• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận - Kiều Hạ Phương

  • Chương 702-708

Chương 702

Triều Mai Hoàng ngay lập tức dìu Kiều Phương Hạ lên ghế ngồi.

Nhìn thấy Kiều Phương Hạ đau đớn đến mức muốn ngất đi, trong lúc cấp bách không biết nên làm sao, đứng sững sờ tại chỗ mấy giây, rồi lập tức lấy di động gọi cho Phó Thành Đô: “Thành Đô! Có chuyện rồi!”

Phó Thành Đô tình cờ đang trên đường đến Mã Vân, nghe tin Kiều Phương Hạ xảy ra chuyện liền đạp chân ga tăng tốc, không tới mười phút đã đến nơi.

Triều Mai Hoàng vừa mặc áo khoác cho Kiều Phương Hạ, váy bên dưới vẫn chưa mặc vào, nghe thấy tiếng người bước vào cửa, cô lập tức đứng dậy che Kiều Phương Hạ lại, cũng chẳng quay đầu lại, vội vàng nói: “Đợi đã!”

Vừa đưa tay giúp Kiều Phương Hạ kéo váy lên, vừa quay lại bảo Phó Thành Đô lái xe ra cửa trước đợi, lúc này mới nhìn lại thì phát hiện người đi vào không phải Phó Thành Đô, mà là Lục Đình Nam! vào.

Cô ta sững sờ, nhìn Lục Đình Nam đang sải bước đi.

Lục Đình Nam vào cửa, nhìn thấy Kiều Phương Hạ ngồi xụi lơ ở trên ghế, cũng mặc kệ nên hay không nên mà trực tiếp ôm lấy Kiều Phương Hạ.

“Cậu cả!” Triều Mai Hoàng phản ứng lại, vội vàng đi theo phía sau Lục Đình Nam nói: “Cứ để tôi!”

Lục Đình Nam chạm vào chiếc khăn ướt mà Triều Mai Hoàng đã đặt dưới cơ thể Kiều Phương Hạ, ngửi thấy mùi máu tanh nhàn nhạt trên người Kiều Phương Hạ, trong lòng vô cùng lo lắng, sải bước về phía trước mà chẳng nói tiếng nào.

Trong ấn tượng của Triều Mai Hoàng, tính tình của Lục Đình Nam luôn rất ổn định, dường như trời có sập xuống đối với anh ấy cũng không phải là vấn đề lớn.

Anh ấy không quản mọi chuyện như thế, dưới ánh mắt của bao nhiêu người ôm lấy Kiều Phương Hạ đi ra ngoài, thật sự khiến Triệu Mai Hoàng có chút kinh ngạc.

Cô ta chạy lon ton theo sau anh, sau khi rời khỏi đại sảnh, cô thấy xe của Phó Thành Đô đã dừng ở cửa.

Cô ta giúp Lục Đình Nam đặt Kiều Phương Hạ ngồi ở ghế sau, thấy Lục Đình Nam cũng ngồi ở ghế sau, cô vươn tay ngăn Lục Đình Nam lại, cau mày nhắc nhở: “Anh cả, anh ngồi ở phía trước đi!” Sau đó Lục Đình Nam mới nhận ra mình hơi hớ hênh, nhìn Triều Mai Hoàng, ngưng lại một lúc rồi lùi ra xa, kéo cửa trước xe ngồi vào.

Triều Mai Hoàng là phụ nữ, trước giờ luôn rất nhạy cảm, trải qua mấy phút vừa rồi, trong lòng cô ta dường như lờ mờ hiểu ra gì đó.

Cô ngồi ở ghế sau, đồng thời ôm lấy Kiều Phương Hạ, nhìn không được lại nhìn Lục Đình Nam vài lần.

Cô ấy vừa nghe nói Phó Viễn Hạo đã giới thiệu đối tượng cho Lục Đình Nam xem mắt, và Lục Đình Nam cũng đồng ý, đang thử ở bên nhau, cô ta còn cảm thấy như vậy rất tốt.

Không biết Kiều Phương Hạ và Lệ Đình Tuấn có biết, Lục Đình Nam đã có thứ tình cảm không nên có với Kiều Phương Hạ.

Biểu hiện của Lục Đình Nam thậm chí còn khiến Triều Mai Hoàng cảm thấy hơi bối rối, đây đã không còn được coi là một chút hảo cảm nhỏ nhoi nữa đúng không?

Trên xe ngoại trừ Kiều Phương Hạ thỉnh thoảng không kìm được cổ họng lại phát ra vài tiếng khe khẽ, thì chẳng có ai nói chuyện.

Một lúc sau, Triều Mai Hoàng liếc nhìn Phó Thành Đô đang tập trung lái xe, nhỏ giọng hỏi: “Sao trùng hợp vậy, hai người đi cùng nhau à?”
Chương 703

“Vừa rồi anh và anh trai đang ăn đối ở chỗ ông cụ, anh qua đây, sẵn tiện thuận đường đi ngang qua đồn cảnh sát nên đưa anh ấy đi cùng luôn. Phó Thành Đô trầm giọng giải thích.

“Ồ ..” Triệu Mai Hoàng gật đầu đáp.

Ngừng một lát, cô lại hỏi Lục Đình Nam: “Anh không đưa chị dâu đi ăn chung à?” Lục Đình Nam nhìn Triều Mai Hoàng qua kính chiếu hậu.

“Cô ấy bận việc. Một lúc lâu sau, anh ấy mới thì thầm đáp lại.

Triệu Mai Hoàng không nói gì nữa, khế cau mày và nhìn Kiều Phương Hạ đang đổ mồ hôi vì đau.

Khi xe chạy được nửa đường, Kiều Phương Hạ từ từ hồi phục sau cơn đau dữ dội, cô cố gắng mở mắt ra và phát hiện mình đã ở trong xe.

Vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Phó Thành Đô và Lục Đình Nam đang ở trước mặt.

Khi thấy Kiều Phương Hạ tỉnh lại, cơn bồn chồn của cô ta cuối cùng cũng được thả lỏng, vội vàng hỏi cô: “Em làm chị sợ chết khiếp! Đỡ hơn rồi chứ? Sao lại thành như thế? Trước đây có bị vậy bao giờ chưa?”

703-tinh-yeu.jpg


Vừa rồi khi bụng dưới của cô giống như đang chùng xuống, đồng thời lại phạm phải bệnh cũ là cơ bụng căng cứng, lúc ngâm mình trong suối nước nóng nhiệt độ quá cao, lúc đó cô thấy trước mắt tối sầm rồi ngất đi.

“Có thể là do nhiệt độ trong phòng lúc đó quá cao. Kiều Phương Hạ suy nghĩ một hồi rồi thì thầm.

Lục Đình Nam quay đầu lại nhìn Kiều Phương Hạ một cái, thấy sắc mặt cô không còn đáng sợ như trước, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nếu là đau bụng kinh thì anh yên tâm rồi.

“Hay là đưa tôi trở lại Hoàng Gia đi, tôi về uống vài viên thuốc giảm đau là khỏi rồi. Kiều Phương Hạ thấy mọi người đều nhìn mình, ngượng ngùng nói.

“Em làm mọi người thót tim, không đến bệnh viện sao được chứ.” Triều Mai Hoàng ngay lập tức phản bác lại.

“Em thực sự không sao. Kiều Phương Hạ nghiến răng nhìn Triều Mai Hoàng, thì thầm đáp lại.

Hai người đàn ông trước mặt, một là anh cả của Lệ Đình Tuấn, người còn lại là em họ của Lệ Đình Tuấn, cô chỉ cảm thấy lần này có chui xuống đất cũng không hết xấu hổ!

Cô thà đau chết, chứ không thể để bọn họ đưa cô đến bệnh viện khám bệnh phụ nữ được! “Sắp đến bệnh viện rồi. Phó Thành Đô ngồi bên ghế lái trầm giọng nói.

Kiều Phương Hạ cố gượng đáp lại: “Tôi thực sự không sao, đợi ngày mai là tốt hơn rồi, để tôi đến chỗ trước đây từng kê đơn thuốc bắc cho tôi hỏi rõ nguyên nhân”

Chương 704
Triều Mai Hoàng liếc nhìn chiếc khăn tắm bên dưới.
Kiều Phương Hạ, quả thật không còn chảy máu nữa, suy nghĩ một hồi rồi hỏi: “Thật không?”
“Sức khỏe của em, sao em có thể đùa chứ?” Kiều Phương Hạ nghiêm túc đáp: “Tối nay Phó Thành Đô không phải phải lên máy bay sao? Sao có thể làm trễ nãi chuyện chính của mọi người.”
Triều Mai Hoàng lại do dự, rồi đáp: “Vậy được rồi, em thấy đâu nữa, nhớ phải đến bệnh viện đấy.”
Kiều Phương Hạ lập tức gật đầu.
Trên đường mấy người đưa Kiều Phương Hạ trở lại Hoàng Gia tình cờ đi ngang qua đồn cảnh sát, Lục Đình Nam cả chặng đường không nói gì lập tức mở lời: “Cho tôi xuống bên đường được rồi.”
“Nghỉ ngơi sớm đi, đừng cứ mãi chăm chăm vào vụ án, nói không chừng ngủ một giấc thật ngon, sáng mai lại có tiến triển mới” Phó Thành Đô đậu xe bên đường, vỗ vai Lục Đình Nam nói.
“Ừm” Lục Đình Nam nhẹ giọng đáp.
Nói rồi, anh ấy lại nhìn người Kiều Phương Hạ.
Kiều Phương Hạ không biết Lục Đình Nam vẫn còn đang giải quyết vụ án, dự chắc đêm nay anh ấy đã phải mất rất nhiều thời gian, cô ngại ngùng nhìn Lục Đình Nam, nói: “Thật ngại quá, anh Lục.“
“Cô không sao thì tốt” Lục Đình Nam thờ ơ đáp.
Trước giờ anh đều che giấu rất kỹ, nhưng đêm nay quả thực có hơi thất thổ, Triều Mai Hoàng dường như đã nhìn ra được điều gì đó.
Sau này anh phải cố gắng hết sức để giữ khoảng cách thích hợp với Kiều Phương Hạ, kiểm soát cảm xúc của mình, tránh để Lệ Đình Tuấn lại hiểu lầm, khiến hai người lại cãi nhau.
Không lâu sau, xe đã đến Hoàng Gia.
Triều Mai Hoàng gọi điện báo trước cho bà Trần, khi đỡ Kiều Phương Hạ xuống xe, bà Trần đứng ở cửa nhìn thấy, lập tức bước tới và hỏi: “Sau lại đau đến ngất đi nữa rồi?”
“Là lỗi của cháu, cháu dẫn cô ấy đi suối nước nóng.”
Triều Mai Hoàng xin lỗi bà Trần.
“Là do sức khỏe của em, không thể trách chị được.
Kiều Phương Hạ an ủi Triều Mai Hoàng vài câu, nhìn cô ta quay lại xe, rồi mới cùng bà Trần đi vào trong. Bà Trần đỡ cô trở lại phòng, Kiều Phương Hạ thay bộ quần áo dính máu thì thấy băng vệ sinh đã tuột ra, chả trách chỗ nào cũng dính máu.
Sau khi thu dọn xong đi ra, bà Trần vẫn lo lắng ở trong phòng không chịu rời đi, hỏi cô: “Còn đau nặng không?”
“Tốt hơn nhiều rồi” Kiều Phương Hạ lắc đầu đáp.
“Đừng cố gắng gượng trước mặt bà nữa” Bà Trần cau mày kéo Kiều Phương Hạ nằm xuống, vừa giúp cô đắp chăn, vừa nói: “Bà chắc là do cháu ăn cua đấy, ở nhà họ Phó có phải cháu đã ăn nhiều cua lắm không? “
“Không có.” Kiều Phương Hạ khẽ đáp: “Con chỉ ăn một con.”
Chương 705

Bà Trần thở dài nói: “Nếu vấn đề này không chữa khỏi, hay là sau này chúng ta đừng ăn cua nữa? Đặc biệt là cua trong hồ, hàn khí càng nặng”

“Nếu cậu hai biết, sẽ đau lòng chết mất.

“Bà đừng nói với anh ấy. Kiều Phương Hạ lập tức nắm lấy ngón tay Bà Trần, nũng nịu nói: “Gần đây anh ấy rất là bận, con không muốn anh ấy phải phân tâm.

Bà Trần suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Được được được, vậy thì không nói.”

“Nhưng hết kinh lần này phải ngoan ngoãn đi khám lại bác sĩ kê đơn thuốc, phải tiếp tục uống thuốc bắc đấy.”

“Vâng” Kiều Phương Hạ ngoan ngoãn gật đầu. Trước đây ở nước ngoài, Kiều Phương Hạ đau đến mức lăn lộn trên giường, cũng chẳng có ai nói gì.

Bây giờ có người quan tâm cô, dù có đau cũng không thấy khó chịu nữa.

Kiều Phương Hạ ngủ đến mơ mơ hồ hồ, chỉ cảm thấy chiếc giường hơi chuyển động.

Cô mệt mỏi cả người, cố gắng mở mắt nhìn xuống, trong bóng tối mờ mịt, cô phát hiện Lệ Đình Tuấn đang ngồi ở bên giường nhìn cô.

Anh về rồi.

Hai người nhìn nhau, Lệ Đình Tuấn giúp cô kéo chăn lên, nhẹ giọng thì thầm: “Bà Trần nói em lại bệnh cũ tái phát sao?”

Kiều Phương Hạ không nói gì, xoay mình lại, tiến gần tới anh một chút.

Lòng bàn tay ấm áp của Lệ Đình Tuấn chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng tái nhợt của cô: “Tại sao em không nói với anh?”

“Cũng không có gì nghiêm trọng” Kiều Phương Hạ vùi nửa gương mặt của mình vào đùi anh, thì thầm đáp lại. Lệ Đình Tuấn thở dài, lại tiếp tục nói: “Không nghiêm trọng, sao lại để Lục Đình Nam bế lên xe?”

Cơ thể Kiều Phương Hạ hơi cứng lại, cô sững sờ, lập tức ngước mắt lên nhìn Lệ Đình Tuấn. Làm sao anh biết được? Cô còn không biết chính Lục Đình Nam ôm cô vào xe, cô còn tưởng là Triều Mai Hoàng dìu cô lên!

Lệ Đình Tuấn cụp mắt xuống và lặng lẽ nhìn cô.

Một lúc sau, anh hơi cử động.

Kiều Phương Hạ nghĩ anh muốn đi, vội vàng nắm lấy anh, lo lắng nói: “Anh Tuấn, anh đừng giận, lúc đó em..”

Lệ Đình Tuấn nhìn cô rồi nắm lấy tay cô, không đợi cô nói hết, Lệ Đình Tuấn đột nhiên thấp giọng hỏi cô: “Kiều Phương Hạ, em xem anh là gì của em?”

Kiều Phương Hạ mím môi, thành thật trả lời: “Là chồng chưa cưới của em, là chồng em

Ánh mắt của Lệ Đình Tuấn rơi vào chiếc nhẫn kim cương trên tay Kiều Phương Hạ.

Anh bảo Kiều Phương Hạ phải đeo chiếc nhẫn kim cương này mọi lúc, không chỉ để nhắc nhở cô, mà còn để cô nhớ cô là người của ai, cô thuộc về ai. Cũng là muốn nhắc nhở người đàn ông bên cạnh cô, Kiều Phương Hạ mới là của Lệ Đình Tuấn anh.
Chương 706

Lệ Đình Tuấn không tin, Lục Đình Nam vẫn chưa nhìn thấy Kiều Phương Hạ đeo trên tay chiếc nhẫn kim cương lớn như vậy.

“Hay là, anh tặng em nhẫn nhỏ quá?” Anh nhẹ nhàng hỏi Kiều Phương Hạ.

“Không phải!” Kiêu Phương Hạ vội vàng đáp lại.

“Nếu không phải, thi nhớ cho kỹ đó. Lệ Đình Tuấn nhàn nhạt đáp: “Em muốn anh nhắc bao nhiêu lần, tránh xa Lục Đình Nam ra một chút?”

Nhất là khi trong lòng Lục Đình Nam đã chú ý tới Kiều Phương Hạ, Lệ Đình Tuấn nói mình không quan tâm, chắc chắn là nói dối.

Anh gần như tức điên khi nhìn thấy tấm ảnh Lục Đình Nam bể Kiêu Phương Hạ. Thế nhưng biết cô vì mắc bệnh cũ, nên không nhẫn tầm tức giận với cô, không nỡ trừng phạt cô.

Kiều Phương Hạ ngồi dậy khỏi giường, giọng nói như muốn khóc.

“Nhưng, hôm trước em và Triều Mai Hoàng qua đó gặp phải anh Lục chỉ là trùng hợp thôi”

Ảnh mắt Lệ Đình Tuấn lộ vẻ thất vọng, nhìn Kiều Phương Hạ, không nói gì.

Một lúc lâu sau, anh nhẹ nhàng thả tay cô ra, đứng dậy đi về phía phòng làm việc.

Kiều Phương Hạ nhìn Lệ Đình Tuấn rời đi, không khỏi thở dài, Lê Đình Tuấn cải gì cũng tốt, nhưng tính chiếm hữu của anh lại quá mạnh, thậm chỉ có chút cực đoan.

Cô nhìn lướt qua đồng hồ, vẫn chưa tới năm giờ sáng, Lệ Đình Tuấn hẳn là vừa từ nước ngoài trở về.

Chịu đựng cơn buồn ngủ, cô đứng dậy, giúp Lê Đình

Tuấn pha một tách cà phê rồi bưng nó đến phòng làm việc.

Lệ Đình Tuần vừa mở máy tính lên, có lẽ còn phải giải quyết công việc.

Kiều Phương Hạ để ly cà phê vào góc bàn, ra vẻ đảng thương đứng bên cạnh Lệ Đình Tuần, nhìn anh.

Lệ Đình Tuấn nhanh chóng nhập mật khẩu bật nguồn, mở phần mềm làm việc, ngước mắt lên liếc nhìn Kiều Phương Hạ,

Kiều Phương Hạ vừa thấy anh mấy ngày nay trong mắt cũng có chút vệt máu nhỏ, quầng thâm dưới mắt dường như càng đậm hơn, cô mỉm môi, thì thầm: “Sau này nhất định em sẽ chú ý”

“Trở lại giường nghỉ ngơi đi.” Lệ Đình Tuấn xoa xoa thái dương, trầm giọng nói, trên mặt không chút biểu cảm.

Lúc này anh không muốn nhắc đến Lục Đình Nam. Ít nhất thì bây giờ không phải là thời điểm thích hợp.

Anh sợ không thể kiểm soát được tính khí của mình, rồi cưỡng ép Kiều Phương Hạ làm gì đó trong lúc sức khỏe cô không mấy thích hợp.

Đặc biệt là, Kiều Phương Hạ không biết là Lục Đình Nam thích cô, vì vậy anh không thể hoàn toàn bộc lộ sự ghen tuông của mình. Cô không thể nhận ra anh đang kìm chế khó chịu như thế nào. Trong lòng buồn bực làm sao.

Kiều Phương Hạ nghe thấy anh nói, ánh mắt khẽ di chuyển.

Rõ ràng là anh đang tức giận, nhưng lại đặt cô lên vị trí đầu tiên, lo lắng cho cô. Cô bước lại gần Lệ Đình Tuấn, nhìn anh chằm chằm, thấy anh không tiếp tục đuổi mình nữa, cô lại mạnh dạn ngồi lên người anh, nắm lấy một tay anh rồi nhẹ nhàng ấn lên bụng dưới của mình.
Chương 707

“Bụng đau quá.” Cô nói nhỏ với anh: “Anh giúp em xoa được không?”

Lệ Đình Tuấn không khỏi hơi nhíu mày.

Thế nhưng vài giây sau, tay phải dán ở bụng dưới của cô vẫn xoa nhẹ, còn tay trái thì ôm lấy eo cô để cô không bị ngã.

Kiều Phương Hạ nhìn anh lạnh lùng xoa xoa bụng cô, lại mềm lòng, ghé sát vào người anh, nhanh chóng hôn lên đỉnh môi mỏng của anh.

Lệ Đình Tuấn dừng động tác đang làm lại, anh ngước mắt lên nhìn cô.

Nếu như anh nhớ không lần thì đây là lần đầu tiên Kiều Phương Hạ chủ động hôn anh.

Mặt Kiều Phương Hạ hơi ửng hồng, thấy anh nhìn mình chằm chằm, sau khi suy nghĩ liền duỗi tay phải ra, chỉ bốn ngón tay lên trời, nói: “Em thề, nếu em…

“Được rồi.” Lệ Đình Tuấn không đợi cô thốt hết lời, lập tức cau mày trầm giọng nói. Cho dù ốc sai, anh cũng không nỡ để cô thề độc như thế.

Trong lúc nói chuyện, anh trực tiếp bế Kiều Ngọc dậy khỏi ghế sô pha, trọng tâm Kiều Phương Hạ có chút không ổn, trong tiềm thức vươn tay ra ôm chặt cổ Lê Đình Tuấn, treo trên người anh như một con gấu túi.

Lê Đình Tuấn dùng tư thể mặt đối mặt, ôm cô trở về phòng.

Khi đặt lưng cô xuống giường, anh cúi đầu khế hôn lên môi cô hai lần. Đôi má Kiều Phương Hạ đỏ bừng, thì thầm với anh: “Hôm nay không được, bụng em vẫn còn hơi đau..”

Tuy rằng bà dì tới rất ít, chỉ hai ba ngày là đã gần hết rồi, chỉ là trước đây một ngày Kiều Phương Hạ ra rất nhiều, hơn nữa máu còn có màu hơi sẫm đen.

Nhưng bụng vẫn có hơi đau nhói, cho nên Kiều Phương Hạ không dám.

Hai người nhìn nhau mấy lần, Lệ Đình Tuấn nhẹ giọng hỏi cô: “Không thì, em tưởng anh muốn làm gì?”

Có một chút gì đó giễu cợt trong giọng điệu của anh.

Khuôn mặt Kiều Phương Hạ càng đỏ bừng hơn, buông

Lệ Đình Tuấn ra, hoảng sợ quay người lại và trùm chăn bông lên đầu.

Lệ Đình Tuấn nhìn xuống tấm chăn bông đang phồng lên, trong mắt thoáng qua ý cười. Anh lo lắng cho sức khỏe của Kiều Phương Hạ, muốn cô nghỉ ngơi nhiều một chút. Một lúc sau, anh hôn lên mái tóc Kiều Phương Hạ, sau đó xoay người bước ra ngoài, giúp cô đóng cửa lại.

Anh tưởng đơn thuốc mà Phó Nhiên giới thiệu rất tốt, nhưng lần này bệnh cũ Kiều Phương Hạ lại tái phát. Rõ ràng là bệnh chưa được giải quyết đúng cách.

Anh thản nhiên lấy điện thoại di động ra, tìm số của Phó Nhiên và gọi.

Kiều Phương Hạ nghe thấy Lệ Đình Tuấn nói gì đó với Phó Nhiên ở ngoài cửa, vừa nãy còn mơ mơ màng màng, bây giờ lại chẳng thấy buồn ngủ tý nào nữa cả.

Nằm trên giường được một lúc, đột nhiên nhận ra một vấn đề.

Kiều Phương Hạ cũng không biết là Lệ Đình Tuấn đang ở nước ngoài, làm thế nào mà anh có thể biết được những gì đã xảy ra với cô ở Mã Vân nhanh như vậy, có khi nào là do quản lý nhìn thấy rồi nói cho Lệ Đình Tuấn không?

Nhưng cũng không hẳn, cô xảy ra chuyện ở Mã Vân, quản lý chắc không dám chủ động nhắc đến.
Chương 708

Nghĩ theo cách khác, nếu cô là người của Mã Vân, nhất là khi nhìn thấy người phụ nữ của chủ tịch bị anh trai của anh ta ôm đi, chắc chắn phải giữ kín như bưng, không dám hó hé một tiếng, tránh để rước họa từ miệng vào.

Cô suy tư một hồi, sau đó chợt nhớ ra điều gì đó, lập tức cầm máy tính bảng bên cạnh lên, mở Facebook ra xem.

Quả nhiên, cái tên Phó Kiều được lên hot search. Cô nhấp vào xem, phát hiện mình bị người ta lén chụp ảnh ở Mã Vân.

Hơn nữa còn chụp ngay lúc sau khi cô hôn mê được Lục Đình Nam bế ra từ trong phòng, hình ảnh vô cùng sắc nét, dường như có thể nhìn thấy rõ mặt bọn họ.

Hơn nữa chỉ nhằm ngay cảnh cô và Lục Đình Nam mà không có bất kỳ ai khác.

Tài khoản thương mại đồng nhất viết: “Phó Kiều và một người đàn ông lạ mặt bí ẩn đã cùng nhau trải qua đêm xuân trong suối nước nóng ở Mã Vân. Ngâm đến mức cơ thể mềm nhũn không thể đi được, sau đó người đàn ông thần bí còn bế cô lên xe rời khỏi”

Kiều Phương Hạ nhìn thấy những lời này, lập tức hoảng loạn, đột ngột ngồi dậy khỏi giường.

Mấy cái tin nhảm nhí gì thế này?

Thảo nào Lệ Đình Tuấn tức giận!

Phía dưới có một bình luận khiến mọi người không thể nhìn thẳng: “Không ngờ Phó Kiều lại biết chơi thế, người đàn ông này hình như cũng đẹp trai đấy!”

“Đây là uống say rồi hay là bị sao? Ngay cả bước đi cũng không nổi thế?”

“Trọng điểm lẽ nào không phải là họ đang ở suối nước nóng Mã Vân sao? Mã Vân trực thuộc tập đoàn WL!”

“Người phụ nữ này thật là tham lam, qua lại với Lệ Đình Tuấn, lại còn muốn qua lại với người đàn ông ngon lành như vậy, cô ta đạp mấy thuyền vậy chứ?”

“Muốn thấy cô ta xuất bản sách, tôi cũng đã nghĩ tên xong rồi: “Bí quyết tiểu minh tinh tuyến 18 xinh đẹp làm sao chơi ông chủ”, miễn là cuốn sách được xuất bản, tôi chắc chắn sẽ mua!” Kiều Phương Hạ càng đọc càng tức giận, tức giận đến mức muốn nổ tung.

Sau một hồi im lặng, kìm lại cơn tức giận, cô lập tức tìm kiếm tên của Kỳ Khanh Ngọc.

Tuy nhiên, ngay sau khi gõ tên của Kỳ Khanh Ngọc, tìm kiếm liên quan “Kỳ Khanh Ngọc Tô Minh Nguyệt” xuất hiện.

Kiều Phương Hạ nhìn thấy ba chữ Tô Minh Nguyệt, không khỏi nhíu mày.

Kiều Phương Hạ đột nhiên nhớ ra là trước đây Khiết Đan đã đề cập với cô, rằng Tô Minh Nguyệt đã nhận được một chương trình tạp kỹ cho chương trình tài năng âm nhạc, và đội hình khách mời hợp tác cũng không hề nhỏ.

Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao cô lại có ấn tượng với tên của Kỳ Khanh Ngọc bởi vì Khiết Đan đã từng nhắc qua! Một tiểu minh tinh chưa bao giờ biết đến cô ấy, đột nhiên xuất hiện, bước tới tìm cô gây sự, hợp lý sao?

Rõ ràng là không hợp lý.

Cô suy nghĩ vài giây, sau đó ra khỏi giường, tìm thấy một tấm danh thiếp trong túi xách.

Người này là quản lý của Mã Vân đang làm nhiệm vụ vào ngày hôm trước. Kiều Phương Hạ ngay lập tức thêm tài khoản messenger của anh ta vào. Sau khi đối phương chấp nhận, Kiều Phương Hạ ngay lập tức gửi tin nhắn hỏi anh ta: “Có phải Tô Minh Nguyệt cũng ở Mã Vân vào đêm hôm trước không?”
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Phương Pháp Hồi Sinh Tình Yêu Của Tôi
  • Vãn Phong Tiếu Ngã Kim Phi Tạc/晚风笑我今非昨
TÌNH YÊU CỦA CHÚNG TA
  • Xuân Phong Lựu Hỏa
Chương 91...
Tình Yêu Của Pháo Hôi
  • Đang cập nhật..
Giới Hạn Của Tình Yêu
  • Đang cập nhật..

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom