• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

  • Chương 179: Búp bê ma thuật

Việc thi công dự án khu sản nghiệp hừng hực khí thế, công nhân gần như làm việc không ngừng nghỉ suốt hai mươi tư giờ.

Tối ngày hôm nay, trên công trường vẫn đèn đuốc sáng rực, những công nhân chăm chỉ ai làm việc người đó, tất cả đều tuần tự chỉnh tề.

Rầm ầm!

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên, một móng cọc đang thi công bất ngờ sụp xuống, mấy công nhân bị rơi vào trong một cái hố sâu mấy chục mét, nháy mắt đã bị đống vật liệu xây dựng đổ ụp lên người.

Quản lý dự án đang có mặt để chỉ huy sợ tới độ mặt mày biến sắc, đây là một sự cố công trình vô cùng nghiêm trọng!

“Mau, mau gọi điện thoại cho sếp Hạ!”

Ngay cả giọng của quản lý dự án cũng lạc đi.

Lúc này, Hạ Huyền Trúc đang ở nhà xử lý một bản văn kiện, lúc nhận được điện thoại cô cũng hoảng sợ tới mức mặt mày trắng bệch: “Mấy người bảo vệ cho tốt hiện trường, tôi tới ngay bây giờ đây!”

“Vợ à, sao thế em?”

Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy dáng vẻ này của Hạ Huyền Trúc thì vội vàng hỏi.

“Công trường xảy ra chuyện lớn rồi!”

“A? Anh đi cùng với em!”

Hai người lái xe như bay đến công trường, từ xa đã nhìn thấy một đám công nhân đang đứng chật kín xung quanh móng cọc và bàn tán xôn xao.

“Sếp Hạ, cuối cùng thì cô cũng tới rồi, chuyện này…”

Quản lý dự án nhìn thấy Hạ Huyền Trúc thì vội vàng chạy tới.

“Người có bị sao không?”

Điều Hạ Huyền Trúc quan tâm nhất chính là an nguy của công nhân.

Quản lý dự án thở dài, chỉ vào rãnh nền đã bị đủ các loại vật liệu xây dựng lấp kín: “Bảy người đều đang bị vùi lấp ở bên trong”.

Mặt Hạ Huyền Trúc biến sắc: “Vậy còn ngây ra đấy làm gì, mau cứu người ra đi!”

Quản lý dự án khẽ lắc đầu: “Rãnh nền sâu mấy chục mét, dù có đưa được người ra ngoài thì chắc chắn chỉ còn là mấy cái xác”.

“Cái gì?”

Hạ Huyền Trúc nghe thấy vậy, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, hai chân mềm nhũn, loạng choạng lùi về sau mấy bước, suýt ngã xuống nền đất.

“Đừng nôn nóng, nghĩ cách làm sao để giải quyết vấn đề đi đã”.

Diệp Vĩnh Khang vội vàng giơ tay đỡ lấy cánh tay của Hạ Huyền Trúc, sau đó hỏi quản lý dự án: “Thông thường khi xảy ra việc như vậy sẽ giải quyết thế nào?”

Quản lý dự án vội vàng nói: “Đầu tiên sẽ xác định hiện trường do bản thân công nhân thao tác không đúng quy định nên mới dẫn đến sự cố, như vậy thì có thể bớt đi một khoản lớn tiền bồi thường, ngoài ra…”

“Anh đang nói cái quái gì thế?”

Hạ Huyền Trúc vội vàng thở gấp, trách mắng: “Đây là bảy mạng người vẫn còn đang sống sờ sờ đấy, vấn đề ở đây là tiền hay sao?”

“Lập tức báo lên cơ quan có liên quan, sau đó liên hệ với gia đình bọn họ, làm tốt công tác động viên gia quyến, những công nhân này đều là trụ cột của gia đình, tiền bồi thường xét theo tiêu chuẩn cao nhất!”

Hạ Huyền Trúc sắp khóc đến nơi, bảy con người còn đang sống sờ sờ, chuyện này đã thuộc vào mức độ sự cố công trình nghiêm trọng.

Đúng vào lúc này, một chiếc xe cảnh sát nhấp nháy đèn báo động đi tới.

Cửa xe mở ra, một nữ cảnh sát tuần tra khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, dáng người thướt tha, tóc dài tung bay, hiên ngang bước từ trên xe xuống.

“Ai là Hạ Huyền Trúc?”

Nữ cảnh sát tuần tra lạnh lùng hỏi.

Hạ Huyền Trúc cảm thấy hơi nghi hoặc, sao chuyện này lại làm kinh động tới cả cảnh sát tuần tra luôn rồi?

“Chào cô, tôi là Hạ Huyền Trúc, xin hỏi…”

Nữ cảnh sát tuần tra liếc nhìn Hạ Huyền Trúc, sau đó xuất trình giấy tờ: “Tôi là Lý Thanh Từ - phó đại đội trưởng trinh sát hình sự của Cục tuần tra Giang Bắc, có số điện thoại nặc danh trình báo cô có liên quan đến tội danh cố ý giết người, mong cô phối hợp điều tra với chúng tôi!”

“Cố ý mưu sát…”

Sắc mặt Hạ Huyền Trúc kinh ngạc tái nhợt, vội vàng nói: “Có phải có hiểu lầm gì không, tôi không…”

“Bây giờ cô không cần phải nói gì nhiều, đợi sau khi chúng tôi điều tra xong thì sẽ rõ ngay thôi!”

Nữ cảnh sát tuần tra phất tay: “Khám xét cho tôi!”

Mấy đội viên tuần tra lập tức bắt đầu triển khai khám sát trên công trường.

Hạ Huyền Trúc chưa từng gặp phải tình cảnh như vậy, sợ tới mức hai chân khẽ run lên lẩy bẩy, Diệp Vĩnh Khang dùng lực siết chặt bàn tay của Hạ Huyền Trúc: “Đừng sợ, có anh ở đây”.

“Đội trưởng Lý, chỗ này có phát hiện!”

Một lính tuần tra đột nhiên hô lên, Lý Thanh Từ vội vàng bước đến, khi cô ta nhìn thấy thứ ở bên đó thì lập tức chỉ vào Hạ Huyền Trúc rồi quát lên: “Bắt lấy cho tôi!”

Đám lính tuần tra vội vàng cầm lấy còng tay đi về phía Hạ Huyền Trúc.

“Ai dám động tay!”

Diệp Vĩnh Khang kéo Hạ Huyền Trúc ra sau lưng, phẫn nộ gào lên với mấy lính tuần tra.

“Mong hãy phối hợp chấp hành pháp luật với chúng tôi, nếu không chúng tôi sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế!”

Một lính tuần tra hô lên một tiếng, sau đó tiếp tục tiến về phía đó.

Ầm!

Diệp Vĩnh Khang giẫm mạnh chân lên trên nền đất, lạnh lùng nói: “Ai dám động tay thì thử đi tôi xem!”

Mấy lính tuần tra không tự chủ được mà run lên, thật ra những người làm nghề này như bọn họ đều có lá gan rất lớn.

Thế nhưng không hiểu sao lần này khi bị người kia trừng mắt nhìn, trong lòng đột nhiên lại cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm vô cùng mạnh mẽ đang tới gần!

“Anh đang muốn chống đối pháp luật sao?”

Lý Thanh Từ cầm một con búp bê được đựng trong túi nhựa trong suốt, cười khẩy nói với Hạ Huyền Trúc: “Cô Hạ, cô làm về xây dựng, tôi nghĩ cô nhất định không còn xa lạ gì với con búp bê này đâu nhỉ”.

Hạ Huyền Trúc nhìn kỹ con búp bê trước mắt, lập tức sợ hết hồn!

Con búp bê này được dệt từ lụa trắng, dùng chu sa để vẽ ngũ quan, trên trán còn dán một lá bùa màu vàng, có bảy chiếc đinh thép đang cắm trên đầu của búp bê!

Bất cứ ai từng làm trong ngành xây dựng khi nhìn thấy con búp bê giống như vậy thì đều không xa lạ gì.

Có một tin đồn trong ngành xây dựng, lúc làm móng phải cúng tế thần thổ địa, mà đồ cúng tế chính là mạng người!

Con búp bê này đại diện cho thần đất, số lượng đinh thép cắm trên đầu tượng trưng cho số lượng vật tế, vật tế càng nhiều thì vấn đề thi công công trường sẽ càng thuận lợi.

Vậy nên trong ngành xây dựng vẫn thường xuyên xảy ra những chuyện này, rất nhiều người mê tín đều sẽ cố ý làm giả sự cố công trình trên công trình thi công, từ đó đạt được mục đích cúng tế thần đất.

Trên công trường lại có một thứ như vậy, hơn nữa đầu con búp bê lại vừa hay cắm đúng bảy cái đinh thép, hoàn toàn trùng khớp với số lượng công nhân đang bị vùi lấp bên trong rãnh nền.

Hạ Huyền Trúc có nhảy xuống sông Hoàng Hà thì cũng không thể rửa sạch oan khuất!

“Không, con búp bê này không phải do tôi đặt vào, tôi không…”

Hạ Huyền Trúc vội vàng giải thích.

Lý Thanh Từ cười khẩy: “Muốn nói gì thì cứ theo chúng tôi về đã rồi nói sau, cô Hạ, mời!”

Diệp Vĩnh Khang nhíu mày, trừng mắt nhìn Lý Thanh Từ, nói: “Hôm nay cô thử động tay tôi xem! Chỉ dựa vào một con búp bê rách mà đã muốn bắt người, đầu cô bị lừa đá trúng à?”

Lý Thanh Từ cũng không phí lời, một tay giơ lên: “Bắt lấy!”

Vút…

Mấy lính tuần tra lập tức xông về phía trước.

Diệp Vĩnh Khang cũng không khách sáo, lập tức quật ngã mấy tên lính tuần tra kia xuống đất, sau đó chuyển động cơ thể, nháy mắt đã lao tới bên cạnh Lý Thanh Từ, giơ tay bóp lấy cổ đối phương nhanh như điện giật.

Hạ Huyền Trúc và Diệp Tiểu Trân là giới hạn cuối cùng của Diệp Vĩnh Khang, ai động vào thì đều phải chết!

Con búp bê này rốt cuộc có phải do Hạ Huyền Trúc đặt vào hay không chẳng hề quan trọng chút nào, tóm lại ai dám động vào Hạ Huyền Trúc, dù ông trời tới thì Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ gõ cho rụng hết răng!

“Vĩnh Khang, anh mau buông tay ra!”

Hạ Huyền Trúc sợ tới mức mặt mày trắng bệch, vội vàng tiến lên trước kéo Diệp Vĩnh Khang ra: “Anh điên rồi, mau buông tay ra!”

Hạ Huyền Trúc không ngờ Diệp Vĩnh Khang lại dám đánh cả cảnh sát tuần tra!

Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh lại, cảm xúc dần ổn định hơn, nơi này không phải chiến trường nước ngoài, dù bản thân anh thì chẳng vấn đề gì, thế nhưng anh vẫn phải suy xét thay cho Hạ Huyền Trúc.

Diệp Vĩnh Khang vừa mới buông tay, Lý Thanh Từ đã lập tức đưa tay rút khẩu súng bên hông ra.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom