• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận - Kiều Hạ Phương

  • Chương 621-625

Chương 621

Hơi thở của Lệ Đình Tuấn như dừng lại, ánh mắt gắt gao tập trung vào thứ đó. Một chùm pháo bông cuối cùng vừa dứt, đu quay lại bắt đầu di chuyển.

Dưới tia sáng lờ mờ, Lệ Đình Tuấn khom người nhặt lên hộp thuốc tránh thai, nghiêm túc đánh giá, anh càng nhìn rõ mấy chữ ghi trên bìa hơn: ‘Dùng sau 72 giờ khẩn cấp tránh thai.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Kiều Phương Hạ, lại không nhịn được mà cong môi, cười khẳng khặc.

“Kiều Phương Hạ, em thực sự chán ghét anh như vậy sao?”

Kiều Phương Hạ cũng đang nhìn hộp thuốc này, cô vẫn luôn tìm cách vứt nó đi, nhưng mà Lệ Đình Tuấn luôn đi theo cô, không rời một bước cho nên sau đó cô đã quên bẵng di.

Lý do cô uống thuốc này rất đơn giản, cô không muốn trong khi còn đang do dự, sẽ lại mang thai con của Lệ Đình Tuấn. Cùng một bi kịch cô không muốn nó xảy ra lần thứ hai, dù sao khi cô mang thai, đó cũng là một sinh mạng. Nhưng cũng không phải như lời Lệ Đình Tuấn nói, không phải là vì cô ghét anh.

Cô há miệng, bỗng dưng mất mấy giây sau cô mới mấp máy mỗi: “Không phải.”

“Em yên tâm đi, anh hiểu ý của em rồi. Lệ Đình Tuấn không đợi Kiều Phương Hạ nói xong, đã cười cười trả lời. Cho dù thế nào, cô cũng đã uống loại thuốc này chính là đã không bằng lòng rồi. Trước đây anh cho rằng, cô chính là đang giận dỗi, cô ngồi trên xe đỗ ngoài cửa đoàn phim, giúp anh thoa thuốc, lúc đó anh đã cho rằng cô đã quay lại bên anh, đã tha thứ cho anh, chỉ đơn giản là thời gian dài hay ngắn mà thôi.

622-tinh-yeu.jpg


Bên đường vẫn còn một chiếc xe khác đợi Kiều Phương Hạ, cô do dự một chút bèn trèo lên.

Quay lại khách sạn, Kiều Phương Hạ vừa bước từ thang máy ra, thì nhìn thấy Lệ Đình Tuấn hung hăng đóng sầm cửa phòng của anh.

Cô đứng trên hành lang chần chừ vài giây, lặng lẽ bước đến trước cửa phòng đối diện phòng Lệ Đình Tuấn rồi dừng lại.

Đúng lúc này, căn phòng bên cạnh bỗng mở cửa ra.

Hứa Phi Phàm vừa tắm xong, anh ta đang lau tóc liếc nhìn Kiều Phương Hạ, lại ngó sang cửa phòng đối diện, trong lòng hiểu rõ hai người chắc chắn đã cãi nhau.

Anh ta khẽ bật cười trêu chọc.

Sau đó, quay sang nói với Kiều Phương Hạ: “Vali của cô còn để trong phòng tôi đấy, cô định…

Anh ta chưa nói dứt câu thì cửa phòng của Lệ Đình

Tuấn phía đối diện đã mở ra.

Hứa Phi Phàm nhíu mày nhìn anh đầy tò mò.
Chương 622

Lệ Đình Tuấn nhìn thấy sau lưng Hứa Phi Phàm là chiếc vali nhỏ màu trắng của Kiều Phương Hạ đang dựa vào góc tường.

Hóa ra cô đã sớm nghĩ kỹ rồi, cô sẽ rời khỏi đây, ban ngày đã lập tức thu dọn xong đồ đạc. Nếu như không phải chiều nay có hẹn, có lẽ cô đã rời đi rồi nhỉ?

Mặt anh không cảm xúc nhìn về phía Kiều Phương Hạ.

“Anh không cảm thấy mình rất phiền sao? Sắp một giờ đêm rồi đẩy anh trai ạ!” Hứa Phi Phàm đứng bên cạnh nhíu mày nhắc nhở Lệ Đình Tuấn. Còn chưa dứt lời, đã bị Lệ Đình Tuấn đấm cho một phát ngã vào tường.

Hứa Phi Phàm sững sờ, chỉ cảm thấy trong lỗ mũi có một dòng nước ấm áp đang chảy ra.

“Con mẹ nó, anh bị khùng hả?” Anh ta giơ tay lau mũi, nhìn thấy máu chảy ròng ròng, tức điên lên mắng lại.

Lệ Đình Tuấn trái lại không biết hối lỗi mà còn túm chặt lấy cổ áo anh ta, hai mắt đỏ lòm: “Hứa Phi Phàm, anh thật sự cho rằng tôi không biết anh là kẻ đã âm thầm báo tin à?” Hứa Phi Phàm không lo lắng cho cái mũi đang chảy máu của mình nữa, bỗng nhiên anh ta đẩy Lệ Đình Tuấn ra: “Là ông đây thì làm sao nào? Ông đây cũng không phải là loại hèn nhát như anh, không nói không nhận!”

Chiều nay Hứa Phi Phàm ở tiền sảnh nghe thấy Lệ Đình Tuấn gọi điện thoại, sau đó lại suy ngẫm một chút, mơ hồ đoán được vài phần, có thể là Lệ Đình Tuấn muốn nhân cơ hội hôm nay để cầu hôn Kiều Phương Hạ, cho nên anh ta mới nói cho Cố Dương Hàn. Kiều Phương Hạ nhíu mày nhìn bọn họ, mấp máy môi, rồi nhỏ giọng gặng hỏi Hứa Phi Phàm: “Chuyện này là sao?”

Hứa Phi Phàm lau máu mũi, không nói gì. Hứa Phi Phàm thừa nhận, lửa giận trong người Lệ Đình Tuấn càng tăng thêm.

Lại đấm cho anh ta một cái, khi nắm đấm sắp rơi vào mặt Hứa Phi Phàm, thì Mạn Mạn bị đánh thức đang dụi mắt bước ra ngoài cửa, nhìn thấy Hứa Phi Phàm bị cho ăn đòn, sợ đến mức nhảy bổ vào người anh.

Kiều Phương Hạ vừa lúc nhìn thấy, trong chớp mắt cô lao đến đứng ngăn giữa Hứa Phi Phàm và Lệ Đình Tuấn, duỗi tay ôm lấy Mạn Phi vào trong lòng.

Nắm đấm của Lệ Đình Tuấn chỉ cách Kiều Phương Hạ có mấy cm, không kịp thu tay đột nhiên chuyển hướng đập vào tường.

Kiều Phương Hạ cứng rắn nhìn nằm đấm của Lệ Đình Tuấn đánh vào trên tường, phát ra một tiếng động vang dội, khiến cho cô không nhịn được mà run rẩy.

Mạn Phi được cô ôm vào lòng, sợ đến mức khóc ngất,

Kiều Phương Hạ ôm lấy đứa bé, vừa nghĩ mà thấy sợ, cô thở hổn hển.

Cô tỉnh táo lại, duỗi tay mạnh mẽ lôi kéo tay của Hứa Phi Phàm, không cho anh ta tiếp tục giương oai, cô đứng dậy đẩy Mạn Phi nằm vào trong lòng anh.

Khí thể trên người Lệ Đình Tuấn càng âm trầm hơn, lắng lặng nhìn chăm chăm Kiều Phương Hạ.

Kiều Phương Hạ xoay người lại, đứng chắn trước người Hứa Phi Phàm và Mạn Phi, mắt đối mắt, mấy giây sau, cô nhíu mày nhắc nhở: “Lệ Đình Tuấn, đủ rồi”

Đây là chuyện riêng của hai người họ, anh có trút giận lên đầu Hứa Phi Phàm cũng không thể giải quyết được gì. Lệ Đình Tuấn nhìn cô, lại hướng mắt nhìn ra Hứa Phi Phàm trốn sau lưng cô, không nhịn được mà bật cười tự giễu cho bản thân.

Hóa ra, trong lòng Kiêu Phương Hạ, bất kỳ ai đều quan trọng hơn anh

Vết thương chưa kết vỏ trên mu bàn tay anh, lại tiếp tục rách toét ra, máu me chảy ra, từ từ chảy thành giọt, rơi xuống mặt đất.
Chương 623

Anh gắt gao nắm chặt nắm đấm, cuối cùng ngước mắt nhìn Kiều Phương Hạ, không nói câu gì, chỉ lặng lẽ xoay người quay về phòng.

Kiều Phương Hạ nghe thấy tiếng khóc lí nhí của Mạn Phi, nhìn thấy Lệ Đình Tuấn trở tay đóng cửa, cô cắn chặt đôi môi.

Sau đó mới quay lại bế Mạn Phi đang nằm trong lòng Hứa Phi Phàm lên, bế đứa bé đi về giường ngủ, dỗ một lúc lâu sau Mạn Phi mới mang theo nỗi sợ hãi chìm vào giấc ngủ.

Trong lúc ngủ mê còn đang lẩm bẩm nói: “Đừng đánh chú nhỏ của con…

Kiều Phương Hạ nhíu mày, không nhịn được mà thở dài trong lòng.

Hứa Phi Phàm đang xử lý lỗ mũi của mình trong nhà vệ sinh, nhìn thấy Kiều Phương Hạ còn đang ở đây bèn bước đến bên cạnh cô, nhỏ giọng nói: “Là tôi nói cho Cố Dương Hàn chuyện Lệ Đình Tuấn định cầu hôn cô.”

Kiều Phương Hạ khẽ liếc anh một cái, nghĩ một lát, bèn hỏi: “Anh ta có nói gì với anh không?”

“Ban đầu tôi không gọi được cho anh ta, sau đó tối muộn mới nghe máy, rồi nói với anh ta vài câu anh ta trả lời là đã biết rồi cúp máy, giống như đang rất bận việc” Hứa Phi Phàm nhớ lại.

Kiều Phương Hạ trên đường về và trong lúc dỗ Mạn Phi ngủ, cũng đã gọi mấy lần cho Cố Dương Hàn, nhưng đều không bắt máy. Điện thoại của chú Thiên thì khóa máy không liên lạc được.

Nghĩ đến câu nói cuối cùng như là di ngôn trước khi chết của Cổ Dương Hàn, cô thực sự có chút lo lắng. Cô nghi ngờ Lệ Đình Tuấn đã làm gì đó.

Nhưng mà biểu hiện của Lệ Đình Tuấn lại giống như cô đang hiểu lầm anh. Suy nghĩ trong đầu cô có chút rối bời.

Nhất là khi nghĩ đến, ánh mắt cuối cùng của Lệ Đình Tuấn vừa thất vọng lại xen lẫn tự giễu.

Doanh trại mùa đông hoạt động đến chiều ngày thứ ba thì kết thúc. Kiều Phương Hạ chở Đình Trung đến chỗ của Đường Nguyên Khiết Đan, lúc xuống xe, cậu bé ôm chặt lấy cửa sổ xe ngóng nhìn Kiều Phương Hạ, giống như không nỡ tạm biệt.

Bởi vì lần tiếp theo cậu gặp lại Kiều Phương Hạ, sẽ không biết là lúc nào.

Sáng hôm nay lúc Lệ Đình Tuấn rời đi, cậu nhìn thấy Lệ Đình Tuấn và Kiều Phương Hạ không nói với nhau một lời, đoán được hai người còn đang chiến tranh lạnh, cậu bé quả thực rất đau đầu.

Kiều Phương Hạ thấy xe không đi, quay đầu lại thì nhìn thấy Đình Trung nhìn chằm chằm mình, bèn dừng lại.

“Mẹ ơi, Đình Trung sẽ ngoan ngoãn ở chỗ ông cổ.” Đình Trung lập tức chân thành nhìn Kiều Phương Hạ.

Ngẫm nghĩ một lúc lại bổ sung thêm.

“Cũng sẽ nhớ me.”

Kiêu Phương Hạ đứng nhìn cậu bé một lúc, thấy Đình Trung mong đợi nhìn mình, đành dịu dàng mỉm cười: “Mẹ cũng sẽ nhớ con”

Lúc này Đình Trung mới hài lòng rời đi.

Kiều Phương Hạ đưa mắt nhìn theo chiếc xe đi dần xa, lập tức gọi điện cho Đường Nguyên Khiết Đan thông báo đã tới nơi, báo Đường Nguyên Khiết Đan xuống đón mình lên, thấy Kiều Phương Hạ không nói gì cũng không hỏi nhiều.

Kiều Phương Hạ trở về tắm rửa một lát, sau đó ngồi trên sofa sấy tóc, ngẩn người nhìn điện thoại một hồi, thấy Đường Nguyên Khiết Đan vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, bèn khẽ hỏi: “Sao vậy?”

Đường Nguyên Khiết Đan quay đầu lại nhìn cô, cô ấy hỏi: “Lệ Đình Tuấn đã đậu xe dưới đó hơn nửa tiếng rồi, chị không định xuống dưới đó sao?”
Chương 624

Thật ra Đường Nguyên Khiết Đan cũng không muốn xen vào chuyện của người khác, cô ấy biết có thể khiến cho Kiều Phương Hạ tức giận lâu như vậy chắc chắn là Lệ Đình Tuấn đã làm chuyện rất quá đáng.

Nhưng nhìn chiếc xe đỗ dưới tầng, một lát lại nhìn xuống xe vẫn còn ở đó, cô ấy nhỏ lên ngó xuống mà Kiều Phương Hạ vẫn không định xuống xem, bèn không nhịn được mà lắm mồm.

Hai người nhìn nhau một lúc, Kiều Phương Hạ đứng dậy đi đến bên cửa sổ ngó xuống, đúng là xe của Lệ Đình Tuấn đang đỗ dưới tầng. Cô nhìn điện thoại, anh đã không gọi điện cũng không nhắn tin cho cô.

Đúng lúc này cô bỗng nhiên phản ứng lại, từ trước đến nay Lệ Đình Tuấn đều phái một vệ sĩ đi theo bảo vệ cô, mà xe của Lệ Đình Tuấn ít nhất cũng phải trên chục chiếc, cho nên một chiếc xe dừng dưới lầu cũng bình thường.

Cô không lên tiếng, quay người lại tiếp tục ngồi xuống sofa, không quan tâm đến anh nữa, chăm chú xem phim cung đấu.

Điện thoại bỗng reo lên, Kiều Phương Hạ nhanh chóng cầm lên xem.

Là tin nhắn của chú Thiên.

Cô mím môi, ẩn mở tin nhắn, chú Thiên nói, bọn họ đang ở trong một khu vực sóng yếu, đợi mấy ngày nữa sẽ liên lạc với cô, bảo cô đừng lo lắng.

Kiều Phương Hạ nhìn thấy tin nhắn trả lời của chú Thiên xong mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Cô cho là King lại xảy ra chuyện. Hóa ra là do tín hiệu kém, vậy thì cô yên tâm rồi.

Nhưng mà một đêm này Kiều Phương Hạ vẫn không ngủ ngon, sáng sớm thức dậy, cô giật mình bừng tỉnh. Chỉ nhớ là mình không ngừng năm mơ, tất cả đều rất vụn vặt, không liên quan đến nhau.

Cô nằm mơ thấy An Phương Diệp, trong mơ bà ta không ngừng nói xin lỗi cô, xin lỗi vì những năm qua đã liên lụy đến cô.

Cô lại nằm mơ thấy King, thấy anh ta luôn nhắc nhở cô: “Phương Hạ, cô đừng tin Lệ Đình Tuấn, cô sẽ hối hận!”

Giấc mơ cuối cùng lại rất rõ, cô thấy Lệ Đình Tuấn máu me đầy người đứng trước mặt cô, hỏi cô: “Kiều Phương Hạ, có phải là vì con trai của chúng ta, cho nên em mới dùng cách này để trả thù anh đúng không? Kiều Phương Hạ em rốt cuộc có lương tâm hay không?”

Kiều Phương Hạ ngồi trong bóng tối, mắt mở trừng trừng nhìn hoa văn trên tấm chăn, chỉ cảm thấy rất đau đâu.

Người ta có câu, ban ngày nghĩ gì thì đêm mơ về chuyện đó.

Cô vẫn luôn muốn được nghe một câu xin lỗi của An Phương Diệp, cho nên trong giấc mơ An Phương Diệp mới xin lỗi cô, nhưng mà rõ ràng với tính cách của An Phương Diệp, bà ta ích kỷ như vậy làm chuyện gì cũng tự cho mình là đúng.

An Phương Diệp sẽ không xin lỗi cô.

Cô mỉm cười tự giễu, vén chăn bước xuống giường, tiến lại gần cửa sổ, kéo rèm cửa ra ngó xuống. Xe của Lệ Đình Tuấn đã không còn ở đây.

Cô mặc quần áo xong, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, tắm xong thì Đường Nguyên Khiết Đan mới tỉnh dậy, mắt còn ngái ngủ lò dò đi vào nhà vệ sinh, vừa đi tiểu vừa ngáp: “Sao chị dậy sớm thế? Hay là bởi vì không nỡ mặc kệ Lệ Đình Tuấn?”
Chương 625

“Thương anh ấy thì xuống dưới đó đi, xuống nước tha thứ cho nhau cũng đâu khó”

“Em nói gì thế?” Kiều Phương Hạ sửng sốt, ngoảnh đầu nhìn Đường Nguyên Khiết Đan.

“Cả đêm hôm qua, Lệ Đình Tuấn đứng dưới tầng đợi chị, chị không biết à? Nửa đêm em thức dậy đi vệ sinh còn nhìn thấy anh ấy ở đó.” Nguyên Khiết có chút sững sờ, hỏi lại cô: “Chẳng lẽ chị cho rằng chị không xuống đó thì anh ấy sẽ đi sao?”

“Đó là vệ sĩ.” Kiều Phương Hạ hơi sững lại, nhàn nhạt nói.

Nguyên Khiết không nhịn được mà nhíu mày: “Chị không bị ẩm đầu đấy chứ? Chuyện ngày hôm qua chị quên rồi sao? Hay là chị bị ảo giác? Tối qua em xuống mua sữa chua còn tận mắt nhìn thấy anh ấy ngồi trong xe mà! Một mình anh ấy ngồi trên ghế lái xe, không có vệ sĩ”

Kiều Phương Hạ ngây ngẩn người.

“Đêm hôm qua thời tiết âm năm độ, ngồi trong xe chắc chắn rất lạnh”Đường Nguyên Khiết Đan liên tục lải nhải.

Thật ra Đường Nguyên Khiết Đan cũng không phải là thiên vị Lệ Đình Tuấn, mà là bên ngoài thực sự rất lạnh, cô ấy có chút đồng tình với Lệ Đình Tuấn.

Tiện thể cũng có đôi chút muốn khuyên nhủ Kiều Phương Hạ và Lệ Đình Tuấn quay lại với nhau.

Lệ Đình Tuấn không phải là một tên cặn bã hoàn toàn hết thuốc chữa, anh ấy và Tô Minh đã phân rõ giới hạn, còn có tin tức anh ấy vì Kiều Phương Hạ mà ra tay đánh Kiều Diệp Ngọc.

Nghĩ vậy cũng thấy là người đàn ông này có chút xấu xa, nhưng mà lại đối xử thật lòng với Kiều Phương Hạ.

Nếu không phải là yêu vậy thì sao lại tình nguyện chờ cả đêm, dưới trời đông giá rét như vậy? Đúng là muốn chết mà.

“Phương Hạ, em thấy là, ai cũng từng mắc phải sai lầm, có đúng không?” Cô ấy hằng giọng lại hỏi dò Kiều Phương Hạ: “Chị cũng từng có lúc sai lầm đúng không?”

Kiều Phương Hạ đứng trước bồn rửa mặt, một lúc lâu sau vẫn không trả lời.

Đường Nguyễn Khiết Đan cho là cô tức giận bèn ngậm miệng, không dám nói tiếp.

Khi Đường Nguyên Khiết Đan đứng dậy khỏi bồn rửa mặt, Kiều Phương Hạ mới khẽ nói: “Anh ấy đi rồi à?” Hai người nhìn nhau một lát, Đường Nguyên Khiết Đan bất đắc dĩ chép miệng: “Vậy thì thôi,em nói muộn một chút, em luôn luôn chậm hơn người ta nửa nhịp mà.

Ngẫm nghĩ, lại nói: “Lần sau em sẽ nói cho chị sớm hơn.

Nghĩ nghĩ lại nói thêm: “Thật ra tháng trước chị cãi nhau với Lệ Đình Tuấn, lần đầu tiên chị đến chỗ em, Lệ Đình Tuấn đã sớm biết chị ở đây, anh ấy gọi điện cho em nhưng lúc đó chị phát sốt nên em bảo anh ấy cho chị một chút thời gian suy nghĩ nên anh ấy không đến đây nữa.

“Hai người không phải vẫn vì chuyện lần trước mà giận nhau đến bây giờ à? Có phải là… là lỗi của em không?” Đường Nguyên Khiết Đan nhắc đến chuyện này, Kiều Phương Hạ đúng là không rõ tình hình lúc ấy.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Phương Pháp Hồi Sinh Tình Yêu Của Tôi
  • Vãn Phong Tiếu Ngã Kim Phi Tạc/晚风笑我今非昨
TÌNH YÊU CỦA CHÚNG TA
  • Xuân Phong Lựu Hỏa
Chương 91...
Tình Yêu Của Pháo Hôi
  • Đang cập nhật..
Giới Hạn Của Tình Yêu
  • Đang cập nhật..

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom