Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 698-701
Chương 698
Tiếng hét của Kỳ Khanh Ngọc đột ngột dừng lại, cô ta lại chạm lên má phải với vẻ mặt khó tin, tay lại dính đây máu.
Kiều Phương Hạ không đợi cô ta hoàn hồn lại, một tay kẹp cổ cô ta, đè cô vào quầy phía sau, tay còn lại, chẳng hề lưu tình lấy điện thoại của Kỳ Khanh Ngọc ra ném xuống đất : “Ba mươi tám triệu bốn trăm, dù hôm nay cô có nôn cũng phải nôn ra cho bằng được!”
Vài phút sau, Kiều Phương Hạ đánh đủ rồi, đánh sướng rồi, sau đó mới buông cổ Kỳ Khanh Ngọc ra, lấy thẻ ngân hàng từ trong túi, quay sang nói với người quản lý vừa mới trở về thở hổn hến nói: “Cho tôi mượn máy pos”.
Người quản lý nhìn thấy sự dữ tợn Kiều Phương Hạ thì không khỏi sửng sốt, Kiều Phương Hạ hơi nhướng mày nhìn anh ta, anh ta mới phản ứng lại, sau đó lấy một máy pos từ quầy giao cho Kỳ Khanh Ngọc.
“Nhập mật khẩu” Kiều Phương Hạ giơ chân đụng Kỳ Khanh Ngọc đang co rút trên mặt đất, cau mày nói.
Kỳ Khanh Ngọc không đủ sức chống trả lại Kiều Phương Hạ, sợ hãi đến mức rùng mình, khóc “hu hu” cầm lấy máy POS, cô ta cũng không dám đáp trả, ngoan ngoãn nhập mật khẩu.
Kiều Phương Hạ nhìn thấy khi máy POS xuất hóa đơn, mới cảm thấy hài lòng rồi trả lại thẻ ngân hàng vào túi của Kỳ Khanh Ngọc.
Cô cầm điện thoại di động trên mặt đất lên bấm nút nguồn mấy lần, phát hiện toàn là màn hình xanh, trong lòng vẫn có chút khó chịu.
Cô quay đầu lại nhìn Kỳ Khanh Ngọc.
Kỳ Khanh Ngọc vừa đứng dậy, bị Kiều Phương Hạ nhìn, lại sợ hãi đến mức thu mình lại khóc lóc.
“Chỉ cần cô dám xuất hiện ở Mã Vân” Kiều Phương Hạ nhẹ giọng nói với cô ta: “Tôi thấy cô một lần sẽ đánh một lân”
Kỳ Khanh Ngọc cảm thấy sợ hãi trước hai câu đe dọa này.
Một số nhân viên bảo vệ của Mã Vân bước đến bên Kỳ Khanh Ngọc và nói: “Cô Kỳ, xin mời.”
Sau đó Kỳ Khanh Ngọc mới nhận ra rằng có điều gì đó không ổn, nhân viên của Mã Vân vậy mà lại ưu ái Phó Kiều đó sao? Có lẽ nào.
Phó Kiều và Lệ Đình Tuấn thật sự đang qua lại sao?
Khi Kiều Phương Hạ rời khỏi đại sảnh, Tô Minh Nguyệt vội vàng bước tới, đẩy nhân viên bảo vệ trước mặt ra rồi đỡ Kỳ Khanh Ngọc đứng dậy.
Tất cả mọi người ở Mã Vân cũng biết Tô Minh Nguyệt, bởi vì nể mặt của Tô Minh Nguyệt, nên không dùng sức ném Kỳ Khanh Ngọc ra ngoài.
Tô Minh Nguyệt nhìn khuôn mặt bị thương của Kỳ Khanh Ngọc, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc: “Sao lại bị thương thành thế: này?”
“Phó Kiều đánh!” Kỳ Khanh Ngọc khóc lóc thảm thương.
“Cô không có chuyện gì đi chọc cô ta làm gì?” Xung quanh đông người xúm lại, Tô Minh Nguyệt cau mày nhìn xung quanh một vòng, rồi thì thầm hỏi cô ta.
“Chị Minh Nguyệt …’ Kỳ Khanh Ngọc bắt đầu khóc nhiều hơn.
“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa! Tôi nhờ đồng nghiệp nào không uống rượu đưa cô đến bệnh viện! Đừng lo, vết thương không sâu, sẽ nhanh chóng khỏi thôi!” Tô Minh Nguyệt dỗ cô ta, thấp giọng nói, rồi quay sang Vương Giai bên cạnh, nháy mắt một cái.
Vương Giai lập tức đưa tay ra đỡ Kỳ Khanh Ngọc, đưa Kỳ Khanh Ngọc ra ngoài.
Tô Minh Nguyệt đứng ở nơi đó nhìn hai người rời khỏi, cân nhắc một hồi, vẻ mặt ủ rũ quay lại nói với quản lý: “Em gái nhỏ không hiểu chuyện, khiến các người khó xử rồi.”
Chương 699
Tô Minh Nguyệt bình thường thấy Kỳ Khanh Ngọc khá thông minh, đã quen nhìn sắc mặt người ta làm việc rồi, cô ta tưởng Kỳ Khanh Ngọc hống hách một chút trước mặt Kiều Phương Hạ rồi thôi, ai ngờ lại xảy ra chuyện xém chút nữa là không giải quyết được!
Bây giờ gương mặt của Kỳ Khanh Ngọc bị thương, nhìn vết thương chắc trong vòng một tháng này không thể đứng trước ống kính! Cô ta khó khăn lắm mới tiếp nhận chương trình này, lại phải bị dời lại.
“Cô ấy là người bên cạnh cô, cô không quản được sao?” Quản lý hỏi thẳng Tô Minh Nguyệt, sắc mặt phá lệ.
*Cô Tô, cô nên cảm thấy mừng vì chuyện hôm nay không gây rắc rối lớn, nếu không cậu Lệ tức giận lên sẽ truy cứu chuyện này, chúng ta đều sẽ không được yên!”
Người quản lý nhận ra, đây là do người của Tô Minh Nguyệt cố tình gây sự. Hôm nay do anh ta trực, nếu khi anh ta trực mà Kiều Phương.
Hạ bị thương hay chịu uất ức gì, Lệ Đình Tuấn không lôi anh ta ra xử trảm mới là lạ!
Kiều Phương Hạ khẽ lắc bàn tay đau nhức của mình và bước vào phòng.
Triêu Mai Hoàng đang nghe điện thoại, thấy lòng bàn tay phải của cô có vết máu, cô ta sửng sốt, cau mày hỏi cô: “Em bị thương sao?”
“Không phải máu của em” Kiều Phương Hạ cười đáp.
Ngay cả Phó Thành Đô cũng chưa chắc đánh được cô, Kỳ Khanh Ngọc yếu điệu đó có là gì, cô có thể đánh hạ cả một trăm người.
Sau khi nghe cô phủ nhận, Triêu Mai Hoàng cảm thấy nhẹ nhõm, vừa rồi đã định xông tới cho Kỳ Khanh Ngọc biết tay, một trăm kiểu chết khác nhau dành cho Kỳ Khanh Ngọc đang lướt bay vòng vòng trong đầu cô ta.
Điều khác biệt là khi anh ta trở lại lân này, mối quan hệ giữa hai người đã có sự thay đổi.
Cô ta vỗ vỗ cái chân đau nhức của mình mấy lần, không biết có nên nói thật hay không. Cô ta thật sự nỡ.
Phó Thành Đô không nghe cô ta nói gì, trong lòng cũng hiểu.
“Anh cúp máy đây” Anh ta cũng chẳng nói gì nữa, bèn cúp điện thoại.
Triêu Mai Hoàng lờ mờ cảm thấy Phó Thành Đô hình như đang tức giận?
Trước giờ anh ta luôn vui vẻ tức giận thất thường, nhưng mà hình như đây là lần đầu tiên anh ta cúp điện thoại trước cả cô.
Cô ấy nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Chương 700
Mãi cho đến khi người phục vụ gõ cửa, cô ta mới hoàn hồn lại, đứng dậy ra mở cửa, cho người mang theo thứ gì giống như rượu Sâm Panh bước vào.
Người đi rồi chưa trở ra.
Kiều Phương Hạ khi nãy vào nhà tắm tới bây giờ vẫn Triêu Mai Hoàng nhìn đồng hồ, Kiều Phương Hạ ở trong đó đã được hai mươi phút rồi.
Triêu Mai Hoàng ăn cam vừa cắt xong kiên nhẫn đợi bên ngoài một lúc, đột nhiên nghe thấy bên trong có tiếng động nhẹ bất thường, cô ta sửng sốt, liền đi tới gõ cửa hỏi: “Phương Hạ, có chuyện gì? Em không sao chứ?”
“Không sao” Sau vài giây, giọng nói bị bóp nghẹt Kiều Phương Hạ phát ra từ bên trong.
Kiều Phương Hạ nhìn máu trên khăn giấy, có hơi sững sờ.
Khi cô vừa bước vào phòng tầm, đột nhiên cô cảm thấy bụng mình đau nhói, cô tưởng rẵng là do mình ăn uống không điều độ ảnh hưởng bao tử, nhưng nhìn máu trên khăn giấy, cô mới phát hiện ra là không phải.
Cô lấy điện thoại ra xem ngày, cách kỳ kinh nguyệt còn tận hai ba ngày nữa mới đúng, kỳ kinh nguyệt của cô đến rất đúng ngày, sao lần này lại xuất hiện sớm như thế? Hơn nữa cơn đau lần này không giống như những lần trước.
Nhưng cô không phân biệt được là có chỗ nào khác, chỉ cảm thấy bụng dưới đau nhói ngồi bệch xuống đất. Màu máu cũng có hơi khác, máu lần này có hơi đen, hơn nữa số lượng rất ít.
Cô ngồi trên bồn cầu một lúc lâu trước khi cơn đau dịu đi.
Đột nhiên cô nhớ lại loại thuốc Bắc mà cô đã từng uống trước đây, trước đây cô và Lệ Đình Tuấn quậy đến khó coi, cô đã dừng thuốc một thời gian, có lẽ vì thế mà dẫn tới chuyện này.
May mà bên khách sạn có một cái tampon dự phòng, lúc cô nhét xong đi ra ngoài thì Triêu Mai Hoàng đã đứng ở cửa, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô có chút tái nhợt, lập tức hỏi cô: “Sao vậy? Sao sắc mặt lại khó coi như thế?”
“Thật không may, bà dì tới rồi” Kiều Phương Hạ bất lực ôm bụng trả lời: “Nên phải đi ngâm chân”
Triêu Mai Hoàng còn tưởng Kiều Phương Hạ bị thương, lập tức thở phào nhẹ nhõm, nói: “Cũng may ông cụ không cho em ăn nhiều cua.”
Hai người thay quần áo đi xuống hồ bới, Triêu Mai Hoàng hỏi cô: “Trước đây ông cụ nói cơ thể em bị suy nhược, là chuyện gì thế? Kinh nguyệt không đều à?”
“Cũng không phải, chỉ là hay đau, cứ luôn âm ỉ ở bụng dưới” Kiều Phương Hạ ngồi trên bậc thang của hồ bơi, suy nghĩ một lúc rồi nói “Hơn nữa trước giờ kinh nguyệt đều rất đúng ngày, cũng không biết sao lần này lại tới trước hai ngày, chắc là do uống thuốc. “
“Chị nghe Phó Thành Đô nói trước đây em bị khó sinh. Xem ra đứa con ảnh hưởng tới phụ nữ thật, nguy hiểm quá” Triêu Mai Hoàng cau mày đáp.
“Chị không muốn sinh con nữa.”
Kiều Phương Hạ tạt nước vào Triêu Mai Hoàng, mỉm cười nói: “Nếu chị không muốn sinh con, Phó Thành Đô chắc cũng sẽ ỷ lại chị, nhưng Lệ Đình Tuấn thì khác, gần đây anh ta rất gấp gáp, chắc là lớn tuổi rồi nên suy nghĩ cũng khác. “
“Cậu hai muốn dùng đứa con để ràng buộc em đúng không?” Triêu Mai Hoàng mỉm cười hỏi.
Chương 701
“Nếu thật sự thích, thì có hay không có con cũng đều sẽ giữ lại, nếu không thích, có sinh mười đứa cũng chẳng có ích gì” Kiều Phương Hạ cong miệng đáp lại.
Khi Triêu Mai Hoàng nghe những gì Kiều Phương Hạ nói, cô ta chợt nhớ đến Đình Trung.
Quả thực, mấy năm trước Lệ Đình Tuấn dùng Đình Trung cũng không thể giữ Kiều Phương Hạ lại được.
“Em có thích Đình Trung không?” Đột nhiên cô muốn biết tình cảm của Kiều Phương Hạ dành cho Đình Trung là tình cảm gì, quay lại nằm lấy thành bể, nhẹ nhàng hỏi Kiều Phương Hạ.
Trước đây thì không sao, không tò mò lầm, nhưng giờ đã thân với Kiều Phương Hạ rồi, cho nên cũng muốn tìm hiểu một chút.
Kiều Phương Hạ trầm ngâm hồi lâu, và nói: “Đình Trung rất ngoan, rất hiểu chuyện, rất biết nhìn sắc mặt người khác để lấy lòng, em cảm thấy không ai mà không yêu thích đứa trẻ này cả?”
“Đúng vậy, lần đầu tiên chị nhìn thấy Đình Trung cũng cảm thấy rất thích thăng nhóc đó” Triêu Mai Hoàng gật đầu đồng ý, đáp lại.
Suy nghĩ một hồi, lại trầm giọng nói: “Nhưng nó ngoan như thế, cũng là có nguyên nhân, trước đây nó ở nhà họ Lệ không được yêu thương như ở nhà họ Phó, sức khỏe lại yếu, lại hay bị bệnh, chị cảm thấy người nhà họ Lệ xem nó như là gánh nặng, trừ bản thân cậu hai ra, ai mà thương nó được chứ?”
*Trước đây chị từng làm phỏng vấn những đứa trẻ có tính cách hay lấy lòng người khác, nhận thấy rắng không có ngoại lệ, đều là do bị gia đình ảnh hưởng”
Kiều Phương Hạ hiểu được những đứa trẻ có tính cách hay lấy lòng người khác thường không có cuộc sống thời thơ ấu hạnh phúc.
Cô gật đầu, đồng ý với câu nói của Triêu Mai Hoàng.
Khi Triêu Mai Hoàng thấy Kiều Phương Hạ không từ chối cô ta khi nói về Đình Trung, cô ta đã cân nhắc và tiếp tục cẩn thận nói: “Phương Hạ, em đã thích Đình Trung, tại sao không thử mở lòng chấp nhận nó đi?”
Kiều Phương Hạ và Triêu Mai Hoàng nhìn nhau. Đình Trung không phải là vấn đề giữa cô và Lệ Đình Tuấn, bởi vì từ lân đầu tiên cô nhìn thấy Đình Trung, thì đã cảm thấy thích nó, cho dù có vấn đề, cũng là vì Tô Minh Nguyệt.
Cô chưa kịp nói thì đột nhiên cảm thấy bụng dưới lại bắt đầu đau, bất giác ôm lấy bụng dưới.
Triêu Mai Hoàng không nhận thấy bất cứ điều gì bất thường, im lặng một lúc rồi nói: “Dù gì thì nó cũng là…”
Vừa nói, cô ta vừa quay người đặt ly sâm panh lên khay.
Chỉ nói được mấy từ, khóe mắt cô ta tình cờ lướt qua chiếc áo choàng tầm trên người Kiều Phương Hạ, nhìn thấy một vệt máu đỏ sãm chảy ra Cô ta ngước mắt lên nhìn Kiều Phương Hạ, mới phát hiện Kiều.
Phương Hạ lúc này đang co người lại dựa vào tường, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Cô ta sững sờ, sau đó kêu lên: “Phương Hạ!”
Tiếng hét của Kỳ Khanh Ngọc đột ngột dừng lại, cô ta lại chạm lên má phải với vẻ mặt khó tin, tay lại dính đây máu.
Kiều Phương Hạ không đợi cô ta hoàn hồn lại, một tay kẹp cổ cô ta, đè cô vào quầy phía sau, tay còn lại, chẳng hề lưu tình lấy điện thoại của Kỳ Khanh Ngọc ra ném xuống đất : “Ba mươi tám triệu bốn trăm, dù hôm nay cô có nôn cũng phải nôn ra cho bằng được!”
Vài phút sau, Kiều Phương Hạ đánh đủ rồi, đánh sướng rồi, sau đó mới buông cổ Kỳ Khanh Ngọc ra, lấy thẻ ngân hàng từ trong túi, quay sang nói với người quản lý vừa mới trở về thở hổn hến nói: “Cho tôi mượn máy pos”.
Người quản lý nhìn thấy sự dữ tợn Kiều Phương Hạ thì không khỏi sửng sốt, Kiều Phương Hạ hơi nhướng mày nhìn anh ta, anh ta mới phản ứng lại, sau đó lấy một máy pos từ quầy giao cho Kỳ Khanh Ngọc.
“Nhập mật khẩu” Kiều Phương Hạ giơ chân đụng Kỳ Khanh Ngọc đang co rút trên mặt đất, cau mày nói.
Kỳ Khanh Ngọc không đủ sức chống trả lại Kiều Phương Hạ, sợ hãi đến mức rùng mình, khóc “hu hu” cầm lấy máy POS, cô ta cũng không dám đáp trả, ngoan ngoãn nhập mật khẩu.
Kiều Phương Hạ nhìn thấy khi máy POS xuất hóa đơn, mới cảm thấy hài lòng rồi trả lại thẻ ngân hàng vào túi của Kỳ Khanh Ngọc.
Cô cầm điện thoại di động trên mặt đất lên bấm nút nguồn mấy lần, phát hiện toàn là màn hình xanh, trong lòng vẫn có chút khó chịu.
Cô quay đầu lại nhìn Kỳ Khanh Ngọc.
Kỳ Khanh Ngọc vừa đứng dậy, bị Kiều Phương Hạ nhìn, lại sợ hãi đến mức thu mình lại khóc lóc.
“Chỉ cần cô dám xuất hiện ở Mã Vân” Kiều Phương Hạ nhẹ giọng nói với cô ta: “Tôi thấy cô một lần sẽ đánh một lân”
Kỳ Khanh Ngọc cảm thấy sợ hãi trước hai câu đe dọa này.
Một số nhân viên bảo vệ của Mã Vân bước đến bên Kỳ Khanh Ngọc và nói: “Cô Kỳ, xin mời.”
Sau đó Kỳ Khanh Ngọc mới nhận ra rằng có điều gì đó không ổn, nhân viên của Mã Vân vậy mà lại ưu ái Phó Kiều đó sao? Có lẽ nào.
Phó Kiều và Lệ Đình Tuấn thật sự đang qua lại sao?
Khi Kiều Phương Hạ rời khỏi đại sảnh, Tô Minh Nguyệt vội vàng bước tới, đẩy nhân viên bảo vệ trước mặt ra rồi đỡ Kỳ Khanh Ngọc đứng dậy.
Tất cả mọi người ở Mã Vân cũng biết Tô Minh Nguyệt, bởi vì nể mặt của Tô Minh Nguyệt, nên không dùng sức ném Kỳ Khanh Ngọc ra ngoài.
Tô Minh Nguyệt nhìn khuôn mặt bị thương của Kỳ Khanh Ngọc, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc: “Sao lại bị thương thành thế: này?”
“Phó Kiều đánh!” Kỳ Khanh Ngọc khóc lóc thảm thương.
“Cô không có chuyện gì đi chọc cô ta làm gì?” Xung quanh đông người xúm lại, Tô Minh Nguyệt cau mày nhìn xung quanh một vòng, rồi thì thầm hỏi cô ta.
“Chị Minh Nguyệt …’ Kỳ Khanh Ngọc bắt đầu khóc nhiều hơn.
“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa! Tôi nhờ đồng nghiệp nào không uống rượu đưa cô đến bệnh viện! Đừng lo, vết thương không sâu, sẽ nhanh chóng khỏi thôi!” Tô Minh Nguyệt dỗ cô ta, thấp giọng nói, rồi quay sang Vương Giai bên cạnh, nháy mắt một cái.
Vương Giai lập tức đưa tay ra đỡ Kỳ Khanh Ngọc, đưa Kỳ Khanh Ngọc ra ngoài.
Tô Minh Nguyệt đứng ở nơi đó nhìn hai người rời khỏi, cân nhắc một hồi, vẻ mặt ủ rũ quay lại nói với quản lý: “Em gái nhỏ không hiểu chuyện, khiến các người khó xử rồi.”
Chương 699
Tô Minh Nguyệt bình thường thấy Kỳ Khanh Ngọc khá thông minh, đã quen nhìn sắc mặt người ta làm việc rồi, cô ta tưởng Kỳ Khanh Ngọc hống hách một chút trước mặt Kiều Phương Hạ rồi thôi, ai ngờ lại xảy ra chuyện xém chút nữa là không giải quyết được!
Bây giờ gương mặt của Kỳ Khanh Ngọc bị thương, nhìn vết thương chắc trong vòng một tháng này không thể đứng trước ống kính! Cô ta khó khăn lắm mới tiếp nhận chương trình này, lại phải bị dời lại.
“Cô ấy là người bên cạnh cô, cô không quản được sao?” Quản lý hỏi thẳng Tô Minh Nguyệt, sắc mặt phá lệ.
*Cô Tô, cô nên cảm thấy mừng vì chuyện hôm nay không gây rắc rối lớn, nếu không cậu Lệ tức giận lên sẽ truy cứu chuyện này, chúng ta đều sẽ không được yên!”
Người quản lý nhận ra, đây là do người của Tô Minh Nguyệt cố tình gây sự. Hôm nay do anh ta trực, nếu khi anh ta trực mà Kiều Phương.
Hạ bị thương hay chịu uất ức gì, Lệ Đình Tuấn không lôi anh ta ra xử trảm mới là lạ!
Kiều Phương Hạ khẽ lắc bàn tay đau nhức của mình và bước vào phòng.
Triêu Mai Hoàng đang nghe điện thoại, thấy lòng bàn tay phải của cô có vết máu, cô ta sửng sốt, cau mày hỏi cô: “Em bị thương sao?”
“Không phải máu của em” Kiều Phương Hạ cười đáp.
Ngay cả Phó Thành Đô cũng chưa chắc đánh được cô, Kỳ Khanh Ngọc yếu điệu đó có là gì, cô có thể đánh hạ cả một trăm người.
Sau khi nghe cô phủ nhận, Triêu Mai Hoàng cảm thấy nhẹ nhõm, vừa rồi đã định xông tới cho Kỳ Khanh Ngọc biết tay, một trăm kiểu chết khác nhau dành cho Kỳ Khanh Ngọc đang lướt bay vòng vòng trong đầu cô ta.
Điều khác biệt là khi anh ta trở lại lân này, mối quan hệ giữa hai người đã có sự thay đổi.
Cô ta vỗ vỗ cái chân đau nhức của mình mấy lần, không biết có nên nói thật hay không. Cô ta thật sự nỡ.
Phó Thành Đô không nghe cô ta nói gì, trong lòng cũng hiểu.
“Anh cúp máy đây” Anh ta cũng chẳng nói gì nữa, bèn cúp điện thoại.
Triêu Mai Hoàng lờ mờ cảm thấy Phó Thành Đô hình như đang tức giận?
Trước giờ anh ta luôn vui vẻ tức giận thất thường, nhưng mà hình như đây là lần đầu tiên anh ta cúp điện thoại trước cả cô.
Cô ấy nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Chương 700
Mãi cho đến khi người phục vụ gõ cửa, cô ta mới hoàn hồn lại, đứng dậy ra mở cửa, cho người mang theo thứ gì giống như rượu Sâm Panh bước vào.
Người đi rồi chưa trở ra.
Kiều Phương Hạ khi nãy vào nhà tắm tới bây giờ vẫn Triêu Mai Hoàng nhìn đồng hồ, Kiều Phương Hạ ở trong đó đã được hai mươi phút rồi.
Triêu Mai Hoàng ăn cam vừa cắt xong kiên nhẫn đợi bên ngoài một lúc, đột nhiên nghe thấy bên trong có tiếng động nhẹ bất thường, cô ta sửng sốt, liền đi tới gõ cửa hỏi: “Phương Hạ, có chuyện gì? Em không sao chứ?”
“Không sao” Sau vài giây, giọng nói bị bóp nghẹt Kiều Phương Hạ phát ra từ bên trong.
Kiều Phương Hạ nhìn máu trên khăn giấy, có hơi sững sờ.
Khi cô vừa bước vào phòng tầm, đột nhiên cô cảm thấy bụng mình đau nhói, cô tưởng rẵng là do mình ăn uống không điều độ ảnh hưởng bao tử, nhưng nhìn máu trên khăn giấy, cô mới phát hiện ra là không phải.
Cô lấy điện thoại ra xem ngày, cách kỳ kinh nguyệt còn tận hai ba ngày nữa mới đúng, kỳ kinh nguyệt của cô đến rất đúng ngày, sao lần này lại xuất hiện sớm như thế? Hơn nữa cơn đau lần này không giống như những lần trước.
Nhưng cô không phân biệt được là có chỗ nào khác, chỉ cảm thấy bụng dưới đau nhói ngồi bệch xuống đất. Màu máu cũng có hơi khác, máu lần này có hơi đen, hơn nữa số lượng rất ít.
Cô ngồi trên bồn cầu một lúc lâu trước khi cơn đau dịu đi.
Đột nhiên cô nhớ lại loại thuốc Bắc mà cô đã từng uống trước đây, trước đây cô và Lệ Đình Tuấn quậy đến khó coi, cô đã dừng thuốc một thời gian, có lẽ vì thế mà dẫn tới chuyện này.
May mà bên khách sạn có một cái tampon dự phòng, lúc cô nhét xong đi ra ngoài thì Triêu Mai Hoàng đã đứng ở cửa, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô có chút tái nhợt, lập tức hỏi cô: “Sao vậy? Sao sắc mặt lại khó coi như thế?”
“Thật không may, bà dì tới rồi” Kiều Phương Hạ bất lực ôm bụng trả lời: “Nên phải đi ngâm chân”
Triêu Mai Hoàng còn tưởng Kiều Phương Hạ bị thương, lập tức thở phào nhẹ nhõm, nói: “Cũng may ông cụ không cho em ăn nhiều cua.”
Hai người thay quần áo đi xuống hồ bới, Triêu Mai Hoàng hỏi cô: “Trước đây ông cụ nói cơ thể em bị suy nhược, là chuyện gì thế? Kinh nguyệt không đều à?”
“Cũng không phải, chỉ là hay đau, cứ luôn âm ỉ ở bụng dưới” Kiều Phương Hạ ngồi trên bậc thang của hồ bơi, suy nghĩ một lúc rồi nói “Hơn nữa trước giờ kinh nguyệt đều rất đúng ngày, cũng không biết sao lần này lại tới trước hai ngày, chắc là do uống thuốc. “
“Chị nghe Phó Thành Đô nói trước đây em bị khó sinh. Xem ra đứa con ảnh hưởng tới phụ nữ thật, nguy hiểm quá” Triêu Mai Hoàng cau mày đáp.
“Chị không muốn sinh con nữa.”
Kiều Phương Hạ tạt nước vào Triêu Mai Hoàng, mỉm cười nói: “Nếu chị không muốn sinh con, Phó Thành Đô chắc cũng sẽ ỷ lại chị, nhưng Lệ Đình Tuấn thì khác, gần đây anh ta rất gấp gáp, chắc là lớn tuổi rồi nên suy nghĩ cũng khác. “
“Cậu hai muốn dùng đứa con để ràng buộc em đúng không?” Triêu Mai Hoàng mỉm cười hỏi.
Chương 701
“Nếu thật sự thích, thì có hay không có con cũng đều sẽ giữ lại, nếu không thích, có sinh mười đứa cũng chẳng có ích gì” Kiều Phương Hạ cong miệng đáp lại.
Khi Triêu Mai Hoàng nghe những gì Kiều Phương Hạ nói, cô ta chợt nhớ đến Đình Trung.
Quả thực, mấy năm trước Lệ Đình Tuấn dùng Đình Trung cũng không thể giữ Kiều Phương Hạ lại được.
“Em có thích Đình Trung không?” Đột nhiên cô muốn biết tình cảm của Kiều Phương Hạ dành cho Đình Trung là tình cảm gì, quay lại nằm lấy thành bể, nhẹ nhàng hỏi Kiều Phương Hạ.
Trước đây thì không sao, không tò mò lầm, nhưng giờ đã thân với Kiều Phương Hạ rồi, cho nên cũng muốn tìm hiểu một chút.
Kiều Phương Hạ trầm ngâm hồi lâu, và nói: “Đình Trung rất ngoan, rất hiểu chuyện, rất biết nhìn sắc mặt người khác để lấy lòng, em cảm thấy không ai mà không yêu thích đứa trẻ này cả?”
“Đúng vậy, lần đầu tiên chị nhìn thấy Đình Trung cũng cảm thấy rất thích thăng nhóc đó” Triêu Mai Hoàng gật đầu đồng ý, đáp lại.
Suy nghĩ một hồi, lại trầm giọng nói: “Nhưng nó ngoan như thế, cũng là có nguyên nhân, trước đây nó ở nhà họ Lệ không được yêu thương như ở nhà họ Phó, sức khỏe lại yếu, lại hay bị bệnh, chị cảm thấy người nhà họ Lệ xem nó như là gánh nặng, trừ bản thân cậu hai ra, ai mà thương nó được chứ?”
*Trước đây chị từng làm phỏng vấn những đứa trẻ có tính cách hay lấy lòng người khác, nhận thấy rắng không có ngoại lệ, đều là do bị gia đình ảnh hưởng”
Kiều Phương Hạ hiểu được những đứa trẻ có tính cách hay lấy lòng người khác thường không có cuộc sống thời thơ ấu hạnh phúc.
Cô gật đầu, đồng ý với câu nói của Triêu Mai Hoàng.
Khi Triêu Mai Hoàng thấy Kiều Phương Hạ không từ chối cô ta khi nói về Đình Trung, cô ta đã cân nhắc và tiếp tục cẩn thận nói: “Phương Hạ, em đã thích Đình Trung, tại sao không thử mở lòng chấp nhận nó đi?”
Kiều Phương Hạ và Triêu Mai Hoàng nhìn nhau. Đình Trung không phải là vấn đề giữa cô và Lệ Đình Tuấn, bởi vì từ lân đầu tiên cô nhìn thấy Đình Trung, thì đã cảm thấy thích nó, cho dù có vấn đề, cũng là vì Tô Minh Nguyệt.
Cô chưa kịp nói thì đột nhiên cảm thấy bụng dưới lại bắt đầu đau, bất giác ôm lấy bụng dưới.
Triêu Mai Hoàng không nhận thấy bất cứ điều gì bất thường, im lặng một lúc rồi nói: “Dù gì thì nó cũng là…”
Vừa nói, cô ta vừa quay người đặt ly sâm panh lên khay.
Chỉ nói được mấy từ, khóe mắt cô ta tình cờ lướt qua chiếc áo choàng tầm trên người Kiều Phương Hạ, nhìn thấy một vệt máu đỏ sãm chảy ra Cô ta ngước mắt lên nhìn Kiều Phương Hạ, mới phát hiện Kiều.
Phương Hạ lúc này đang co người lại dựa vào tường, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Cô ta sững sờ, sau đó kêu lên: “Phương Hạ!”
Bình luận facebook