Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 187: Lần này để em bảo vệ anh
Lựu đạn!
Diệp Vĩnh Khang vô cùng quen thuộc với thứ này, dù cách xa hơn mười mét, nhưng Diệp Vĩnh Khang vẫn có thể ngửi ra được lựu đạn không phải là giả.
Đúng lúc này, Hạ Huyền Trúc đột nhiên tiến lên một bước, ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết Cầm, bình tĩnh nói: “Hạ Tuyết Cầm, rốt cuộc cô muốn thế nào?”
Hạ Tuyết Cầm lạnh lùng cười nói: “Ha ha, nghe nói bây giờ công ty của cô làm ăn rất tốt, cô ngày càng giống bà chủ rồi đấy”.
“Nể tình chúng ta có cùng chút quan hệ huyết thống, hôm nay tôi sẽ cho cô một cơ hội”.
“Chỉ cần các người qua được bài kiểm tra của tôi thì tôi bảo bảo con gái của các người sẽ bình an vô sự”.
Hạ Huyền Trúc bình tĩnh nói: “Kiểm tra thế nào?”
Hạ Tuyết Cầm chỉ vào một chiếc hộp bị vứt bỏ trên trái nói: “Nhìn thấy cái hộp kia chưa?”
“Bây giờ hai người cùng qua đó, mở cái hộp đó ra trước đi”.
Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc nhìn nhau rồi đi đến bên chiếc hộp, Hạ Huyền Trúc vừa đưa lên, Diệp Vĩnh Khang đã mở chiếc hộp ra trước.
Bên trong là một khẩu súng ngắn ổ xoay bằng bạc.
Lúc nhìn thấy khẩu súng, mí mắt Diệp Vĩnh Khang khẽ run rẩy.
Lúc này, Hạ Tuyết Cầm đột nhiên lên tiếng: “Diệp Vĩnh Khang, tốt nhất là anh đừng động chạm lung tung”.
“Tôi biết anh là cao thủ, có thể giết tôi trong chốc lát”.
“Nhưng tôi nghĩ tôi cần phải nói cho anh biết, lựu đạn trong tay tôi dễ nổ lắm đấy”.
“Chỉ cần tay tôi buông lỏng thì con gái của anh sẽ cùng tôi xuống địa ngục, nếu không tin anh có thể bắn tôi thử xem!”
Cổ tay Diệp Vĩnh Khang khẽ run rẩy.
Trong khoảnh khắc vừa nhìn thấy khẩu súng này, anh quả thực đã lên kế hoạch giết chết Hạ Tuyết Cầm trong thời gian ngắn nhất.
Nhưng không ngờ Hạ Tuyết Cầm đã sớm cầm lựu đạn trong tay, chỉ cần cô ta thả tay thì lựu đạn sẽ phát nổ ngay lập tức.
Một khi cô ta bị bắn thì nhất định tay sẽ buông lỏng, Diệp Vĩnh Khang đứng cách Diệp Tiểu Trân mười mấy mét, lại ở tầng ba, dù có chạy nhanh đến đâu thì cũng không kịp.
“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”
Diệp Vĩnh Khang trầm giọng quát.
Một tay Hạ Tuyết Cầm cầm lựu đạn, một tay châm điếu thuốc cho mình.
“Tôi muốn chơi một trò chơi cùng các người, trong khẩu súng này có sáu ổ đạn, nhưng bên trong chỉ chứa ba viên đạn”.
“Nói cách khác, có một nửa khả năng đạn sẽ bắn ra”.
“Bây giờ, hai người hãy quyết định thắng thua bằng trò oẳn tù tì”.
“Người thắng sẽ cầm súng tự bắn vào đầu mình”.
“Nếu súng nổ thì trò chơi kết thúc, người còn sống có thể rời đi cùng con gái các người”.
“Đương nhiên, nếu súng không nổ thì các người phải bước vào vòng chơi thứ hai”.
“Ngoài ra, bổ sung thêm là không được vi phạm quy tắc trò chơi, nếu không, con gái của các người sẽ phải gánh chịu hậu quả thay các người đấy. Bắt đầu đi!”
Khẩu súng bạc lạnh lẽo nằm trong hộp.
Có thể trong giây phút tiếp theo, một trong hai người họ sẽ chết dưới họng súng này.
“Anh thông thạo vũ khí hơn em”.
Diệp Vĩnh Khang nói nhỏ chỉ Hạ Huyền Trúc mới có thể nghe thấy, sau đó đưa tay ra sau lưng Hạ Huyền Trúc, ra hiệu kéo, ý nói anh sẽ ra kéo.
Hạ Huyền Trúc gật đầu.
“Một, hai, ba!”
Hai người ra cùng lúc.
“Em làm gì vậy?”
Thấy Hạ Huyền Trúc không ra búa như đã định, mà lại ra bao, Diệp Vĩnh Khang chợt tức giận quát lớn.
Hạ Huyền Trúc cười nhạt: “Lúc nào anh cũng bảo vệ em, lần này, để em bảo vệ anh một lần đi”.
Nói xong, Hạ Huyền Trúc cầm khẩu súng lên, đặt nó vào thái dương.
“Đừng!”
Diệp Vĩnh Khang hét lên, nói với Hạ Tuyết Cầm: “Để tôi làm, tôi sẽ thay cô ấy!”
Hạ Tuyết Cầm chế nhạo lắc đầu: “Tôi nói rồi, nếu vi phạm quy tắc trò chơi thì con gái các người sẽ phải gánh chịu hậu quả”.
Diệp Vĩnh Khang nghiến răng, nắm chặt tay, hai mắt đỏ ngầu, mạch máu trên trán nổi hằn lên.
Lúc này không ai có thể thấu hiểu được nỗi dằn vặt mà Diệp Vĩnh Khang đang phải gánh chịu.
Một bên là vợ, một bên là con gái.
Vậy mà một người chồng như anh chỉ có thể đứng bên cạnh trơ mắt nhìn.
“Vĩnh Khang, đời này được gả cho anh là may mắn nhất đời em, hãy chăm sóc thật tốt cho con gái chúng ta nhé!”
Hạ Huyền Trúc nói xong liền bóp cò không chút do dự.
Thời khắc này, Diệp Vĩnh Khang chỉ cảm thấy từng tế bào trong cơ thể sôi trào, trái tim như bị hàng nghìn lưỡi dao sắc bén cứa qua.
Cạch!
Ổ quay bạc sáng bóng phát ra âm thanh rõ ràng.
Súng vẫn chưa nổ!
Hai vợ chồng bọn họ đã xuất sắc vượt qua vòng một.
Diệp Vĩnh Khang ôm chặt Hạ Huyền Trúc vào lòng, lúc này, anh không thể tìm được từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc của mình.
“Tốt lắm, không ngờ các người cũng may mắn đấy”.
Giọng nói sắc bén của Hạ Tuyết Cầm lại vang lên: “Nhưng tôi cũng thấy rất thú vị, nếu trò chơi kết thúc ngay từ vòng đầu tiên thì chẳng phải sẽ mất hứng sao?”
“Hai người hãy tạm thời dừng vở kịch tình cảm bi thương này lại, chuẩn bị bước vào vòng chơi thứ hai đi”.
Có lẽ vừa rồi thần kinh của bọn họ đã bị kéo căng đến cực hạn nên bây giờ bọn họ đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Hạ Tuyết Cầm chỉ vào chiếc bàn gỗ đầy bụi bên phải, trên bàn có hai cốc nước, bên cạnh cốc còn có hai chiếc hộp xúc xắc.
“Vòng chơi thứ hai, hai người sẽ phải tung xúc xắc để quyết định kết quả”.
“Sáu điểm là to nhất, một điểm là nhỏ nhất, lần này đổi cách chơi khác, ai có điểm nhỏ hơn thì người đó sẽ thắng”.
“Người thắng sẽ phải chọn một trong hai cốc nước để uống. Để trò chơi thêm phần hấp dẫn, tôi đã cho một chất độc không màu không mùi vào một trong hai cốc nước”.
“Nhưng không cần lo lắng quá đâu, sau khi uống vào, loại độc này sẽ chặn máu cổ họng trong vòng ba giây, cũng sẽ không quá đau đớn”.
“Bây giờ bắt đầu trò chơi đi!”
Hai vợ chồng nắm tay nhau bước đến trước bàn.
Lần này, vẻ mặt của Diệp Vĩnh Khang đã bớt căng thẳng hơn trước rất nhiều.
Bởi vì anh biết Hạ Huyền Trúc chắc chắn sẽ không thể đánh bại anh, trước kia anh từng tàn sát các sòng bạc lớn cùng Sử Nam Bắc, khả năng kiểm soát xúc xắc của anh đã đạt đến mức hoàn hảo.
“Anh tung trước”.
Diệp Vĩnh Khang cầm hộp lắc xúc xắc lên, lắc trên không trung vài cái rồi đặt xuống bàn.
Một điểm.
Hạ Huyền Trúc cũng cầm hộp xúc xắc lên lắc vài cái, mặc dù một điểm đã là điểm nhỏ nhất, nhưng nếu điểm bằng nhau thì vẫn có thể bắt đầu lại.
Lộc cộc lộc cộc.
Đây là lần đầu tiên Hạ Huyền Trúc lắc xúc xắc, tay cô rất cứng, lúc cô dừng tay lại, Diệp Vĩnh Khang đã thông qua tiếng lắc đoán được ra Hạ Huyền Trúc lắc được năm điểm.
Nhưng lúc này, Hạ Huyền Trúc lại đột nhiên kéo chiếc hộp ra ngoài bàn, xúc xắc văng ra khỏi hộp.
Hạ Huyền Trúc ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết Cầm: “Tôi không điểm, anh ấy một điểm, vòng này tôi thắng rồi phải không?”
Diệp Vĩnh Khang vô cùng quen thuộc với thứ này, dù cách xa hơn mười mét, nhưng Diệp Vĩnh Khang vẫn có thể ngửi ra được lựu đạn không phải là giả.
Đúng lúc này, Hạ Huyền Trúc đột nhiên tiến lên một bước, ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết Cầm, bình tĩnh nói: “Hạ Tuyết Cầm, rốt cuộc cô muốn thế nào?”
Hạ Tuyết Cầm lạnh lùng cười nói: “Ha ha, nghe nói bây giờ công ty của cô làm ăn rất tốt, cô ngày càng giống bà chủ rồi đấy”.
“Nể tình chúng ta có cùng chút quan hệ huyết thống, hôm nay tôi sẽ cho cô một cơ hội”.
“Chỉ cần các người qua được bài kiểm tra của tôi thì tôi bảo bảo con gái của các người sẽ bình an vô sự”.
Hạ Huyền Trúc bình tĩnh nói: “Kiểm tra thế nào?”
Hạ Tuyết Cầm chỉ vào một chiếc hộp bị vứt bỏ trên trái nói: “Nhìn thấy cái hộp kia chưa?”
“Bây giờ hai người cùng qua đó, mở cái hộp đó ra trước đi”.
Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc nhìn nhau rồi đi đến bên chiếc hộp, Hạ Huyền Trúc vừa đưa lên, Diệp Vĩnh Khang đã mở chiếc hộp ra trước.
Bên trong là một khẩu súng ngắn ổ xoay bằng bạc.
Lúc nhìn thấy khẩu súng, mí mắt Diệp Vĩnh Khang khẽ run rẩy.
Lúc này, Hạ Tuyết Cầm đột nhiên lên tiếng: “Diệp Vĩnh Khang, tốt nhất là anh đừng động chạm lung tung”.
“Tôi biết anh là cao thủ, có thể giết tôi trong chốc lát”.
“Nhưng tôi nghĩ tôi cần phải nói cho anh biết, lựu đạn trong tay tôi dễ nổ lắm đấy”.
“Chỉ cần tay tôi buông lỏng thì con gái của anh sẽ cùng tôi xuống địa ngục, nếu không tin anh có thể bắn tôi thử xem!”
Cổ tay Diệp Vĩnh Khang khẽ run rẩy.
Trong khoảnh khắc vừa nhìn thấy khẩu súng này, anh quả thực đã lên kế hoạch giết chết Hạ Tuyết Cầm trong thời gian ngắn nhất.
Nhưng không ngờ Hạ Tuyết Cầm đã sớm cầm lựu đạn trong tay, chỉ cần cô ta thả tay thì lựu đạn sẽ phát nổ ngay lập tức.
Một khi cô ta bị bắn thì nhất định tay sẽ buông lỏng, Diệp Vĩnh Khang đứng cách Diệp Tiểu Trân mười mấy mét, lại ở tầng ba, dù có chạy nhanh đến đâu thì cũng không kịp.
“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”
Diệp Vĩnh Khang trầm giọng quát.
Một tay Hạ Tuyết Cầm cầm lựu đạn, một tay châm điếu thuốc cho mình.
“Tôi muốn chơi một trò chơi cùng các người, trong khẩu súng này có sáu ổ đạn, nhưng bên trong chỉ chứa ba viên đạn”.
“Nói cách khác, có một nửa khả năng đạn sẽ bắn ra”.
“Bây giờ, hai người hãy quyết định thắng thua bằng trò oẳn tù tì”.
“Người thắng sẽ cầm súng tự bắn vào đầu mình”.
“Nếu súng nổ thì trò chơi kết thúc, người còn sống có thể rời đi cùng con gái các người”.
“Đương nhiên, nếu súng không nổ thì các người phải bước vào vòng chơi thứ hai”.
“Ngoài ra, bổ sung thêm là không được vi phạm quy tắc trò chơi, nếu không, con gái của các người sẽ phải gánh chịu hậu quả thay các người đấy. Bắt đầu đi!”
Khẩu súng bạc lạnh lẽo nằm trong hộp.
Có thể trong giây phút tiếp theo, một trong hai người họ sẽ chết dưới họng súng này.
“Anh thông thạo vũ khí hơn em”.
Diệp Vĩnh Khang nói nhỏ chỉ Hạ Huyền Trúc mới có thể nghe thấy, sau đó đưa tay ra sau lưng Hạ Huyền Trúc, ra hiệu kéo, ý nói anh sẽ ra kéo.
Hạ Huyền Trúc gật đầu.
“Một, hai, ba!”
Hai người ra cùng lúc.
“Em làm gì vậy?”
Thấy Hạ Huyền Trúc không ra búa như đã định, mà lại ra bao, Diệp Vĩnh Khang chợt tức giận quát lớn.
Hạ Huyền Trúc cười nhạt: “Lúc nào anh cũng bảo vệ em, lần này, để em bảo vệ anh một lần đi”.
Nói xong, Hạ Huyền Trúc cầm khẩu súng lên, đặt nó vào thái dương.
“Đừng!”
Diệp Vĩnh Khang hét lên, nói với Hạ Tuyết Cầm: “Để tôi làm, tôi sẽ thay cô ấy!”
Hạ Tuyết Cầm chế nhạo lắc đầu: “Tôi nói rồi, nếu vi phạm quy tắc trò chơi thì con gái các người sẽ phải gánh chịu hậu quả”.
Diệp Vĩnh Khang nghiến răng, nắm chặt tay, hai mắt đỏ ngầu, mạch máu trên trán nổi hằn lên.
Lúc này không ai có thể thấu hiểu được nỗi dằn vặt mà Diệp Vĩnh Khang đang phải gánh chịu.
Một bên là vợ, một bên là con gái.
Vậy mà một người chồng như anh chỉ có thể đứng bên cạnh trơ mắt nhìn.
“Vĩnh Khang, đời này được gả cho anh là may mắn nhất đời em, hãy chăm sóc thật tốt cho con gái chúng ta nhé!”
Hạ Huyền Trúc nói xong liền bóp cò không chút do dự.
Thời khắc này, Diệp Vĩnh Khang chỉ cảm thấy từng tế bào trong cơ thể sôi trào, trái tim như bị hàng nghìn lưỡi dao sắc bén cứa qua.
Cạch!
Ổ quay bạc sáng bóng phát ra âm thanh rõ ràng.
Súng vẫn chưa nổ!
Hai vợ chồng bọn họ đã xuất sắc vượt qua vòng một.
Diệp Vĩnh Khang ôm chặt Hạ Huyền Trúc vào lòng, lúc này, anh không thể tìm được từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc của mình.
“Tốt lắm, không ngờ các người cũng may mắn đấy”.
Giọng nói sắc bén của Hạ Tuyết Cầm lại vang lên: “Nhưng tôi cũng thấy rất thú vị, nếu trò chơi kết thúc ngay từ vòng đầu tiên thì chẳng phải sẽ mất hứng sao?”
“Hai người hãy tạm thời dừng vở kịch tình cảm bi thương này lại, chuẩn bị bước vào vòng chơi thứ hai đi”.
Có lẽ vừa rồi thần kinh của bọn họ đã bị kéo căng đến cực hạn nên bây giờ bọn họ đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Hạ Tuyết Cầm chỉ vào chiếc bàn gỗ đầy bụi bên phải, trên bàn có hai cốc nước, bên cạnh cốc còn có hai chiếc hộp xúc xắc.
“Vòng chơi thứ hai, hai người sẽ phải tung xúc xắc để quyết định kết quả”.
“Sáu điểm là to nhất, một điểm là nhỏ nhất, lần này đổi cách chơi khác, ai có điểm nhỏ hơn thì người đó sẽ thắng”.
“Người thắng sẽ phải chọn một trong hai cốc nước để uống. Để trò chơi thêm phần hấp dẫn, tôi đã cho một chất độc không màu không mùi vào một trong hai cốc nước”.
“Nhưng không cần lo lắng quá đâu, sau khi uống vào, loại độc này sẽ chặn máu cổ họng trong vòng ba giây, cũng sẽ không quá đau đớn”.
“Bây giờ bắt đầu trò chơi đi!”
Hai vợ chồng nắm tay nhau bước đến trước bàn.
Lần này, vẻ mặt của Diệp Vĩnh Khang đã bớt căng thẳng hơn trước rất nhiều.
Bởi vì anh biết Hạ Huyền Trúc chắc chắn sẽ không thể đánh bại anh, trước kia anh từng tàn sát các sòng bạc lớn cùng Sử Nam Bắc, khả năng kiểm soát xúc xắc của anh đã đạt đến mức hoàn hảo.
“Anh tung trước”.
Diệp Vĩnh Khang cầm hộp lắc xúc xắc lên, lắc trên không trung vài cái rồi đặt xuống bàn.
Một điểm.
Hạ Huyền Trúc cũng cầm hộp xúc xắc lên lắc vài cái, mặc dù một điểm đã là điểm nhỏ nhất, nhưng nếu điểm bằng nhau thì vẫn có thể bắt đầu lại.
Lộc cộc lộc cộc.
Đây là lần đầu tiên Hạ Huyền Trúc lắc xúc xắc, tay cô rất cứng, lúc cô dừng tay lại, Diệp Vĩnh Khang đã thông qua tiếng lắc đoán được ra Hạ Huyền Trúc lắc được năm điểm.
Nhưng lúc này, Hạ Huyền Trúc lại đột nhiên kéo chiếc hộp ra ngoài bàn, xúc xắc văng ra khỏi hộp.
Hạ Huyền Trúc ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết Cầm: “Tôi không điểm, anh ấy một điểm, vòng này tôi thắng rồi phải không?”
Bình luận facebook