Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 175: Ai là cậu Diệp
Sau khi lấy lại tinh thần, sắc mặt Trương Hoa Phương ảm đạm đi vì bị dọa sợ!
“Con điên rồi sao, sao lại ăn trộm chứ, còn không mau trả lại đi!”
Trương Hoa Phương sợ đến mức lạc cả giọng.
Món đồ này trị giá những hơn ba mươi triệu tệ, đây đã là tội lớn rồi, huống hồ món đồ này còn là đồ đi trộm của Nam Giang Vương!
“Mẹ, những thứ này thật sự do chúng con mua!”
Hạ Huyền Trúc vội vàng lên tiếng.
“Con im đi!”
Trương Hoa Phương rất tức giận: “Đến lúc này rồi mà con còn gạt mẹ, con có tiền để mua mấy thứ này sao? Con học thói ăn trộm từ lúc nào, thật sự khiến mẹ quá thất vọng!”
“Mẹ, con không nói dối, con không có nhiều tiền nhưng Vĩnh Khang có!”
Hạ Huyền Trúc vội vàng giải thích.
“Ha ha ha ha ha!”
Vương Diễm Lệ ngồi bên cạnh nghe thấy vậy thì bật cười ha hả: “Thôi cho xin, cho dù muốn ngụy biện thì cũng phải tìm cái lý do nào hay ho hơn chứ!”
“Đồ loại người ăn xin đầu đường xó chợ, lục khắp người có được nổi hai trăm tệ không? Lại còn ba mươi triệu tệ, có thấy ba mươi triệu tệ dáng vẻ ra sao chưa? Các người đang kể chuyện cười đấy à? Ha ha ha ha ha!”
Chu Tiểu Lan bên cạnh cũng lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Mẹ, đừng nhiều lời với bọn họ nữa, chúng ta báo cảnh sát đi, lát nữa bọn họ sẽ biết thế nào là lễ độ ngay thôi, hơn ba mươi triệu tệ đấy, con đoán chắc có khi phải ngồi tù”.
Trương Hoa Phương nghe đến đây, mồ hôi lạnh cũng toát ra vì sợ hãi, vội vàng giải thích: “Chuyện này không liên quan đến con gái và con rể tôi, những món này đều do tôi ép chúng đi trộm, muốn bắt thì bắt tôi là được rồi!”
Diệp Vĩnh Khang thấy Trương Hoa Phương sốt sắng như thế thì vừa cảm động vừa dở khóc dở cười: “Mẹ, mẹ nghe con nói, những món này đều do con mua…”
“Cậu im miệng cho tôi!”
Trương Hoa Phương tức giận: “Lúc này đừng biện giải gì nữa, là người mẹ này có lỗi với các con, lúc đó mẹ không nên tham lam, bắt các con làm những chuyện này!”
“Sau này hai đứa ở ngoài phải sống với nhau thật tốt, chăm sóc kỹ càng cho Tiểu Trân, những việc này đều do mẹ làm ra thì để mình mẹ gánh lấy!”
Ngay lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng nói.
“Cho hỏi, ai là anh Diệp Vĩnh Khang ạ?”
Mọi người quay đầu nhìn ra thì thấy một người đàn ông trung niên trang phục phẳng phiu dẫn theo mấy người trợ lý bước vào.
“Giám đốc Triệu!”
Đám người lập tức có người nhận ra thân phận của người đàn ông này.
“Giám đốc Triệu, chúng tôi đã giúp ông bắt được kẻ trộm rồi, ngay cả tang vật cũng tìm thấy luôn!”
Chu Tiểu Lan vừa liếc nhìn đã nhận ra người đàn ông trung niên này chính là tổng giám đốc của Ngọc Thạch Trai.
“Ha ha, lần này thì vui rồi, rơi vào tay Nam Giang Vương còn vui hơn so với cảnh sát đấy!”
Vương Diễm Lệ cười ha hả, bà ta biết rất rõ kết quả của những kẻ dám trộm đồ của Nam Giang Vương.
“Giám đốc Triệu, ông nghe tôi nói đã!”
Trương Hoa Phương bước nhanh lên trước, nhìn giám đốc Triệu bằng ánh mắt khẩn cầu: “Giám đốc Triệu, chuyện này đều do một mình tôi làm, không liên quan đến người khác!”
“Các người muốn bắt thì bắt tôi là được rồi, muốn xử trí tôi thế nào cũng được, tuyệt đối đừng gây khó dễ cho con gái và con rể tôi!”
Giám đốc Triệu nghe vậy cũng thấy ngờ vực, không biết rốt cuộc là người phụ nữ trước mắt này đang nói gì.
“Tôi muốn hỏi, ai là Diệp Vĩnh Khang?”
Người đàn ông trung niên chẳng biết làm sao, đành phải lặp lại lần nữa.
Vương Diễm Lệ chỉ tay vào Diệp Vĩnh Khang: “Cậu ta chính là Diệp Vĩnh Khang, giám đốc Triệu đừng nghe người khác nói bừa, chuyện này là do cả nhà bọn họ cùng làm!”
Bà ta vừa nói vừa quay sang phía Diệp Vĩnh Khang, giễu cợt: “Nói đi, không phải cậu vừa khăng khăng không chịu thừa nhận à, mấy lời này giữ lại đó lát nữa ngụy biện trước mặt Nam Giang Vương đi!”
Diệp Vĩnh Khang thấy người này cũng hơi nghi ngờ, bèn hỏi: “Tôi chính là Diệp Vĩnh Khang, có chuyện gì không?”
Giám đốc Triệu nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang mấy giây, sau đó vội tiến lên cung kính đáp: “Xin chào cậu Diệp, tôi là tổng giám đốc của Ngọc Thạch Trai, tôi đặc biệt đến đây để xin lỗi cậu!”
Ông ta vừa dứt lời, không gian bỗng yên lặng như tờ.
Diệp Vĩnh Khang cũng chẳng hiểu gì: “Xin lỗi ư? Xin lỗi chuyện gì cơ?”
Giám đốc Triệu vội vàng giải thích: “Vô cùng xin lỗi cậu Diệp, tôi không biết cậu là bạn của ông chủ tôi, ông chủ nghe thấy chuyện mới vừa nãy đã rất tức giận”.
“Nên đặc biệt bảo tôi đích thân đưa tiền đến trả lại cho cậu, sau cùng là chân thành xin lỗi cậu, hy vọng cậu Diệp rộng lượng bỏ qua!”
“Vài hôm nữa tiền sẽ được chuyển lại vào tài khoản của cậu, ông chủ chúng tôi còn nói, sau này nếu cậu thích món đồ nào ở Ngọc Thạch Trai thì cứ tùy ý mang đi, toàn bộ đều là của cậu!”
Sau khi nghe xong, Diệp Vĩnh Khang mới hiểu ra, anh giơ tay lên cười nói: “Đây là hai chuyện khác nhau mà, mua đồ trả tiền là lẽ đương nhiên, không cần chuyển tiền lại đâu”.
“Không không không, cậu Diệp, cậu tuyệt đối đừng nói thế!”
Giám đốc Triệu hốt hoảng: “Bởi vì chúng tôi dám cầm tiền của cậu mà ông chủ rất không vui”.
“Nếu khoản tiền này cậu không nhận thì nhất định ông chủ sẽ không tha cho chúng tôi, mong cậu Diệp nhận lại giúp!”
Những người bên cạnh thấy cảnh này đã sớm ngạc nhiên trợn tròn mắt.
Chuyện quái gì thế này?
“Giám đốc Triệu, cậu ta là một kẻ ăn trộm đấy, có phải ông nhầm người rồi không, sao cậu ta có thể là bạn của Nam Giang Vương được…”
Vương Diễm Lệ phản ứng lại, vội vàng bước lên nói.
Nhưng bà ta chưa dứt lời thì trên má đã in hằn một bạt tai đau điếng.
“Láo xược, bà dám bêu xấu bạn của ông chủ chúng tôi là ăn trộm, chán sống rồi hả?”
Giám đốc Triệu trợn mắt tức giận.
Ngay sau đó lại nhìn về phía Diệp Vĩnh Khang: “Thành thật xin lỗi cậu Diệp, xin hỏi những người này có quan hệ gì với cậu?”
Diệp Vĩnh Khang quay đầu nhìn cả nhà Vương Diễm Lệ, thản nhiên đáp: “Sao tôi biết được đám ruồi nhặng này có liên quan gì đến tôi, chẳng qua là họ quá ồn ào khiến tôi mất cả hứng ăn cơm”.
Giám đốc Triệu có thể leo lên đến chức tổng giám đốc của Ngọc Thạch Trai, đương nhiên đầu óc cũng rất linh hoạt, vừa nghe đã hiểu ý Diệp Vĩnh Khang.
“Nghe đây, lát nữa các người tới phòng làm việc của tôi một chuyến, để xem tôi xử lý đám ruồi nhặng các người ra sao!”
Dứt lời, Giám đốc Triệu quay lại cúi đầu với Diệp Vĩnh Khang rồi mới xoay người rời đi.
Mẹ con Vương Diễm Lệ sợ đến mức ngã ngồi xuống đất.
“Hoa Phương, đều là hiểu lầm thôi, bà giải thích với giám đốc Triệu giúp chúng tôi với, chúng tôi…”
Lúc này Vương Diễm Lệ mới ý thức được sự nghiêm trọng của sự việc, vội vàng ôm chân Trương Hoa Phương cầu xin tha thứ.
“Tôi giải thích cái gì, tôi đâu có quen biết giám đốc Triệu, tránh ra, một bữa cơm đang vui vẻ lại bị các người quấy rầy, thật xui xẻo!”
Trương Hoa Phương đá Vương Diễm Lệ qua một bên, sau đó một tay ôm Diệp Tiểu Trân tay kia kéo vali đứng dậy đi ra ngoài.
Bà ta cũng không phải Thánh Mẫu gì, vừa nãy Vương Diễm Lệ quyết tâm đẩy cả nhà bà ta vào chỗ chết, đương nhiên lúc này bà ta sẽ không mềm lòng.
“Cậu Diệp, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, xin cậu bỏ qua cho chúng tôi một lần với, chúng tôi không biết cậu là bạn của Nam Giang Vương, chúng tôi không dám nữa đâu!”
Vương Diễm Lệ không thể làm gì khác hơn ngoài việc bò qua ôm lấy đùi Diệp Vĩnh Khang cầu xin.
“Cút!”
Giày cao gót của Hạ Huyền Trúc đạp Vương Diễm Lệ qua một bên: “Không phải ban nãy bà nói chồng tôi là ăn trộm sao? Bà xin một tên trộm cái gì thế? Cút đi, có lời gì thì chờ gặp Nam Giang Vương rồi tự đi mà giải thích, chồng ơi, chúng ta đi thôi!”
Dứt lời, Hạ Huyền Trúc kéo tay Diệp Vĩnh Khang đi ra ngoài.
Cả nhà Vương Diễm Lệ xụi lơ dưới đất, khuôn mặt tràn đầy vẻ tuyệt vọng, lần này bọn họ coi như xong đời!
“Tiểu Chí, con mau nghĩ cách, bằng không lần này mẹ con chúng ta xong đời rồi!”
Vương Diễm Lệ lại gửi gắm hy vọng lên người con rể.
“Tôi cảnh cáo bà đừng gọi lung tung, tôi và con gái bà chỉ mới tổ chức đám cưới thôi, còn chưa đi đăng ký kết hôn, vẫn chưa tính là vợ chồng”.
“Sau này chuyện nhà các người không liên quan gì đến tôi hết, đừng đeo bám tôi!”
Sau khi Tiểu Chí nói xong thì vội vàng tránh đi như tránh ôn thần, hai mẹ con nhà này gây họa lớn như vậy, có ngu mới không bỏ chạy!
“Con điên rồi sao, sao lại ăn trộm chứ, còn không mau trả lại đi!”
Trương Hoa Phương sợ đến mức lạc cả giọng.
Món đồ này trị giá những hơn ba mươi triệu tệ, đây đã là tội lớn rồi, huống hồ món đồ này còn là đồ đi trộm của Nam Giang Vương!
“Mẹ, những thứ này thật sự do chúng con mua!”
Hạ Huyền Trúc vội vàng lên tiếng.
“Con im đi!”
Trương Hoa Phương rất tức giận: “Đến lúc này rồi mà con còn gạt mẹ, con có tiền để mua mấy thứ này sao? Con học thói ăn trộm từ lúc nào, thật sự khiến mẹ quá thất vọng!”
“Mẹ, con không nói dối, con không có nhiều tiền nhưng Vĩnh Khang có!”
Hạ Huyền Trúc vội vàng giải thích.
“Ha ha ha ha ha!”
Vương Diễm Lệ ngồi bên cạnh nghe thấy vậy thì bật cười ha hả: “Thôi cho xin, cho dù muốn ngụy biện thì cũng phải tìm cái lý do nào hay ho hơn chứ!”
“Đồ loại người ăn xin đầu đường xó chợ, lục khắp người có được nổi hai trăm tệ không? Lại còn ba mươi triệu tệ, có thấy ba mươi triệu tệ dáng vẻ ra sao chưa? Các người đang kể chuyện cười đấy à? Ha ha ha ha ha!”
Chu Tiểu Lan bên cạnh cũng lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Mẹ, đừng nhiều lời với bọn họ nữa, chúng ta báo cảnh sát đi, lát nữa bọn họ sẽ biết thế nào là lễ độ ngay thôi, hơn ba mươi triệu tệ đấy, con đoán chắc có khi phải ngồi tù”.
Trương Hoa Phương nghe đến đây, mồ hôi lạnh cũng toát ra vì sợ hãi, vội vàng giải thích: “Chuyện này không liên quan đến con gái và con rể tôi, những món này đều do tôi ép chúng đi trộm, muốn bắt thì bắt tôi là được rồi!”
Diệp Vĩnh Khang thấy Trương Hoa Phương sốt sắng như thế thì vừa cảm động vừa dở khóc dở cười: “Mẹ, mẹ nghe con nói, những món này đều do con mua…”
“Cậu im miệng cho tôi!”
Trương Hoa Phương tức giận: “Lúc này đừng biện giải gì nữa, là người mẹ này có lỗi với các con, lúc đó mẹ không nên tham lam, bắt các con làm những chuyện này!”
“Sau này hai đứa ở ngoài phải sống với nhau thật tốt, chăm sóc kỹ càng cho Tiểu Trân, những việc này đều do mẹ làm ra thì để mình mẹ gánh lấy!”
Ngay lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng nói.
“Cho hỏi, ai là anh Diệp Vĩnh Khang ạ?”
Mọi người quay đầu nhìn ra thì thấy một người đàn ông trung niên trang phục phẳng phiu dẫn theo mấy người trợ lý bước vào.
“Giám đốc Triệu!”
Đám người lập tức có người nhận ra thân phận của người đàn ông này.
“Giám đốc Triệu, chúng tôi đã giúp ông bắt được kẻ trộm rồi, ngay cả tang vật cũng tìm thấy luôn!”
Chu Tiểu Lan vừa liếc nhìn đã nhận ra người đàn ông trung niên này chính là tổng giám đốc của Ngọc Thạch Trai.
“Ha ha, lần này thì vui rồi, rơi vào tay Nam Giang Vương còn vui hơn so với cảnh sát đấy!”
Vương Diễm Lệ cười ha hả, bà ta biết rất rõ kết quả của những kẻ dám trộm đồ của Nam Giang Vương.
“Giám đốc Triệu, ông nghe tôi nói đã!”
Trương Hoa Phương bước nhanh lên trước, nhìn giám đốc Triệu bằng ánh mắt khẩn cầu: “Giám đốc Triệu, chuyện này đều do một mình tôi làm, không liên quan đến người khác!”
“Các người muốn bắt thì bắt tôi là được rồi, muốn xử trí tôi thế nào cũng được, tuyệt đối đừng gây khó dễ cho con gái và con rể tôi!”
Giám đốc Triệu nghe vậy cũng thấy ngờ vực, không biết rốt cuộc là người phụ nữ trước mắt này đang nói gì.
“Tôi muốn hỏi, ai là Diệp Vĩnh Khang?”
Người đàn ông trung niên chẳng biết làm sao, đành phải lặp lại lần nữa.
Vương Diễm Lệ chỉ tay vào Diệp Vĩnh Khang: “Cậu ta chính là Diệp Vĩnh Khang, giám đốc Triệu đừng nghe người khác nói bừa, chuyện này là do cả nhà bọn họ cùng làm!”
Bà ta vừa nói vừa quay sang phía Diệp Vĩnh Khang, giễu cợt: “Nói đi, không phải cậu vừa khăng khăng không chịu thừa nhận à, mấy lời này giữ lại đó lát nữa ngụy biện trước mặt Nam Giang Vương đi!”
Diệp Vĩnh Khang thấy người này cũng hơi nghi ngờ, bèn hỏi: “Tôi chính là Diệp Vĩnh Khang, có chuyện gì không?”
Giám đốc Triệu nhìn chằm chằm Diệp Vĩnh Khang mấy giây, sau đó vội tiến lên cung kính đáp: “Xin chào cậu Diệp, tôi là tổng giám đốc của Ngọc Thạch Trai, tôi đặc biệt đến đây để xin lỗi cậu!”
Ông ta vừa dứt lời, không gian bỗng yên lặng như tờ.
Diệp Vĩnh Khang cũng chẳng hiểu gì: “Xin lỗi ư? Xin lỗi chuyện gì cơ?”
Giám đốc Triệu vội vàng giải thích: “Vô cùng xin lỗi cậu Diệp, tôi không biết cậu là bạn của ông chủ tôi, ông chủ nghe thấy chuyện mới vừa nãy đã rất tức giận”.
“Nên đặc biệt bảo tôi đích thân đưa tiền đến trả lại cho cậu, sau cùng là chân thành xin lỗi cậu, hy vọng cậu Diệp rộng lượng bỏ qua!”
“Vài hôm nữa tiền sẽ được chuyển lại vào tài khoản của cậu, ông chủ chúng tôi còn nói, sau này nếu cậu thích món đồ nào ở Ngọc Thạch Trai thì cứ tùy ý mang đi, toàn bộ đều là của cậu!”
Sau khi nghe xong, Diệp Vĩnh Khang mới hiểu ra, anh giơ tay lên cười nói: “Đây là hai chuyện khác nhau mà, mua đồ trả tiền là lẽ đương nhiên, không cần chuyển tiền lại đâu”.
“Không không không, cậu Diệp, cậu tuyệt đối đừng nói thế!”
Giám đốc Triệu hốt hoảng: “Bởi vì chúng tôi dám cầm tiền của cậu mà ông chủ rất không vui”.
“Nếu khoản tiền này cậu không nhận thì nhất định ông chủ sẽ không tha cho chúng tôi, mong cậu Diệp nhận lại giúp!”
Những người bên cạnh thấy cảnh này đã sớm ngạc nhiên trợn tròn mắt.
Chuyện quái gì thế này?
“Giám đốc Triệu, cậu ta là một kẻ ăn trộm đấy, có phải ông nhầm người rồi không, sao cậu ta có thể là bạn của Nam Giang Vương được…”
Vương Diễm Lệ phản ứng lại, vội vàng bước lên nói.
Nhưng bà ta chưa dứt lời thì trên má đã in hằn một bạt tai đau điếng.
“Láo xược, bà dám bêu xấu bạn của ông chủ chúng tôi là ăn trộm, chán sống rồi hả?”
Giám đốc Triệu trợn mắt tức giận.
Ngay sau đó lại nhìn về phía Diệp Vĩnh Khang: “Thành thật xin lỗi cậu Diệp, xin hỏi những người này có quan hệ gì với cậu?”
Diệp Vĩnh Khang quay đầu nhìn cả nhà Vương Diễm Lệ, thản nhiên đáp: “Sao tôi biết được đám ruồi nhặng này có liên quan gì đến tôi, chẳng qua là họ quá ồn ào khiến tôi mất cả hứng ăn cơm”.
Giám đốc Triệu có thể leo lên đến chức tổng giám đốc của Ngọc Thạch Trai, đương nhiên đầu óc cũng rất linh hoạt, vừa nghe đã hiểu ý Diệp Vĩnh Khang.
“Nghe đây, lát nữa các người tới phòng làm việc của tôi một chuyến, để xem tôi xử lý đám ruồi nhặng các người ra sao!”
Dứt lời, Giám đốc Triệu quay lại cúi đầu với Diệp Vĩnh Khang rồi mới xoay người rời đi.
Mẹ con Vương Diễm Lệ sợ đến mức ngã ngồi xuống đất.
“Hoa Phương, đều là hiểu lầm thôi, bà giải thích với giám đốc Triệu giúp chúng tôi với, chúng tôi…”
Lúc này Vương Diễm Lệ mới ý thức được sự nghiêm trọng của sự việc, vội vàng ôm chân Trương Hoa Phương cầu xin tha thứ.
“Tôi giải thích cái gì, tôi đâu có quen biết giám đốc Triệu, tránh ra, một bữa cơm đang vui vẻ lại bị các người quấy rầy, thật xui xẻo!”
Trương Hoa Phương đá Vương Diễm Lệ qua một bên, sau đó một tay ôm Diệp Tiểu Trân tay kia kéo vali đứng dậy đi ra ngoài.
Bà ta cũng không phải Thánh Mẫu gì, vừa nãy Vương Diễm Lệ quyết tâm đẩy cả nhà bà ta vào chỗ chết, đương nhiên lúc này bà ta sẽ không mềm lòng.
“Cậu Diệp, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, xin cậu bỏ qua cho chúng tôi một lần với, chúng tôi không biết cậu là bạn của Nam Giang Vương, chúng tôi không dám nữa đâu!”
Vương Diễm Lệ không thể làm gì khác hơn ngoài việc bò qua ôm lấy đùi Diệp Vĩnh Khang cầu xin.
“Cút!”
Giày cao gót của Hạ Huyền Trúc đạp Vương Diễm Lệ qua một bên: “Không phải ban nãy bà nói chồng tôi là ăn trộm sao? Bà xin một tên trộm cái gì thế? Cút đi, có lời gì thì chờ gặp Nam Giang Vương rồi tự đi mà giải thích, chồng ơi, chúng ta đi thôi!”
Dứt lời, Hạ Huyền Trúc kéo tay Diệp Vĩnh Khang đi ra ngoài.
Cả nhà Vương Diễm Lệ xụi lơ dưới đất, khuôn mặt tràn đầy vẻ tuyệt vọng, lần này bọn họ coi như xong đời!
“Tiểu Chí, con mau nghĩ cách, bằng không lần này mẹ con chúng ta xong đời rồi!”
Vương Diễm Lệ lại gửi gắm hy vọng lên người con rể.
“Tôi cảnh cáo bà đừng gọi lung tung, tôi và con gái bà chỉ mới tổ chức đám cưới thôi, còn chưa đi đăng ký kết hôn, vẫn chưa tính là vợ chồng”.
“Sau này chuyện nhà các người không liên quan gì đến tôi hết, đừng đeo bám tôi!”
Sau khi Tiểu Chí nói xong thì vội vàng tránh đi như tránh ôn thần, hai mẹ con nhà này gây họa lớn như vậy, có ngu mới không bỏ chạy!
Bình luận facebook