Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 177: Đấu với trâu
Diệp Vĩnh Khang lái xe, khi vừa tới trạm thu phí Nam Giang, anh đột nhiên nhìn thấy một chiếc Hummer dài đuổi theo mình ở phía sau.
"Chiếc xe đó dường như đang muốn tông chúng ta!"
Ngay cả Hạ Huyền Trúc cũng thấy có điều gì đó không ổn, cô ôm chầm lấy Diệp Tiểu Trân vào lòng mình theo bản năng.
Sau khi Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy biển số xe của Hummer qua kính chiếu hậu, anh quay đầu lại cười với Diệp Tiểu Trân: "Tiểu Trân, con từng nhìn thấy một con gấu đen lớn chưa?"
Diệp Tiểu Trân lắc đầu: "Chưa ạ, con mới chỉ thấy trên tivi”.
Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Đợi một lát nữa con sẽ được thấy con gấu đen đấy”.
Kít...
Vừa dứt lời, chiếc Hummer đã đuổi kịp và phanh gấp dừng lại bên cạnh.
Cửa xe bị mở ra cái ầm, ngay sau đó một người đàn ông cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn, mặc áo ba lỗ bó sát người nhảy xuống xe.
Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân đang ngồi trong xe sát cửa sổ, nhìn thấy người đàn ông này đã bị dọa sợ chết khiếp.
Người này quả thật là một con quái vật, thân hình phải bằng ba người bình thường cộng lại, cánh tay anh ta còn to hơn đùi của Hạ Huyền Trúc, thoạt nhìn rất giống một con gấu đen lớn trong rừng già.
Phù phù!
Ngay khi Hạ Huyền Trúc đang thầm lo lắng thì người đàn ông đột nhiên quỳ thụp xuống trước mặt Diệp Vĩnh Khang, rồi không ngừng đập đầu xuống đất.
"Mẹ kiếp, anh đang làm cái quái gì vậy?"
Diệp Vĩnh Khang cảm thấy hơi bất ngờ không kịp đề phòng.
Triệu Đại Lực dập đầu hơn chục cái, sau đó ngẩng đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang hét lớn: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"
Diệp Vĩnh Khang: ???
"Tôi trở thành sư phụ của anh khi nào?"
Triệu Đại Lực nhanh chóng giải thích: "Chuyện là như thế này, tôi đã xem video trên võ đài lần trước của anh, quả thật quá đỉnh, giết chết tên Khỉ Gầy chỉ bằng một chiêu”.
"Tôi thật sự rất ngưỡng mộ anh nên tôi quyết định nhận anh làm sư phụ của tôi, sư phụ, xin nhận của đệ tử một lạy!"
Diệp Vĩnh Khang: "Chết tiệt...”
"Anh mau đứng lên cho tôi, ngậm cái mỏ quạ của anh lại, nhận cái gì mà nhận, tôi còn muốn sống khỏe mạnh!"
Mỗi lần gặp gã đàn ông thô bạo Triệu Đại Lực này, Diệp Vĩnh Khang đều cảm thấy vô cùng đau đầu, suy nghĩ của tên này không giống với người bình thường.
"Sư phụ, nếu sư phụ không chấp nhận đồ đệ thì đồ đệ sẽ quỳ ở đây không đứng dậy!"
Ánh mắt Triệu Đại Lực kiên định, giống như sắp phải lên pháp trường.
"Vậy anh cứ quỳ đi!"
Diệp Vĩnh Khang không muốn trúng kế, tức giận quay lại xe, đạp chân ga chuẩn bị đi thẳng.
Ầm...
Nhưng lúc anh đạp chân ga, cả thân xe đột nhiên rung lắc, sau đó lại đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích!
Diệp Vĩnh Khang nhìn qua kính chiếu hậu, nhất thời giật mình!
Chỉ thấy Triệu Đại Lực dùng hai tay kéo đuôi xe, cố hết sức để xe đứng nguyên tại chỗ!
Rừmzz!
Diệp Vĩnh Khang lại đạp chân ga.
Trên trán Triệu Đại Lực nổi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi kéo chặt đuôi xe, chiếc xe vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Vẻ mặt của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên trở nên nghiêm túc, lại đạp ga hết cỡ lần nữa!
Rừmzz...
Xe cuối cùng cũng tiến về phía trước được năm centimet, nhưng Triệu Đại Lực đột nhiên gầm lên một tiếng, hai tay cố hết sức kéo chiếc xe lại, khiến cho nó lập tức tắt máy!
"Chuyện này... chuyện này...”
Hạ Huyền Trúc trợn tròn mắt, dùng tay không kéo ô tô lại, ngay cả bom tấn Hollywood cũng không dám diễn như thế này!
"Em ở trong xe trông Tiểu Trân, anh đi xuống xem một lát”.
Diệp Vĩnh Khang khẽ thở dài, mở cửa bước xuống.
Phía sau xe đã bị Triệu Đại Lực kéo ra một cái hố lớn, gân xanh của Triệu Đại Lực lộ ra, vẻ mặt dữ tợn, nhìn vô cùng đáng sợ.
"Sư phụ, cầu xin sư phụ thu nhận đồ đệ!"
Triệu Đại Lực đã kiệt quệ sức lực, ngay cả đứng trên mặt đất cũng lắc lư không vững.
Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm Triệu Đại Lực, đánh giá một hồi rồi lên tiếng hỏi: "Anh rèn luyện sức khỏe như thế nào?"
Triệu Đại Lực trả lời: "Tôi không luyện tập, tôi sinh ra đã có sức khỏe tốt, mẹ tôi nói lúc mới sinh ra tôi đã tám cân rưỡi, khi đó đã dọa cả bệnh viện sợ hãi”.
"Sau này lớn lên, sức ăn cũng rất khỏe, bữa nào cũng ăn một nồi cơm đầy”.
"Tôi không thích làm bất cứ điều gì khác, bình thường khi nhìn thấy một hòn đá chỉ thích nâng nó lên, phàm là việc gì liên quan đến sức mạnh, tôi đều thích làm”.
"Năm mười ba tuổi tôi đã cao như vậy, sau đó không phát triển nữa, có điều cơ bắp càng ngày càng to, về sau lớn đến mức tôi không khống chế được”.
Diệp Vĩnh Khang nghe xong, khóe miệng giật, sau đó chợt nhớ tới chuyện gì đó: "Hai ngày trước anh bị thương nặng trên võ đài, sao khỏe lại nhanh như vậy?"
Lúc này Diệp Vĩnh Khang mới nhớ ra hai ngày trước Triệu Đại Lực đã bị thương nặng, hơn nữa theo sức lực của tên Khỉ Gầy mà nói, đổi lại là người thường không chết cũng tàn phế.
Cho dù thể chất có cực kỳ khỏe đi chăng nữa, ít nhất cũng phải nằm trong bệnh viện một tháng, nhưng còn chưa tới hai ngày, trên người Triệu Đại Lực đã không thấy có gì khác thường!
Nhắc đến chuyện này, Triệu Đại Lực cũng lộ ra vẻ nghi ngờ, gãi đầu đáp: "Chuyện này tôi cũng không biết, dù sao từ khi còn rất nhỏ tôi đã như vậy rồi, bất kể bị thương thế nào, cũng chưa tới hai ngày đã hồi phục lại”.
"Tôi đã đến bệnh viện nhiều lần nhưng có kiểm tra cũng không phát hiện ra điều gì bất thường, năm tôi mười hai tuổi, một lần đi chăn trâu và không cẩn thận bị trâu húc gãy mất mấy cái xương sườn”.
"Các cơ quan nội tạng bị thương rất nặng, thậm chí lúc đó bố tôi còn đã khắc bia mộ cho tôi rồi, nhưng không ngờ rằng tôi đột nhiên sống lại, tất cả các vết thương đều khỏi, anh nghĩ chuyện này có kỳ lạ không?"
Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: "Vậy nên... tại sao anh lại nghĩ tới việc chọi với trâu?"
Triệu Đại Lực trả lời: "Chuyện này không trách tôi được, có một lần tôi đi đến vùng nông thôn, lần đầu tiên nhìn thấy con trâu, tôi có lòng tốt lấy thịt trâu khô cho nó ăn”.
"Thế nhưng con trâu bại liệt đó không biết tốt xấu, không những không ăn mà còn kêu to lên. Đây rõ ràng là khiêu khích, nên tôi mới cho nó một trận!"
Diệp Vĩnh Khang vỗ trán, cảm thấy suy nghĩ của mình không thể theo kịp được.
"Anh muốn tôi nhận anh làm đồ đệ cũng được”.
Diệp Vĩnh Khang điều chỉnh xong cảm xúc, nhìn về phía Triệu Đại Lực nói: "Tôi có vài thứ ở đây, nếu anh có thể đập nát bằng một cú đấm thì tôi sẽ nhận anh làm đồ đệ”.
"Sư phụ, sư phụ nói đi, ngay cả một con trâu đồ đệ cũng đập nát!"
Triệu Đại Lực hưng phấn xoa lòng bàn tay.
"Tại sao lúc nào cũng hơn thua với trâu vậy!"
Diệp Vĩnh Khang tức giận trợn tròn hai mắt, sau đó mở cửa xe: "Vợ ơi, cho anh mượn một thứ”.
"Thứ gì?"
Hạ Huyền Trúc khó hiểu hỏi.
"Cho anh một sợi tóc”.
"Tóc?"
"Ừ, tóc”.
Hạ Huyền Trúc nghi ngờ nhưng vẫn kéo một sợi tóc trên đầu cô xuống đưa cho Diệp Vĩnh Khang.
Diệp Vĩnh Khang dùng hai ngón tay cầm lấy một đầu sợi tóc, cười nói với Triệu Đại Lực: "Nếu như anh có thể đấm gãy sợi tóc này thì tôi sẽ nhận anh làm đồ đệ”.
Triệu Đại Lực sửng sốt: "Sư phụ, sư phụ đang xem thường tôi sao?"
Sau khi nói xong, dùng một tay để tích lực, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, hự một tiếng hung hăng đấm vào sợi tóc ấy.
Cú đấm này vô cùng mạnh, nhưng sợi tóc này lại không có chút thương tổn gì.
"Sư phụ, cái thứ mềm mềm nhỏ nhỏ này làm sao mà đập được?"
Triệu Đại Lực gãi đầu, lúc này mới nhận ra rằng một quyền đập nát sợi tóc còn khó hơn một quyền đập nát viên gạch.
"Quay về từ từ luyện tập đi, khi nào luyện xong thì tới tìm tôi”.
Diệp Vĩnh Khang đặt sợi tóc vào tay Triệu Đại Lực, sau đó mỉm cười chuẩn bị rời đi.
"Chờ đã, sư phụ!"
Triệu Đại Lực đột nhiên cầm lấy một chiếc túi từ trên ghế sau chiếc xe Hummer đưa cho anh, nở nụ cười: "Đây là một chút quà tôi chuẩn bị cho sư phụ và sư mẫu”.
"Quà? Không phải lại là cục gạch vàng đấy chứ?"
Diệp Vĩnh Khang nghi hoặc hỏi.
Triệu Đại Lực nở nụ cười thần bí: "Đương nhiên không phải, đây là đồ cho sư phụ và sư mẫu dùng, chúc hai người chơi vui vẻ, tôi đi trước đây!"
"Chiếc xe đó dường như đang muốn tông chúng ta!"
Ngay cả Hạ Huyền Trúc cũng thấy có điều gì đó không ổn, cô ôm chầm lấy Diệp Tiểu Trân vào lòng mình theo bản năng.
Sau khi Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy biển số xe của Hummer qua kính chiếu hậu, anh quay đầu lại cười với Diệp Tiểu Trân: "Tiểu Trân, con từng nhìn thấy một con gấu đen lớn chưa?"
Diệp Tiểu Trân lắc đầu: "Chưa ạ, con mới chỉ thấy trên tivi”.
Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Đợi một lát nữa con sẽ được thấy con gấu đen đấy”.
Kít...
Vừa dứt lời, chiếc Hummer đã đuổi kịp và phanh gấp dừng lại bên cạnh.
Cửa xe bị mở ra cái ầm, ngay sau đó một người đàn ông cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn, mặc áo ba lỗ bó sát người nhảy xuống xe.
Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân đang ngồi trong xe sát cửa sổ, nhìn thấy người đàn ông này đã bị dọa sợ chết khiếp.
Người này quả thật là một con quái vật, thân hình phải bằng ba người bình thường cộng lại, cánh tay anh ta còn to hơn đùi của Hạ Huyền Trúc, thoạt nhìn rất giống một con gấu đen lớn trong rừng già.
Phù phù!
Ngay khi Hạ Huyền Trúc đang thầm lo lắng thì người đàn ông đột nhiên quỳ thụp xuống trước mặt Diệp Vĩnh Khang, rồi không ngừng đập đầu xuống đất.
"Mẹ kiếp, anh đang làm cái quái gì vậy?"
Diệp Vĩnh Khang cảm thấy hơi bất ngờ không kịp đề phòng.
Triệu Đại Lực dập đầu hơn chục cái, sau đó ngẩng đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang hét lớn: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"
Diệp Vĩnh Khang: ???
"Tôi trở thành sư phụ của anh khi nào?"
Triệu Đại Lực nhanh chóng giải thích: "Chuyện là như thế này, tôi đã xem video trên võ đài lần trước của anh, quả thật quá đỉnh, giết chết tên Khỉ Gầy chỉ bằng một chiêu”.
"Tôi thật sự rất ngưỡng mộ anh nên tôi quyết định nhận anh làm sư phụ của tôi, sư phụ, xin nhận của đệ tử một lạy!"
Diệp Vĩnh Khang: "Chết tiệt...”
"Anh mau đứng lên cho tôi, ngậm cái mỏ quạ của anh lại, nhận cái gì mà nhận, tôi còn muốn sống khỏe mạnh!"
Mỗi lần gặp gã đàn ông thô bạo Triệu Đại Lực này, Diệp Vĩnh Khang đều cảm thấy vô cùng đau đầu, suy nghĩ của tên này không giống với người bình thường.
"Sư phụ, nếu sư phụ không chấp nhận đồ đệ thì đồ đệ sẽ quỳ ở đây không đứng dậy!"
Ánh mắt Triệu Đại Lực kiên định, giống như sắp phải lên pháp trường.
"Vậy anh cứ quỳ đi!"
Diệp Vĩnh Khang không muốn trúng kế, tức giận quay lại xe, đạp chân ga chuẩn bị đi thẳng.
Ầm...
Nhưng lúc anh đạp chân ga, cả thân xe đột nhiên rung lắc, sau đó lại đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích!
Diệp Vĩnh Khang nhìn qua kính chiếu hậu, nhất thời giật mình!
Chỉ thấy Triệu Đại Lực dùng hai tay kéo đuôi xe, cố hết sức để xe đứng nguyên tại chỗ!
Rừmzz!
Diệp Vĩnh Khang lại đạp chân ga.
Trên trán Triệu Đại Lực nổi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi kéo chặt đuôi xe, chiếc xe vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Vẻ mặt của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên trở nên nghiêm túc, lại đạp ga hết cỡ lần nữa!
Rừmzz...
Xe cuối cùng cũng tiến về phía trước được năm centimet, nhưng Triệu Đại Lực đột nhiên gầm lên một tiếng, hai tay cố hết sức kéo chiếc xe lại, khiến cho nó lập tức tắt máy!
"Chuyện này... chuyện này...”
Hạ Huyền Trúc trợn tròn mắt, dùng tay không kéo ô tô lại, ngay cả bom tấn Hollywood cũng không dám diễn như thế này!
"Em ở trong xe trông Tiểu Trân, anh đi xuống xem một lát”.
Diệp Vĩnh Khang khẽ thở dài, mở cửa bước xuống.
Phía sau xe đã bị Triệu Đại Lực kéo ra một cái hố lớn, gân xanh của Triệu Đại Lực lộ ra, vẻ mặt dữ tợn, nhìn vô cùng đáng sợ.
"Sư phụ, cầu xin sư phụ thu nhận đồ đệ!"
Triệu Đại Lực đã kiệt quệ sức lực, ngay cả đứng trên mặt đất cũng lắc lư không vững.
Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm Triệu Đại Lực, đánh giá một hồi rồi lên tiếng hỏi: "Anh rèn luyện sức khỏe như thế nào?"
Triệu Đại Lực trả lời: "Tôi không luyện tập, tôi sinh ra đã có sức khỏe tốt, mẹ tôi nói lúc mới sinh ra tôi đã tám cân rưỡi, khi đó đã dọa cả bệnh viện sợ hãi”.
"Sau này lớn lên, sức ăn cũng rất khỏe, bữa nào cũng ăn một nồi cơm đầy”.
"Tôi không thích làm bất cứ điều gì khác, bình thường khi nhìn thấy một hòn đá chỉ thích nâng nó lên, phàm là việc gì liên quan đến sức mạnh, tôi đều thích làm”.
"Năm mười ba tuổi tôi đã cao như vậy, sau đó không phát triển nữa, có điều cơ bắp càng ngày càng to, về sau lớn đến mức tôi không khống chế được”.
Diệp Vĩnh Khang nghe xong, khóe miệng giật, sau đó chợt nhớ tới chuyện gì đó: "Hai ngày trước anh bị thương nặng trên võ đài, sao khỏe lại nhanh như vậy?"
Lúc này Diệp Vĩnh Khang mới nhớ ra hai ngày trước Triệu Đại Lực đã bị thương nặng, hơn nữa theo sức lực của tên Khỉ Gầy mà nói, đổi lại là người thường không chết cũng tàn phế.
Cho dù thể chất có cực kỳ khỏe đi chăng nữa, ít nhất cũng phải nằm trong bệnh viện một tháng, nhưng còn chưa tới hai ngày, trên người Triệu Đại Lực đã không thấy có gì khác thường!
Nhắc đến chuyện này, Triệu Đại Lực cũng lộ ra vẻ nghi ngờ, gãi đầu đáp: "Chuyện này tôi cũng không biết, dù sao từ khi còn rất nhỏ tôi đã như vậy rồi, bất kể bị thương thế nào, cũng chưa tới hai ngày đã hồi phục lại”.
"Tôi đã đến bệnh viện nhiều lần nhưng có kiểm tra cũng không phát hiện ra điều gì bất thường, năm tôi mười hai tuổi, một lần đi chăn trâu và không cẩn thận bị trâu húc gãy mất mấy cái xương sườn”.
"Các cơ quan nội tạng bị thương rất nặng, thậm chí lúc đó bố tôi còn đã khắc bia mộ cho tôi rồi, nhưng không ngờ rằng tôi đột nhiên sống lại, tất cả các vết thương đều khỏi, anh nghĩ chuyện này có kỳ lạ không?"
Diệp Vĩnh Khang nhíu mày: "Vậy nên... tại sao anh lại nghĩ tới việc chọi với trâu?"
Triệu Đại Lực trả lời: "Chuyện này không trách tôi được, có một lần tôi đi đến vùng nông thôn, lần đầu tiên nhìn thấy con trâu, tôi có lòng tốt lấy thịt trâu khô cho nó ăn”.
"Thế nhưng con trâu bại liệt đó không biết tốt xấu, không những không ăn mà còn kêu to lên. Đây rõ ràng là khiêu khích, nên tôi mới cho nó một trận!"
Diệp Vĩnh Khang vỗ trán, cảm thấy suy nghĩ của mình không thể theo kịp được.
"Anh muốn tôi nhận anh làm đồ đệ cũng được”.
Diệp Vĩnh Khang điều chỉnh xong cảm xúc, nhìn về phía Triệu Đại Lực nói: "Tôi có vài thứ ở đây, nếu anh có thể đập nát bằng một cú đấm thì tôi sẽ nhận anh làm đồ đệ”.
"Sư phụ, sư phụ nói đi, ngay cả một con trâu đồ đệ cũng đập nát!"
Triệu Đại Lực hưng phấn xoa lòng bàn tay.
"Tại sao lúc nào cũng hơn thua với trâu vậy!"
Diệp Vĩnh Khang tức giận trợn tròn hai mắt, sau đó mở cửa xe: "Vợ ơi, cho anh mượn một thứ”.
"Thứ gì?"
Hạ Huyền Trúc khó hiểu hỏi.
"Cho anh một sợi tóc”.
"Tóc?"
"Ừ, tóc”.
Hạ Huyền Trúc nghi ngờ nhưng vẫn kéo một sợi tóc trên đầu cô xuống đưa cho Diệp Vĩnh Khang.
Diệp Vĩnh Khang dùng hai ngón tay cầm lấy một đầu sợi tóc, cười nói với Triệu Đại Lực: "Nếu như anh có thể đấm gãy sợi tóc này thì tôi sẽ nhận anh làm đồ đệ”.
Triệu Đại Lực sửng sốt: "Sư phụ, sư phụ đang xem thường tôi sao?"
Sau khi nói xong, dùng một tay để tích lực, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, hự một tiếng hung hăng đấm vào sợi tóc ấy.
Cú đấm này vô cùng mạnh, nhưng sợi tóc này lại không có chút thương tổn gì.
"Sư phụ, cái thứ mềm mềm nhỏ nhỏ này làm sao mà đập được?"
Triệu Đại Lực gãi đầu, lúc này mới nhận ra rằng một quyền đập nát sợi tóc còn khó hơn một quyền đập nát viên gạch.
"Quay về từ từ luyện tập đi, khi nào luyện xong thì tới tìm tôi”.
Diệp Vĩnh Khang đặt sợi tóc vào tay Triệu Đại Lực, sau đó mỉm cười chuẩn bị rời đi.
"Chờ đã, sư phụ!"
Triệu Đại Lực đột nhiên cầm lấy một chiếc túi từ trên ghế sau chiếc xe Hummer đưa cho anh, nở nụ cười: "Đây là một chút quà tôi chuẩn bị cho sư phụ và sư mẫu”.
"Quà? Không phải lại là cục gạch vàng đấy chứ?"
Diệp Vĩnh Khang nghi hoặc hỏi.
Triệu Đại Lực nở nụ cười thần bí: "Đương nhiên không phải, đây là đồ cho sư phụ và sư mẫu dùng, chúc hai người chơi vui vẻ, tôi đi trước đây!"
Bình luận facebook