tàn nhẫn nói với Hạ Tuyết Cầm: “Tuyết Cầm, ông có trò chơi khác vui hơn, tàn nhẫn hơn nhiều, hôm nay ông nhất định phải chơi cho sảng khoái!”

Hạ Tuyết Cầm hơi sửng sốt rồi lại mừng như điên nói: “Cách gì, cháu cũng thấy chưa chơi đủ, ông nội ông nói nhanh đi!”

Lúc này Hạ Tuyết Cầm rất sẵn lòng nghe bất kỳ biện pháp nào hành hạ cả nhà Diệp Vĩnh Khang.

“Cháu đến đây, ông nói thầm cho cháu nghe, nếu để bọn họ biết thì trò chơi này không chơi được nữa”.

Hạ Chí Tài từ từ ghé đầu sát bên tai Hạ Tuyết Cầm, thấp giọng nói: “Tuyết Cầm, kiếp sau chúng ta làm người cho tốt, được không?”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom