• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New Hot Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện (2 Viewers)

  • Chương 1291-1295

Chương 1291 Vô đề

Quan trọng nhất là loại cảm giác bất an đó vẫn luôn tồn tại. Lục Châu muốn nhân cơ hội này để làm rõ cảm giác đó rốt cuộc là gì, có nguồn gốc từ đâu tới.

Trước khi làm rõ ràng vấn đề, Lục Châu không thể công bố chuyện này ra ngoài. Tư Vô Nhai chính là người thông minh nhất trong số các đồ đệ, chọn tiết lộ cho hắn là thích hợp nhất.

Sau khi đám người rời đi, Tư Vô Nhai mới lên tiếng hỏi:

“Sư phụ, phù văn thông đạo đến kim liên giới đã làm xong. Ngoài ra đồ nhi có phát hiện mới về tứ đại bí ẩn chi địa và Thái Hư.”

“Ồ?”

Lục Châu có chút bất ngờ.

Tư Vô Nhai lấy trong tay áo ra một bản vẽ, cung kính dâng lên cho Lục Châu. Nhưng hắn còn chưa kịp bước tới thì bản vẽ đã rời khỏi tay mà bay vòng qua bình phong, trải ra trước mặt Lục Châu.

Lục Châu xem sơ qua, hàng chân mày khẽ nhíu, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Sau khi bình tĩnh lại, hắn mới vung tay trả lại bản vẽ cho Tư Vô Nhai.

“Bản đồ da dê cổ có phát hiện mới?”

“Kết hợp bản đồ da dê cổ và phù văn thông đạo, đồ nhi đã đưa ra phỏng đoán này. Đương nhiên đây cũng chỉ là đoán, còn cần phải tiến thêm một bước nữa là xác nhận.”

“Ý của ngươi là, ngoại trừ Thái Hư ra còn có bốn thế giới khác?”

“Đồ nhi đã nhờ tiểu sư muội hỏi Anh Chiêu về chỗ sâu trong Nguyệt Quang lâm địa ở kim liên giới, phát hiện nơi này và khu vực hỗn loạn trong Triệu Văn Quốc ở hồng liên giới cùng Nam Vực ở hắc liên giới đều là cùng một nơi. Ban đầu mọi thế giới đều là cùng một thể. Điều này có thể giải thích được vì sao ngôn ngữ, văn tự và phương thức tu hành trong mỗi thế giới đều giống nhau. Nhưng hiện tại chỉ mới có bốn giới: kim hồng hắc bạch, còn thiếu bốn giới nữa để tạo thành thế Cửu Cửu Quy Nhất.” Tư Vô Nhai nói.

(Chú thích: trong tiếng Trung, số chín là con số hoàn hảo nhất, Cửu Cửu Quy Nhất là cụm từ chỉ sự hoàn hảo, là cái đích cuối cùng của vạn vật.)

Tư Vô Nhai phân tích rất có lý, Lục Châu gật gù đưa tay vuốt râu, phát hiện bàn tay lại chộp vào hư không.

Dời mắt khỏi bản vẽ, Lục Châu hỏi: “Ngươi có biết vì sao vi sư bảo ngươi ở lại không?”

Tư Vô Nhai lắc đầu.

“Ngươi rất thông minh, làm việc khiến vi sư yên tâm.”

“Tạ ơn sư phụ khích lệ.”

“Ngươi có quan điểm thế nào về trường sinh?” Lục Châu đột nhiên hỏi.

“Trường sinh?”

Tư Vô Nhai không hiểu vì sao sư phụ lại hỏi như vậy, bèn đáp: “Cho tới bây giờ, không có chứng cứ nào cho thấy con người có thể trường sinh. Có lẽ đây chỉ là một mục tiêu hư vô mờ mịt để thúc đẩy con người đi trên con đường nghịch thiên, gia tăng thọ mệnh. Hoặc có lẽ, một khi đạt tới cảnh giới Chí Tôn thì có thể trường sinh.”

“Vậy ngươi có tin vào việc cải lão hoàn đồng không?”

Tư Vô Nhai chậm rãi nói: “Con người tu hành càng nhanh thì thanh xuân càng được lưu giữ, tựa như cửu sư muội và tiểu sư muội, còn trẻ như vậy đã có thọ mệnh mấy ngàn năm, dung nhan đó đương nhiên sẽ được bảo toàn rất lâu, khả năng lão hoá cũng rất chậm. Nhưng từ lão mà trở thành hài đồng thì phi thường khó. Tại kim liên giới có một số tu hành giả thông qua công pháp kỳ lạ có thể làm được việc này, hoặc khi con người đạt đến cảnh giới nhất định cũng có thể làm được. Đồ nhi nhớ Tháp chủ Bạch Tháp Lam Hi Hoà chính là như thế.”

Lam Hi Hoà thoạt nhìn thì rất trẻ trung nhưng tuổi tác thật của nàng thì cao vời vợi. Khi tu hành đến một cảnh giới nhất định, vẻ ngoài sẽ mất đi ý nghĩa tham khảo.

Tư Vô Nhai vừa dứt lời, một hư ảnh nhoáng lên xuất hiện ngay trước mắt hắn.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn, sau đó ngây ngẩn cả người.

Đây là sư phụ sao?

Thân hình cao lớn, trường bào rủ xuống, hàng lông mày lộ ra khí khái hào hùng, hai tay thả lỏng chắp ở phía sau, hiên ngang lẫm liệt, tướng mạo đường đường. Nhìn như trẻ tuổi nhưng lại có khí thế xuất chúng vô song.

Tư Vô Nhai kinh ngạc vô cùng, nhưng khi bốn mắt chạm nhau, hắn nhìn thấy trong đôi mắt kia là vẻ cay độc trầm ổn và nhuốm đầy tang thương của năm tháng.

Có một điều rất thần kỳ —— con người từ khi sinh ra đến khi lớn lên, đôi mắt là thứ không bao giờ thay đổi. Cho dù năm tháng có đổi thay thế nào thì từ khi sinh ra đến khi chết đi, đôi mắt vẫn giữ nguyên trạng của nó.

Thế nên mới có câu nói, đôi mắt chính là cửa sổ linh hồn.

Tư Vô Nhai rất nhanh đã tỉnh táo lại, bình phục tâm tình rung động, quỳ xuống đất nói: “Sư phụ!”

Hắn không có bất kỳ nghi ngờ nào!

Lục Châu gật đầu: “Ngươi còn nhận ra vi sư.”

Tư Vô Nhai hít sâu một hơi rồi nói:

“Kỳ thực đồ nhi đã có phỏng đoán từ trước, chỉ là trong lúc nhất thời không thể tin được. Lúc trước khi còn ở Ma Thiên Các sư phụ đã có dấu hiệu trẻ lại, thậm chí khi sư phụ tu luyện, bốn vị trưởng lão còn thu hoạch được chút sinh cơ.”

Đây chính là nguyên nhân Lục Châu chọn Tư Vô Nhai ở lại. Hắn thông minh như thế, Lục Châu chẳng cần phải kiếm cớ giải thích làm gì.

Tư Vô Nhai nói: “Để đồ nhi thông báo cho mọi người biết.”

“Chưa cần đâu.” Lục Châu nói, “Vi sư tu hành xảy ra chút vấn đề… Trước lúc xử lý xong, không thể để việc này lộ ra.”
Chương 1292 Vô đề

“Vấn đề?”

Tu hành gặp phải vấn đề, đây không phải là việc nhỏ. Tư Vô Nhai đã hiểu vì sao sư phụ chỉ bảo một mình mình ở lại.

“Đồ nhi nguyện toàn lực phối hợp với sư phụ.”

Lục Châu gật đầu nói: “Lam Hi Hoà giao Lam Thuỷ Tinh ra, hẳn là đang gặp khó khăn, vậy vi sư đến gặp nàng một chuyến. Ngươi đi chuẩn bị đi một chút rồi cùng vi sư lên đường.”

“Vâng.”

Giao cho lão thất xử lý, mọi chuyện thuận lợi hơn nhiều.

Sau khi Tư Vô Nhai rời đi, Lục Châu lấy Lam Thuỷ Tinh ra quan sát tỉ mỉ, phát hiện trong vật này quả nhiên có khí tức Thái Hư nhàn nhạt.

[Ting — ký chủ từ bỏ nhiệm vụ ‘Cái giá phải trả khi trẻ lại’, Hệ thống đang trong quá trình điều chỉnh…]

Hả?

Lục Châu mở giao diện nhiệm vụ ra.

Bên trong vẫn là nhiệm vụ dạy dỗ đồ đệ, ngoài ra tại vị trí nhiệm vụ ‘Cái giá phải trả khi trẻ lại’ đã xuất hiện một nhiệm vụ mới thay thế.

Lục Châu đưa tay nhấn vào mở nhiệm vụ ra xem.

[Ting — hoàn thành nhiệm vụ ‘Cái giá phải trả khi trẻ lại’, ban thưởng 10.000 điểm công đức.]

[Ting — phát động nhiệm vụ mới: Pháp thân thứ hai.]

[Tất cả sinh mệnh đều có nơi đến, tất cả thọ mệnh đều có chốn về, hãy lấy lại thứ thuộc về mình.]

Trong lòng Lục Châu dâng lên niềm nghi hoặc.

Nhiệm vụ cuối cùng cũng hình thành:

[Pháp thân thứ hai — thu thập Lam Thuỷ Tinh (0/9)]

“? ? ?”

Là trùng hợp sao?

Lục Châu cầm lấy viên Lam Thuỷ Tinh trên bàn.

[Tiến độ nhiệm vụ: Pháp thân thứ hai — thu thập Lam Thuỷ Tinh (1/9)]

Nói cách khác, nếu trước đó Lục Châu không chọn từ bỏ thì có khả năng đã mắc kẹt trong nhiệm vụ tìm hiểu về cái giá phải trả để trẻ lại, làm chậm trễ việc tìm hiểu diệu dụng của Lam Thuỷ Tinh.

Hệ thống cũng có lúc phải chịu thua.

“Pháp thân thứ hai là có ý gì?” Lục Châu nhíu mày.

Trong lúc Lục Châu còn đang suy tư thì bên ngoài Dưỡng Sinh điện đã truyền tới giọng nói của Tư Vô Nhai:

“Sư phụ, phù văn thông đạo đã chuẩn bị xong.”

“Mang theo Đế Giang và Bạch Trạch.”

“Vâng.”

Tư Vô Nhai hiểu rõ tạm thời sư phụ không muốn để người khác biết mình trẻ lại. Trước khi giải quyết xong vấn đề tu hành của sư phụ, hắn phải thay người xử lý những phiền toái không cần thiết.

Tư Vô Nhai đưa sư phụ đến Phù Văn điện. Nơi này được tạm thời sử dụng làm địa điểm đặt thông đạo.

Khoảng thời gian này Tư Vô Nhai và Triệu Hồng Phất đã thuận lợi làm xong thông đạo giữa bốn giới hắc bạch kim hồng. Đương nhiên đây là thông đạo ở ngoài sáng, được song phương đồng ý thành lập, còn thông đạo trong tối thì không ai biết.

“Dạo gần đây biểu hiện của Triệu Hồng Phất như thế nào?” Lục Châu hỏi.

Tư Vô Nhai gật đầu nói: “Nàng ta đúng là phù văn sư thiên tài hiếm gặp. Việc tu hành thì tuỳ tiện không chú tâm, nhưng khi tiến vào trạng thái khắc hoạ phù văn thì như biến thành người khác, vô cùng chuyên chú.”

Lục Châu lấy Phán Quan Bút siêu thiên giai ra. “Đưa vật này cho nàng. Ngoài ra cứ việc sử dụng Hoả Linh Thạch, không cần phải tiết kiệm.”

“Vâng.”

Tư Vô Nhai cất Phán Quan Bút rồi gọi Đế Giang Bạch Trạch tới, cùng tiến vào phù văn thông đạo.

Ở đằng xa, trên nóc một toà kiến trúc, Giang Ái Kiếm miệng ngậm cọng cỏ nhìn về phía Phù Văn điện.

“Từ khi nào mà lại thông đồng với cả một thanh niên thế… Nhàn chán, đám người Ma Thiên Các đều nhàm chán.”

Gâu gâu gâu!

Một con chó to như hung thú sủa vang khiến Giang Ái Kiếm giật mình đứng phắt dậy.

“Trời ạ, làm ta hết hồn.”

Minh Thế Nhân nhảy tới trước mặt hắn. “Ngươi đang nói xấu sau lưng ta cái gì?”

“Ma Thiên Các có phải lại thu người mới không?”

“Người mới? Ta vừa trở về, chẳng biết gì vụ này cả.” Minh Thế Nhân ngồi xuống.

Hai mắt Giang Ái Kiếm sáng lên: “Là một thanh niên trắng trẻo đẹp trai, đợi hắn trở về ta sẽ trêu chọc một phen.”

Minh Thế Nhân lườm Giang Ái Kiếm một cái: “Ngươi chỉ có nhiêu đó tiền đồ.”

Nói xong hắn nhảy xuống đất. Giang Ái Kiếm cười hỏi: “Tứ tiên sinh đi đâu thế?”

“Ngủ.”

. . .

Cùng lúc đó, trong thế giới mịt mù núi tuyết.

Phù văn thông đạo sáng lên, bắn ra quang mang rực rỡ. Lục Châu và Tư Vô Nhai xuất hiện trên thông đạo.

Mấy tu hành giả trông coi phù văn thông đạo tiến lên. Tư Vô Nhai nói thẳng vào vấn đề:

“Ma Thiên Các muốn gặp Lam tháp chủ.”

Bạch y tu hành giả cả kinh, lập tức đáp: “Mời hai vị đi theo ta.”

Lục Châu nhảy lên lưng Bạch Trạch. Bạch Trạch ngẩng đầu kêu lên một tiếng. Lục Châu chạm vào lưng nó, khẽ nói:

“Là lão phu. Lão phu vẫn đối đãi với các ngươi như trước.”

Nghe vậy, Bạch Trạch đạp không bay lên, phi hành vừa nhanh vừa ổn định, không hổ là con toạ kỵ đầu tiên của Lục Châu.

Trên tầng tám mươi mốt Bạch Tháp.

Lam y nữ hầu đưa Lục Châu và Tư Vô Nhai đi qua một dãy hành lang tiến vào đại điện.

Qua lời kể của nữ hầu, dường như sức khoẻ Lam Hi Hoà không tốt, không thể tiếp đãi hắn ở tầng bảy mươi hai. Nơi này là đạo trường tu luyện của Lam Hi Hoà, xung quanh có khắc hoạ đạo văn hùng hậu và trận pháp cường đại.

Tiến vào đạo trường, không khí lưu thông bốn phía, khắp nơi đều là nguyên khí nồng đậm, đúng thật là nơi rất thích hợp để tu luyện.

Trong đạo trường rỗng tuếch, không hề có bóng dáng Lam Hi Hoà.

“Lam tháp chủ đâu?” Tư Vô Nhai hỏi.
Chương 1293 Vô đề

Nữ hầu đáp: “Sức khoẻ Lam tháp chủ không tốt, đang nghỉ ngơi phía sau đạo trường. Ngài có việc gì có thể nói thẳng ở đây.”

“Chuyện này cần phải nói trước mặt Tháp chủ.”

“Việc này…” Lam y nữ hầu lộ vẻ khó xử, “Nhưng Tháp chủ có lệnh…”

Đúng lúc này, từ phía sau đạo trường bỗng phát ra một giọng nói nhẹ nhàng mang chút lười biếng:

“Tôn sư khoẻ chứ?”

Đây là giọng của Lam Hi Hoà. Tư Vô Nhai quay đầu nhìn Lục Châu một thoáng, Lục Châu ra hiệu cho hắn tiếp tục.

“Gia sư rất khoẻ.”

“Tất Thạc vừa trở về, các vị đã tới. Vì sao tôn sư không tự mình đến?” Lam Hi Hoà nghi hoặc hỏi, sau đó nàng thở dài một tiếng.

“Lục các chủ đúng là không nể tình gì hết.”

Tư Vô Nhai có hơi xấu hổ, vừa định mở miệng nói chuyện thì lam y nữ hầu đã khom người nói: “Tháp chủ.”

Cửa đạo trường đang chậm rãi mở ra.

Lam Hi Hoà mái tóc dài chạm đất, thần thái suy sụp bước ra.

Lục Châu và Tư Vô Nhai đều giật mình kinh ngạc… Chuyện này là thế nào?

Trạng thái của Lam Hi Hoà trông rất rã rời uể oải, dưới mắt có quầng thâm, thậm chí có vẻ già đi một chút.

Nàng đi vào đạo trường, chậm rãi ngồi xuống, sau đó nhìn lướt qua Tư Vô Nhai và Lục Châu. Khi nhìn tới Lục Châu, nàng cảm thấy khá quen mắt, nhưng lại nghĩ không ra là ai.

Lúc này nàng thật sự rất mệt mỏi, trạng thái tinh thần không tốt, không muốn dùng đến đầu óc để suy nghĩ cho đau đầu. Vừa ngồi xuống nàng đã khẽ nhắm mắt lại.

“Tháp chủ, ngài đây là…” Tư Vô Nhai nghi hoặc hỏi.

“Ta và tôn sư luận bàn ba chiêu, tuy không nhiều nhưng cũng hao tổn không ít nguyên khí. Sau khi các ngươi đi, quốc sư Đại Minh vương đình là Công Tôn Viễn Huyền đến gặp ta.” Lam Hi Hoà nói, “Rất đúng thời điểm.”

Tư Vô Nhai nói: “Bạch Tháp có nội gián?”

Lam Hi Hoà không nói gì. Bạch Tháp nhiều người như vậy, đương nhiên là có nội gián. Nếu Tư Vô Nhai sống ở Đại Minh thì nơi này đã có một đống tai mắt của hắn.

Lam Hi Hoà nói: “Nếu không vì có bọn hắn, Hắc Tháp đã không tồn tại cho đến bây giờ.”

Tuy nói là tam phương cùng kềm chế lẫn nhau nhưng trên thực tế tu vi Lam Hi Hoà hơn xa Hạ Tranh Vanh. Vì thế Hạ Tranh Vanh không hề lấy cứng đối cứng với Lam Hi Hoà mà toàn nấp trong Hắc Tháp không chịu ra ngoài. Tuy có Hắc Diệu liên minh và Đại Viên vương đình gây ảnh hưởng nhưng một cường giả mười ba Mệnh Cách như Lam Hi Hoà vẫn có thể đối kháng.

Không ngờ Bạch Tháp còn phải đấu với cả Đại Minh vương đình.

“Tiền bối có mười ba Mệnh Cách, sao lại sợ bọn hắn?” Tư Vô Nhai hỏi.

“Đại Minh vương đình có hai vị mười hai Mệnh Cách…” Lam Hi Hoà thở dài nói.

Tư Vô Nhai: “. . .”

“Nếu ta ở thời kỳ toàn thịnh, ta sẽ không coi bọn hắn ra gì. Nhưng đáng tiếc…” Lam Hi Hoà nói, “Nếu không phải vì tôn sư của ngươi, ta đã không luân lạc tới tình trạng này.”

Tư Vô Nhai lúng túng nhìn sư phụ.

Lục Châu không lên tiếng. Hắn vốn muốn hỏi rõ sự tình Lam Thuỷ Tinh, nhưng bây giờ vừa hay lại có thể tìm hiểu thêm một số chuyện.

Lục Châu hỏi: “Ý của ngươi là, Công Tôn Viễn Huyền đả thương ngươi?”

Lam Hi Hoà nhìn về phía Lục Châu, càng nhìn càng thấy quen mắt, ngay cả lời nói cử chỉ cũng rất quen thuộc. Đáng tiếc nàng tiếp xúc với Lục Châu không nhiều, không thể nào nhận ra, chỉ đành gật đầu:

“Công Tôn Viễn Huyền biết ta chỉ còn năm năm để sống nên xúi giục thành viên Bạch Tháp.”

Chẳng trách Lam Hi Hoà cố gắng che giấu việc tuổi thọ của nàng sắp hết. Nếu việc này truyền đi, Bạch Tháp đã sụp đổ từ lâu.

“Hắn là quốc sư của Đại Minh vương đình, nên ngươi mới bảo Tất Thạc mang Lam Thuỷ Tinh đến để kết minh với Ma Thiên Các?” Lục Châu hỏi.

Lam Hi Hoà gật đầu. “Vậy xin hỏi thái độ của Lục các chủ như thế nào?”

Tư Vô Nhai: “. . .”

Việc này bảo hắn trả lời thế nào?

Đúng lúc này, một nữ tuỳ tùng xuất hiện bên ngoài đạo trường, khom người nói:

“Tháp chủ, Công Tôn Viễn Huyền lại đến.”

Lam y nữ hầu biến sắc, lo lắng nhìn Lam Hi Hoà.

Biểu tình trên mặt Lam Hi Hoà vẫn đạm mạc như thường. “Đã biết.” Dường như nàng đã dự liệu được Công Tôn Viễn Huyền sẽ đến.

“Tháp chủ, đừng để ý tới hắn, bảo các trưởng lão ra đuổi hắn đi là được.” Lam y nữ hầu nói.

“Không có ích gì.”

Lam Hi Hoà nhẹ nhàng nói rồi đứng lên, nhìn ra bên ngoài đạo trường. “Vậy thì thành toàn cho hắn.”

“Vâng.” Lam y nữ hầu xoay người rời khỏi đạo trường.

Không bao lâu sau.

Lam y nữ hầu dẫn một lão giả trông như sáu mươi tuổi chậm rãi đi vào. Chỉ có một mình hắn, xung quanh không có ai theo sau.

Lão giả chắp tay nói: “Công Tôn Viễn Huyền tham kiến Lam tháp chủ.”

“Quốc sư khách khí rồi. Mời ngồi.” Lam Hi Hoà phất tay áo.

Công Tôn Viễn Huyền lướt mắt nhìn thoáng qua Tư Vô Nhai và Lục Châu, không suy nghĩ nhiều, ngồi xuống nói: “Sắc mặt Lam tháp chủ không được tốt lắm.”

Lam Hi Hoà không nói gì.

Công Tôn Viễn Huyền bắt đầu tự trách:

“Lần trước luận bàn, ta thắng mà không oai. Chỉ trách ta quá sốt ruột háo thắng mà không biết Lam tháp chủ đã bị thương, ta nguyện ý bồi thường cho lỗi lầm của mình.”

Hắn lấy trong tay áo ra một chiếc túi nhỏ, trút lên bàn.

Tất cả đều là tinh hoa Hắc Diệu Thạch.
Chương 1294 Vô đề

Mọi người đều biết tinh hoa Hắc Diệu Thạch bị Bạch Tháp lũng đoạn. Đại Minh vương đình một mực canh cánh trong lòng, hàng năm muốn có được tinh hoa Hắc Diệu Thạch là phải bỏ ra cái giá thật lớn để giao dịch với Bạch Tháp.

Không ngờ bây giờ Công Tôn Viễn Huyền lại có thể lấy ra một túi tinh hoa Hắc Diệu Thạch, điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là bọn hắn đã lũng đoạn được Bạch Tháp từ lâu.

Một mũi tên bắn hai con chim, nhìn như đang xin lỗi, nhưng kỳ thực hắn đang nói cho Lam Hi Hoà biết, uy uyền của Bạch Tháp đã kết thúc.

Lam Hi Hoà cười nhạt nói: “Tiểu Lam, thu nhận.”

Lam y nữ hầu đi tới, vừa định vươn tay ra cầm thì Công Tôn Viễn Huyền đã khoát tay nói:

“Hôm nay ngoài việc đến nhận lỗi ra, ta còn có một yêu cầu quá đáng.”

Lam Hi Hoà ra hiệu cho hắn nói tiếp. Công Tôn Viễn Huyền cười nói: “Ta muốn luận bàn thêm một trận với Lam tháp chủ.”

“Luận bàn?”

“Lần trước thương thế Lam tháp chủ chưa hồi phục, ta thắng không vẻ vang. Nay đã trôi qua một tháng, chắc là Lam tháp chủ đã khỏi hẳn, mong Lam tháp chủ cho ta một cơ hội.” Công Tôn Viễn Huyền mặt dày nói.

Nếu không tận mắt nhìn thấy, rất khó có thể tin tưởng tình cảnh của Bạch Tháp đã quẫn bách đến mức này.

Thế nhân đều cho rằng Lam Hi Hoà vô địch thiên hạ, cao cao tại thượng, là quyền uy không ai có thể xâm phạm.

Công Tôn Viễn Huyền muốn là người đầu tiên hạ gục nàng, giành lấy công đầu, dã tâm đúng là không nhỏ.

Đạo trường Bạch Tháp rất độc đáo thanh nhã, tựa như chủ nhân của nó, tinh xảo mà đẹp đẽ. Nhưng lúc này đây, lời nói của Công Tôn Viễn Huyền chẳng khác nào một con ruồi vo ve ồn ào khiến người ta khó chịu.

Khụ khụ…

Lam Hi Hoà ho khan mấy tiếng, lam y nữ hầu lo lắng đỡ lấy nàng nhưng bị nàng phất tay ngăn lại.

Tình trạng của nàng không quá lạc quan, vừa hay lại đúng ý Công Tôn Viễn Huyền.

Lam Hi Hoà không trách mắng mà nói: “Nếu ngươi muốn so tài, ta thành toàn cho ngươi.”

“Đa tạ Tháp chủ thành toàn.”

Công Tôn Viễn Huyền nhìn trái nhìn phải rồi nói: “Vậy thì chúng ta phân thắng bại ngay tại đạo trường này.”

Lam y nữ hầu cau mày nói: “Ngươi có biết xấu hổ không vậy, thương thế của Tháp chủ chưa lành, vừa rồi ngươi còn nói mình thắng mà không oai kia mà?”

Công Tôn Viễn Huyền nói:

“Nếu là người khác thì đương nhiên thắng mà không oai, nhưng đây là Lam Tháp chủ mười ba Mệnh Cách, trong tay có Nhật Nguyệt Tinh Luân và hai đại Mệnh Quan. Nếu Lam tháp chủ ở thời kỳ toàn thịnh, ta không có chút phần thắng nào, như vậy thì luận bàn còn có ý nghĩa gì?”

“Phi!” Nữ hầu không kềm được gắt một tiếng, da mặt của Công Tôn Viễn Huyền đúng là dày hơn cả tường thành.

“Ngươi cho rằng ta bị thương thì không giết được ngươi?” Lam Hi Hoà hỏi.

Nàng nói thẳng từ ‘giết’ để vạch trần mục đích thật sự của Công Tôn Viễn Huyền. Âm mưu của hắn đến người qua đường còn biết, không cần phải lấy lý do đường hoàng như thế làm gì.

“Được.” Công Tôn Viễn Huyền không thèm che giấu nữa, trong mắt dấy lên chiến ý, “Phân cao thấp, quyết sinh tử.”

. . .

Trên bầu trời Bạch Tháp, mây đen cuồn cuộn kéo tới, nguyên khí hội tụ lại tạo thành hình dạng rồng cuốn.

Tháp cao vạn trượng đâm thẳng lên bầu trời, chưa từng có người nào chạm đến đỉnh, không ai biết khi nào Bạch Tháp xây xong, cũng không hiểu vì sao phải xây cao như vậy. Có người nói là do các bậc tiên hiền muốn đứng ở một nơi thật cao để quan sát đại địa.

Lam Hi Hoà đứng thẳng người dậy.

Sắc mặt Công Tôn Viễn Huyền trở nên ngưng trọng, lùi lại mấy bước: “Ngươi đã chuẩn bị trước?”

Lam Hi Hoà nói: “Chẳng phải ngươi cũng vậy sao?”

Thân ảnh nàng nhẹ như yến, cánh tay đẩy ra, Nhật Nguyệt Tinh Luân nở rộ quang mang, hội tụ nguyên khí giữa đất trời rồi phóng tới trước mặt Công Tôn Viễn Huyền.

Công Tôn Viễn Huyền gọi ra Tinh Bàn và Vô Cực Thuẫn ngăn ở trước mặt.

Ầm!

Cương khí giao thoa, sóng xung kích nhộn nhạo trong không gian.

Lục Châu vừa định thi triển phòng ngự, lại thấy từng gợn sóng trong đạo trường bị Bạch Tháp hấp thu toàn bộ!

Tư Vô Nhai không khỏi lấy làm kỳ lạ, cấu tạo của Bạch Tháp đúng là khác thường, không ngờ lại có thể hấp thu lực lượng bên ngoài để bảo toàn bản thân.

Lam Hi Hoà cười nhạt nói: “Vô Cực Thuẫn, quốc sư đúng là dốc hết vốn liếng.”

Nhưng Công Tôn Viễn Huyền thì không nhẹ nhàng như vậy. “Lam tháp chủ thật là thủ đoạn!”

“Ngươi nói… nếu bây giờ ta gọi ra Tinh Bàn, phóng thích lực lượng Mệnh Cách thì ngươi sẽ có kết cục gì?” Sau lưng Lam Hi Hoà hiện ra Tinh Bàn cực lớn.

“Ngươi…”

Công Tôn Viễn Huyền nhìn quanh một chút rồi bừng tỉnh. “Đạo trường?”

Mỗi một tu hành giả cường đại đều có đạo trường của riêng mình, lợi dụng trận pháp và thiên thời địa lợi để tạo ra môi trường có lợi nhất cho bản thân.

Diệp Chân cũng vậy, Dư Trần Thù cũng thế… Một đại nhân vật như Lam Hi Hoà sao có thể không có đạo trường đặc thù?

Công Tôn Viễn Huyền nói: “Nhưng dù vậy ngài cũng không làm gì được ta.”

Nhật Nguyệt Tinh Luân đẩy mạnh về trước, Vô Cực Thuẫn rung động ken két, mặt thuẫn bị lõm vào.

Trái tim Công Tôn Viễn Huyền đập nhanh kịch liệt, hắn tiến lên đẩy mạnh Vô Cực Thuẫn, nhưng lúc này Lam Hi Hoà lại lăng không bay lên, sau lưng xuất hiện Tinh Bàn lấp lánh đang không ngừng xoay tròn.
Chương 1295 Vô đề

“Lam tháp chủ, ngươi lợi dụng Bạch Tháp, thắng mà không oai!” Công Tôn Viễn Huyền trừng mắt, nói với vẻ không phục.

Lam Hi Hoà bình tĩnh lắc đầu: “Ngươi còn chưa xứng.”

“Vậy thì đừng trách ta!”

Xem ra Công Tôn Viễn Huyền vẫn còn át chủ bài. Người dám đến khiêu chiến Lam Hi Hoà đương nhiên sẽ có không ít thủ đoạn.

“Đại thần thông Thiên Thủ Phật Ấn.”

Hai chân Công Tôn Viễn Huyền đạp mạnh, Bạch Tháp khẽ run.

Tinh Bàn xuất hiện trở lại sau lưng hắn, mười hai Mệnh Cách sáng lên, thủ ấn hiện ra chi chít đầy trời.

Tư Vô Nhai nói: “Là thần thông đã thất truyền.”

Lam Hi Hoà bình tĩnh lên tiếng: “Ngươi phục dụng ma dược.”

Muốn thi triển Thiên Thủ Phật Ấn thì cần có năng lực chống đỡ cực kỳ mạnh mẽ để chiêu này có thể phát huy uy lực lớn nhất.

Công Tôn Viễn Huyền nói: “Chỉ cần thắng là được, những thứ khác không quan trọng.”

Công bằng?

Từ khi vừa bắt đầu, thế giới này đã không có cái gọi là công bằng. Công Tôn Viễn Huyền phát huy sự vô sỉ đến vô cùng tinh tế.

Ầm!

Lực lượng song phương lại va chạm không chút kiêng nể.

Lấy điểm tiếp xúc làm trung tâm, lực lượng lan tràn từ đầu đến đuôi, từ trên xuống dưới, trên tầng tám mươi mốt xuất hiện vết nứt như mạng nhện…

Cương khí cắt ra làm đôi. Công trình kiến trúc trong Bạch Tháp bị chia làm hai nửa. Đỉnh núi tuyết bên ngoài cũng bị chém làm hai phần.

Lam Hi Hoà ưu nhã bay về sau, hai tay dang ra.

Công Tôn Viễn Huyền thối lui đến khi đụng phải lan can bên ngoài đạo trường mấy chục thước, đá vụn rơi xuống.

Từ đầu đến đuôi, song phương đều chỉ tung một chiêu.

Công Tôn Viễn Huyền tán thán nói: “Không hổ là Lam tháp chủ vô địch.”

Hắn vừa nói xong, Lam Hi Hoà thấp giọng kêu một tiếng, khoé môi hiện ra vết máu đỏ thắm.

Dù vết máu chỉ nhỏ bé như một sợi tơ nhưng đã nói lên vấn đề. Công Tôn Viễn Huyền thấy thế, tinh thần đại chấn, chiến ý dâng cao: “Lại lần nữa.”

Lam Hi Hoà khẽ nhíu mày: “Ngươi muốn chết?”

Từ giọng nói có thể nghe ra được, nàng đã tức giận, trong giọng nói ẩn hàm sát khí.

“Ta đã đến, đương nhiên là có niềm tin. Ngay cả ma dược ta cũng đã dùng, còn quan tâm một chút chuyện vặt hay sao?”

Hắn nện bước đi vào đạo trường. So với Lam Hi Hoà, tình trạng của hắn tốt hơn nhiều, thậm chí tâm tình cũng tốt hơn hẳn.

“Có thể chiến thắng Lam tháp chủ là vinh quang cả đời ta.”

Cũng chính lúc này ——

Lục Châu lạnh nhạt mở miệng nói: “Đủ rồi.”

Công Tôn Viễn Huyền quay đầu nhìn về phía Tư Vô Nhai và Lục Châu một lần nữa. Từ khi tiến vào đạo trường đến giờ, hắn không mấy chú ý đến hai người này.

“Đây là việc giữa ta và Lam tháp chủ, người không liên quan mau đi ra ngoài.”

Tư Vô Nhai nói: “Ta thấy như vậy là đủ rồi.”

Sư phụ đã mở miệng, Tư Vô Nhai biết Ma Thiên Các muốn nhúng tay vào.

Công Tôn Viễn Huyền nhíu mày: “Ngay cả Lam tháp chủ còn chưa nói gì, các ngươi xem mồm vào làm chi?”

Lam Hi Hoà nói:

“Quốc sư, quên giới thiệu với ngươi, vị này là thất đồ đệ của Lục các chủ Ma Thiên Các, Tư… Tư Vô Nhai.”

Cũng may lần trước nàng đã hỏi hai lần nên còn nhớ tên hắn, không thì xấu hổ rồi.

Có Ma Thiên Các nhúng tay, nguy cơ của Bạch Tháp về cơ bản đã được giải quyết.

“Ma Thiên Các?”

Công Tôn Viễn Huyền chắp tay nói với Tư Vô Nhai: “Thì ra là người Ma Thiên Các, xin thay ta gửi lời hỏi thăm đến Lục các chủ.”

Hắn biết quan hệ giữa Bạch Tháp và Ma Thiên Các không tốt. Trước đây hai vị thẩm phán Nam Cung Ngọc Thiên và Ninh Vạn Khoảnh của Bạch Tháp còn từng xảy ra tranh chấp với Ma Thiên Các.

“Không cần.” Tư Vô Nhai nói, “Gia sư xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”

Lam Hi Hoà cả kinh, xoay đầu lại nhìn Lục Châu đầy dò xét. Càng nhìn nàng càng cảm thấy hắn rất quen, hàng chân mày nàng nhíu chặt, tâm tình phức tạp vô cùng.

Thật sự nàng rất khó có thể liên hệ người thanh niên dáng vẻ đường đường oai phong lẫm liệt này với Lục các chủ cao tuổi tiên phong đạo cốt.

Lam Hi Hoà lắc đầu. Nàng không tin.

Công Tôn Viễn Huyền thậm chí cười ha hả:

“Tiểu tử, ta tin ngươi là người Ma Thiên Các, nhưng không cần phải đùa cợt như thế.”

Tư Vô Nhai lắc đầu nhìn Công Tôn Viễn Huyền. “Rất cần là đằng khác.”

“Xưa nay Đại Minh vương đình chúng ta và Ma Thiên Các không oán không thù, hai vị đến từ Ma Thiên Các thì cần gì phải nhúng tay vào việc này? Thêm một bằng hữu không tốt hơn là thêm một kẻ địch sao?”

Lục Châu rốt cuộc cũng mở miệng: “Lão phu có rất nhiều địch nhân.”

Giọng điệu, khí thế, thái độ… đều rất giống.

Lam Hi Hoà ngập ngừng nói: “Lục các chủ?”

Lục Châu nhìn thẳng vào mặt Công Tôn Viễn Huyền, bình tĩnh nói: “Lam Hi Hoà chưa thể chết được.”

Điệu bộ này khiến Công Tôn Viễn Huyền sinh nghi. Sắc mặt hắn trở nên ngưng trọng, cẩn thận quan sát Lục Châu một lúc rồi nói:

“Ta sẽ xem như ngươi là Lục các chủ, vậy Ma Thiên Các thật sự muốn nhúng tay vào việc này?”

“Không hẳn là nhúng tay, mà là bây giờ Lam Hi Hoà không thể chết được. Thừa dịp lão phu còn chưa thay đổi chủ ý, ngươi nên đi đi.”

“. . .”

Đây là người nói chuyện kiêu ngạo nhất mà Công Tôn Viễn Huyền từng gặp. Người thật sự đáng sợ luôn rất khiêm tốn, sẽ không trang bức thế này, ít nhất hắn cho là vậy.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom