Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 690-697
Chương 690
Một giờ sau.
Triều Mai Hoàng khóc sưng cả hai mắt, khóe môi sưng đỏ, tiếng nói cũng im bặt. Phó Thành Đô lại cúi đầu hôn lên môi cô.
Triều Mai Hoàng bị buộc phải ngẩn đầu lên nghênh hợp anh. Lúc anh buông tha cho cô thì hốc mắt của cô đã đỏ thêm một vòng.
“Đừng khóc nữa. Phó Thành Đô đau lòng nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô nhẹ giọng nói: “Lần sau anh sẽ nhẹ một ít”
Tầm mặt Triều Mai Hoàng nhìn đến đùi non của mình bị anh bóp đến đỏ lên thì nhẹ nhàng hít hít mũi có điều vẫn không nói lời nào.
“Em không muốn nói chuyện với anh nữa sao.” Phó Thành Đô thấp giọng dụ dỗ cô.
Điều Phó Thành Đô sợ nhất chính là Triều Mai Hoàng không chịu nói lời nào. Một khi cô không nói chuyện nữa thì chứng minh cô đã thật sự giận rồi.
Triều Mai Hoàng ngước mắt nhìn anh một cái. Dáng người cao một mét chín, cả người đều là cơ bắp. Một người đàn ông chỉ cần dùng hai ngón tay đã có thể bẻ gảy cổ cô vậy mà giờ phút này trên mặt đều là một bộ biểu tình không biết làm sao cùng đau lòng mà nhìn cô, thậm chí tay chân còn có chút luống cuống. Từ trước tới nay Phó Thành Đô đều chưa từng như vậy. Anh là người không nói nhiều, cũng sẽ không dùng loại ánh mắt này nhìn cô.
“Vậy là nói anh sai rồi sao?” Khóe môi Triều Mai Hoàng buông xuống thấp giọng hỏi anh.
“Sai rồi.” Cô còn chưa nói hết câu thì Phó Thành Đô đã lập tức trả lời.
Ai bảo anh thích cô như vậy nhưng cô lại không thích anh bằng anh thích cô cơ chứ.
“Anh nói thử anh sai ở đâu?” Triều Mai Hoàng dừng mấy giây, quan sát anh rồi lại hỏi.
“Không nên nói chuyện với cái cô phóng viên kia. Ngay lúc em bị đạn bắn thì không nên xông ra cứu em mà trước tiên anh phải để cho Đạt Tùng bảo vệ em.” Phó Thành Đô thở dài nói.
Triều Mai Hoàng nghe Phó Thành Đô kiểm điểm bản thân, lại giống như cuộc tranh cãi lúc nãy của cô quá mức vô lý.
Cô lại bỉu môi không thèm nói nữa.
“Sau này nhất định sẽ không như vậy nữa.” Phó Thành Đô ôm cô vào trong lồng ngực mình thấp giọng nói: “Chờ năm sau anh trở về thì chuyện gì cũng đều nghe theo em.”
Hôm nay Triệu Mai Hoàng mới nhận ra Phó Thành Đô thích mình bao nhiêu. Trước kia cô cho là mối quan hệ của hai người bọn họ chẳng qua cũng chỉ là cùng nhau hợp tác.
Chính là bởi vì nhìn thấu sự khẩn trương của anh đối với cô cho nên cho dù có tủi thân hơn nữa thì giờ phút này cũng đều đã tan thành mây khói.
Ba người Phó Viễn Hạo cùng Kiều Phương Hạ và Đình Trung đợi một hồi thì Đình Trung có chút đói, ánh mắt nhìn chăm chăm vào cánh cửa.
“Chi bằng cho người đi thúc giục một chút?” Phó Viễn Hạo nhìn Đình Trung. Mắt thấy đứa trẻ có vẻ đói bụng lắm rồi thì nhíu mày nói.
Ông vẫn thích Phó Thành Đô hơn, nhưng chung quy lại thì ba nuôi vẫn kém hơn ba ruột của cháu ngoại nhà mình.
“Chi bằng chờ thêm lát nữa đi.” Kiều Phương Hạ nhẹ giọng trả lời. Vừa dứt lời hạ, liền thấy Phó Thành Đô kéo tay Triệu
Mai Hoàng đi vào.
Mọi người thấy hai người nắm tay bước vào thì trong lòng đều tự hiểu mà không nói thêm nữa mà chỉ có thể coi như chuyện tối nay cùng chuyện lúc sáng đều chưa từng phát sinh qua.
Mấy người ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, người giúp việc mang thức ăn lên. Đình Trung thấy những con cu cua màu xanh đều bị nấu thành màu đỏ, lại còn nấu liền hai mâm lớn khoảng chừng mười hai con thì trợn tròn mắt.
“Mẹ..” Nước mắt của Đình Trung cũng sắp chảy hết ra rồi.
Chương 691
Kiều Phương Hạ lanh tay lẹ mắt cầm lấy một con cua tách phần xương cùng phần thịt ra rồi lôi một miếng thịt ra nhét vào trong miệng Đình Trung.
Đình Trung nhấp nhấp một chút, ngọt ngọt ngon ngon. Ừ… con cua này ăn cũng không tệ.
“Còn muốn ăn nữa không?” Kiều Phương Hạ hỏi đứa nhỏ.
Đình Trung quẹt miệng, có chút không vui mà gật đầu một cái: “Muốn”
Đình Trung không khóc, thì Kiều Phương Hạ mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Phó Viễn Hạo thấy Kiều Phương Hạ lột cua cho Đình Trung ăn thì nhẹ giọng nói: “Phương Hạ, con không được phép ăn.”
Kiều Phương Hạ sững sốt một chút, có chút khó hiểu nhìn Phó Viễn Hạo.
Mặc dù trong lời nói của Phó Viễn Hạo có chút nghiêm nghị, nhưng xuất phát điểm đều là vì lo nghĩ cho Phương На.
Ngay sau đó ông ta lại nói: “Đình Tuấn đã nói với ông sau khi con sinh khó thì cơ thể có chút suy yếu, chi bằng ăn ít đồ ăn lạnh thôi. Còn nữa không phải con cùng Đình Tuấn lại muốn có thêm một đứa bé sao?”
“Tuổi của Đình Tuấn cũng đã không còn nhỏ. Nếu muốn tốt cho đứa nhỏ thì vẫn nên sớm có kế hoạch cho tương lai đi” Đám người Phó Thành Đô bọn họ vẫn còn ở bên cạnh,
tính toán từng ly từng tý một của Phó Viễn Hạo thì cảm thấy tuổi tác của ông cụ so với anh lại dễ thương hơn một chút vì thế liền lập tức thuận theo gật đầu trả lời: “Được, vậy con cũng chỉ ăn một con.”
“Triều Mai Hoàng cũng phải ăn ít chút” Phó Viễn Hạo thuận thế mà dặn dò Triều Mai Hoàng: “Thời điểm Đình Tuấn bằng tuổi Thành Đô thì tuổi của Đình Trung cũng càng ngày càng lớn”
Giờ phút này giữa hai đùi của Triều Mai Hoàng mơ hồ cảm thấy đau dữ dội. Bởi vì đây là lần đầu của Phó Thành Đô cho nên ra cũng rất nhanh. Chỉ mới nửa tiếng đã không nhịn được, sau đó lại làm hết lần này tới lần khác, chơi đùa cô đau đến không chịu nổi còn bị chảy ra chút máu.
Đột nhiên Phó Viễn Hạo nói đến cô khiến cô đỏ mặt không lên tiếng.
Một bên Phó Thành Đô nhìn thẳng vào ánh mắt cô một bên đưa tay lấy một con cua lột nắp ra giúp Triều Mai Hoàng lột, cắt hai cái càng cua ra đặt sang bên chén của cô còn chậm rãi nói với Phó Viễn Hạo: “Ông nội, mới vừa rồi con đã thương lượng với Triều Mai Hoàng. Con cảm thấy ngày cười có thể tổ chức sớm hơn nữa năm ngài cảm thấy thế nào?”
Phó Viễn Hạo có chút sợ hãi mà run lên, ngay sau đó cười nói: “Hai đứa thấy thế nào tốt thì cứ làm vậy đi, làm sớm một chút cũng tốt.”
Chương 692
Chỉ cần hai người bọn họ đều cảm thất tốt, chỉ cần Triều Mai Hoàng không tiếp tục nói những lời ngu ngốc kia thì muốn thế nào đều được. Ông chỉ mong hai người bọn họ sớm kết hôn thì ông cũng yên tâm hơn.
Trước kia ông cho là Lục Đình Nam là người nghe lời nhất còn Phó Thành Đô là là người khó đoán nhất. Ai ngờ hiện tại lại ngược lại, Phó Thành Đô ngược lại lại trở thành người kết hôn sớm nhất.
Nghĩ đến đấy cũng là do ông chọn cháu dâu tốt, có thể trị được Phó Thành Đô.
Mấy người một bên thương lượng hôn lễ chi tiết. Vừa ăn xong cơm trưa thì Phó Viễn Hạo nói vối Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng: “Không bằng buổi chiều mấy đứa cùng nhau đi ra ngoài một chút. Dù sao thì hôm nay Triều Mai Hoàng cũng được nghỉ.
“Phương Hạ, con hay đi cũng đi ngâm suối nước nóng ở biệt thự đi. Cũng tốt với cơ thể của con hơn.
“Đi không?” Kiều Phương Hạ hỏi Triều Mai Hoàng: “Nếu như Mai Hoàng đi thì con cũng đi”
“Được nha.” Triều Mai Hoàng nghe tới đây thì gật đầu một cái. Một cộng lông của Lệ Đình Tuấn cũng không hao tổn, cô ấy là người ngốc sao?
Triều Mai Hoàng cũng đã lâu rồi không đi tắm suối nước nóng. Gần một tháng làm thêm, mỗi ngày đều phải làm đến tận đêm khuya mới có thể về nhà, cộng thêm việc hôm nay lại bị Phó Thành Đô giằng co một phen khiến cho cả người đều bị đau đến mức không chịu nổi.
Phó Thành Đô ở một bên tùy tiện nói: “Vậy tôi đưa các người qua đó”
“Không cần.” Triều Mai Hoàng ngay lập tức cự tuyệt.
Triều Mai Hoàng chính là vì sợ Phó Thành Đô lại không nhịn được mà táy máy tay chân. Phó Viễn Hạo đều đặt hết những thứ này vào trong mắt, nhưng ông cho là chuyện mâu thuẫn của hai đứa nhỏ còn chưa giải quyết tốt.
Ông nhìn cổ của Phó Thành Đô bị cào ra một vết máu thì suy nghĩ một chút lại ý vị thâm trường mà nói: “Thành Đô à để cho hai chị em bọn họ đi chơi đi. Con ở lại, ông có mấy lời muốn nói với con.
Phó Thành Đô biết chuyện mà Phó Viên Hạo giữ anh lại nhất định là có liên quan tới việc thuyên chuyển công việc cùng với chuyện của đảm phóng viên kia vì thể nhìn Triệu Mai Hoàng một cái.
Triều Mai Hoàng cười một cách ôn nhu uyển chuyển cùng đoan trang, nhưng mà lúc nhìn anh thì nơi đáy mắt lại thoảng qua một tia giảo hoạt.
Anh trầm mặc mấy giây rồi mới mở miệng nói: “Con…”
“Các con cứ đi đi, trời cũng không còn sớm nữa” Còn không đợi Phó Viễn Hạo trả lời thì Phó Thành Đô đã vội vàng thúc giục Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng. Phó Thành Đô lại nhìn Triệu Mai Hoàng không lên tiếng.
“Ông nội Phó, vậy bọn con liền đi trước.” Trước khi Triều Mai Hoàng rời đi còn cố ý vòng vòng trước mặt Viễn Hạo cùng Thành Đô, lại quay sang chào hỏi Phó Viễn Hạo một ích cực kỳ lễ phép.
Phó Thành Đô nhìn tận sâu trong cổ áo của Triều Mai Hoàng có mấy vệt hồng hồng thì đứng sững tại chỗ mặt không cảm giác cũng không lên tiếng.
Ông nhìn theo bóng dáng hai người Triều Mai Hoàng cùng Kiều Phương Hạ cùng nhau rời khỏi cửa thì mới thu hồi tầm mắt.
“Con xem thử con đã làm gì Triều Mai Hoàng đi. Nói chung thừa biết? Con thử nhìn lại con một chút nữa đi. Rõ ràng là do con sai! Triều Mai Hoàng cũng không so đo với con thì con có tư cách gì mà bày ra sắc mặt đó?” Phó Viễn Hạo ở một bên chờ đến khi người đã đi, sau đó biểu cảm trên mặt lập tức chùng xuống chỉ Phó Thành Đô nói.
“..” Phó Thành Đô nào dám bày tỏ sắc mặt với cục cưng của anh?
Là do nửa đêm tối nay anh đã phải nhanh chóng lên máy bay qua về, Triều Mai Hoàng biết rõ là ban đêm anh đã phải đi vậy mà còn mang theo mình anh tới nơi này.
Chương 693
“Con nói cho ông biết, rốt cuộc thì chuyện của đám phóng viên kia là như thế nào! Nếu không nói cho rõ thì con cũng đừng hòng đi được! Ông liền điều con quay về đảm nhận một chức vị ngồi chơi xơi nước xem thử con như thế nào!” Phó Viễn Hạo nhìn chằm chằm anh tức giận nói.
Phó Thành Đô im lặng không lên tiếng, anh chỉ hơi cúi đầu tùy ý để ông trách mắng mình.
Nợ lần này, coi như anh đều tình hết lên trên người của nhóc hồ ly Triệu Mai Hoàng kia. Hiển nhiên là cô cố ý để cho Phó Viễn Hạo xả giận giúp cô.
Hai người Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng tới cửa biệt thự suối nước nóng “Mã Vân”, Kiều Phương Hạ lục túi tận nữa ngày mới lấy ra tấm thẻ mà Lệ Đình Tuấn đưa cho cô đưa cho bảo vệ.
Bảo vệ thấy rõ là thẻ của ông chủ lớn nhà mình thì sững sốt một chút lại nhìn về phía Kiều Phương Hạ,
Lệ Đình Tuấn có một khách sạn suối nước nóng ở thành phố Hạ Du. Lúc anh nói chuyện làm ăn ở trong nước thì thường có thói quen hẹn người ở nơi này vì vậy bảo vệ nhận ra xe của Lệ Đình Tuấn thì cũng biết thẻ của Đình Tuấn.
Ngoại trừ Phó Thành Đô ra thì cho đến bây giờ tấm thẻ này của Lệ Đình Tuấn thật sự chưa có bất kỳ ai được cầm qua.
Lại nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương to lớn trên tay người ngồi trên xe kia thì cũng không khó để đoán được thân phận của cô.
“Bà chủ, cô…”
Trong nháy mắt nghe thấy đối phương gọi hai chữ bà chủ thì Kiều Phương Hạ liền làm một động tác đừng lên tiếng với anh ta.
Chẳng qua là cô chỉ muốn cùng Triều Mai Hoàng tới suối nước nóng tắm một lúc chứ cũng không muốn kinh động đến những người khác. Ngay lập tức đối phương liền hiểu rõ ý của cô, vì thế liền bình tĩnh mà gọi cho giám đốc trực ban.
Lúc trước giám đốc trực ban cũng đã gặp Kiều Phương Hạ một lần vì thế liền dễ dàng dẫn cô cùng Triều Mai Hoàng đi vào sân vườn tư nhân của Lệ Đình Tuấn.
“Bà chủ, cô Triêu, hôm nay hai người muốn đến tắm nước nóng ở phòng riêng tư một chút hay là có hẹn với những người khác nữa?” Giám đốc dè đặt hỏi.
Quan hệ giữa Lệ Đình Tuấn cùng Kiều Phương Hạ đối với những người ở trong biệt thự này cũng không phải là bí mật gì. Dù sao thì lần trước hai người chỉ ở nơi này hai ngày mà đã gây ra động tĩnh lớn như vậy.
“Mở phòng nước nóng riêng tư đi, không cần phải đến nơi đó của Lệ Đình Tuấn.” Kiều Phương Hạ suy nghĩ một chút, trả lời.
Cô cũng không muốn quá mức phô trương.
“Được, xin cô chờ một chút. Chúng tôi sẽ làm thủ tục cho hai vị ngay lập tức” Giám đốc đổi hướng ngay lập tức liền dẫn Kiều Phương Hạ cùng Triệu Mai Hoàng đến một góc yên tĩnh trước tiên sắp xếp một phòng cho hai người trước.
“Cô nhìn xem kia có phải là Phó Kiều hay không?” Ngay lúc hai người Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng cùng nhau đi vào thì cách đó không xa, một người ở trong phòng nghỉ ngơi dành cho khách liếc nhìn Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng một cái khẽ đẩy đẩy người bạn ở bên cạnh thấp giọng hỏi.
Chương 694
“Là họ đúng không?” Người bạn đi cùng quay qua nhìn Kiều Phương Hạ thật kỹ, nói: “Nhìn rất giống.”
Ngay lúc hai người đang nói chuyện đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Tô Minh Nguyệt.
Tạm thời Tô Minh Nguyệt còn chưa chú ý đến Kiều
Phương Hạ vừa tiến đến, chẳng qua là đang nhắn tin với ai đó trên điện thoại.
Bọn họ cùng Tô Minh Nguyệt đều ở chung một tổ biểu diễn, gần đây Tô Minh Nguyệt mới vừa ký được một show tuyển chọn âm nhạc được coi như là giám khảo ngồi bên dưới chấm điểm.
Sau khi bọn họ thức suốt đêm để quay cho xong tập mới nhất thì mọi người đều mệt mỏi rã rời. Có vài người nói muốn đi ngâm suối nước nóng, mọi người đều nghĩ đến Mã Vân vì thế liền náo loạn để cho Tô Minh Nguyệt quyết định.
Mối quan hệ thân thiết của Tô Minh Nguyệt cùng Lệ Đình Tuấn đã không còn là bí mật gì.
Cho dù Lệ Đình Tuấn không thèm để ý đến Tô Minh Nguyệt, lại có vẻ như anh đã có người mới, nhưng mọi người đều cảm thấy cuối cùng thì Tô Minh Nguyệt cũng đã vì Lệ Đình Tuấn mà sinh một con trai. Bất kể như thế nào thì Lệ Đình Tuấn cũng phải nhìn mặt mũi của con trai mà chăm sóc cho Tô Minh Nguyệt.
Tổ tiếc mục mời Tô Minh Nguyệt tham gia tiếc mục của bọn họ cũng là bởi vì Tô Minh Nguyệt là nhân vật hot nhất của năm nay. Mặc dù quá khứ của cô có chút vết nhơ nhưng mà show biểu diễn đơn giản chính là chỉ quan tâm đến độ hot của chương trình. Người xem gây tranh cải mới là thời điểm tăng nhiệt nhanh nhất.
Hôm nay lại trùng hợp để cho người yêu cũ cùng người yêu mới vừa mới bị đồn thổi về vụ bê bối của Lệ Đình Tuấn đều gặp nhau ở nơi này khiến cho đám người của tổ tiết mục còn không ngại lớn chuyện mà vây xem kịch vui.
Tô Minh Nguyệt phác giác được những người ở đối diện đang nói nhỏ gì đó thì liền ngước mắt nhìn bọn họ hỏi: “Sao vậy?”
Người ngồi ở đằng trước nhìn về phía Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng đứng khế chép chép miệng nhẹ giọng nói: “Chị Minh Nguyệt, chị nhìn thử xem kia là ai.”
Tô Minh Nguyệt nhìn theo hướng đối phương chỉ.
Chỉ nhìn thấy một cái bóng lưng thôi thì cô liền nhận ra đó chính là Kiều Phương Hạ.
Trong lúc nhất thời sắc mặt của cô cứng đơ lại.
“Trước đó phim (( Yên Hoa )) được quảng cáo rần rộ, cô ta không tránh khỏi việc bị ràng buộc với ngài Lệ, sau đó lại bị nhân viên của tập đoàn WL đánh đòn phủ đầu? Sao lại còn mặt mũi mà bám lên người ngài Lệ cọ nhiệt độ nữa rồi?” Người ở bên cạnh lại tiếp tục thì thầm nói.
“Cái loại minh tinh tuyến mười tám này lại thư giãn cùng một chỗ với chúng ta khiến cho tôi cảm thấy bầu không khí ở nơi này cũng đều bị ô nhiễm theo rồi.
“Đó cũng không phải là do dính chút ánh sáng của ngài Lệ thôi sao? Hiện tại người hâm mộ trên Facebook cũng có hơn hai triệu.”
Trong lúc nói chuyện mọi người đều nhìn về phía Tô Minh Nguyệt: “Cuối cùng thì chị Minh Nguyệt của chúng ta cũng là chính cung, người hâm mộ còn có hơn hai chục triệu, sợ là cho dù gấp mười lần cô ta cũng không theo kịp”
Trước khi Tô Minh Nguyệt còn chưa bị phanh phui vụ đạo nhạc của An Dương thì đã có hơn bốn mươi vạn fan.
Chương 695
Cô nghe ra được những người này là có ý tốt hay là cố ý, vì thế yên lặng mà cười lạnh một tiếng, không lên tiếng.
Một người mới ở trong đoàn tên Kỳ Khanh Ngọc có quan hệ thân thiết với Tô Minh Nguyệt nhìn về phía hai người Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng vài lần cuối cùng không nhịn được mà nói: “Đó không phải là… Chị Minh nguyệt, Chị nhìn bộ dạng phách lối của Phó Kiều kia đi. Chị thật sự không tức giận sao?”
Kỳ Khanh Ngọc này dựa vào lưu lượng của nhóm nhạc nữ, năm nay lại rất giỏi phát triển bản thân. Mặc dù trong năm nay danh tiếng của Tô Minh Nguyệt không được tốt cho lắm nhưng lạc đà gầy vẫn còn hơn ngựa lớn. Kỳ Khanh Ngọc không chút do dự mà lựa chọn cọ nhiệt với Tô Minh Nguyệt, cùng với Tô Minh Nguyệt trở thành một đôi chị em tốt trong giới giải trí.
Tô Minh Nguyệt liếc nhìn về phía Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng vẻ mặt tỉnh bơ nhàn nhạt trả lời: “Có cái gì tốt mà so đo?”
Ở trước mặt người khác tất nhiên cô ta muốn duy trì hình tượng tốt của mình. So đo với một Kiều Phương Hạ vừa mới vào nghề chưa được bao lâu thì sẽ khiến cho cô ta càng thêm mất mặt.
“Vẫn là chị Minh Nguyệt của chúng ta hào phóng. Nếu như là tôi thì tôi còn không nghĩ hết mọi biện pháp để hại con hồ ly tinh kia! Dám động vào người đàn ông của tôi!” Nhân viên làm việc trong tổ biểu diễn dùng giọng điệu khinh thường nói.
Tô Minh Nguyệt dường như không nghe thấy những lời khiêu khích của mấy người này, sắc mặt như thường, đứng lên nói: “Đi thôi, lấy thẻ phòng, thủ tục chắc đã làm xong rồi.”
Kỳ Khanh Ngọc đứng lên sau cùng và liếc nhìn bóng lưng của Tô Minh Nguyệt.
Cô ta có thể nhận ra, khi Tô Minh Nguyệt nhìn thấy Phó Kiều xuất hiện thái độ rất không vui, chỉ là vì nề mặt cho nên mới giả bộ không quan tâm.
Tô Minh Nguyệt thật ra là người mềm cứng đều không chịu, ngoài mặt thì Kỳ Khanh Ngọc ôm Tô Minh Nguyệt trong chương trình, nhưng thật ra trong chuyện riêng tư, hai người cũng chẳng nói gì nhiều.
Tuy nhiên, Kỳ Khanh Ngọc lại xem trong thế lực nhà họ Lệ đứng phía sau Tô Minh Nguyệt, nên cố gắng lấy lòng Tô Minh Nguyệt, đang sầu vì không tìm được cơ hội thể hiện bản thân.
Tô Minh Nguyệt đã không chịu động thủ, thể thì cô ta đành phải ra tay giúp đỡ thôi.
Cô ta thu dọn đồ đạc của mình, đi chầm chậm ở phía sau cùng.
Bồn tắm riêng ở Mã Vân, bình thường là nơi quý giá mà những người có tiền ở thành phố Hạ Du có hẹn trước cũng rất khó giữ được.
Khi Triều Mai Hoàng đến, cũng phải hẹn trước từ rất lâu, cũng chẳng cần nhờ đến ánh hào quang của Phó Thành Đô.
Hôm nay nhìn thấy lối đi riêng này, cô ta không khỏi nhưởng mày. Kiều Phương Hạ nhìn cô ta, nói đùa: “Thế hay là cô bảo Phó Thành Đô nói với Lệ Đình Tuấn thử, làm một cái thẻ vip trọn đời gì đó?”
Các khách sạn thuộc nhà họ Lệ đều có hệ thống thẻ VIP, dường như vào bất kỳ khách sạn nào và chi tiêu tổng cộng trên hai tỷ tư, thì có thể trực tiếp nâng cấp thẻ vip của mình lên kim cương.
Triều Mai Hoàng bẩm ngón tay tính toán, cô ta còn hai tỷ mốt nửa mới đạt mốc hai tỷ tư.
“Tôi rất nghiêm túc.” Cô ta thành thật đáp lại.
Chương 696
Kiều Phương Hạ cũng nghiêm túc trả lời: “Đợi khi cô kết hôn với Phó Thành Đô, đừng nói là thẻ VIP, cô muốn cái gì mà nhà họ Phó không cho cô chứ? Phó Thành Đô con trai một của nhà họ Phó, ông cụ xem trọng anh ta như thế nào chẳng lẽ cô không nhận ra?”
“Vậy đâu có giống, nếu muốn, Phó Thành Đô chủ động cho tôi thì anh ta đã cho rồi.” Triều Mai Hoàng cầm lên khá rõ ràng, kiêu ngạo nói.
Kiều Phương Hạ mỉm cười nghiêng về phía Triều Mai Hoàng, trầm giọng hỏi cô ta: “Có đau không?”
“Trước đây tôi nói đúng không? Với thân hình này của cô, là đàn ông cũng không thể khống chế được”
Khi cả hai sát lại gần nhau, một người bất ngờ đi ngang qua và va vào cánh tay Kiều Phương Hạ.
Kiều Phương Hạ bị tông trúng gân mềm, tay vô thức buông lỏng, điện thoại rơi xuống đất. Cô lập tức ngồi xổm xuống, cầm điện thoại lên xem, góc màn hình đã bị vỡ một mảnh.
Kiều Phương Hạ trầm mặc vài giây, sau đó quay đầu lại nhìn, là một cô gái không quen biết.
Đối phương đang khế nhướng mày, nhìn chiếc điện thoại di động bị vỡ màn hình của Kiều Phương Hạ, thản nhiên nói: “Thật xin lỗi, đụng phải cô rồi.”
Nếu người kia có thành ý xin lỗi, thì Kiều Phương Hạ đã không để tâm tiền điện thoại bị vỡ, chào hỏi một tiếng rồi cho qua. Nhưng mà, cô gái trước mặt này rõ là đang bởi móc.
Hai người nhìn nhau, người kia giả vờ ngạc nhiên nói: “Ồ, đây không phải Phó Kiều sao? Sao thế, hôm nay qua đây chụp hình sao, để đám chó săn tiếp tục quân lấy cô và anh Lệ?”
Kiều Phương Hạ mặt không cảm xúc nhìn Kỳ Khanh
Ngọc, lạnh lùng đáp: “Tôi không biết cô.”
“Cô cùng đừng vì thiếu sáu triệu tiền màn hình, mà trốn tránh trách nhiệm.”
Kỳ Khanh Ngọc có hơi sửng sốt, sau đó tức giận hỏi ngược lại: “Cô nói cái gì! Tôi thiếu cô sáu triệu? Cô biết tôi là ai không?”
Khóe miệng Kiều Phương Hạ cong lên: “Mọc cái lỗ tai ra làm gì? Tôi nói, cô chẳng được tích sự gì cả”
“Hơn nữa, tôi cũng không cần biết cô là ai? Tôi lại không phải là đồng tiền, ai cũng phải quen biết cô?”
Kỳ Khanh Ngọc đột nhiên đỏ bừng cả mặt, cô ta chỉ vào Kiều Phương Hạ nói: “Cô chỉ là một người mới vào nghề mà lại dám không xem người khác ra gì? Cô quỳ xuống cho tôi, gọi một tiến tiền bối!”
Từ bên cạnh, Triều Mai Hoàng liếc nhìn Kỳ Khanh Ngọc vài cái, không khỏi nở nụ cười: “Cô chắc không phải là Kỳ Khanh Ngọc chứ?”
Kiều Phương Hạ vẫn chưa quen thuộc với nội bộ ngành này lắm, khi nghe Triệu Mai Hoàng gọi người kia là Kỳ Khanh Ngọc, mới nhớ ra quả thật có người tên như thế.
Kiều Phương Hạ chẳng lên tiếng, đứng bên cạnh Triều Mai Hoàng đưa mắt quan sát Kỳ Khanh Ngọc vài lần, mỉm cười nhàn nhạt, nói: “Cô tẩy trang rồi, trên mặt không còn ba lớp phấn, thật sự chẳng nhận ra cô là ai”
Kỳ Khanh Ngọc cũng không biết người phụ nữ khí chất không tệ bên cạnh Kiều Phương Hạ này là ai, cô ta cau mày, dò xét Triều Mai Hoàng, nói: “Liên quan gì đến cô!”
Triều Mai Hoàng hơi nhưởng mày liễu, nhẹ nhàng nói: “Cô nói đúng rồi, trả thì…
“Chị Mai Hoàng” Cô ta còn chưa nói xong, Kiều Phương Hạ đã nhẹ nhàng kéo lấy cô ta, không để cô ta nói tiếp.
Chỉ một chuyện nhỏ nhặt như vậy, không thể để một tiên nữ hạ phàm như chị Mai Hoàng đây mà đỏ mặt tía tai, cảm thấy xấu hổ vì cô ta.
Chương 697
Kiều Phương Hạ đưa tay cầm một góc điện thoại, đưa mặt màn hình bị vỡ cho Kỳ Khanh Ngọc, nói: “Xin cô Kỳ quét mã, sáu triệu, tôi cũng không lừa cô.”
Vừa dứt lời, Kỳ Khanh Ngọc đã giơ tay lên.
“Lạch cạch” một tiếng, chiếc điện thoại di động Kiều Phương Hạ lại rơi trên mặt đất.
“Nhìn bộ dạng nghèo nàn của cô, muốn nổi muốn tiền đến điên luôn rồi chăng!” Kỳ Khanh Ngọc mỉm cười khinh thường.
Sau đó, cô ta lại giơ chân lên, để đế sau của đôi giày cao gót đạp mạnh lên màn hình điện thoại, dùng sức chà sát nó.
Động tĩnh mà bọn họ gây ra ở đây đã thu hút không ít sự chú ý của mọi người trong đại sảnh.
Kiều Phương Hạ cúi gằm mặt, lẳng lặng nhìn chiếc điện thoại trên mặt đất bị nứt toàn bộ màn hình, nhìn thấy màn hình bên trong có chút mảng xanh.
Sợ là không thể dùng được nữa.
Ngành này của Kiều Phương Hạ, tuy làm hỏng điện thoại rất nhanh, nhưng chưa từng có cái điện thoại nào bị hỏng chỉ mới sau hai tháng mua, cô cảm thấy có hơi xót.
Ba mươi triệu cũng là tiền, cô không phải là Lệ Đình Tuấn, kiếm tiền thật sự không dễ dàng.
Cô đóng một tập phim truyền hình mới có được ba mươi triệu.
Triều Mai Hoàng bên cạnh nhìn thấy Kỳ Khanh Ngọc muốn tự tìm chết như thế, không muốn nhìn tiếp nữa.
Cô gái này sợ không phải mượn dũng khí từ chỗ Lương Tĩnh Như đó chứ, vậy mà lại dám ngang nhiên khiêu khích Kiều Phương Hạ.
“Quản lý, anh đưa chị Mai Hoàng lên phòng trước đi.
Kiều Phương Hạ nói với quản lý vừa mang thẻ phòng tới.
Cảnh tượng tiếp sau đó, có thể sẽ có chút mùi máu tanh, cô sợ Triều Mai Hoàng thật sự không nhịn được nữa.
Vừa nói, cô khẽ điều chỉnh hướng của chiếc nhẫn kim cương hướng vào lòng bàn tay. Như vậy khi dạy dỗ Kiều Phương Hạ mới cảm thấy sướng.
Triều Mai Hoàng và Kiều Phương Hạ im lặng nhìn nhau, nhận lấy thẻ phòng mà quản lý đưa cho, xoay người rời đi trước.
Xung quanh nhiều người vây lại xem náo nhiệt như thế, Kiều Phương Hạ sợ Triều Mai Hoàng bị người ta chụp được, thân phận cao quý của Triều Mai Hoàng không thể bị cô kéo xuống nước làm cho xấu hổ được. Kiều Phương Hạ nhìn Triều Mai Hoàng rời khỏi đại sảnh rồi, thì đưa tay tát Kỳ Khanh Ngọc một cái thật mạnh.
Viên kim cương cào nát khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Khanh Ngọc, kèm theo vài vết máu nhỏ.
Kỳ Khanh Ngọc bị đánh đến choáng váng, trên mặt cảm thấy đau đớn, có chút máu chảy ra, khiến cô ta cảm nhận được mới phản ứng lại lúc nãy diễn ra chuyện gì.
Cô ta nhẹ nhàng đưa tay lên lau vết máu trên mặt mình.
“A!” Tiếng hét cuồng loạn của Kỳ Khanh Ngọc truyền ra khắp đại sảnh.
“Phó Kiều, cô dám cào mặt tôi? Cô..”
Vừa nói được một nữa, Kiều Phương Hạ lại vô tình tát thêm một cái thật mạnh vào mặt phải của Kỳ Khanh Ngọc: “Cho cô cân đối hai bên”
Một giờ sau.
Triều Mai Hoàng khóc sưng cả hai mắt, khóe môi sưng đỏ, tiếng nói cũng im bặt. Phó Thành Đô lại cúi đầu hôn lên môi cô.
Triều Mai Hoàng bị buộc phải ngẩn đầu lên nghênh hợp anh. Lúc anh buông tha cho cô thì hốc mắt của cô đã đỏ thêm một vòng.
“Đừng khóc nữa. Phó Thành Đô đau lòng nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô nhẹ giọng nói: “Lần sau anh sẽ nhẹ một ít”
Tầm mặt Triều Mai Hoàng nhìn đến đùi non của mình bị anh bóp đến đỏ lên thì nhẹ nhàng hít hít mũi có điều vẫn không nói lời nào.
“Em không muốn nói chuyện với anh nữa sao.” Phó Thành Đô thấp giọng dụ dỗ cô.
Điều Phó Thành Đô sợ nhất chính là Triều Mai Hoàng không chịu nói lời nào. Một khi cô không nói chuyện nữa thì chứng minh cô đã thật sự giận rồi.
Triều Mai Hoàng ngước mắt nhìn anh một cái. Dáng người cao một mét chín, cả người đều là cơ bắp. Một người đàn ông chỉ cần dùng hai ngón tay đã có thể bẻ gảy cổ cô vậy mà giờ phút này trên mặt đều là một bộ biểu tình không biết làm sao cùng đau lòng mà nhìn cô, thậm chí tay chân còn có chút luống cuống. Từ trước tới nay Phó Thành Đô đều chưa từng như vậy. Anh là người không nói nhiều, cũng sẽ không dùng loại ánh mắt này nhìn cô.
“Vậy là nói anh sai rồi sao?” Khóe môi Triều Mai Hoàng buông xuống thấp giọng hỏi anh.
“Sai rồi.” Cô còn chưa nói hết câu thì Phó Thành Đô đã lập tức trả lời.
Ai bảo anh thích cô như vậy nhưng cô lại không thích anh bằng anh thích cô cơ chứ.
“Anh nói thử anh sai ở đâu?” Triều Mai Hoàng dừng mấy giây, quan sát anh rồi lại hỏi.
“Không nên nói chuyện với cái cô phóng viên kia. Ngay lúc em bị đạn bắn thì không nên xông ra cứu em mà trước tiên anh phải để cho Đạt Tùng bảo vệ em.” Phó Thành Đô thở dài nói.
Triều Mai Hoàng nghe Phó Thành Đô kiểm điểm bản thân, lại giống như cuộc tranh cãi lúc nãy của cô quá mức vô lý.
Cô lại bỉu môi không thèm nói nữa.
“Sau này nhất định sẽ không như vậy nữa.” Phó Thành Đô ôm cô vào trong lồng ngực mình thấp giọng nói: “Chờ năm sau anh trở về thì chuyện gì cũng đều nghe theo em.”
Hôm nay Triệu Mai Hoàng mới nhận ra Phó Thành Đô thích mình bao nhiêu. Trước kia cô cho là mối quan hệ của hai người bọn họ chẳng qua cũng chỉ là cùng nhau hợp tác.
Chính là bởi vì nhìn thấu sự khẩn trương của anh đối với cô cho nên cho dù có tủi thân hơn nữa thì giờ phút này cũng đều đã tan thành mây khói.
Ba người Phó Viễn Hạo cùng Kiều Phương Hạ và Đình Trung đợi một hồi thì Đình Trung có chút đói, ánh mắt nhìn chăm chăm vào cánh cửa.
“Chi bằng cho người đi thúc giục một chút?” Phó Viễn Hạo nhìn Đình Trung. Mắt thấy đứa trẻ có vẻ đói bụng lắm rồi thì nhíu mày nói.
Ông vẫn thích Phó Thành Đô hơn, nhưng chung quy lại thì ba nuôi vẫn kém hơn ba ruột của cháu ngoại nhà mình.
“Chi bằng chờ thêm lát nữa đi.” Kiều Phương Hạ nhẹ giọng trả lời. Vừa dứt lời hạ, liền thấy Phó Thành Đô kéo tay Triệu
Mai Hoàng đi vào.
Mọi người thấy hai người nắm tay bước vào thì trong lòng đều tự hiểu mà không nói thêm nữa mà chỉ có thể coi như chuyện tối nay cùng chuyện lúc sáng đều chưa từng phát sinh qua.
Mấy người ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, người giúp việc mang thức ăn lên. Đình Trung thấy những con cu cua màu xanh đều bị nấu thành màu đỏ, lại còn nấu liền hai mâm lớn khoảng chừng mười hai con thì trợn tròn mắt.
“Mẹ..” Nước mắt của Đình Trung cũng sắp chảy hết ra rồi.
Chương 691
Kiều Phương Hạ lanh tay lẹ mắt cầm lấy một con cua tách phần xương cùng phần thịt ra rồi lôi một miếng thịt ra nhét vào trong miệng Đình Trung.
Đình Trung nhấp nhấp một chút, ngọt ngọt ngon ngon. Ừ… con cua này ăn cũng không tệ.
“Còn muốn ăn nữa không?” Kiều Phương Hạ hỏi đứa nhỏ.
Đình Trung quẹt miệng, có chút không vui mà gật đầu một cái: “Muốn”
Đình Trung không khóc, thì Kiều Phương Hạ mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Phó Viễn Hạo thấy Kiều Phương Hạ lột cua cho Đình Trung ăn thì nhẹ giọng nói: “Phương Hạ, con không được phép ăn.”
Kiều Phương Hạ sững sốt một chút, có chút khó hiểu nhìn Phó Viễn Hạo.
Mặc dù trong lời nói của Phó Viễn Hạo có chút nghiêm nghị, nhưng xuất phát điểm đều là vì lo nghĩ cho Phương На.
Ngay sau đó ông ta lại nói: “Đình Tuấn đã nói với ông sau khi con sinh khó thì cơ thể có chút suy yếu, chi bằng ăn ít đồ ăn lạnh thôi. Còn nữa không phải con cùng Đình Tuấn lại muốn có thêm một đứa bé sao?”
“Tuổi của Đình Tuấn cũng đã không còn nhỏ. Nếu muốn tốt cho đứa nhỏ thì vẫn nên sớm có kế hoạch cho tương lai đi” Đám người Phó Thành Đô bọn họ vẫn còn ở bên cạnh,
tính toán từng ly từng tý một của Phó Viễn Hạo thì cảm thấy tuổi tác của ông cụ so với anh lại dễ thương hơn một chút vì thế liền lập tức thuận theo gật đầu trả lời: “Được, vậy con cũng chỉ ăn một con.”
“Triều Mai Hoàng cũng phải ăn ít chút” Phó Viễn Hạo thuận thế mà dặn dò Triều Mai Hoàng: “Thời điểm Đình Tuấn bằng tuổi Thành Đô thì tuổi của Đình Trung cũng càng ngày càng lớn”
Giờ phút này giữa hai đùi của Triều Mai Hoàng mơ hồ cảm thấy đau dữ dội. Bởi vì đây là lần đầu của Phó Thành Đô cho nên ra cũng rất nhanh. Chỉ mới nửa tiếng đã không nhịn được, sau đó lại làm hết lần này tới lần khác, chơi đùa cô đau đến không chịu nổi còn bị chảy ra chút máu.
Đột nhiên Phó Viễn Hạo nói đến cô khiến cô đỏ mặt không lên tiếng.
Một bên Phó Thành Đô nhìn thẳng vào ánh mắt cô một bên đưa tay lấy một con cua lột nắp ra giúp Triều Mai Hoàng lột, cắt hai cái càng cua ra đặt sang bên chén của cô còn chậm rãi nói với Phó Viễn Hạo: “Ông nội, mới vừa rồi con đã thương lượng với Triều Mai Hoàng. Con cảm thấy ngày cười có thể tổ chức sớm hơn nữa năm ngài cảm thấy thế nào?”
Phó Viễn Hạo có chút sợ hãi mà run lên, ngay sau đó cười nói: “Hai đứa thấy thế nào tốt thì cứ làm vậy đi, làm sớm một chút cũng tốt.”
Chương 692
Chỉ cần hai người bọn họ đều cảm thất tốt, chỉ cần Triều Mai Hoàng không tiếp tục nói những lời ngu ngốc kia thì muốn thế nào đều được. Ông chỉ mong hai người bọn họ sớm kết hôn thì ông cũng yên tâm hơn.
Trước kia ông cho là Lục Đình Nam là người nghe lời nhất còn Phó Thành Đô là là người khó đoán nhất. Ai ngờ hiện tại lại ngược lại, Phó Thành Đô ngược lại lại trở thành người kết hôn sớm nhất.
Nghĩ đến đấy cũng là do ông chọn cháu dâu tốt, có thể trị được Phó Thành Đô.
Mấy người một bên thương lượng hôn lễ chi tiết. Vừa ăn xong cơm trưa thì Phó Viễn Hạo nói vối Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng: “Không bằng buổi chiều mấy đứa cùng nhau đi ra ngoài một chút. Dù sao thì hôm nay Triều Mai Hoàng cũng được nghỉ.
“Phương Hạ, con hay đi cũng đi ngâm suối nước nóng ở biệt thự đi. Cũng tốt với cơ thể của con hơn.
“Đi không?” Kiều Phương Hạ hỏi Triều Mai Hoàng: “Nếu như Mai Hoàng đi thì con cũng đi”
“Được nha.” Triều Mai Hoàng nghe tới đây thì gật đầu một cái. Một cộng lông của Lệ Đình Tuấn cũng không hao tổn, cô ấy là người ngốc sao?
Triều Mai Hoàng cũng đã lâu rồi không đi tắm suối nước nóng. Gần một tháng làm thêm, mỗi ngày đều phải làm đến tận đêm khuya mới có thể về nhà, cộng thêm việc hôm nay lại bị Phó Thành Đô giằng co một phen khiến cho cả người đều bị đau đến mức không chịu nổi.
Phó Thành Đô ở một bên tùy tiện nói: “Vậy tôi đưa các người qua đó”
“Không cần.” Triều Mai Hoàng ngay lập tức cự tuyệt.
Triều Mai Hoàng chính là vì sợ Phó Thành Đô lại không nhịn được mà táy máy tay chân. Phó Viễn Hạo đều đặt hết những thứ này vào trong mắt, nhưng ông cho là chuyện mâu thuẫn của hai đứa nhỏ còn chưa giải quyết tốt.
Ông nhìn cổ của Phó Thành Đô bị cào ra một vết máu thì suy nghĩ một chút lại ý vị thâm trường mà nói: “Thành Đô à để cho hai chị em bọn họ đi chơi đi. Con ở lại, ông có mấy lời muốn nói với con.
Phó Thành Đô biết chuyện mà Phó Viên Hạo giữ anh lại nhất định là có liên quan tới việc thuyên chuyển công việc cùng với chuyện của đảm phóng viên kia vì thể nhìn Triệu Mai Hoàng một cái.
Triều Mai Hoàng cười một cách ôn nhu uyển chuyển cùng đoan trang, nhưng mà lúc nhìn anh thì nơi đáy mắt lại thoảng qua một tia giảo hoạt.
Anh trầm mặc mấy giây rồi mới mở miệng nói: “Con…”
“Các con cứ đi đi, trời cũng không còn sớm nữa” Còn không đợi Phó Viễn Hạo trả lời thì Phó Thành Đô đã vội vàng thúc giục Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng. Phó Thành Đô lại nhìn Triệu Mai Hoàng không lên tiếng.
“Ông nội Phó, vậy bọn con liền đi trước.” Trước khi Triều Mai Hoàng rời đi còn cố ý vòng vòng trước mặt Viễn Hạo cùng Thành Đô, lại quay sang chào hỏi Phó Viễn Hạo một ích cực kỳ lễ phép.
Phó Thành Đô nhìn tận sâu trong cổ áo của Triều Mai Hoàng có mấy vệt hồng hồng thì đứng sững tại chỗ mặt không cảm giác cũng không lên tiếng.
Ông nhìn theo bóng dáng hai người Triều Mai Hoàng cùng Kiều Phương Hạ cùng nhau rời khỏi cửa thì mới thu hồi tầm mắt.
“Con xem thử con đã làm gì Triều Mai Hoàng đi. Nói chung thừa biết? Con thử nhìn lại con một chút nữa đi. Rõ ràng là do con sai! Triều Mai Hoàng cũng không so đo với con thì con có tư cách gì mà bày ra sắc mặt đó?” Phó Viễn Hạo ở một bên chờ đến khi người đã đi, sau đó biểu cảm trên mặt lập tức chùng xuống chỉ Phó Thành Đô nói.
“..” Phó Thành Đô nào dám bày tỏ sắc mặt với cục cưng của anh?
Là do nửa đêm tối nay anh đã phải nhanh chóng lên máy bay qua về, Triều Mai Hoàng biết rõ là ban đêm anh đã phải đi vậy mà còn mang theo mình anh tới nơi này.
Chương 693
“Con nói cho ông biết, rốt cuộc thì chuyện của đám phóng viên kia là như thế nào! Nếu không nói cho rõ thì con cũng đừng hòng đi được! Ông liền điều con quay về đảm nhận một chức vị ngồi chơi xơi nước xem thử con như thế nào!” Phó Viễn Hạo nhìn chằm chằm anh tức giận nói.
Phó Thành Đô im lặng không lên tiếng, anh chỉ hơi cúi đầu tùy ý để ông trách mắng mình.
Nợ lần này, coi như anh đều tình hết lên trên người của nhóc hồ ly Triệu Mai Hoàng kia. Hiển nhiên là cô cố ý để cho Phó Viễn Hạo xả giận giúp cô.
Hai người Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng tới cửa biệt thự suối nước nóng “Mã Vân”, Kiều Phương Hạ lục túi tận nữa ngày mới lấy ra tấm thẻ mà Lệ Đình Tuấn đưa cho cô đưa cho bảo vệ.
Bảo vệ thấy rõ là thẻ của ông chủ lớn nhà mình thì sững sốt một chút lại nhìn về phía Kiều Phương Hạ,
Lệ Đình Tuấn có một khách sạn suối nước nóng ở thành phố Hạ Du. Lúc anh nói chuyện làm ăn ở trong nước thì thường có thói quen hẹn người ở nơi này vì vậy bảo vệ nhận ra xe của Lệ Đình Tuấn thì cũng biết thẻ của Đình Tuấn.
Ngoại trừ Phó Thành Đô ra thì cho đến bây giờ tấm thẻ này của Lệ Đình Tuấn thật sự chưa có bất kỳ ai được cầm qua.
Lại nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương to lớn trên tay người ngồi trên xe kia thì cũng không khó để đoán được thân phận của cô.
“Bà chủ, cô…”
Trong nháy mắt nghe thấy đối phương gọi hai chữ bà chủ thì Kiều Phương Hạ liền làm một động tác đừng lên tiếng với anh ta.
Chẳng qua là cô chỉ muốn cùng Triều Mai Hoàng tới suối nước nóng tắm một lúc chứ cũng không muốn kinh động đến những người khác. Ngay lập tức đối phương liền hiểu rõ ý của cô, vì thế liền bình tĩnh mà gọi cho giám đốc trực ban.
Lúc trước giám đốc trực ban cũng đã gặp Kiều Phương Hạ một lần vì thế liền dễ dàng dẫn cô cùng Triều Mai Hoàng đi vào sân vườn tư nhân của Lệ Đình Tuấn.
“Bà chủ, cô Triêu, hôm nay hai người muốn đến tắm nước nóng ở phòng riêng tư một chút hay là có hẹn với những người khác nữa?” Giám đốc dè đặt hỏi.
Quan hệ giữa Lệ Đình Tuấn cùng Kiều Phương Hạ đối với những người ở trong biệt thự này cũng không phải là bí mật gì. Dù sao thì lần trước hai người chỉ ở nơi này hai ngày mà đã gây ra động tĩnh lớn như vậy.
“Mở phòng nước nóng riêng tư đi, không cần phải đến nơi đó của Lệ Đình Tuấn.” Kiều Phương Hạ suy nghĩ một chút, trả lời.
Cô cũng không muốn quá mức phô trương.
“Được, xin cô chờ một chút. Chúng tôi sẽ làm thủ tục cho hai vị ngay lập tức” Giám đốc đổi hướng ngay lập tức liền dẫn Kiều Phương Hạ cùng Triệu Mai Hoàng đến một góc yên tĩnh trước tiên sắp xếp một phòng cho hai người trước.
“Cô nhìn xem kia có phải là Phó Kiều hay không?” Ngay lúc hai người Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng cùng nhau đi vào thì cách đó không xa, một người ở trong phòng nghỉ ngơi dành cho khách liếc nhìn Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng một cái khẽ đẩy đẩy người bạn ở bên cạnh thấp giọng hỏi.
Chương 694
“Là họ đúng không?” Người bạn đi cùng quay qua nhìn Kiều Phương Hạ thật kỹ, nói: “Nhìn rất giống.”
Ngay lúc hai người đang nói chuyện đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Tô Minh Nguyệt.
Tạm thời Tô Minh Nguyệt còn chưa chú ý đến Kiều
Phương Hạ vừa tiến đến, chẳng qua là đang nhắn tin với ai đó trên điện thoại.
Bọn họ cùng Tô Minh Nguyệt đều ở chung một tổ biểu diễn, gần đây Tô Minh Nguyệt mới vừa ký được một show tuyển chọn âm nhạc được coi như là giám khảo ngồi bên dưới chấm điểm.
Sau khi bọn họ thức suốt đêm để quay cho xong tập mới nhất thì mọi người đều mệt mỏi rã rời. Có vài người nói muốn đi ngâm suối nước nóng, mọi người đều nghĩ đến Mã Vân vì thế liền náo loạn để cho Tô Minh Nguyệt quyết định.
Mối quan hệ thân thiết của Tô Minh Nguyệt cùng Lệ Đình Tuấn đã không còn là bí mật gì.
Cho dù Lệ Đình Tuấn không thèm để ý đến Tô Minh Nguyệt, lại có vẻ như anh đã có người mới, nhưng mọi người đều cảm thấy cuối cùng thì Tô Minh Nguyệt cũng đã vì Lệ Đình Tuấn mà sinh một con trai. Bất kể như thế nào thì Lệ Đình Tuấn cũng phải nhìn mặt mũi của con trai mà chăm sóc cho Tô Minh Nguyệt.
Tổ tiếc mục mời Tô Minh Nguyệt tham gia tiếc mục của bọn họ cũng là bởi vì Tô Minh Nguyệt là nhân vật hot nhất của năm nay. Mặc dù quá khứ của cô có chút vết nhơ nhưng mà show biểu diễn đơn giản chính là chỉ quan tâm đến độ hot của chương trình. Người xem gây tranh cải mới là thời điểm tăng nhiệt nhanh nhất.
Hôm nay lại trùng hợp để cho người yêu cũ cùng người yêu mới vừa mới bị đồn thổi về vụ bê bối của Lệ Đình Tuấn đều gặp nhau ở nơi này khiến cho đám người của tổ tiết mục còn không ngại lớn chuyện mà vây xem kịch vui.
Tô Minh Nguyệt phác giác được những người ở đối diện đang nói nhỏ gì đó thì liền ngước mắt nhìn bọn họ hỏi: “Sao vậy?”
Người ngồi ở đằng trước nhìn về phía Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng đứng khế chép chép miệng nhẹ giọng nói: “Chị Minh Nguyệt, chị nhìn thử xem kia là ai.”
Tô Minh Nguyệt nhìn theo hướng đối phương chỉ.
Chỉ nhìn thấy một cái bóng lưng thôi thì cô liền nhận ra đó chính là Kiều Phương Hạ.
Trong lúc nhất thời sắc mặt của cô cứng đơ lại.
“Trước đó phim (( Yên Hoa )) được quảng cáo rần rộ, cô ta không tránh khỏi việc bị ràng buộc với ngài Lệ, sau đó lại bị nhân viên của tập đoàn WL đánh đòn phủ đầu? Sao lại còn mặt mũi mà bám lên người ngài Lệ cọ nhiệt độ nữa rồi?” Người ở bên cạnh lại tiếp tục thì thầm nói.
“Cái loại minh tinh tuyến mười tám này lại thư giãn cùng một chỗ với chúng ta khiến cho tôi cảm thấy bầu không khí ở nơi này cũng đều bị ô nhiễm theo rồi.
“Đó cũng không phải là do dính chút ánh sáng của ngài Lệ thôi sao? Hiện tại người hâm mộ trên Facebook cũng có hơn hai triệu.”
Trong lúc nói chuyện mọi người đều nhìn về phía Tô Minh Nguyệt: “Cuối cùng thì chị Minh Nguyệt của chúng ta cũng là chính cung, người hâm mộ còn có hơn hai chục triệu, sợ là cho dù gấp mười lần cô ta cũng không theo kịp”
Trước khi Tô Minh Nguyệt còn chưa bị phanh phui vụ đạo nhạc của An Dương thì đã có hơn bốn mươi vạn fan.
Chương 695
Cô nghe ra được những người này là có ý tốt hay là cố ý, vì thế yên lặng mà cười lạnh một tiếng, không lên tiếng.
Một người mới ở trong đoàn tên Kỳ Khanh Ngọc có quan hệ thân thiết với Tô Minh Nguyệt nhìn về phía hai người Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng vài lần cuối cùng không nhịn được mà nói: “Đó không phải là… Chị Minh nguyệt, Chị nhìn bộ dạng phách lối của Phó Kiều kia đi. Chị thật sự không tức giận sao?”
Kỳ Khanh Ngọc này dựa vào lưu lượng của nhóm nhạc nữ, năm nay lại rất giỏi phát triển bản thân. Mặc dù trong năm nay danh tiếng của Tô Minh Nguyệt không được tốt cho lắm nhưng lạc đà gầy vẫn còn hơn ngựa lớn. Kỳ Khanh Ngọc không chút do dự mà lựa chọn cọ nhiệt với Tô Minh Nguyệt, cùng với Tô Minh Nguyệt trở thành một đôi chị em tốt trong giới giải trí.
Tô Minh Nguyệt liếc nhìn về phía Kiều Phương Hạ cùng Triều Mai Hoàng vẻ mặt tỉnh bơ nhàn nhạt trả lời: “Có cái gì tốt mà so đo?”
Ở trước mặt người khác tất nhiên cô ta muốn duy trì hình tượng tốt của mình. So đo với một Kiều Phương Hạ vừa mới vào nghề chưa được bao lâu thì sẽ khiến cho cô ta càng thêm mất mặt.
“Vẫn là chị Minh Nguyệt của chúng ta hào phóng. Nếu như là tôi thì tôi còn không nghĩ hết mọi biện pháp để hại con hồ ly tinh kia! Dám động vào người đàn ông của tôi!” Nhân viên làm việc trong tổ biểu diễn dùng giọng điệu khinh thường nói.
Tô Minh Nguyệt dường như không nghe thấy những lời khiêu khích của mấy người này, sắc mặt như thường, đứng lên nói: “Đi thôi, lấy thẻ phòng, thủ tục chắc đã làm xong rồi.”
Kỳ Khanh Ngọc đứng lên sau cùng và liếc nhìn bóng lưng của Tô Minh Nguyệt.
Cô ta có thể nhận ra, khi Tô Minh Nguyệt nhìn thấy Phó Kiều xuất hiện thái độ rất không vui, chỉ là vì nề mặt cho nên mới giả bộ không quan tâm.
Tô Minh Nguyệt thật ra là người mềm cứng đều không chịu, ngoài mặt thì Kỳ Khanh Ngọc ôm Tô Minh Nguyệt trong chương trình, nhưng thật ra trong chuyện riêng tư, hai người cũng chẳng nói gì nhiều.
Tuy nhiên, Kỳ Khanh Ngọc lại xem trong thế lực nhà họ Lệ đứng phía sau Tô Minh Nguyệt, nên cố gắng lấy lòng Tô Minh Nguyệt, đang sầu vì không tìm được cơ hội thể hiện bản thân.
Tô Minh Nguyệt đã không chịu động thủ, thể thì cô ta đành phải ra tay giúp đỡ thôi.
Cô ta thu dọn đồ đạc của mình, đi chầm chậm ở phía sau cùng.
Bồn tắm riêng ở Mã Vân, bình thường là nơi quý giá mà những người có tiền ở thành phố Hạ Du có hẹn trước cũng rất khó giữ được.
Khi Triều Mai Hoàng đến, cũng phải hẹn trước từ rất lâu, cũng chẳng cần nhờ đến ánh hào quang của Phó Thành Đô.
Hôm nay nhìn thấy lối đi riêng này, cô ta không khỏi nhưởng mày. Kiều Phương Hạ nhìn cô ta, nói đùa: “Thế hay là cô bảo Phó Thành Đô nói với Lệ Đình Tuấn thử, làm một cái thẻ vip trọn đời gì đó?”
Các khách sạn thuộc nhà họ Lệ đều có hệ thống thẻ VIP, dường như vào bất kỳ khách sạn nào và chi tiêu tổng cộng trên hai tỷ tư, thì có thể trực tiếp nâng cấp thẻ vip của mình lên kim cương.
Triều Mai Hoàng bẩm ngón tay tính toán, cô ta còn hai tỷ mốt nửa mới đạt mốc hai tỷ tư.
“Tôi rất nghiêm túc.” Cô ta thành thật đáp lại.
Chương 696
Kiều Phương Hạ cũng nghiêm túc trả lời: “Đợi khi cô kết hôn với Phó Thành Đô, đừng nói là thẻ VIP, cô muốn cái gì mà nhà họ Phó không cho cô chứ? Phó Thành Đô con trai một của nhà họ Phó, ông cụ xem trọng anh ta như thế nào chẳng lẽ cô không nhận ra?”
“Vậy đâu có giống, nếu muốn, Phó Thành Đô chủ động cho tôi thì anh ta đã cho rồi.” Triều Mai Hoàng cầm lên khá rõ ràng, kiêu ngạo nói.
Kiều Phương Hạ mỉm cười nghiêng về phía Triều Mai Hoàng, trầm giọng hỏi cô ta: “Có đau không?”
“Trước đây tôi nói đúng không? Với thân hình này của cô, là đàn ông cũng không thể khống chế được”
Khi cả hai sát lại gần nhau, một người bất ngờ đi ngang qua và va vào cánh tay Kiều Phương Hạ.
Kiều Phương Hạ bị tông trúng gân mềm, tay vô thức buông lỏng, điện thoại rơi xuống đất. Cô lập tức ngồi xổm xuống, cầm điện thoại lên xem, góc màn hình đã bị vỡ một mảnh.
Kiều Phương Hạ trầm mặc vài giây, sau đó quay đầu lại nhìn, là một cô gái không quen biết.
Đối phương đang khế nhướng mày, nhìn chiếc điện thoại di động bị vỡ màn hình của Kiều Phương Hạ, thản nhiên nói: “Thật xin lỗi, đụng phải cô rồi.”
Nếu người kia có thành ý xin lỗi, thì Kiều Phương Hạ đã không để tâm tiền điện thoại bị vỡ, chào hỏi một tiếng rồi cho qua. Nhưng mà, cô gái trước mặt này rõ là đang bởi móc.
Hai người nhìn nhau, người kia giả vờ ngạc nhiên nói: “Ồ, đây không phải Phó Kiều sao? Sao thế, hôm nay qua đây chụp hình sao, để đám chó săn tiếp tục quân lấy cô và anh Lệ?”
Kiều Phương Hạ mặt không cảm xúc nhìn Kỳ Khanh
Ngọc, lạnh lùng đáp: “Tôi không biết cô.”
“Cô cùng đừng vì thiếu sáu triệu tiền màn hình, mà trốn tránh trách nhiệm.”
Kỳ Khanh Ngọc có hơi sửng sốt, sau đó tức giận hỏi ngược lại: “Cô nói cái gì! Tôi thiếu cô sáu triệu? Cô biết tôi là ai không?”
Khóe miệng Kiều Phương Hạ cong lên: “Mọc cái lỗ tai ra làm gì? Tôi nói, cô chẳng được tích sự gì cả”
“Hơn nữa, tôi cũng không cần biết cô là ai? Tôi lại không phải là đồng tiền, ai cũng phải quen biết cô?”
Kỳ Khanh Ngọc đột nhiên đỏ bừng cả mặt, cô ta chỉ vào Kiều Phương Hạ nói: “Cô chỉ là một người mới vào nghề mà lại dám không xem người khác ra gì? Cô quỳ xuống cho tôi, gọi một tiến tiền bối!”
Từ bên cạnh, Triều Mai Hoàng liếc nhìn Kỳ Khanh Ngọc vài cái, không khỏi nở nụ cười: “Cô chắc không phải là Kỳ Khanh Ngọc chứ?”
Kiều Phương Hạ vẫn chưa quen thuộc với nội bộ ngành này lắm, khi nghe Triệu Mai Hoàng gọi người kia là Kỳ Khanh Ngọc, mới nhớ ra quả thật có người tên như thế.
Kiều Phương Hạ chẳng lên tiếng, đứng bên cạnh Triều Mai Hoàng đưa mắt quan sát Kỳ Khanh Ngọc vài lần, mỉm cười nhàn nhạt, nói: “Cô tẩy trang rồi, trên mặt không còn ba lớp phấn, thật sự chẳng nhận ra cô là ai”
Kỳ Khanh Ngọc cũng không biết người phụ nữ khí chất không tệ bên cạnh Kiều Phương Hạ này là ai, cô ta cau mày, dò xét Triều Mai Hoàng, nói: “Liên quan gì đến cô!”
Triều Mai Hoàng hơi nhưởng mày liễu, nhẹ nhàng nói: “Cô nói đúng rồi, trả thì…
“Chị Mai Hoàng” Cô ta còn chưa nói xong, Kiều Phương Hạ đã nhẹ nhàng kéo lấy cô ta, không để cô ta nói tiếp.
Chỉ một chuyện nhỏ nhặt như vậy, không thể để một tiên nữ hạ phàm như chị Mai Hoàng đây mà đỏ mặt tía tai, cảm thấy xấu hổ vì cô ta.
Chương 697
Kiều Phương Hạ đưa tay cầm một góc điện thoại, đưa mặt màn hình bị vỡ cho Kỳ Khanh Ngọc, nói: “Xin cô Kỳ quét mã, sáu triệu, tôi cũng không lừa cô.”
Vừa dứt lời, Kỳ Khanh Ngọc đã giơ tay lên.
“Lạch cạch” một tiếng, chiếc điện thoại di động Kiều Phương Hạ lại rơi trên mặt đất.
“Nhìn bộ dạng nghèo nàn của cô, muốn nổi muốn tiền đến điên luôn rồi chăng!” Kỳ Khanh Ngọc mỉm cười khinh thường.
Sau đó, cô ta lại giơ chân lên, để đế sau của đôi giày cao gót đạp mạnh lên màn hình điện thoại, dùng sức chà sát nó.
Động tĩnh mà bọn họ gây ra ở đây đã thu hút không ít sự chú ý của mọi người trong đại sảnh.
Kiều Phương Hạ cúi gằm mặt, lẳng lặng nhìn chiếc điện thoại trên mặt đất bị nứt toàn bộ màn hình, nhìn thấy màn hình bên trong có chút mảng xanh.
Sợ là không thể dùng được nữa.
Ngành này của Kiều Phương Hạ, tuy làm hỏng điện thoại rất nhanh, nhưng chưa từng có cái điện thoại nào bị hỏng chỉ mới sau hai tháng mua, cô cảm thấy có hơi xót.
Ba mươi triệu cũng là tiền, cô không phải là Lệ Đình Tuấn, kiếm tiền thật sự không dễ dàng.
Cô đóng một tập phim truyền hình mới có được ba mươi triệu.
Triều Mai Hoàng bên cạnh nhìn thấy Kỳ Khanh Ngọc muốn tự tìm chết như thế, không muốn nhìn tiếp nữa.
Cô gái này sợ không phải mượn dũng khí từ chỗ Lương Tĩnh Như đó chứ, vậy mà lại dám ngang nhiên khiêu khích Kiều Phương Hạ.
“Quản lý, anh đưa chị Mai Hoàng lên phòng trước đi.
Kiều Phương Hạ nói với quản lý vừa mang thẻ phòng tới.
Cảnh tượng tiếp sau đó, có thể sẽ có chút mùi máu tanh, cô sợ Triều Mai Hoàng thật sự không nhịn được nữa.
Vừa nói, cô khẽ điều chỉnh hướng của chiếc nhẫn kim cương hướng vào lòng bàn tay. Như vậy khi dạy dỗ Kiều Phương Hạ mới cảm thấy sướng.
Triều Mai Hoàng và Kiều Phương Hạ im lặng nhìn nhau, nhận lấy thẻ phòng mà quản lý đưa cho, xoay người rời đi trước.
Xung quanh nhiều người vây lại xem náo nhiệt như thế, Kiều Phương Hạ sợ Triều Mai Hoàng bị người ta chụp được, thân phận cao quý của Triều Mai Hoàng không thể bị cô kéo xuống nước làm cho xấu hổ được. Kiều Phương Hạ nhìn Triều Mai Hoàng rời khỏi đại sảnh rồi, thì đưa tay tát Kỳ Khanh Ngọc một cái thật mạnh.
Viên kim cương cào nát khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Khanh Ngọc, kèm theo vài vết máu nhỏ.
Kỳ Khanh Ngọc bị đánh đến choáng váng, trên mặt cảm thấy đau đớn, có chút máu chảy ra, khiến cô ta cảm nhận được mới phản ứng lại lúc nãy diễn ra chuyện gì.
Cô ta nhẹ nhàng đưa tay lên lau vết máu trên mặt mình.
“A!” Tiếng hét cuồng loạn của Kỳ Khanh Ngọc truyền ra khắp đại sảnh.
“Phó Kiều, cô dám cào mặt tôi? Cô..”
Vừa nói được một nữa, Kiều Phương Hạ lại vô tình tát thêm một cái thật mạnh vào mặt phải của Kỳ Khanh Ngọc: “Cho cô cân đối hai bên”
Bình luận facebook