Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 714-717
Chương 714
Kiều Phương Hạ giải quyết xong mọi liền đường hoàng ngồi ăn sáng ở tầng dưới.
Cô bỗng thấy cơ thể khỏe hơn, thắt lưng không còn đau, chân không còn mỏi, đầu cũng không còn choáng váng, cảm giác thèm ăn cũng được cải thiện.
Khi Lệ Đình Tuấn kết thúc cuộc họp video, từ lầu trên đi xuống, anh giật mình khi nhìn thấy Kiều Phương Hạ đang ăn sáng.
Nhất là khi anh thấy Kiều Phương Hạ đã ăn hai quả trứng, ăn hết nửa bát cháo cá, dường như còn ăn hai chiếc bánh bao nhỏ.
Anh lặng lẽ ngồi xuống chỗ đối diện với Kiều Phương Hạ, nhìn thấy Kiều Phương Hạ vẫn đang ăn, anh thấp giọng hỏi: “Hôm nay khẩu vị tốt như vậy sao?”
“Gần đây mợ chủ ăn nhiều hơn trước. Bà Trần đứng ở bên cạnh cười híp mắt đáp. Trước đây Kiều Phương Hạ quá gầy, vì vậy béo lên một chút đều có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Lệ Đình Tuấn đưa mắt đánh giá Kiều Phương Hạ, nói: “Nữ minh tinh, sao gần đây không kiểm soát vóc dáng nữa rồi?”
“Dù sao gần đây cũng không cần quay phim.” Kiều Phương Hạ khế cau mày, nuốt cháo cá trong miệng xuống rồi đáp.
“Chẳng trách” Lệ Đình Tuấn tiếp lấy cháo cá do Bà Trần đưa tới, khế khuấy mấy cái.
“Chẳng trách cái gì?” Kiều Phương Hạ nhướng mày nhìn anh.
“Ôm lên thấy nặng hơn nhiều. Lệ Đình Tuấn nhẹ nhàng đáp.
Kiều Phương Hạ hơi không hài lòng, cô chỉ nặng hơn hai cân rưỡi so với cân nặng khi cô gầy nhất vài tháng trước.
“Khiết Đan nói không sai” Cô đặt chiếc thìa trên tay xuống, nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Nói anh là trà xanh? Hay là người đàn chó má?” Lệ Đình Tuấn vừa ăn vừa không chút biểu cảm hỏi.
“Khụ..” Kiều Phương Hạ bị sặc nước cam phun ra. Lệ Đình Tuấn ung dung bình thản đưa khăn qua để Kiều Phương Hạ lau miệng.
Khuôn mặt của Kiều Phương Hạ đỏ bừng lên vì sặc, cô thực sự không ngờ tới Lệ Đình Tuấn vậy mà lại biết biệt danh mà cô và Đường Nguyên Khiết Đan bí mật gọi anh! Làm sao anh biết được? Đường Nguyên Khiết Đan sẽ không đến chuyện này cũng nói với anh đấy chứ? “Em không biết máy tính bảng và điện thoại di động có thể đăng nhập Messenger cùng một lúc sao?” Lê Đình Tuấn lại liếc cô một cái rồi nhàn nhạt hỏi cô.
“… Lúc này Kiều Phương Hạ mới phản ứng lại, trước đây cô đã dùng máy tính bảng của Lệ Đình Tuấn để đăng nhập Messenger, có lẽ là chuyện của tháng trước nữa?
Chỉ đăng nhập một lần, hơn nữa hôm qua khi cô ấy sử dụng máy tính bảng, rõ ràng là Messenger của Lệ Đình
Tuấn! Vì vậy anh đã đọc tất cả tin nhắn của cô và Đường Nguyên Khiết Đan trong hai tháng qua? “Anh cho rằng hacker nằm trong top mười trên bảng xếp hạng thế giới không nên không biết kiến thức phổ thông này.” Trong mắt Lệ Đình Tuấn ẩn chứa ý cười nhìn Kiều Phương Hạ.
Chương 715
Kiều Phương Hạ vẫn còn đang nhớ lại xem trong hai tháng qua liệu cô có nói điều gì không nên nói với người khác trên Messenger hay không, có mắng Lệ Đình Tuấn té tát hay không.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, cô quen gọi điện thoại, nên sẽ cùng Đường Nguyên Khiết Đan nói chuyện nhiều hơn. Tuy nhiên, Đường Nguyên Khiết Đan và cô gần như nói về mọi thứ, từ chuyện lớn của công ty đến chuyện nhỏ là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, đánh giá đàn ông. Chỉ mười ngày trước, Kiều Phương Hạ mới nói chuyện với Đường Nguyên Khiết Đan về phương diện đó. Đường Nguyên Khiết Đan nói rằng e là Lệ Đình Tuấn có bệnh kín gì đó, thời gian dài như vậy, kiến nghị cô đưa anh đến bệnh viện kiểm tra.
Hơn nữa, chỉ mới mười mấy ngày trước, Đường Nguyên Khiết Đan đã thay đổi biệt hiệu của Lệ Đình Tuấn từ người đàn ông chó má sang trà xanh.
Vì vậy, anh biết.
Kiều Phương Hạ im lặng nhìn Lệ Đình Tuấn, mà Lệ Đình Tuấn cũng đang nhìn cô.
Một lúc lâu sau, cô căng da đầu, định chuyển chủ đề: “Lệ Đình Tuấn, lúc đầu không phải anh nói mỗi bữa đều d phải để bụng em ăn đến phình ra sao? Hiện tại em mới nặng hơn hai cân rưỡi, anh đã chế em rồi?”
“Anh chỉ nói, ôm trên tay cảm thấy hơi nặng hơn một chút.” Sắc mặt Lệ Đình Tuấn nhàn nhạt đáp lại: “Không chế em béo.
“Đối với việc Đường Nguyên Khiết Đan nói, ở phương diện đó anh có..”
Không đợi anh nói xong, Kiều Phương Hạ căng da đầu ngắt lời anh: “Anh đừng nói nữa, em sai rồi”
Về vấn đề thời gian của Lệ Đình Tuấn, mặt Kiều
Phương Hạ không đủ dày để mặt đối mặt thảo luận vấn đề này với Lệ Đình Tuấn. Bà Trần đưa cháo cá cho Lệ Đình Tuấn, sau đó liền lặng lẽ lấy chìa khóa xe ra ngoài mua thức ăn.
Kiều Phương Hạ thấy bà Trần ra ngoài thậm chí còn cảm thấy xấu hổ hơn.
Cô không biết gần đây mình gặp phải vận cứt chó gì mà tất cả những chuyện xấu hổ đều dồn vào nhau.
Lệ Đình Tuấn nhìn cô, tiếp tục nhẹ giọng nói: “Nhưng bây giờ anh đã biết, sau này anh sẽ dùng mức độ thích hợp, rút ngắn thời gian”
“Đến lúc em thoải mái rồi liền cố gắng kết thúc. Kiêu Phương Hạ nghe thấy hai từ thoải mái, trong đầu liền nổ “bùm” một tiếng.
“Anh đừng nói nữa!” Cô che mặt nói.
Lệ Đình Tuấn ngồi đối diện với cô, cười trầm thấp.
Bà Lệ của anh vẫn còn trẻ, chưa có đủ kinh nghiệm, da mặt mỏng như vậy.
Anh ta vốn còn đang buồn phiền vì chuyện của Lục Đình Nam tối qua, lúc này trêu chọc Kiều Phương Hạ vài câu, liền đột nhiên thay đổi tâm trạng.
“Không cho anh nói cũng được.” Lệ Đình Tuấn ngừng lại, sau đó nói: “Lại đây”
Kiều Phương Hạ ngước nhìn anh, miễn cưỡng đứng dậy đi đến chỗ Lệ Đình Tuấn. Lệ Đình Tuấn vươn tay ôm cô vào lòng, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi một miếng téo cam nhỏ dính trên má cô, nói: “Em sắp lấy anh rồi, vẫn còn không muốn đi đến tập đoàn?”
Chương 716
Kiều Phương Hạ lẳng lặng liếc nhìn anh, đột nhiên nhớ tới chuyện lần trước ở trong phòng họp dưới nước. Khi đó, Lệ Đình Tuấn đã đề nghị cô tham gia tập đoàn WL.
“Tiền lương chắc chắn không ít, gấp mười lần nhà họ Đường, thế nào?” Lệ Đình Tuấn chậm rãi dụ dỗ.
Để tránh sự mất cân đối của chuỗi vốn, tập đoàn WL phải khởi công xây dựng một bộ phận khách sạn ở nước ngoài, nhưng bản vẽ vẫn chưa đạt yêu cầu.
Anh hy vọng có thể có một phần tuyệt vời hơn. Chuyện mà người khác không làm được, anh cho rằng Kiều Phương Hạ có thể.
“Hoặc là, một bản vẽ ra một cái giá, xem như một công việc làm thêm?” Anh tiếp tục hỏi.
Kiều Phương Hạ hơi nhướng mày.
Anh đã ăn khổ vì Chu Tước, và anh không muốn lịch sử lặp lại.
Kiều Phương Hạ vẫn đang xem xét liệu mối quan hệ giữa cô và Lệ Đình Tuấn có cho phép cô tiếp nhận cổ phần của anh và trở thành thành viên hội đồng quản trị của công ty anh hay không.
Lệ Đình Tuấn vừa nói được một nửa, điện thoại đột nhiên rung lên.
Anh nhìn thoáng qua số người gọi, không khỏi nhíu mày, trực tiếp từ chối.
Từ chối không đến vài giây, điện thoại lại rung lên. Kiều Phương Hạ liếc nhìn điện thoại của anh, cười nói: “Anh Lệ giải quyết việc bận trước đi, tôi sẽ suy nghĩ lại.” Sau đó, liền muốn trượt khỏi người Lệ Đình Tuấn.
“Không được.” Lệ Đình Tuấn nằm lấy eo cô, ấn chân mình, bình tĩnh nói: “Hôm nay nhất định phải trả lời anh”
Điện thoại vẫn đang rung, Lệ Đình Tuấn hơi mất kiên nhẫn cầm lên, người bên kia chưa kịp nói anh đã trầm giọng nói: “Tôi đang làm việc, tôi đang đào người! Trước năm mới các người không đào được Pinocchio thì dứt khoát đừng làm nữa!”
Sau đó, anh ném lại điện thoại xuống bàn.
Kiều Phương Hạ thấy anh đang tức giận, liền ngồi yên lặng trong vòng tay anh không cử động. Khi Lệ Đình Tuấn đưa mắt nhìn cô, cô không khỏi hơi cong khóe miệng: “Hình như anh Lệ đang đánh chủ ý lên người tôi?”
Chương 717
Lệ Đình Tuấn khẽ thở dài nói: “Từ khi anh nắm quyền tập đoàn WL, đã đích thân bàn hơn trăm có lẻ dự án. Trước giờ chưa từng thất thủ. Cô Kiều nhẫn tâm nhìn anh thua một lần này? Bị cấp dưới chế giễu sao?”
Đàm phán kinh doanh hợp tác với người khác, Lệ Đình Tuấn sẽ làm tất cả những gì có thể. Điều thứ nhất trong Binh pháp Tôn Tử mà anh học được là binh bất yếm trá, nhưng ai quan tâm đến quá trình anh làm gì để có thể đạt được mục tiêu của mình hay không? Nhưng Kiều Phương Hạ không giống như vậy, anh không nỡ dùng cách quá cứng rắn với cô, cũng không nỡ làm tổn thương cô.
Hơn nữa, cô gái có đầu óc nhanh nhạy này này đã học hư rồi, cứng mềm đều không ăn, thậm chí không quan tâm đến tiền bạc.
Kiều Phương Hạ nhìn anh chằm chằm một hồi, cười híp mắt nhẹ giọng nói: “Cái này còn phải xem biểu hiện của anh Lệ”
“Phải biểu hiện thế nào?” Lệ Đình Tuấn ngừng lại, dịu dàng hỏi cô.
Trong khi cô nói, bàn tay ôm lấy eo Kiều Phương Hạ khẽ nhúc nhích, ngón trỏ và ngón giữa ấm áp xuyên vào trong váy của cô.
Khuôn mặt của Kiều Phương Hạ trở nên hơi nóng, lật tay hất tay anh ra: “Đã nói là hôm nay không được!”
“Đương Nguyên Khiết Đan nói, phụ nữ nói không là có. Lệ Đình Tuấn nhàn nhạt nhìn cô nói: “Anh nhớ, lúc đó em có vẻ rất đồng ý với cô ấy”.
Đây là điển hình của việc tự đào hố cho chính mình nhảy vào.
Kiều Phương Hạ ngẩn ra, nhìn Lệ Đình Tuấn cúi đầu hôn mình, không nhịn được nhíu mày: “Nhưng hôm nay..” Vừa mới nói được một nửa, Lệ Đình Tuấn đã chặn mỗi cô.
Kiều Phương Hạ sợ đến vô thức vươn tay chắn giữa hai người, không cho anh dính vào quá gần.
Lệ Đình Tuấn chỉ hôn cô vài cái, sau đó buông cô ra, trầm thấp cười nói: “Được rồi, em lên nghỉ ngơi đi”
Khẩu vị anh còn chưa nặng đến mức ấy. Còn chưa kể đến thân thể thể Kiều Phương Hạ đang không thoải mái. Kiều Phương Hạ lại sững sờ: “Vậy anh…”
“Nếu thực sự không nỡ để anh bị cấp dưới chế giễu, cuối năm anh sẽ sắp xếp một sự kiện. Em tham gia cùng anh, không cho phép hối hận. Mấy ngày này, em cứ nghỉ ngơi thật tốt.” Khuôn mặt Lệ Đình Tuấn vẫn như thường trả lời.
Khi Kiều Phương Hạ trở lại tầng trên, càng nghĩ cô càng cảm thấy không đúng. Vậy là Lệ Đình Tuấn đã lợi dụng sự đồng cảm của mình để đơn phương quyết định rằng cô sẽ giúp anh?
Tên gian thương này!
Ở dưới lầu, Lệ Đình Tuấn lại nhìn số đang gọi tới, giữa lông mày thoáng hiện lên một chút khó chịu.
“Có rắm mau thả.” Anh nhấc máy, lạnh lùng trả lời.
“Giám đốc Đường bảo tôi nói cho anh biết cô Tô và Thiên Hoàng đã chấm dứt hợp đồng!” Trong điện thoại, thư ký thận trọng nói với anh.
Lệ Đình Tuấn im lặng vài giây rồi hỏi lại: “Bây giờ cô ta đang ở đâu?”
“Gọi điện cho giám đốc Đường thông báo việc chấm dứt hợp đồng, sau đó liền tắt máy” Thư ký lập tức trả lời: “Giám đốc Đường đã cử người đến nhà cô ta tìm. Nhưng không thấy, vì vậy mới bảo tôi thông báo cho anh một tiếng. Để tránh xảy ra sai sót gì đều đổ hết lên đầu Thiên Hoàng.
Kiều Phương Hạ giải quyết xong mọi liền đường hoàng ngồi ăn sáng ở tầng dưới.
Cô bỗng thấy cơ thể khỏe hơn, thắt lưng không còn đau, chân không còn mỏi, đầu cũng không còn choáng váng, cảm giác thèm ăn cũng được cải thiện.
Khi Lệ Đình Tuấn kết thúc cuộc họp video, từ lầu trên đi xuống, anh giật mình khi nhìn thấy Kiều Phương Hạ đang ăn sáng.
Nhất là khi anh thấy Kiều Phương Hạ đã ăn hai quả trứng, ăn hết nửa bát cháo cá, dường như còn ăn hai chiếc bánh bao nhỏ.
Anh lặng lẽ ngồi xuống chỗ đối diện với Kiều Phương Hạ, nhìn thấy Kiều Phương Hạ vẫn đang ăn, anh thấp giọng hỏi: “Hôm nay khẩu vị tốt như vậy sao?”
“Gần đây mợ chủ ăn nhiều hơn trước. Bà Trần đứng ở bên cạnh cười híp mắt đáp. Trước đây Kiều Phương Hạ quá gầy, vì vậy béo lên một chút đều có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Lệ Đình Tuấn đưa mắt đánh giá Kiều Phương Hạ, nói: “Nữ minh tinh, sao gần đây không kiểm soát vóc dáng nữa rồi?”
“Dù sao gần đây cũng không cần quay phim.” Kiều Phương Hạ khế cau mày, nuốt cháo cá trong miệng xuống rồi đáp.
“Chẳng trách” Lệ Đình Tuấn tiếp lấy cháo cá do Bà Trần đưa tới, khế khuấy mấy cái.
“Chẳng trách cái gì?” Kiều Phương Hạ nhướng mày nhìn anh.
“Ôm lên thấy nặng hơn nhiều. Lệ Đình Tuấn nhẹ nhàng đáp.
Kiều Phương Hạ hơi không hài lòng, cô chỉ nặng hơn hai cân rưỡi so với cân nặng khi cô gầy nhất vài tháng trước.
“Khiết Đan nói không sai” Cô đặt chiếc thìa trên tay xuống, nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Nói anh là trà xanh? Hay là người đàn chó má?” Lệ Đình Tuấn vừa ăn vừa không chút biểu cảm hỏi.
“Khụ..” Kiều Phương Hạ bị sặc nước cam phun ra. Lệ Đình Tuấn ung dung bình thản đưa khăn qua để Kiều Phương Hạ lau miệng.
Khuôn mặt của Kiều Phương Hạ đỏ bừng lên vì sặc, cô thực sự không ngờ tới Lệ Đình Tuấn vậy mà lại biết biệt danh mà cô và Đường Nguyên Khiết Đan bí mật gọi anh! Làm sao anh biết được? Đường Nguyên Khiết Đan sẽ không đến chuyện này cũng nói với anh đấy chứ? “Em không biết máy tính bảng và điện thoại di động có thể đăng nhập Messenger cùng một lúc sao?” Lê Đình Tuấn lại liếc cô một cái rồi nhàn nhạt hỏi cô.
“… Lúc này Kiều Phương Hạ mới phản ứng lại, trước đây cô đã dùng máy tính bảng của Lệ Đình Tuấn để đăng nhập Messenger, có lẽ là chuyện của tháng trước nữa?
Chỉ đăng nhập một lần, hơn nữa hôm qua khi cô ấy sử dụng máy tính bảng, rõ ràng là Messenger của Lệ Đình
Tuấn! Vì vậy anh đã đọc tất cả tin nhắn của cô và Đường Nguyên Khiết Đan trong hai tháng qua? “Anh cho rằng hacker nằm trong top mười trên bảng xếp hạng thế giới không nên không biết kiến thức phổ thông này.” Trong mắt Lệ Đình Tuấn ẩn chứa ý cười nhìn Kiều Phương Hạ.
Chương 715
Kiều Phương Hạ vẫn còn đang nhớ lại xem trong hai tháng qua liệu cô có nói điều gì không nên nói với người khác trên Messenger hay không, có mắng Lệ Đình Tuấn té tát hay không.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, cô quen gọi điện thoại, nên sẽ cùng Đường Nguyên Khiết Đan nói chuyện nhiều hơn. Tuy nhiên, Đường Nguyên Khiết Đan và cô gần như nói về mọi thứ, từ chuyện lớn của công ty đến chuyện nhỏ là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, đánh giá đàn ông. Chỉ mười ngày trước, Kiều Phương Hạ mới nói chuyện với Đường Nguyên Khiết Đan về phương diện đó. Đường Nguyên Khiết Đan nói rằng e là Lệ Đình Tuấn có bệnh kín gì đó, thời gian dài như vậy, kiến nghị cô đưa anh đến bệnh viện kiểm tra.
Hơn nữa, chỉ mới mười mấy ngày trước, Đường Nguyên Khiết Đan đã thay đổi biệt hiệu của Lệ Đình Tuấn từ người đàn ông chó má sang trà xanh.
Vì vậy, anh biết.
Kiều Phương Hạ im lặng nhìn Lệ Đình Tuấn, mà Lệ Đình Tuấn cũng đang nhìn cô.
Một lúc lâu sau, cô căng da đầu, định chuyển chủ đề: “Lệ Đình Tuấn, lúc đầu không phải anh nói mỗi bữa đều d phải để bụng em ăn đến phình ra sao? Hiện tại em mới nặng hơn hai cân rưỡi, anh đã chế em rồi?”
“Anh chỉ nói, ôm trên tay cảm thấy hơi nặng hơn một chút.” Sắc mặt Lệ Đình Tuấn nhàn nhạt đáp lại: “Không chế em béo.
“Đối với việc Đường Nguyên Khiết Đan nói, ở phương diện đó anh có..”
Không đợi anh nói xong, Kiều Phương Hạ căng da đầu ngắt lời anh: “Anh đừng nói nữa, em sai rồi”
Về vấn đề thời gian của Lệ Đình Tuấn, mặt Kiều
Phương Hạ không đủ dày để mặt đối mặt thảo luận vấn đề này với Lệ Đình Tuấn. Bà Trần đưa cháo cá cho Lệ Đình Tuấn, sau đó liền lặng lẽ lấy chìa khóa xe ra ngoài mua thức ăn.
Kiều Phương Hạ thấy bà Trần ra ngoài thậm chí còn cảm thấy xấu hổ hơn.
Cô không biết gần đây mình gặp phải vận cứt chó gì mà tất cả những chuyện xấu hổ đều dồn vào nhau.
Lệ Đình Tuấn nhìn cô, tiếp tục nhẹ giọng nói: “Nhưng bây giờ anh đã biết, sau này anh sẽ dùng mức độ thích hợp, rút ngắn thời gian”
“Đến lúc em thoải mái rồi liền cố gắng kết thúc. Kiêu Phương Hạ nghe thấy hai từ thoải mái, trong đầu liền nổ “bùm” một tiếng.
“Anh đừng nói nữa!” Cô che mặt nói.
Lệ Đình Tuấn ngồi đối diện với cô, cười trầm thấp.
Bà Lệ của anh vẫn còn trẻ, chưa có đủ kinh nghiệm, da mặt mỏng như vậy.
Anh ta vốn còn đang buồn phiền vì chuyện của Lục Đình Nam tối qua, lúc này trêu chọc Kiều Phương Hạ vài câu, liền đột nhiên thay đổi tâm trạng.
“Không cho anh nói cũng được.” Lệ Đình Tuấn ngừng lại, sau đó nói: “Lại đây”
Kiều Phương Hạ ngước nhìn anh, miễn cưỡng đứng dậy đi đến chỗ Lệ Đình Tuấn. Lệ Đình Tuấn vươn tay ôm cô vào lòng, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi một miếng téo cam nhỏ dính trên má cô, nói: “Em sắp lấy anh rồi, vẫn còn không muốn đi đến tập đoàn?”
Chương 716
Kiều Phương Hạ lẳng lặng liếc nhìn anh, đột nhiên nhớ tới chuyện lần trước ở trong phòng họp dưới nước. Khi đó, Lệ Đình Tuấn đã đề nghị cô tham gia tập đoàn WL.
“Tiền lương chắc chắn không ít, gấp mười lần nhà họ Đường, thế nào?” Lệ Đình Tuấn chậm rãi dụ dỗ.
Để tránh sự mất cân đối của chuỗi vốn, tập đoàn WL phải khởi công xây dựng một bộ phận khách sạn ở nước ngoài, nhưng bản vẽ vẫn chưa đạt yêu cầu.
Anh hy vọng có thể có một phần tuyệt vời hơn. Chuyện mà người khác không làm được, anh cho rằng Kiều Phương Hạ có thể.
“Hoặc là, một bản vẽ ra một cái giá, xem như một công việc làm thêm?” Anh tiếp tục hỏi.
Kiều Phương Hạ hơi nhướng mày.
Anh đã ăn khổ vì Chu Tước, và anh không muốn lịch sử lặp lại.
Kiều Phương Hạ vẫn đang xem xét liệu mối quan hệ giữa cô và Lệ Đình Tuấn có cho phép cô tiếp nhận cổ phần của anh và trở thành thành viên hội đồng quản trị của công ty anh hay không.
Lệ Đình Tuấn vừa nói được một nửa, điện thoại đột nhiên rung lên.
Anh nhìn thoáng qua số người gọi, không khỏi nhíu mày, trực tiếp từ chối.
Từ chối không đến vài giây, điện thoại lại rung lên. Kiều Phương Hạ liếc nhìn điện thoại của anh, cười nói: “Anh Lệ giải quyết việc bận trước đi, tôi sẽ suy nghĩ lại.” Sau đó, liền muốn trượt khỏi người Lệ Đình Tuấn.
“Không được.” Lệ Đình Tuấn nằm lấy eo cô, ấn chân mình, bình tĩnh nói: “Hôm nay nhất định phải trả lời anh”
Điện thoại vẫn đang rung, Lệ Đình Tuấn hơi mất kiên nhẫn cầm lên, người bên kia chưa kịp nói anh đã trầm giọng nói: “Tôi đang làm việc, tôi đang đào người! Trước năm mới các người không đào được Pinocchio thì dứt khoát đừng làm nữa!”
Sau đó, anh ném lại điện thoại xuống bàn.
Kiều Phương Hạ thấy anh đang tức giận, liền ngồi yên lặng trong vòng tay anh không cử động. Khi Lệ Đình Tuấn đưa mắt nhìn cô, cô không khỏi hơi cong khóe miệng: “Hình như anh Lệ đang đánh chủ ý lên người tôi?”
Chương 717
Lệ Đình Tuấn khẽ thở dài nói: “Từ khi anh nắm quyền tập đoàn WL, đã đích thân bàn hơn trăm có lẻ dự án. Trước giờ chưa từng thất thủ. Cô Kiều nhẫn tâm nhìn anh thua một lần này? Bị cấp dưới chế giễu sao?”
Đàm phán kinh doanh hợp tác với người khác, Lệ Đình Tuấn sẽ làm tất cả những gì có thể. Điều thứ nhất trong Binh pháp Tôn Tử mà anh học được là binh bất yếm trá, nhưng ai quan tâm đến quá trình anh làm gì để có thể đạt được mục tiêu của mình hay không? Nhưng Kiều Phương Hạ không giống như vậy, anh không nỡ dùng cách quá cứng rắn với cô, cũng không nỡ làm tổn thương cô.
Hơn nữa, cô gái có đầu óc nhanh nhạy này này đã học hư rồi, cứng mềm đều không ăn, thậm chí không quan tâm đến tiền bạc.
Kiều Phương Hạ nhìn anh chằm chằm một hồi, cười híp mắt nhẹ giọng nói: “Cái này còn phải xem biểu hiện của anh Lệ”
“Phải biểu hiện thế nào?” Lệ Đình Tuấn ngừng lại, dịu dàng hỏi cô.
Trong khi cô nói, bàn tay ôm lấy eo Kiều Phương Hạ khẽ nhúc nhích, ngón trỏ và ngón giữa ấm áp xuyên vào trong váy của cô.
Khuôn mặt của Kiều Phương Hạ trở nên hơi nóng, lật tay hất tay anh ra: “Đã nói là hôm nay không được!”
“Đương Nguyên Khiết Đan nói, phụ nữ nói không là có. Lệ Đình Tuấn nhàn nhạt nhìn cô nói: “Anh nhớ, lúc đó em có vẻ rất đồng ý với cô ấy”.
Đây là điển hình của việc tự đào hố cho chính mình nhảy vào.
Kiều Phương Hạ ngẩn ra, nhìn Lệ Đình Tuấn cúi đầu hôn mình, không nhịn được nhíu mày: “Nhưng hôm nay..” Vừa mới nói được một nửa, Lệ Đình Tuấn đã chặn mỗi cô.
Kiều Phương Hạ sợ đến vô thức vươn tay chắn giữa hai người, không cho anh dính vào quá gần.
Lệ Đình Tuấn chỉ hôn cô vài cái, sau đó buông cô ra, trầm thấp cười nói: “Được rồi, em lên nghỉ ngơi đi”
Khẩu vị anh còn chưa nặng đến mức ấy. Còn chưa kể đến thân thể thể Kiều Phương Hạ đang không thoải mái. Kiều Phương Hạ lại sững sờ: “Vậy anh…”
“Nếu thực sự không nỡ để anh bị cấp dưới chế giễu, cuối năm anh sẽ sắp xếp một sự kiện. Em tham gia cùng anh, không cho phép hối hận. Mấy ngày này, em cứ nghỉ ngơi thật tốt.” Khuôn mặt Lệ Đình Tuấn vẫn như thường trả lời.
Khi Kiều Phương Hạ trở lại tầng trên, càng nghĩ cô càng cảm thấy không đúng. Vậy là Lệ Đình Tuấn đã lợi dụng sự đồng cảm của mình để đơn phương quyết định rằng cô sẽ giúp anh?
Tên gian thương này!
Ở dưới lầu, Lệ Đình Tuấn lại nhìn số đang gọi tới, giữa lông mày thoáng hiện lên một chút khó chịu.
“Có rắm mau thả.” Anh nhấc máy, lạnh lùng trả lời.
“Giám đốc Đường bảo tôi nói cho anh biết cô Tô và Thiên Hoàng đã chấm dứt hợp đồng!” Trong điện thoại, thư ký thận trọng nói với anh.
Lệ Đình Tuấn im lặng vài giây rồi hỏi lại: “Bây giờ cô ta đang ở đâu?”
“Gọi điện cho giám đốc Đường thông báo việc chấm dứt hợp đồng, sau đó liền tắt máy” Thư ký lập tức trả lời: “Giám đốc Đường đã cử người đến nhà cô ta tìm. Nhưng không thấy, vì vậy mới bảo tôi thông báo cho anh một tiếng. Để tránh xảy ra sai sót gì đều đổ hết lên đầu Thiên Hoàng.
Bình luận facebook