Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 186: Vĩnh Khang, em tin anh
“Ha ha ha ha, Diệp Vĩnh Khang, tôi cho anh một cơ hội để sắp xếp lại ngôn từ, tôi rất không thích người khác lớn tiếng nói chuyện với mình, cầu xin người khác thì phải có dáng vẻ đi cầu xin chứ!”
Giọng nói ở đầu dây bên kia vừa trầm vừa khàn, rõ ràng đã qua chỉnh sửa biến đổi giọng, khiến Diệp Vĩnh Khang không có cách nào phân biệt được rốt cuộc đối phương là ai.
Diệp Vĩnh Khang siết chặt nắm đấm, cảm thấy lồng ngực có một ngọn lửa đang bùng lên mạnh mẽ, thế nhưng lúc này anh đã không còn lựa chọn nào khác nữa: “Xin cô thả con gái tôi ra, có điều kiện gì cô đều có thể nói thẳng”.
Đây có lẽ là lần đầu tiên Diệp Vĩnh Khang nói ra mấy lời cầu xin người khác kể từ lúc anh mười hai tuổi bị nhà họ Diệp đánh gãy hai chân.
Diệp Tiểu Trân là điểm yếu chí mạng nhất của anh.
Nếu như là bản thân anh, cho dù ngũ mã phanh thây, bị chém nghìn mảnh thì anh cũng tuyệt đối không thốt ra nửa lời cầu xin người khác!
“Ha ha ha, đây mới giống với dáng vẻ cầu xin người khác chứ”.
Đầu dây bên kia cười nói: “Được rồi, nể tình anh đã thành khẩn như vậy rồi, tôi sẽ cho anh một cơ hội”.
“Lát nữa tôi sẽ gửi cho anh địa chỉ, trong vòng nửa tiếng đồng hồ tôi phải nhìn thấy anh, nếu như muộn một phút, tôi sẽ rạch một nhát lên trên người con gái anh”.
“Ồ, đúng rồi, tôi muốn nhìn thấy anh và Hạ Huyền Trúc xuất hiện cùng một lúc”.
Diệp Vĩnh Khang nghiến răng: “Chuyện này cô nhắm vào tôi là được rồi, không cần bắt vợ tôi tham dự vào làm gì…”
“Câm mồm, bây giờ anh có tư cách để ra điều kiện với tôi hay sao? Địa chỉ đã được gửi cho anh rồi, bắt đầu tính giờ!”
Đối phương nói xong thì cúp máy luôn.
Mồ hôi lạnh men theo trán của Diệp Vĩnh Khang cứ thế chảy xuống, cơ thể anh không tự chủ được mà run lên.
Diêu San bên cạnh đã sợ khiếp vía luôn rồi: “Xin lỗi anh Diệp, là do tôi bất cẩn, lúc đó tôi không nên để cho Diệp Tiểu Trân rời đi cùng với người phụ nữ đó…”
Bốp!
Vẫn còn chưa nói hết câu, Diệp Vĩnh Khang đã thẳng tay giáng một cái tát lên trên mặt Diêu San.
“Nếu như Diệp Tiểu Trân có mệnh hệ gì, tôi sẽ bẻ gãy xương của cô!”
Đôi mắt chằng chịt tia máu của Diệp Vĩnh Khang trợn trừng lên, anh lao lên xe như một kẻ điên rồi lái đi với tốc độ nhanh nhất.
Diêu San ôm lấy một bên má lằn rõ năm vết ngón tay đỏ ửng, có lẽ là hổ thẹn, cũng có lẽ là kinh ngạc, cả người cô ấy không kiềm chế được mà run lên, nước mắt men theo khoé mắt rơi xuống lã chã.
Cô ấy thật sự không hề cố ý, hôm nay lúc người phụ nữ đó đến đón Diệp Tiểu Trân, Diêu San cũng đã hỏi Diệp Tiểu Trân có quen biết đối phương hay không.
Diệp Tiểu Trân cũng tự mình nói người đó là cô của mình, vậy nên Diêu San mới để cho người phụ nữ đó đón Diệp Tiểu Trân đi.
Diệp Vĩnh Khang lúc này gần như cũng đang ở trong trạng thái phát điên, vậy nên anh thậm chí còn quên mất hỏi thêm thông tin về người phụ nữ đón Diệp Tiểu Trân đi kia.
“Huyền Trúc, em mau đi xuống đợi anh trước cửa công ty, anh có chuyện muốn nói với em”.
Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa gọi điện cho Hạ Huyền Trúc, anh đã cố gắng giữ cho giọng điệu thật bình tĩnh, nhưng sự run rẩy trong giọng nói thì vẫn khó có thể che đậy được.
Anh thật sự không biết nên mở lời nói chuyện này với Hạ Huyền Trúc ra sao, nếu như biết con gái bị người ta bắt cóc thì liệu cô có sụp đổ hay không?
“Vĩnh Khang, sao thế?”
Hạ Huyền Trúc mở cửa xe ra ngồi vào ghế lái phụ, ban nãy cô đã nghe ra giọng nói của Diệp Vĩnh Khang trong điện thoại có gì đó không ổn lắm.
Lúc này khi nhìn thấy sắc mặt của Diệp Vĩnh Khang thì càng thêm chắc chắn đã xảy ra chuyện quan trọng gì rồi.
“Huyền Trúc, chuyện mà anh sắp nói với em bây giờ, em phải chuẩn bị tâm lý cho thật tốt”.
Diệp Vĩnh Khang cố gắng hết sức để điều chỉnh hô hấp của mình, nhưng giọng nói thì vẫn hơi run rẩy: “Con gái của chúng ta bị bắt cóc rồi, bọn bắt cóc muốn cả hai người chúng ta cùng qua đó”.
“Huyền Trúc, em tuyệt đối đừng kích động, em yên tâm, anh bảo đảm với em, anh nhất định có thể bảo vệ tốt cho em và con gái của chúng ta!”
Diệp Vĩnh Khang phải lấy hết dũng khí mới thốt ra được những lời này, anh biết đối với Hạ Huyền Trúc mà nói, Diệp Tiểu Trân tượng trưng cho điều gì.
Anh đặc biệt lo lắng Hạ Huyền Trúc nghe được thông tin này sẽ sụp đổ ngay tại chỗ.
Thế nhưng, biểu hiện của Hạ Huyền Trúc lại ngoài dự liệu của anh
“Vĩnh Khang, em tin anh”.
Giọng điệu của Hạ Huyền Trúc rất bình tĩnh, bàn tay khẽ đặt lên trên đùi của Diệp Vĩnh Khang, lúc nói chuyện thậm chí còn nở một nụ cười thoải mái: “Trong lòng em, anh mãi luôn là một đại anh hùng đầu đội trời chân đạp đất”.
“Vậy nên em tuyệt đối tin tưởng anh, chỉ cần có anh ở đây, con gái của chúng ta nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì”.
“Ngoài ra, anh nói cho em biết địa chỉ, hôm nay em sẽ lái xe”.
Hạ Huyền Trúc mở cửa xe ra đổi sang ghế lái chính, khẽ cười rồi giơ tay nhẹ nhàng vỗ lên vai của Diệp Vĩnh Khang.
Dọc đường Hạ Huyền Trúc lái xe rất bình tĩnh, một tay cầm vô lăng, tay còn lại khẽ nắm lấy tay của Diệp Vĩnh Khang.
Thậm chí thi thoảng còn nói một vài câu với Diệp Vĩnh Khang để giảm bớt căng thẳng.
Nếu như người ngoài nhìn vào cảnh tượng này, nhất định sẽ cho rằng Hạ Huyền Trúc lạnh lùng vô tình, con gái của mình bị bắt cóc mà vẫn có thể tỏ ra bình thản tới vậy.
Thế nhưng lúc này chỉ có bản thân Hạ Huyền Trúc là hiểu rõ, ban nãy khi nghe thấy thông tin kia, cô suýt chút nữa đã ngất xỉu luôn tại chỗ.
Tuy nhiên cô biết bây giờ mình buộc phải giữ bình tĩnh, ít nhất ngoài mặt không thể để lộ ra bất cứ vẻ hoảng loạn nào.
Cô rất hiểu tính cách của Diệp Vĩnh Khang, dù cho trời có sập xuống thì Diệp Vĩnh Khang cũng tuyệt đối không nhíu mày.
Nhưng lần này cô có thể cảm nhận được rất rõ sự hoảng loạn của Diệp Vĩnh Khang!
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy dáng vẻ này của Diệp Vĩnh Khang kể từ khi quen biết anh.
Vậy nên cô nhất định phải tỏ ra thật bình tĩnh, nếu như lần này cô không khống chế được bản thân thì thật sự sẽ hỏng hết!
Địa chỉ mà đối phương gửi đến là một nhà kho bỏ hoang nằm ở vùng ngoại ô.
Xung quanh nhà kho cỏ dại um tùm, giơ tay đẩy cánh cửa sắt loang lổ ra, một mùi ẩm mốc lập tức xộc thẳng lên mũi, bên trong tối đen như mực.
Diệp Vĩnh Khang trầm giọng nói: “Không phải cô muốn tìm chúng tôi sao, chúng tôi đã đến rồi đây, con gái tôi đang ở đâu?”
Không gian rộng lớn của nhà kho khiến cho giọng nói của Diệp Vĩnh Khang hơi âm trầm.
Xoạch…
Một bóng đèn chiếu sáng công suất lớn đột nhiên bừng sáng, cả nhà kho lập tức trở nên sáng trưng như ban ngày.
“Hu hu …”
Trong nhà kho vang lên những tiếng khóc nức nở, Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu nhìn lên, thấy bên cạnh lan can trên tầng ba, Diệp Tiểu Trân bị trói cả hai tay vào một cái ghế, trong miệng thì bị nhét giẻ, đang rưng rưng nước mắt.
“Tiểu Trân đừng sợ, bố tới đón con đây!”
Diệp Vĩnh Khang đang định xông lên trên tầng theo bản năng.
Đúng vào lúc này, giọng nói của một người phụ nữ đột nhiên vang lên: “Nếu như anh muốn con gái của mình chết không toàn thây thì cứ việc tiến lên trước”.
Sau lưng Diệp Tiểu Trân, một người phụ nữ mặc bộ váy dài màu xanh chậm rãi bước ra.
Lúc nhìn thấy người này, cả Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc đều vô cùng kinh ngạc!
Hạ Tuyết Cầm!
Không phải cô ta đang ở trong tù sao?
Có điều lúc này không có thời gian để nghĩ mấy chuyện này nữa, Diệp Vĩnh Khang trầm giọng nói: “Hạ Tuyết Cầm, có chuyện gì thì nhắm vào tôi là được rồi, cô mà dám động đến dù chỉ là một nửa cọng lông của con gái tôi, tôi sẽ khiến cho cô chết không có chỗ chôn thân!”
Hạ Tuyết Cầm cười lớn, khẽ giơ tay lên, trong tay đang cầm một quả cầu kim loại màu đen, nói với Diệp Vĩnh Khang: “Diệp Vĩnh Khang, có cần tôi nói cho anh biết đây là thứ gì không?”
Con ngươi của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên co rút lại khi nhìn thấy rõ thứ nằm trong tay Hạ Tuyết Cầm!
Giọng nói ở đầu dây bên kia vừa trầm vừa khàn, rõ ràng đã qua chỉnh sửa biến đổi giọng, khiến Diệp Vĩnh Khang không có cách nào phân biệt được rốt cuộc đối phương là ai.
Diệp Vĩnh Khang siết chặt nắm đấm, cảm thấy lồng ngực có một ngọn lửa đang bùng lên mạnh mẽ, thế nhưng lúc này anh đã không còn lựa chọn nào khác nữa: “Xin cô thả con gái tôi ra, có điều kiện gì cô đều có thể nói thẳng”.
Đây có lẽ là lần đầu tiên Diệp Vĩnh Khang nói ra mấy lời cầu xin người khác kể từ lúc anh mười hai tuổi bị nhà họ Diệp đánh gãy hai chân.
Diệp Tiểu Trân là điểm yếu chí mạng nhất của anh.
Nếu như là bản thân anh, cho dù ngũ mã phanh thây, bị chém nghìn mảnh thì anh cũng tuyệt đối không thốt ra nửa lời cầu xin người khác!
“Ha ha ha, đây mới giống với dáng vẻ cầu xin người khác chứ”.
Đầu dây bên kia cười nói: “Được rồi, nể tình anh đã thành khẩn như vậy rồi, tôi sẽ cho anh một cơ hội”.
“Lát nữa tôi sẽ gửi cho anh địa chỉ, trong vòng nửa tiếng đồng hồ tôi phải nhìn thấy anh, nếu như muộn một phút, tôi sẽ rạch một nhát lên trên người con gái anh”.
“Ồ, đúng rồi, tôi muốn nhìn thấy anh và Hạ Huyền Trúc xuất hiện cùng một lúc”.
Diệp Vĩnh Khang nghiến răng: “Chuyện này cô nhắm vào tôi là được rồi, không cần bắt vợ tôi tham dự vào làm gì…”
“Câm mồm, bây giờ anh có tư cách để ra điều kiện với tôi hay sao? Địa chỉ đã được gửi cho anh rồi, bắt đầu tính giờ!”
Đối phương nói xong thì cúp máy luôn.
Mồ hôi lạnh men theo trán của Diệp Vĩnh Khang cứ thế chảy xuống, cơ thể anh không tự chủ được mà run lên.
Diêu San bên cạnh đã sợ khiếp vía luôn rồi: “Xin lỗi anh Diệp, là do tôi bất cẩn, lúc đó tôi không nên để cho Diệp Tiểu Trân rời đi cùng với người phụ nữ đó…”
Bốp!
Vẫn còn chưa nói hết câu, Diệp Vĩnh Khang đã thẳng tay giáng một cái tát lên trên mặt Diêu San.
“Nếu như Diệp Tiểu Trân có mệnh hệ gì, tôi sẽ bẻ gãy xương của cô!”
Đôi mắt chằng chịt tia máu của Diệp Vĩnh Khang trợn trừng lên, anh lao lên xe như một kẻ điên rồi lái đi với tốc độ nhanh nhất.
Diêu San ôm lấy một bên má lằn rõ năm vết ngón tay đỏ ửng, có lẽ là hổ thẹn, cũng có lẽ là kinh ngạc, cả người cô ấy không kiềm chế được mà run lên, nước mắt men theo khoé mắt rơi xuống lã chã.
Cô ấy thật sự không hề cố ý, hôm nay lúc người phụ nữ đó đến đón Diệp Tiểu Trân, Diêu San cũng đã hỏi Diệp Tiểu Trân có quen biết đối phương hay không.
Diệp Tiểu Trân cũng tự mình nói người đó là cô của mình, vậy nên Diêu San mới để cho người phụ nữ đó đón Diệp Tiểu Trân đi.
Diệp Vĩnh Khang lúc này gần như cũng đang ở trong trạng thái phát điên, vậy nên anh thậm chí còn quên mất hỏi thêm thông tin về người phụ nữ đón Diệp Tiểu Trân đi kia.
“Huyền Trúc, em mau đi xuống đợi anh trước cửa công ty, anh có chuyện muốn nói với em”.
Diệp Vĩnh Khang vừa lái xe vừa gọi điện cho Hạ Huyền Trúc, anh đã cố gắng giữ cho giọng điệu thật bình tĩnh, nhưng sự run rẩy trong giọng nói thì vẫn khó có thể che đậy được.
Anh thật sự không biết nên mở lời nói chuyện này với Hạ Huyền Trúc ra sao, nếu như biết con gái bị người ta bắt cóc thì liệu cô có sụp đổ hay không?
“Vĩnh Khang, sao thế?”
Hạ Huyền Trúc mở cửa xe ra ngồi vào ghế lái phụ, ban nãy cô đã nghe ra giọng nói của Diệp Vĩnh Khang trong điện thoại có gì đó không ổn lắm.
Lúc này khi nhìn thấy sắc mặt của Diệp Vĩnh Khang thì càng thêm chắc chắn đã xảy ra chuyện quan trọng gì rồi.
“Huyền Trúc, chuyện mà anh sắp nói với em bây giờ, em phải chuẩn bị tâm lý cho thật tốt”.
Diệp Vĩnh Khang cố gắng hết sức để điều chỉnh hô hấp của mình, nhưng giọng nói thì vẫn hơi run rẩy: “Con gái của chúng ta bị bắt cóc rồi, bọn bắt cóc muốn cả hai người chúng ta cùng qua đó”.
“Huyền Trúc, em tuyệt đối đừng kích động, em yên tâm, anh bảo đảm với em, anh nhất định có thể bảo vệ tốt cho em và con gái của chúng ta!”
Diệp Vĩnh Khang phải lấy hết dũng khí mới thốt ra được những lời này, anh biết đối với Hạ Huyền Trúc mà nói, Diệp Tiểu Trân tượng trưng cho điều gì.
Anh đặc biệt lo lắng Hạ Huyền Trúc nghe được thông tin này sẽ sụp đổ ngay tại chỗ.
Thế nhưng, biểu hiện của Hạ Huyền Trúc lại ngoài dự liệu của anh
“Vĩnh Khang, em tin anh”.
Giọng điệu của Hạ Huyền Trúc rất bình tĩnh, bàn tay khẽ đặt lên trên đùi của Diệp Vĩnh Khang, lúc nói chuyện thậm chí còn nở một nụ cười thoải mái: “Trong lòng em, anh mãi luôn là một đại anh hùng đầu đội trời chân đạp đất”.
“Vậy nên em tuyệt đối tin tưởng anh, chỉ cần có anh ở đây, con gái của chúng ta nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì”.
“Ngoài ra, anh nói cho em biết địa chỉ, hôm nay em sẽ lái xe”.
Hạ Huyền Trúc mở cửa xe ra đổi sang ghế lái chính, khẽ cười rồi giơ tay nhẹ nhàng vỗ lên vai của Diệp Vĩnh Khang.
Dọc đường Hạ Huyền Trúc lái xe rất bình tĩnh, một tay cầm vô lăng, tay còn lại khẽ nắm lấy tay của Diệp Vĩnh Khang.
Thậm chí thi thoảng còn nói một vài câu với Diệp Vĩnh Khang để giảm bớt căng thẳng.
Nếu như người ngoài nhìn vào cảnh tượng này, nhất định sẽ cho rằng Hạ Huyền Trúc lạnh lùng vô tình, con gái của mình bị bắt cóc mà vẫn có thể tỏ ra bình thản tới vậy.
Thế nhưng lúc này chỉ có bản thân Hạ Huyền Trúc là hiểu rõ, ban nãy khi nghe thấy thông tin kia, cô suýt chút nữa đã ngất xỉu luôn tại chỗ.
Tuy nhiên cô biết bây giờ mình buộc phải giữ bình tĩnh, ít nhất ngoài mặt không thể để lộ ra bất cứ vẻ hoảng loạn nào.
Cô rất hiểu tính cách của Diệp Vĩnh Khang, dù cho trời có sập xuống thì Diệp Vĩnh Khang cũng tuyệt đối không nhíu mày.
Nhưng lần này cô có thể cảm nhận được rất rõ sự hoảng loạn của Diệp Vĩnh Khang!
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy dáng vẻ này của Diệp Vĩnh Khang kể từ khi quen biết anh.
Vậy nên cô nhất định phải tỏ ra thật bình tĩnh, nếu như lần này cô không khống chế được bản thân thì thật sự sẽ hỏng hết!
Địa chỉ mà đối phương gửi đến là một nhà kho bỏ hoang nằm ở vùng ngoại ô.
Xung quanh nhà kho cỏ dại um tùm, giơ tay đẩy cánh cửa sắt loang lổ ra, một mùi ẩm mốc lập tức xộc thẳng lên mũi, bên trong tối đen như mực.
Diệp Vĩnh Khang trầm giọng nói: “Không phải cô muốn tìm chúng tôi sao, chúng tôi đã đến rồi đây, con gái tôi đang ở đâu?”
Không gian rộng lớn của nhà kho khiến cho giọng nói của Diệp Vĩnh Khang hơi âm trầm.
Xoạch…
Một bóng đèn chiếu sáng công suất lớn đột nhiên bừng sáng, cả nhà kho lập tức trở nên sáng trưng như ban ngày.
“Hu hu …”
Trong nhà kho vang lên những tiếng khóc nức nở, Diệp Vĩnh Khang ngẩng đầu nhìn lên, thấy bên cạnh lan can trên tầng ba, Diệp Tiểu Trân bị trói cả hai tay vào một cái ghế, trong miệng thì bị nhét giẻ, đang rưng rưng nước mắt.
“Tiểu Trân đừng sợ, bố tới đón con đây!”
Diệp Vĩnh Khang đang định xông lên trên tầng theo bản năng.
Đúng vào lúc này, giọng nói của một người phụ nữ đột nhiên vang lên: “Nếu như anh muốn con gái của mình chết không toàn thây thì cứ việc tiến lên trước”.
Sau lưng Diệp Tiểu Trân, một người phụ nữ mặc bộ váy dài màu xanh chậm rãi bước ra.
Lúc nhìn thấy người này, cả Diệp Vĩnh Khang và Hạ Huyền Trúc đều vô cùng kinh ngạc!
Hạ Tuyết Cầm!
Không phải cô ta đang ở trong tù sao?
Có điều lúc này không có thời gian để nghĩ mấy chuyện này nữa, Diệp Vĩnh Khang trầm giọng nói: “Hạ Tuyết Cầm, có chuyện gì thì nhắm vào tôi là được rồi, cô mà dám động đến dù chỉ là một nửa cọng lông của con gái tôi, tôi sẽ khiến cho cô chết không có chỗ chôn thân!”
Hạ Tuyết Cầm cười lớn, khẽ giơ tay lên, trong tay đang cầm một quả cầu kim loại màu đen, nói với Diệp Vĩnh Khang: “Diệp Vĩnh Khang, có cần tôi nói cho anh biết đây là thứ gì không?”
Con ngươi của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên co rút lại khi nhìn thấy rõ thứ nằm trong tay Hạ Tuyết Cầm!
Bình luận facebook