Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 685-689
Chương 685
Kiều Phương Hạ sửng sốt, quay đầu lại nhìn ánh mắt của Triệu Mai Hoàng ở bên cạnh, lập tức đứng dậy đi ra trước cổng nhìn xem là có chuyện gì rồi.
Mới vừa ra tới cổng, lại nhìn thấy Phó Thành Đô còn chưa kịp thay quân phục trên người đã nhảy xuống từ xe việt dã, phong trần mệt mỏi, đến cả râu cũng chưa kịp cạo, trực tiếp chạy tới chỗ của bọn họ.
“Mợ có ở nhà không?” Phó Thành Đô nhìn Đình Trung đang chạy tới phía mình, trầm giọng hỏi.
“Có ạ! Mợ khóc đến mức mắt đỏ như mắt thỏ rồi” Đình Trung rất thành thật trả lời.
Phó Thành Đô cau mày chặt hơn, ngẩng mặt lên nhìn thấy Kiều Phương Hạ cũng ở đây, vội vàng gọi cô một tiếng: “Chị dâu”
“Ở trong đó” Kiều Phương Hạ nhẹ nhàng nhìn anh ta nói.
Phó Thành Đô hơi hơi gật gật đầu, không kịp nói cái gì, liền đi nhanh vào trong cánh cửa của sân.
Kiều Phương Hạ nhìn thấy Đình Trung tò mò đi vào theo, lập tức kéo Đình Trung lại, không để anh ta thêm phiền.
Triệu Mai Hoàng không ngờ Phó Thành Đô bỗng nhiên trở về, xoay người cầm lấy đồ của mình đi ra cửa.
Phó Thành Đô chặn ở trước cửa, có hơi thở phì phò nhìn cô đi ra, khẽ gọi: “Mai Hoàng”
Triệu Mai Hoàng không muốn gặp anh ta, coi như không nhìn thấy gì, mặt không chút thay đổi đi qua bên cạnh anh ta, lấy chìa khóa từ trong túi của mình ra chuẩn bị đi.
“Triêu Mai Hoàng!” Phó Thành Đô ở đằng sau cô trầm giọng gọi cô.
Triệu Mai Hoàng coi như chưa nghe thấy, đi ra cổng lớn nhà họ Phó, còn chưa đi tới bến xe, Phó Thành Đô liền từ phía sau gắt gao chăn lại, túm lấy cánh tay cô: “Anh trở về rồi”
Triệu Mai Hoàng buông con mắt xuống nhìn thấy đôi tay đầy vết chai cầm tay cô của Phó Thành Đô, nhẹ giọng nói: “Tránh ra.”
“Em ngại bẩn”
“Anh có thể rửa” Phó Thành Đô trầm mặc vài giây, thấp giọng nói.
Triệu Mai Hoàng quay đầu lại liếc Phó Thành Đô, nhẹ giọng trả lời: “Anh biết tôi không phải nói tay anh bẩn”
“Ở trước mặt cháu trai và hàng xóm của anh, tôi không muốn ồn ào, quá mất mặt, anh buông ra, giữ chút thể diện cho cả hai chúng ta”
Phó Thành Đô không những không có buông ra, mà còn lấy được chìa khóa xe trong tay cô, trầm giọng hỏi: “Em nghe ai nói hưu nói vượn là anh có quan hệ với cô phóng viên kia?
“Hay là trong lòng Triệu Mai Hoàng em anh chính là loại người như thế?”
“Ai biết được chứ?” Triêu Mai Hoàng cười nhạt lên tiếng, hỏi ngược lại.
Chương 686
Cô vừa dứt lời, chỉ cảm thấy trên lưng căng thẳng, một trận trời đất quay cuồng, đã bị Phó Thành Đô khiêng lên vai rồi.
“Phó Thành Đô anh thả tôi ra!” Triêu Mai Hoàng theo bản năng sợ hãi kêu lên một tiếng.
Hôm qua Phó Thành Đô nhìn thấy tin nhắn Triều Mai Hoàng gửi cho anh, nói muốn hủy bỏ hôn ước, ngay cả quần áo ở sân huấn luyện còn chưa kịp thay, chỉ cần lấy giấy chứng nhận và điện thoại di động phút chốc không ngừng chạy về đây.
Đình Trung ôm lấy cái đầu nhỏ nhìn nhà của Phó Thành Đô, bị dọa bởi tiếng ồn của cái cửa, quay đầu lại hỏi Kiều Phương Hạ: “Mẹ ơi, cậu vừa nãy nhìn có vẻ rất hung dữ, bọn họ cãi nhau rồi sao? Cậu sẽ đánh mợ phải không?”
Kiều Phương Hạ suy nghĩ xíu, có lẽ sẽ có đánh, nhưng mà đánh với suy nghĩ của Đình Trung thì không giống.
“Con đi nói cho ông cố!” Đình Trung sốt ruột nói.
Kiều Phương Hạ kéo Đình Trung lại, nói: “Chờ đánh rồi nói sau đi.”
Loại chuyện này nói với Phó Viễn Hạo, hẳn là sẽ có chút xấu hổ.
Đình Trung có hơi không hiểu lắm, trợn đôi mắt nhỏ nhìn Kiều Phương Hạ một hồi, gật gật đầu: “Dạ vâng”.
Mẹ nói cái gì thì là cái đó, lời mẹ nói nhất định là đúng.
Đình Trung lập tức cúi đầu nhìn con cua của mình, đột nhiên tủi thân nhìn Kiều Phương Hạ tố cáo: “Mẹ ơi, vừa nãy mấy bạn nói, con cua của con hai ngày nữa là sẽ chết! Sẽ chết hả mẹ?”
Kiều Phương Hạ suy nghĩ một chút, trả lời: “Nhưng mà con cua của con có thể ăn, chó nhỏ của mấy bạn không thể ăn được. Hơn nữa con có hai mươi con cua, mấy bạn chỉ có một con chó”
Đôi mắt nhỏ của Đình Trung tức khắc liền sáng rực lên, cảm thấy Kiều Phương Hạ nói rất đúng.
ít nhất theo số lượng mà nói, cậu bé đã thắng rồi!
Chương 687
Lập tức xoay người kiêu căng, cùng với mấy bạn nhỏ khác khoe khoang cậu bé có tới hai mươi con cua.
Dì của nhà Phó Viễn Hạo từ phòng bếp đi ra, hỏi Kiều Phương Hạ: “Mợ chủ, trưa nay chúng ta hấp mấy con cua đây? Tám con đủ rồi chứ?”
Đình Trung ngoảnh lại liếc nhìn bọn họ.
Kiều Phương Hạ lập tức ra hiệu cho dì đừng lên tiếng.
Chờ cho Đình Trung vui vẻ chạy đi rồi, mới nhỏ tiếng nói: “Hấp mười hai con, Phó Thành Đô trở về rồi”.
Đắn đo một lát, lại căn dặn: “Bữa trưa hôm nay sau cỡ tầm một tiếng nữa rồi chuẩn bị, chờ bọn họ cãi nhau xong rồi nói”
Triệu Mai Hoàng nghe thấy tiếng trẻ con bên ngoài xa rồi, cố gắng rút tay mình lại từ trong tay của Phó Thành Đô, xoay người muốn đi.
Phó Thành Đô lại một lần nữa giữ lấy cô, kéo cô trở lại dựa vào một bên kệ hoa.
“Anh buông tôi ra!” Triều Mai Hoàng trầm giọng nói.
“Anh xin lỗi” Phó Thành Đô giọng khàn khàn trả lời.
Chẳng những không buông ra, mà còn trực tiếp cúi đầu xuống dừng lại ở môi cô.
“Đừng… Triêu Mai Hoàng không ngờ tới anh sẽ hôn cô, hai tay bị anh cầm, có phần trở tay không kịp.
Râu của anh cũng không biết là mấy ngày rồi chưa cao, cọ vào cô vừa ngứa vừa đau.
Phó Thành Đô không biết hôn như thế nào, cách thứ giữ lấy cô qua loa mà thô bạo, Triệu Mai Hoàng bị ăn cắn đến thở cũng không được, không dễ dàng gì giãy giụa ra khỏi môi của anh, chỉ cảm thấy miệng vừa nóng vừa sưng.
“Anh không biết xấu hổ!” Cô hung hăng tát một cái sầm vào khuôn mặt của Phó Thành Đô.
Phó Thành Đô bị cô tát cho một cái lệch qua một bên, nhưng không buồn bực, chỉ là anh đang giữ lấy cổ của cô, nhìn chằm chằm đôi môi mê người của cô, thở phì phò thấp giọng nói: “Anh xin lỗi, lúc trước đồng ý với em rồi, không thể không làm được”
Dứt lời, anh lại tiến sát gần cô.
Triệu Mai Hoàng bị anh ôm ngang lên, lúc này mới hiểu vừa nãy anh tại sao lại xin lỗi, bọn họ lúc trước khi đính hôn đã quy định ba điều. Trừ phi bất đắc dĩ dẫn đến nông nỗi này, ba mẹ nhất định thúc giục có con, trên nguyên tắc thái độ và trách nhiệm của đôi bên, nếu không thì trước khi kết hôn không thể ngủ chung giường.
Tối hôm qua Triều Mai Hoàng còn đang nghĩ, tên cặn bà này không thể ngủ với cô rồi chạy đi ngủ với người đàn bà khác chứ.
Chương 688
Cô vừa thẹn vừa giận, dốc sức đẩy anh ra.
sức lực của Phó Thành Đô quá lớn sợ làm cô bị thương, lên lầu hai mới buông cô ra, khi Triệu Mai Hoàng tiếp đất bằng hai chân, trong nháy mắt liền muốn chạy trốn, nhưng mà lại bị Phó Thành Đô siết chặt eo vào, để cô nằm lên ghế sô pha của lầu hai.
“Tôi không đồng ý! Anh bỏ tôi ra!” Triều Mai Hoàng sợ tới mức nước mắt đều ngập vành mắt rồi: “Phó Thành Đô anh là đồ khốn nạn! Anh không thể cưỡng bức tôi!”
“Anh ngủ chưa đủ với cô phóng viên nhỏ kia à?”
Khi nói chuyện, cô giơ tay lên, hung hăng cấu lên cổ của anh mấy cái ra máu.
Phó Thành Đô đè lên nửa người của Triệu Mai Hoàng, động tác hơi dừng lại.
Trong nháy mắt, có một vài phần tỉnh táo lại.
Anh nhịn không được nhíu mày: “Anh nói rồi, anh với cô phóng viên kia không có gì cả, đều là hiểu lầm! Anh bây giờ ở trước mặt em, còn không thể chứng minh cái gì sao? Mẹ nó chứ nếu như mà không quan tâm cần gì phải ngàn dặm xa xôi trở về đây nhận lỗi với em chứ?”
Triệu Mai Hoàng bị anh mắng đến ngây ngẩn.
Phó Thành Đô giận đến mức trên cổ nổi đầy gân xanh, mạch máu dưới da cũng trồi lên đỏ bừng.
“Anh có ngủ qua với những người đàn bà khác hay không em lập tức sẽ biết!” Anh vừa nói chuyện vừa bồng Triều Mai Hoàng vào trong phòng. Vén lớp khăn phủ chống bụi trên giường lên rồi đặt Triệu Mai Hoàng xuống.
Hai mươi tám năm chưa từng ngủ qua với một người đàn bà nào khiến cho Phó Thành Đô cảm thấy mình thật sự quá mất mặt.
Anh làm vậy cũng là vì người phụ nữ trước mặt này.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy cô vào năm hai mươi mấy tuổi anh đã nhớ cái tên Triều Mai Hoàng của cô. Anh cũng biết chỉ có duy nhất một người phụ nữ như vậy ở thành phố Hạ Du. Rõ ràng tuổi của cô còn rất nhỏ nhưng từ trong xương cốt của cô đã mang theo sự lạnh lùng trong trẻo khiến cho anh chỉ vừa mới nhìn đã không buông bỏ được tầm mắt.
Cô không nhớ ra được anh nhưng anh lại nhớ rất rõ về cô.
Đều ở trong vòng với nhau nên anh ít nhiều cũng biết chút chuyện về cô. Sau khi anh biết cô có bạn trai thì không lỗ mãng nữa.
Cho đến khi cô chủ động tìm đến cửa, dáng vẻ cô cố nén khuất nhục để thương lượng với anh khiến cho anh cảm thấy thất vọng những cũng cực kỳ vui mừng.
Chương 689
Anh biết tâm của Triệu Mai Hoàng chưa từng đặt trên người anh mà cô chỉ một lòng muốn trả thù người kia vì thế cho nên anh khắc chế bản thân cùng tôn trọng cô. Hai người không thường xuyên gặp mặt mà chỉ sống chung với nhau giống như những người bạn bè bình thường mà thôi.
Nhưng mà anh vì cô mà nhịn nhiều năm như vậy, vậy mà cô lại nghi ngờ anh ngủ cùng với những đàn bà khác? !
Anh tiện tay cởi quần áo trên người xuống vứt sang một bên, Triệu Mai Hoàng nhìn nữa ngời trên cường tráng của anh phơi bày ra khỏi không khí thì theo bản năng mà có người lại lùi dần về sau.
“Phó Thành Đô anh đã nói với tôi” Gương mặt nhỏ nhắn của cô có chút trắng bệch nhìn Phó Thành Đô nhẹ giọng nói.
Nhưng mà biểu cảm mềm mại đáng yêu mang theo ý năn nỉ của cô càng khiến cho Phó Thành Đô thêm phần căng thẳng khó chịu hơn.
Anh ta đều đã không thể nhớ nổi rốt cuộc thì mình đã nhẫn nại qua bao nhiêu lần, Lúc trước, khi bọn họ còn đang ngồi trên ghế nhà trường đều cùng nhau ngủ trong một căn phòng, trên một cái giường.
Hôm nay anh không thể nào bỏ qua cho cô nữa.
“Anh nói chưa kết hôn thì sẽ không đụng vào em vậy hôm nay anh đụng vào em thì chúng ta lập tức kết hôn đi.” Phó Thành Đô nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân cô một đường lối cô tới gần mình rồi thấp giọng nói với cô.
Vốn dĩ anh cho rằng Triệu Mai Hoàng không quan tâm. Những tin nhắn mà cô nhắn cho anh đều lạnh nhạt tựa như băng nên anh cũng cho là cô không quan tâm anh. Anh cũng chỉ muốn giành lấy cơ hội cuối cùng này, cho nên mới quay trở lại tìm cô.
Lúc Đình Trung nói ánh mắt lúc cô khóc giống như thỏ con vậy. khiến cho anh hiểu được thì ra cô không phải không có chút tình cảm nào với anh. Chỉ cần cô ghen tức với anh chứng tỏ rằng cô vẫn rất quan tâm đến anh.
Cho nên anh sẽ không nhịn nữa.
Lúc anh xé quần áo của Triệu Mai Hoàng ra thì Triệu Mai Hoàng biết mình đã không còn đường lui. Cô mím mím môi không lên tiếng có điều trên gương mặt nhỏ nhắn lộ ra chút bi thương.
Triệu Mai Hoàng nhỏ giọng cầu anh: “Phó Thành Đô, tôi sợ đau.”
“Mai Hoàng, thật xin lỗi…” Lòng bàn tay nóng bỏng của anh mơn trớn trên gương mặt đầy nước mắt của cô.
Trong nháy mắt Triệu Mai Hoàng đau đến mức khẽ hé ra hít lấy một ngụm khí lạnh, tiếng hét bị đọng lại ở trong cổ họng không có cách nào thoát ra được.
Phó Thành Đô nhìn bộ dạng chọc cho người khác đau lòng này của cô thì liền ôm chặt cô vào trong lồng ngực, lại ở bên tai cô cất giọng khàn khàn nói: “Ngoan.”
Cả đời này của Triều Mai Hoàng cũng chưa từng phải chịu đau đớn đến mức này vì thế không nhịn được mà nghẹn ngào.
Kiều Phương Hạ sửng sốt, quay đầu lại nhìn ánh mắt của Triệu Mai Hoàng ở bên cạnh, lập tức đứng dậy đi ra trước cổng nhìn xem là có chuyện gì rồi.
Mới vừa ra tới cổng, lại nhìn thấy Phó Thành Đô còn chưa kịp thay quân phục trên người đã nhảy xuống từ xe việt dã, phong trần mệt mỏi, đến cả râu cũng chưa kịp cạo, trực tiếp chạy tới chỗ của bọn họ.
“Mợ có ở nhà không?” Phó Thành Đô nhìn Đình Trung đang chạy tới phía mình, trầm giọng hỏi.
“Có ạ! Mợ khóc đến mức mắt đỏ như mắt thỏ rồi” Đình Trung rất thành thật trả lời.
Phó Thành Đô cau mày chặt hơn, ngẩng mặt lên nhìn thấy Kiều Phương Hạ cũng ở đây, vội vàng gọi cô một tiếng: “Chị dâu”
“Ở trong đó” Kiều Phương Hạ nhẹ nhàng nhìn anh ta nói.
Phó Thành Đô hơi hơi gật gật đầu, không kịp nói cái gì, liền đi nhanh vào trong cánh cửa của sân.
Kiều Phương Hạ nhìn thấy Đình Trung tò mò đi vào theo, lập tức kéo Đình Trung lại, không để anh ta thêm phiền.
Triệu Mai Hoàng không ngờ Phó Thành Đô bỗng nhiên trở về, xoay người cầm lấy đồ của mình đi ra cửa.
Phó Thành Đô chặn ở trước cửa, có hơi thở phì phò nhìn cô đi ra, khẽ gọi: “Mai Hoàng”
Triệu Mai Hoàng không muốn gặp anh ta, coi như không nhìn thấy gì, mặt không chút thay đổi đi qua bên cạnh anh ta, lấy chìa khóa từ trong túi của mình ra chuẩn bị đi.
“Triêu Mai Hoàng!” Phó Thành Đô ở đằng sau cô trầm giọng gọi cô.
Triệu Mai Hoàng coi như chưa nghe thấy, đi ra cổng lớn nhà họ Phó, còn chưa đi tới bến xe, Phó Thành Đô liền từ phía sau gắt gao chăn lại, túm lấy cánh tay cô: “Anh trở về rồi”
Triệu Mai Hoàng buông con mắt xuống nhìn thấy đôi tay đầy vết chai cầm tay cô của Phó Thành Đô, nhẹ giọng nói: “Tránh ra.”
“Em ngại bẩn”
“Anh có thể rửa” Phó Thành Đô trầm mặc vài giây, thấp giọng nói.
Triệu Mai Hoàng quay đầu lại liếc Phó Thành Đô, nhẹ giọng trả lời: “Anh biết tôi không phải nói tay anh bẩn”
“Ở trước mặt cháu trai và hàng xóm của anh, tôi không muốn ồn ào, quá mất mặt, anh buông ra, giữ chút thể diện cho cả hai chúng ta”
Phó Thành Đô không những không có buông ra, mà còn lấy được chìa khóa xe trong tay cô, trầm giọng hỏi: “Em nghe ai nói hưu nói vượn là anh có quan hệ với cô phóng viên kia?
“Hay là trong lòng Triệu Mai Hoàng em anh chính là loại người như thế?”
“Ai biết được chứ?” Triêu Mai Hoàng cười nhạt lên tiếng, hỏi ngược lại.
Chương 686
Cô vừa dứt lời, chỉ cảm thấy trên lưng căng thẳng, một trận trời đất quay cuồng, đã bị Phó Thành Đô khiêng lên vai rồi.
“Phó Thành Đô anh thả tôi ra!” Triêu Mai Hoàng theo bản năng sợ hãi kêu lên một tiếng.
Hôm qua Phó Thành Đô nhìn thấy tin nhắn Triều Mai Hoàng gửi cho anh, nói muốn hủy bỏ hôn ước, ngay cả quần áo ở sân huấn luyện còn chưa kịp thay, chỉ cần lấy giấy chứng nhận và điện thoại di động phút chốc không ngừng chạy về đây.
Đình Trung ôm lấy cái đầu nhỏ nhìn nhà của Phó Thành Đô, bị dọa bởi tiếng ồn của cái cửa, quay đầu lại hỏi Kiều Phương Hạ: “Mẹ ơi, cậu vừa nãy nhìn có vẻ rất hung dữ, bọn họ cãi nhau rồi sao? Cậu sẽ đánh mợ phải không?”
Kiều Phương Hạ suy nghĩ xíu, có lẽ sẽ có đánh, nhưng mà đánh với suy nghĩ của Đình Trung thì không giống.
“Con đi nói cho ông cố!” Đình Trung sốt ruột nói.
Kiều Phương Hạ kéo Đình Trung lại, nói: “Chờ đánh rồi nói sau đi.”
Loại chuyện này nói với Phó Viễn Hạo, hẳn là sẽ có chút xấu hổ.
Đình Trung có hơi không hiểu lắm, trợn đôi mắt nhỏ nhìn Kiều Phương Hạ một hồi, gật gật đầu: “Dạ vâng”.
Mẹ nói cái gì thì là cái đó, lời mẹ nói nhất định là đúng.
Đình Trung lập tức cúi đầu nhìn con cua của mình, đột nhiên tủi thân nhìn Kiều Phương Hạ tố cáo: “Mẹ ơi, vừa nãy mấy bạn nói, con cua của con hai ngày nữa là sẽ chết! Sẽ chết hả mẹ?”
Kiều Phương Hạ suy nghĩ một chút, trả lời: “Nhưng mà con cua của con có thể ăn, chó nhỏ của mấy bạn không thể ăn được. Hơn nữa con có hai mươi con cua, mấy bạn chỉ có một con chó”
Đôi mắt nhỏ của Đình Trung tức khắc liền sáng rực lên, cảm thấy Kiều Phương Hạ nói rất đúng.
ít nhất theo số lượng mà nói, cậu bé đã thắng rồi!
Chương 687
Lập tức xoay người kiêu căng, cùng với mấy bạn nhỏ khác khoe khoang cậu bé có tới hai mươi con cua.
Dì của nhà Phó Viễn Hạo từ phòng bếp đi ra, hỏi Kiều Phương Hạ: “Mợ chủ, trưa nay chúng ta hấp mấy con cua đây? Tám con đủ rồi chứ?”
Đình Trung ngoảnh lại liếc nhìn bọn họ.
Kiều Phương Hạ lập tức ra hiệu cho dì đừng lên tiếng.
Chờ cho Đình Trung vui vẻ chạy đi rồi, mới nhỏ tiếng nói: “Hấp mười hai con, Phó Thành Đô trở về rồi”.
Đắn đo một lát, lại căn dặn: “Bữa trưa hôm nay sau cỡ tầm một tiếng nữa rồi chuẩn bị, chờ bọn họ cãi nhau xong rồi nói”
Triệu Mai Hoàng nghe thấy tiếng trẻ con bên ngoài xa rồi, cố gắng rút tay mình lại từ trong tay của Phó Thành Đô, xoay người muốn đi.
Phó Thành Đô lại một lần nữa giữ lấy cô, kéo cô trở lại dựa vào một bên kệ hoa.
“Anh buông tôi ra!” Triều Mai Hoàng trầm giọng nói.
“Anh xin lỗi” Phó Thành Đô giọng khàn khàn trả lời.
Chẳng những không buông ra, mà còn trực tiếp cúi đầu xuống dừng lại ở môi cô.
“Đừng… Triêu Mai Hoàng không ngờ tới anh sẽ hôn cô, hai tay bị anh cầm, có phần trở tay không kịp.
Râu của anh cũng không biết là mấy ngày rồi chưa cao, cọ vào cô vừa ngứa vừa đau.
Phó Thành Đô không biết hôn như thế nào, cách thứ giữ lấy cô qua loa mà thô bạo, Triệu Mai Hoàng bị ăn cắn đến thở cũng không được, không dễ dàng gì giãy giụa ra khỏi môi của anh, chỉ cảm thấy miệng vừa nóng vừa sưng.
“Anh không biết xấu hổ!” Cô hung hăng tát một cái sầm vào khuôn mặt của Phó Thành Đô.
Phó Thành Đô bị cô tát cho một cái lệch qua một bên, nhưng không buồn bực, chỉ là anh đang giữ lấy cổ của cô, nhìn chằm chằm đôi môi mê người của cô, thở phì phò thấp giọng nói: “Anh xin lỗi, lúc trước đồng ý với em rồi, không thể không làm được”
Dứt lời, anh lại tiến sát gần cô.
Triệu Mai Hoàng bị anh ôm ngang lên, lúc này mới hiểu vừa nãy anh tại sao lại xin lỗi, bọn họ lúc trước khi đính hôn đã quy định ba điều. Trừ phi bất đắc dĩ dẫn đến nông nỗi này, ba mẹ nhất định thúc giục có con, trên nguyên tắc thái độ và trách nhiệm của đôi bên, nếu không thì trước khi kết hôn không thể ngủ chung giường.
Tối hôm qua Triều Mai Hoàng còn đang nghĩ, tên cặn bà này không thể ngủ với cô rồi chạy đi ngủ với người đàn bà khác chứ.
Chương 688
Cô vừa thẹn vừa giận, dốc sức đẩy anh ra.
sức lực của Phó Thành Đô quá lớn sợ làm cô bị thương, lên lầu hai mới buông cô ra, khi Triệu Mai Hoàng tiếp đất bằng hai chân, trong nháy mắt liền muốn chạy trốn, nhưng mà lại bị Phó Thành Đô siết chặt eo vào, để cô nằm lên ghế sô pha của lầu hai.
“Tôi không đồng ý! Anh bỏ tôi ra!” Triều Mai Hoàng sợ tới mức nước mắt đều ngập vành mắt rồi: “Phó Thành Đô anh là đồ khốn nạn! Anh không thể cưỡng bức tôi!”
“Anh ngủ chưa đủ với cô phóng viên nhỏ kia à?”
Khi nói chuyện, cô giơ tay lên, hung hăng cấu lên cổ của anh mấy cái ra máu.
Phó Thành Đô đè lên nửa người của Triệu Mai Hoàng, động tác hơi dừng lại.
Trong nháy mắt, có một vài phần tỉnh táo lại.
Anh nhịn không được nhíu mày: “Anh nói rồi, anh với cô phóng viên kia không có gì cả, đều là hiểu lầm! Anh bây giờ ở trước mặt em, còn không thể chứng minh cái gì sao? Mẹ nó chứ nếu như mà không quan tâm cần gì phải ngàn dặm xa xôi trở về đây nhận lỗi với em chứ?”
Triệu Mai Hoàng bị anh mắng đến ngây ngẩn.
Phó Thành Đô giận đến mức trên cổ nổi đầy gân xanh, mạch máu dưới da cũng trồi lên đỏ bừng.
“Anh có ngủ qua với những người đàn bà khác hay không em lập tức sẽ biết!” Anh vừa nói chuyện vừa bồng Triều Mai Hoàng vào trong phòng. Vén lớp khăn phủ chống bụi trên giường lên rồi đặt Triệu Mai Hoàng xuống.
Hai mươi tám năm chưa từng ngủ qua với một người đàn bà nào khiến cho Phó Thành Đô cảm thấy mình thật sự quá mất mặt.
Anh làm vậy cũng là vì người phụ nữ trước mặt này.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy cô vào năm hai mươi mấy tuổi anh đã nhớ cái tên Triều Mai Hoàng của cô. Anh cũng biết chỉ có duy nhất một người phụ nữ như vậy ở thành phố Hạ Du. Rõ ràng tuổi của cô còn rất nhỏ nhưng từ trong xương cốt của cô đã mang theo sự lạnh lùng trong trẻo khiến cho anh chỉ vừa mới nhìn đã không buông bỏ được tầm mắt.
Cô không nhớ ra được anh nhưng anh lại nhớ rất rõ về cô.
Đều ở trong vòng với nhau nên anh ít nhiều cũng biết chút chuyện về cô. Sau khi anh biết cô có bạn trai thì không lỗ mãng nữa.
Cho đến khi cô chủ động tìm đến cửa, dáng vẻ cô cố nén khuất nhục để thương lượng với anh khiến cho anh cảm thấy thất vọng những cũng cực kỳ vui mừng.
Chương 689
Anh biết tâm của Triệu Mai Hoàng chưa từng đặt trên người anh mà cô chỉ một lòng muốn trả thù người kia vì thế cho nên anh khắc chế bản thân cùng tôn trọng cô. Hai người không thường xuyên gặp mặt mà chỉ sống chung với nhau giống như những người bạn bè bình thường mà thôi.
Nhưng mà anh vì cô mà nhịn nhiều năm như vậy, vậy mà cô lại nghi ngờ anh ngủ cùng với những đàn bà khác? !
Anh tiện tay cởi quần áo trên người xuống vứt sang một bên, Triệu Mai Hoàng nhìn nữa ngời trên cường tráng của anh phơi bày ra khỏi không khí thì theo bản năng mà có người lại lùi dần về sau.
“Phó Thành Đô anh đã nói với tôi” Gương mặt nhỏ nhắn của cô có chút trắng bệch nhìn Phó Thành Đô nhẹ giọng nói.
Nhưng mà biểu cảm mềm mại đáng yêu mang theo ý năn nỉ của cô càng khiến cho Phó Thành Đô thêm phần căng thẳng khó chịu hơn.
Anh ta đều đã không thể nhớ nổi rốt cuộc thì mình đã nhẫn nại qua bao nhiêu lần, Lúc trước, khi bọn họ còn đang ngồi trên ghế nhà trường đều cùng nhau ngủ trong một căn phòng, trên một cái giường.
Hôm nay anh không thể nào bỏ qua cho cô nữa.
“Anh nói chưa kết hôn thì sẽ không đụng vào em vậy hôm nay anh đụng vào em thì chúng ta lập tức kết hôn đi.” Phó Thành Đô nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân cô một đường lối cô tới gần mình rồi thấp giọng nói với cô.
Vốn dĩ anh cho rằng Triệu Mai Hoàng không quan tâm. Những tin nhắn mà cô nhắn cho anh đều lạnh nhạt tựa như băng nên anh cũng cho là cô không quan tâm anh. Anh cũng chỉ muốn giành lấy cơ hội cuối cùng này, cho nên mới quay trở lại tìm cô.
Lúc Đình Trung nói ánh mắt lúc cô khóc giống như thỏ con vậy. khiến cho anh hiểu được thì ra cô không phải không có chút tình cảm nào với anh. Chỉ cần cô ghen tức với anh chứng tỏ rằng cô vẫn rất quan tâm đến anh.
Cho nên anh sẽ không nhịn nữa.
Lúc anh xé quần áo của Triệu Mai Hoàng ra thì Triệu Mai Hoàng biết mình đã không còn đường lui. Cô mím mím môi không lên tiếng có điều trên gương mặt nhỏ nhắn lộ ra chút bi thương.
Triệu Mai Hoàng nhỏ giọng cầu anh: “Phó Thành Đô, tôi sợ đau.”
“Mai Hoàng, thật xin lỗi…” Lòng bàn tay nóng bỏng của anh mơn trớn trên gương mặt đầy nước mắt của cô.
Trong nháy mắt Triệu Mai Hoàng đau đến mức khẽ hé ra hít lấy một ngụm khí lạnh, tiếng hét bị đọng lại ở trong cổ họng không có cách nào thoát ra được.
Phó Thành Đô nhìn bộ dạng chọc cho người khác đau lòng này của cô thì liền ôm chặt cô vào trong lồng ngực, lại ở bên tai cô cất giọng khàn khàn nói: “Ngoan.”
Cả đời này của Triều Mai Hoàng cũng chưa từng phải chịu đau đớn đến mức này vì thế không nhịn được mà nghẹn ngào.
Bình luận facebook