Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 616-620
Chương 616
Nhưng mà vừa nãy Đình Trung khóc lóc tội nghiệp như thế, nước mắt chảy ròng ròng thế kia chắc không thể là giả đi?
Cô và Đình Trung nhìn nhau một hồi, thấy Đình Trung lại sắp khóc, lập tức bất đắc dĩ đồng ý: “Được rồi, vậy thì đi cùng nhau.
Lúc thả pháo hoa, nhiệt độ trong đêm đột ngột giảm mạnh, một cơn gió mát lạnh thổi qua, khiến cho người ta không nhịn được mà run bần bật.
Thả pháo hoa xong là đã hơn mười một giờ đêm, mọi người xung quanh đều trở về, Đình Trung nằm trong lồng ngực Lệ Đình Tuấn mắt cậu bé lim dim buồn ngủ, nhưng vẫn kiên quyết đòi ngồi bánh xe đu quay bằng được.
“Ba nói muốn ngồi bánh xe đu quay, là ba nói..” Đình Trung buồn ngủ đến mức không còn tỉnh táo, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Lệ Đình Tuấn lập tức lấy khăn quàng cổ đắp lên cái đầu nhỏ của cậu bé để cho cậu không nói nữa.
Kiều Phương Hạ liếc nhìn Đình Trung, nhỏ giọng nói: “Thằng bé chưa từng được ngồi bánh xe đu quay, chúng ta đã đồng ý với con thì dẫn nó đi anh”
Lệ Đình Tuấn không đáp lại mà nhìn về phía Kiều Phương Hạ đang lạnh đến mức đỏ ửng mũi, lập tức dặn Vô Nhật Huy đi ra xe lấy áo khoác của anh lại đây.
Kiều Phương Hạ ngồi xuống một bên ghế trên khoang, Lệ Đình Tuấn bế Đình Trung ngồi ở một bên khác.
Mấy phút sau, không đợi Vô Nhật Huy cầm áo quay lại thì Đình Trung đã ngủ say.
Lệ Đình Tuấn khẽ lay Đình Trung mấy lần, nhưng Đình Trung cũng không tỉnh.
“Trước tiên là đưa thằng bé về khách sạn. Anh khế tay ôm ddt vào trong lòng mình, nhỏ giọng nói: “Chúng ta nên về thôi, muộn rồi. Kiều Phương Hạ nói với Lệ Đình Tuấn.
Vừa dứt lời, cô định đứng dậy.
Thì Lệ Đình Tuấn duỗi tay nắm lấy cổ tay cô, nói với cô rằng: “Đợi một chút, anh có lời muốn nói với em”
Kiều Phương Hạ chỉ do dự một chút, bánh xe đu quay đã bắt đầu rung lắc.
Vô Nhật Huy đứng bên ngoài lập tức nhanh nhẹn đóng cửa cho bọ, để lại Kiều Phương Hạ và Lệ Đình Tuấn ở bên trong.
Bây giờ Kiều Phương Hạ có muốn xuống cũng không được. Cô liếc Lệ Đình Tuấn một cái, lại ngồi xuống chỗ cũ. Hai người im lặng vài giây, Lệ Đình Tuấn nhặt chiếc áo Vô Nhật Huy để bên cạnh khoác lên người Kiều Phương
Hạ, ôm cả người vào áo vào trong lòng mình.
Kiều Phương Hạ đổ nhào vào người anh, lập tức giơ tay chống lại giữa hai người, duy trì khoảng cách.
“Trên người em có chỗ nào là anh không chạm vào?”
Lệ Đình Tuấn vừa giúp cô cài cúc vừa nhỏ giọng thản nhiên nói.
Mặc dù nói thế nhưng Kiều Phương Hạ vẫn không bỏ tay xuống.
Lệ Đình Tuấn biết mình sai, nhưng mà anh có nói thì Kiều Phương Hạ cũng không bằng lòng lắng nghe. Tự mình là sai thì cũng chỉ có tự mình gánh lấy hậu quả, ngoại trừ đợi cô nguôi giận, anh cũng không còn cách nào khác.
Anh giúp Kiều Phương Hạ mặc áo cẩn thận, lập tức mở cúc áo khoác của mình ra, nắm lấy đôi tay đang lạnh cóng của cô đưa vào trong lòng mình sưởi ấm.
Kiều Phương Hạ bị ép dựa vào người anh, theo phản xạ hơi rụt lại về sau, Lệ Đình Tuấn lại càng tăng thêm sức lực giữ cô thật chặt, bắt cô phải để tay ở phần bụng của anh.
Hai người giằng co một hồi.
Chương 617
Một lúc lâu sau, Lệ Đình Tuấn bỗng nhiên nhỏ giọng nói: “Đêm hôm đó anh bị bỏ thuốc, khi thuốc bắt đầu phát tác thì đụng phải Kiều Diệp Ngọc, lúc ấy cô ta nhìn thấy anh khác lạ, ngồi trong xe của anh cởi quần áo cầu xin anh chạm vào cô ta.”
Kiều Phương Hạ dựa vào người Lệ Đình Tuấn, cơ thể có chút cứng ngắc. Anh đang nhắc lại đêm đầu tiên của hai người.
“Lúc đó anh nhịn được, tự tay mặc lại quần áo cho cô ta, sau đó đuổi cô ta xuống xe, anh định trở về tìm em.
“Sau khi anh để cô ta xuống xe, vừa vặn đúng lúc gặp phải kẻ thù, Kiều Diệp Ngọc thay anh chặn lại cửa, đỡ hộ anh một nhát dao kia, một nhát dao ấy suýt chút nữa thì đâm vào thận của cô ta.
“Sau đó anh chở cô ta đến bệnh viện, cô ta vừa nôn ra máu vừa cầu xin anh đừng đi, cô ta nói cô ta sợ chết, nhưng mà sai khi cô ta vào phòng phẫu thuật, anh lại lập tức quay về tìm em, anh lo lắng em xảy ra chuyện, trong nhà không có ai, anh lo lắng kẻ thù sẽ bắt được em”
Kiều Phương Hạ nhắm mắt lại không lên tiếng.
Cho dù mấy năm trước, đêm đó nếu Lệ Đình Tuấn không cưỡng ép cô, thì sớm muộn cũng có ngày cô trao thân cho anh.
Kiều Phương Hạ không thể phủ nhận điều này.
Lệ Đình Tuấn bỗng nhiên dừng một chút, lại không nhịn được mà thở dài, anh than thở: “Đây là anh nợ Kiều Diệp Ngọc, anh không thể không trả cô ta”
Đây là lần anh vì Kiều Phương Hạ mà nợ ân tình của
Kiều Diệp Ngọc.
“Nhưng em, là người phụ nữ cho dù anh có đánh đổi tất cả tính mạng cũng muốn có được.” Anh tiếp tục thủ thỉ bên tại cô.
Anh thích Kiều Phương Hạ nhiều như thế nào, dùng ngôn ngữ cũng không thể diễn tả hết.
Điều duy nhất anh mong muốn đó chính là Kiều Phương Hạ có thể bầu bạn bên anh, cùng nhìn Đình Trung trưởng thành.
Tất cả nguyện vọng của anh đó chính là có thể ở bên cạnh Kiều Phương Hạ, và Đình Trung có thể bình an trưởng thành. Cho nên anh mới đặt cho con trai một cái tên ở nhà đó chính là Lệ Tương Kiều.
Mỗi một lần gọi tên con trai, sẽ để anh càng khắc sâu hơn trách nhiệm của bản thân, anh nên làm gì và sẽ làm gì. Hận đi cùng với yêu, nó đã sớm tan cốt tủy của anh từ lâu.
Anh nắm lấy cổ tay Kiều Phương Hạ, hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại hơi thở, tiếp tục thủ thỉ với cô: “Kiều Phương Hạ, anh sai rồi, em có thể không tha thứ cho anh, nhưng mà em đừng xa lánh anh”
Ngừng một chút, anh tiếp tục nói: “Nếu như em không đủ quý mến Đình Trung, chúng ta lại tiếp tục sinh một đứa
Nếu như Đình Trung làm cho cô nhớ lại những quá khứ không vui kia, vậy thì họ sẽ sinh thêm một đứa, để đứa bé thứ hai sẽ bù đắp lại những tiếc nuối giữa hai người.
“Có được không?”
Anh nhìn chằm chằm Kiều Phương Hạ, trong ánh mắt anh thậm chí còn xen lẫn một chút năn nỉ cầu xin.
“Cho anh một cơ hội bù đắp quá khứ được không?” Kiều Phương Hạ lắng nghe anh thổ lộ, từ đầu đến cuối cô vẫn không nói chuyện.
Cô lẳng lặng nhìn vào mắt Lệ Đình Tuấn, cách đó không xa có mấy người lại đang thả pháo hoa, từng tia lửa lấp lánh trong ánh mắt anh, giống như là chính ánh mắt anh đang nói chuyện chứ không phải anh nữa.
Đây là lần thứ hai trong đêm này anh hỏi cô câu này. Sợi dây nào đó đang thắt chặt trái tim Kiều Phương Hạ bởi vì lời khẩn cầu của anh mà có chút lay động.
Chương 618
Bàn tay đang ôm eo cô của Lệ Đình Tuấn bỗng nhiên loạt xoạt vài tiếng, lấy từ trong túi áo khoác cô đang mặc ra một món đồ gì đó, nhẹ nhàng đặt vào tay Kiều Phương На.
Kiều Phương Hạ chỉ cảm thấy bàn tay hơi lạnh một chút, hình như đó là một cái hộp. Cô rũ mắt nhìn xuống, dựa vào ánh đèn lờ mờ trong khoang đu quay nhìn rõ đồ vật trong tay mình, đó là một chiếc hộp tinh xảo làm bằng thủy tinh. Trong hộp có một bông hoa hồng đang nở rộ, bên trên hoa hồng là một chiếc nhẫn kim cương.
Viên đá quý trên đỉnh là viên kim cương Golconda mà anh đấu giá thắng, qua một lần mài dũa điêu khắc, nó đã nhỏ hơn trước một chút, nhưng mà chất lượng càng cao quý xinh đẹp hơn, cho dù là ở một nơi thiếu ánh sáng như này vẫn tỏa ra vàng sáng chói lóa.
Cùng lúc đó, bọn họ ngồi trong khoang ghế, lên đến đỉnh cao nhất. Trong giây phút ấy, bên kia bờ sông bỗng vang lên những tiếng pháo hoa nổ liên tiếp nhau. Kiều Phương Hạ theo phản xạ quay qua nhìn.
Pháo hoa lúc 0 giờ 0 phút đã nở rộ đúng giờ trong không trung.
Giống như giải ngân hà rực rỡ thần bí, đang ở ngay bên cạnh Kiều Phương Hạ, có thể thò tay chạm đến.
Pkh giật mình kêu lên, trái tim đập rộn ràng, kinh ngạc nhìn những đốm sao nhỏ không ngừng rơi xuống tấm chắn.
Thế giới giống như chỉ còn lại cô và Lệ Đình Tuấn, đu quay dừng lại tại điểm cao nhất.
“Chúc mừng năm mới!” Cách đó 10km, trong thành phố Hạ Du, kiến trúc biểu tượng của thành phố rung lên tiếng chuông đầu tiên của năm mới, văng vắng bên tai hai người, lại bị tiếng pháo hoa đè xuống.
Bàn tay ấm áp của Lệ Đình Tuấn nằm lấy bàn tay cô, kéo cô ngồi xuống đùi của mình, anh cúi đầu khế hôn lên trán cô.
Anh mở hộp thủy tinh, lấy ra chiếc nhẫn kim cương bên trong, một tay giơ nhẫn kim cương đến trước mặt Kiều Phương Hạ, chầm chậm khẽ hỏi: “Lần này đồng ý với anh, có được không?”
Lệ Đình Tuấn không muốn tiếp tục chờ đợi nữa.
“Anh hứa với em, anh sẽ thay đổi” Anh tiếp tục nói với cô: “Chỉ cần em đồng ý cho anh thêm thời gian, chỉ cần em bằng lòng gả cho anh”
Bất kể là công tác chuẩn bị trước đó không được thuận lợi, thật chí còn có một chút thất bại, nhưng mà Kiều Phương Hạ vẫn ngồi cùng anh trên bánh xe đu quay.
“Nếu như em không đồng ý, vậy thì anh vẫn luôn cầu hôn em”
Kiều Phương Hạ nhìn vào ánh mắt anh.
Một lúc lâu sau, cô lại rời mắt nhìn xuống chiếc nhẫn anh đích thân mua, tự mình thiết kế và tham gia hoàn thành công việc chế tạo.
Chính vào lúc này, Lệ Đình Tuấn phát hiện ra điện thoại di động của Kiều Phương Hạ vẫn luôn rung.
Tiếng pháo hoa dần thưa, cũng yên tĩnh hơn một chút, Kiều Phương Hạ cũng nhận ra điện thoại cô đang rung chuông.
Hai người cùng lúc nhìn về phía túi áo bên trái của cô.
Lệ Đình Tuấn vẫn còn đợi cô gật đầu đồng ý, giúp cô đeo nhẫn vào ngón tay.
Kiều Phương Hạ trầm mặc một lát, kiên trì rút tay từ trong lòng Lê Đình Tuấn về.
Chương 619
“Kiều Phương Hạ!” Anh hơi nhíu mày, gọi tên cô.
Giọng nói anh khàn khàn, phảng phất như là đang cầu xin. Kiều Phương Hạ cầm lấy điện thoại, ánh mắt vẫn nhìn anh, giằng co với anh
Cô thực sự chưa nghĩ đến chuyện có nên chấp nhận lời cầu hôn của Lệ Đình Tuấn hay không.
Trước khi đến doanh trại mùa đông, trong đầu cô đã tính toán trước tương lai của mình, kế hoạch và những dự định trong tương lai của cô không có Lệ Đình Tuấn.
Khúc mắc giữa hai người, tuyệt đối không phải chỉ cần cầu hôn mấy lần là có thể giải quyết.
“Lệ Đình Tuấn, hôm nay không được.” Một lúc lâu sau cô mới kiên định trả lời anh.
Cô biết câu này của cô sẽ làm anh tức giận, nhưng mà cô không quan tâm sau khi cô từ chối thì sẽ gặp phải hậu quả gì, không được là không được.
Lệ Đình Tuấn lẳng lặng nhìn cô, anh không đáp lại.
Cả đời này, đây là lần đầu tiên Lệ Đình Tuấn cảm thấy rất bất lực, rất khó chịu, rất tức giận, nhưng càng nhiều hơn nữa là đau lòng.
Kiều Phương Hạ đứng trước mặt anh, rõ ràng anh có thể cảm nhận được sự ấm áp của cô, hơi thở của cô, nhưng lại không thể giữ chặt cô.
Điện thoại trong túi áo vẫn liên tục rung chuông.
Kiều Phương Hạ nhìn sang bên cạnh, cô ngắm nhìn những chùm pháo hoa nở rộ bên ngài khung cửa kính, móc điện thoại ra nghe.
“Đừng nghe máy!” Lệ Đình Tuấn mạnh mẽ nắm lấy tay cô, dùng lực mạnh đến nỗi đầu ngón tay anh đều trắng bech. Giác quan thứ sáu của anh nói cho anh biết, cú điện thoại này của Kiều Phương Hạ là của người kia gọi đến. Kiều Phương Hạ để mặc anh giữ lấy tay mình, cô im lặng một hồi, bèn bình tỉnh nói: “Một phút trước, anh còn nói anh sẽ thay đổi.
“Anh có thể uy hiếp tôi cả một đời, không cho phép tôi được liên lạc với bất kỳ ai ngoài anh sao?”
“Ví dụ như anh không làm được, vậy thì buông tay ra đi. Bởi vì sớm muộn gì tôi cũng sẽ gọi lại cho người ta. Nói xong, cô gỡ từng ngón tay của anh ra, trực tiếp ấn nghe điện thoại ngay trước mặt anh.
“Alo?” Cô khẽ nói vào điện thoại.
“Phương Hạ! Đừng nhận lời anh ta!” Giọng nói của đầu dây bên kia lập tức truyền đến, là giọng của King: “Cho dù thế nào cũng đừng đồng ý! Nếu không em nhất định sẽ hối hận!”
Kiều Phương Hạ lặng nhìn Lệ Đình Tuấn đứng trước mặt. Mặc dù tiếng pháo hoa bên ngoài rất ầm ĩ, nhưng cô cảm thấy, chắc chắn anh đã nghe thấy lời của King.
Một lát sau, cô lại nhẹ nhàng hỏi lại King: “Vì sao?”
“Anh hỏi em, từ trước đến giờ anh đã làm chuyện gì khiến em bị tổn thương hay không?” Giọng nói của King vô cùng nóng nảy, anh ta trầm giọng hỏi cô.
“Em hãy nghe lời của anh đi! Đừng đồng ý với anh ta!”
Chương 620
Cho dù King có thích Kiều Phương Hạ, nhưng khi cô đã đưa ra lựa chọn, anh ta cũng sẽ âm thầm rời đi, cũng không tiếp tục đeo bám Kiều Phương Hạ nữa.
Cô không thích anh ta, bên cạnh anh ta cô sẽ chỉ cảm thấy không hạnh phúc, vậy anh ta sẽ không ép buộc cô.
Chỉ cần Kiều Phương Hạ hạnh phúc, thì Cố Dương Hàn không còn mong gì hơn.
Nhưng mà bây giờ anh ta nhất định phải ngăn cản Kiều Phương Hạ nhận lời cầu hôn của Lệ Đình Tuấn!
Kiều Phương Hạ đã đi đến hôm nay, chỉ cần bước vào đó thì sẽ rơi vào vực sâu vạn trượng, không thoát khỏi! Anh ta sẽ không để cho Kiều Phương Hạ lại một lần nữa rơi vào đau khổ tuyệt vọng.
Kiều Phương Hạ ở đầu dây bên này nghe thấy chắc chắn một mực như vậy thì không nhịn được mà nhíu mày lại: “Tại sao?”
Hình như anh biết được bí mật gì đó? “Em chỉ cần biết là, anh tuyệt đối không hại em!” King ngừng một chút, sau đó nghiêm túc nói với cô: “Anh tạm thời có chút chuyện cần xử lý gấp, đợi anh có thời gian rảnh sẽ tỉ mỉ nói chuyện với em sau.
Kiều Phương Hạ không trả lời anh ta.
“Phương Hạ..” Ngay khi cô cho là Cổ Dương Hàn sắp tắt máy, thì anh ta lại khế gọi tên cô, dường như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
“Anh nói đi.” Kiều Phương Hạ khế nói.
“Nếu như anh có gì bất trắc, em hãy liên lạc với chú Thiên” Cổ Dương Hàn trầm mặc một lát, mới nhẹ nhàng nói với cô.
Kiều Phương Hạ bỗng sửng sốt, không đợi cô hỏi thêm câu gì, thì Cổ Dương Hàn đã cúp máy.
Trong lòng Kiều Phương Hạ bỗng giật thót một cái, linh tính mách bảo cô có chuyện gì không may.
Cô lập tức ngước mắt lên, nhìn về phía Lệ Đình Tuấn, cô trầm giọng hỏi anh: “Có phải anh đã làm gì Cố Dương Hàn đúng không?”
Lệ Đình Tuấn bỗng nhếch mép cười đau đớn: “Trong lòng em anh chính là loại người như vậy sao?”
Sau khi anh xác định Kiều Phương Hạ chính Chu Tước, theo đó điều tra ra thân phận thực sự của Cố Dương Hàn, anh ta chính là ông chủ đứng sau Truth, King.
Cho dù anh đã nắm rõ thân phận của họ, nhưng bởi vì Kiều Phương Hạ không muốn nói, cho nên anh chưa hề có ý định vạch trần.
Bây giờ, Cố Dương Hàn chỉ gọi một cuộc điện thoại, nói mấy lời mập mờ thì Kiều Phương Hạ đã lo lắng cho anh ta mà lập tức chất vấn anh.
Anh im lặng một lát, bỗng nhiên đưa tay giành lấy điện thoại trong tay Kiều Phương Hạ, còn chưa đến gần, Kiều Phương Hạ theo phản xạ bỗng giật mình kéo xa khoảng cách giữa hai người.
Động tác của Lệ Đình Tuấn cứng lại trong không trung, anh đứng lặng người nhìn cô.
Anh chỉ muốn nói cho Kiều Phương Hạ, anh đã phát hiện ra cô dùng hai tài khoản ngân hàng từ lâu rồi.
Trong lúc Kiều Phương Hạ giật lùi lại, có gì đó từ trên người cô rớt xuống, Lệ Đình Tuấn trợn tròn mắt, nhìn xuống thứ đó.
Vừa hay bên ngoài có một chùm pháo bông nổ tung, chiếu sáng bầu trời đêm u tối.
Lệ Đình Tuấn nhìn thấy thứ nằm trên mặt đất chính là một hộp thuốc, bên trên năm chữ: Thuốc tránh thai khẩn cấp như đâm sâu vào trong con người.
Nhưng mà vừa nãy Đình Trung khóc lóc tội nghiệp như thế, nước mắt chảy ròng ròng thế kia chắc không thể là giả đi?
Cô và Đình Trung nhìn nhau một hồi, thấy Đình Trung lại sắp khóc, lập tức bất đắc dĩ đồng ý: “Được rồi, vậy thì đi cùng nhau.
Lúc thả pháo hoa, nhiệt độ trong đêm đột ngột giảm mạnh, một cơn gió mát lạnh thổi qua, khiến cho người ta không nhịn được mà run bần bật.
Thả pháo hoa xong là đã hơn mười một giờ đêm, mọi người xung quanh đều trở về, Đình Trung nằm trong lồng ngực Lệ Đình Tuấn mắt cậu bé lim dim buồn ngủ, nhưng vẫn kiên quyết đòi ngồi bánh xe đu quay bằng được.
“Ba nói muốn ngồi bánh xe đu quay, là ba nói..” Đình Trung buồn ngủ đến mức không còn tỉnh táo, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Lệ Đình Tuấn lập tức lấy khăn quàng cổ đắp lên cái đầu nhỏ của cậu bé để cho cậu không nói nữa.
Kiều Phương Hạ liếc nhìn Đình Trung, nhỏ giọng nói: “Thằng bé chưa từng được ngồi bánh xe đu quay, chúng ta đã đồng ý với con thì dẫn nó đi anh”
Lệ Đình Tuấn không đáp lại mà nhìn về phía Kiều Phương Hạ đang lạnh đến mức đỏ ửng mũi, lập tức dặn Vô Nhật Huy đi ra xe lấy áo khoác của anh lại đây.
Kiều Phương Hạ ngồi xuống một bên ghế trên khoang, Lệ Đình Tuấn bế Đình Trung ngồi ở một bên khác.
Mấy phút sau, không đợi Vô Nhật Huy cầm áo quay lại thì Đình Trung đã ngủ say.
Lệ Đình Tuấn khẽ lay Đình Trung mấy lần, nhưng Đình Trung cũng không tỉnh.
“Trước tiên là đưa thằng bé về khách sạn. Anh khế tay ôm ddt vào trong lòng mình, nhỏ giọng nói: “Chúng ta nên về thôi, muộn rồi. Kiều Phương Hạ nói với Lệ Đình Tuấn.
Vừa dứt lời, cô định đứng dậy.
Thì Lệ Đình Tuấn duỗi tay nắm lấy cổ tay cô, nói với cô rằng: “Đợi một chút, anh có lời muốn nói với em”
Kiều Phương Hạ chỉ do dự một chút, bánh xe đu quay đã bắt đầu rung lắc.
Vô Nhật Huy đứng bên ngoài lập tức nhanh nhẹn đóng cửa cho bọ, để lại Kiều Phương Hạ và Lệ Đình Tuấn ở bên trong.
Bây giờ Kiều Phương Hạ có muốn xuống cũng không được. Cô liếc Lệ Đình Tuấn một cái, lại ngồi xuống chỗ cũ. Hai người im lặng vài giây, Lệ Đình Tuấn nhặt chiếc áo Vô Nhật Huy để bên cạnh khoác lên người Kiều Phương
Hạ, ôm cả người vào áo vào trong lòng mình.
Kiều Phương Hạ đổ nhào vào người anh, lập tức giơ tay chống lại giữa hai người, duy trì khoảng cách.
“Trên người em có chỗ nào là anh không chạm vào?”
Lệ Đình Tuấn vừa giúp cô cài cúc vừa nhỏ giọng thản nhiên nói.
Mặc dù nói thế nhưng Kiều Phương Hạ vẫn không bỏ tay xuống.
Lệ Đình Tuấn biết mình sai, nhưng mà anh có nói thì Kiều Phương Hạ cũng không bằng lòng lắng nghe. Tự mình là sai thì cũng chỉ có tự mình gánh lấy hậu quả, ngoại trừ đợi cô nguôi giận, anh cũng không còn cách nào khác.
Anh giúp Kiều Phương Hạ mặc áo cẩn thận, lập tức mở cúc áo khoác của mình ra, nắm lấy đôi tay đang lạnh cóng của cô đưa vào trong lòng mình sưởi ấm.
Kiều Phương Hạ bị ép dựa vào người anh, theo phản xạ hơi rụt lại về sau, Lệ Đình Tuấn lại càng tăng thêm sức lực giữ cô thật chặt, bắt cô phải để tay ở phần bụng của anh.
Hai người giằng co một hồi.
Chương 617
Một lúc lâu sau, Lệ Đình Tuấn bỗng nhiên nhỏ giọng nói: “Đêm hôm đó anh bị bỏ thuốc, khi thuốc bắt đầu phát tác thì đụng phải Kiều Diệp Ngọc, lúc ấy cô ta nhìn thấy anh khác lạ, ngồi trong xe của anh cởi quần áo cầu xin anh chạm vào cô ta.”
Kiều Phương Hạ dựa vào người Lệ Đình Tuấn, cơ thể có chút cứng ngắc. Anh đang nhắc lại đêm đầu tiên của hai người.
“Lúc đó anh nhịn được, tự tay mặc lại quần áo cho cô ta, sau đó đuổi cô ta xuống xe, anh định trở về tìm em.
“Sau khi anh để cô ta xuống xe, vừa vặn đúng lúc gặp phải kẻ thù, Kiều Diệp Ngọc thay anh chặn lại cửa, đỡ hộ anh một nhát dao kia, một nhát dao ấy suýt chút nữa thì đâm vào thận của cô ta.
“Sau đó anh chở cô ta đến bệnh viện, cô ta vừa nôn ra máu vừa cầu xin anh đừng đi, cô ta nói cô ta sợ chết, nhưng mà sai khi cô ta vào phòng phẫu thuật, anh lại lập tức quay về tìm em, anh lo lắng em xảy ra chuyện, trong nhà không có ai, anh lo lắng kẻ thù sẽ bắt được em”
Kiều Phương Hạ nhắm mắt lại không lên tiếng.
Cho dù mấy năm trước, đêm đó nếu Lệ Đình Tuấn không cưỡng ép cô, thì sớm muộn cũng có ngày cô trao thân cho anh.
Kiều Phương Hạ không thể phủ nhận điều này.
Lệ Đình Tuấn bỗng nhiên dừng một chút, lại không nhịn được mà thở dài, anh than thở: “Đây là anh nợ Kiều Diệp Ngọc, anh không thể không trả cô ta”
Đây là lần anh vì Kiều Phương Hạ mà nợ ân tình của
Kiều Diệp Ngọc.
“Nhưng em, là người phụ nữ cho dù anh có đánh đổi tất cả tính mạng cũng muốn có được.” Anh tiếp tục thủ thỉ bên tại cô.
Anh thích Kiều Phương Hạ nhiều như thế nào, dùng ngôn ngữ cũng không thể diễn tả hết.
Điều duy nhất anh mong muốn đó chính là Kiều Phương Hạ có thể bầu bạn bên anh, cùng nhìn Đình Trung trưởng thành.
Tất cả nguyện vọng của anh đó chính là có thể ở bên cạnh Kiều Phương Hạ, và Đình Trung có thể bình an trưởng thành. Cho nên anh mới đặt cho con trai một cái tên ở nhà đó chính là Lệ Tương Kiều.
Mỗi một lần gọi tên con trai, sẽ để anh càng khắc sâu hơn trách nhiệm của bản thân, anh nên làm gì và sẽ làm gì. Hận đi cùng với yêu, nó đã sớm tan cốt tủy của anh từ lâu.
Anh nắm lấy cổ tay Kiều Phương Hạ, hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại hơi thở, tiếp tục thủ thỉ với cô: “Kiều Phương Hạ, anh sai rồi, em có thể không tha thứ cho anh, nhưng mà em đừng xa lánh anh”
Ngừng một chút, anh tiếp tục nói: “Nếu như em không đủ quý mến Đình Trung, chúng ta lại tiếp tục sinh một đứa
Nếu như Đình Trung làm cho cô nhớ lại những quá khứ không vui kia, vậy thì họ sẽ sinh thêm một đứa, để đứa bé thứ hai sẽ bù đắp lại những tiếc nuối giữa hai người.
“Có được không?”
Anh nhìn chằm chằm Kiều Phương Hạ, trong ánh mắt anh thậm chí còn xen lẫn một chút năn nỉ cầu xin.
“Cho anh một cơ hội bù đắp quá khứ được không?” Kiều Phương Hạ lắng nghe anh thổ lộ, từ đầu đến cuối cô vẫn không nói chuyện.
Cô lẳng lặng nhìn vào mắt Lệ Đình Tuấn, cách đó không xa có mấy người lại đang thả pháo hoa, từng tia lửa lấp lánh trong ánh mắt anh, giống như là chính ánh mắt anh đang nói chuyện chứ không phải anh nữa.
Đây là lần thứ hai trong đêm này anh hỏi cô câu này. Sợi dây nào đó đang thắt chặt trái tim Kiều Phương Hạ bởi vì lời khẩn cầu của anh mà có chút lay động.
Chương 618
Bàn tay đang ôm eo cô của Lệ Đình Tuấn bỗng nhiên loạt xoạt vài tiếng, lấy từ trong túi áo khoác cô đang mặc ra một món đồ gì đó, nhẹ nhàng đặt vào tay Kiều Phương На.
Kiều Phương Hạ chỉ cảm thấy bàn tay hơi lạnh một chút, hình như đó là một cái hộp. Cô rũ mắt nhìn xuống, dựa vào ánh đèn lờ mờ trong khoang đu quay nhìn rõ đồ vật trong tay mình, đó là một chiếc hộp tinh xảo làm bằng thủy tinh. Trong hộp có một bông hoa hồng đang nở rộ, bên trên hoa hồng là một chiếc nhẫn kim cương.
Viên đá quý trên đỉnh là viên kim cương Golconda mà anh đấu giá thắng, qua một lần mài dũa điêu khắc, nó đã nhỏ hơn trước một chút, nhưng mà chất lượng càng cao quý xinh đẹp hơn, cho dù là ở một nơi thiếu ánh sáng như này vẫn tỏa ra vàng sáng chói lóa.
Cùng lúc đó, bọn họ ngồi trong khoang ghế, lên đến đỉnh cao nhất. Trong giây phút ấy, bên kia bờ sông bỗng vang lên những tiếng pháo hoa nổ liên tiếp nhau. Kiều Phương Hạ theo phản xạ quay qua nhìn.
Pháo hoa lúc 0 giờ 0 phút đã nở rộ đúng giờ trong không trung.
Giống như giải ngân hà rực rỡ thần bí, đang ở ngay bên cạnh Kiều Phương Hạ, có thể thò tay chạm đến.
Pkh giật mình kêu lên, trái tim đập rộn ràng, kinh ngạc nhìn những đốm sao nhỏ không ngừng rơi xuống tấm chắn.
Thế giới giống như chỉ còn lại cô và Lệ Đình Tuấn, đu quay dừng lại tại điểm cao nhất.
“Chúc mừng năm mới!” Cách đó 10km, trong thành phố Hạ Du, kiến trúc biểu tượng của thành phố rung lên tiếng chuông đầu tiên của năm mới, văng vắng bên tai hai người, lại bị tiếng pháo hoa đè xuống.
Bàn tay ấm áp của Lệ Đình Tuấn nằm lấy bàn tay cô, kéo cô ngồi xuống đùi của mình, anh cúi đầu khế hôn lên trán cô.
Anh mở hộp thủy tinh, lấy ra chiếc nhẫn kim cương bên trong, một tay giơ nhẫn kim cương đến trước mặt Kiều Phương Hạ, chầm chậm khẽ hỏi: “Lần này đồng ý với anh, có được không?”
Lệ Đình Tuấn không muốn tiếp tục chờ đợi nữa.
“Anh hứa với em, anh sẽ thay đổi” Anh tiếp tục nói với cô: “Chỉ cần em đồng ý cho anh thêm thời gian, chỉ cần em bằng lòng gả cho anh”
Bất kể là công tác chuẩn bị trước đó không được thuận lợi, thật chí còn có một chút thất bại, nhưng mà Kiều Phương Hạ vẫn ngồi cùng anh trên bánh xe đu quay.
“Nếu như em không đồng ý, vậy thì anh vẫn luôn cầu hôn em”
Kiều Phương Hạ nhìn vào ánh mắt anh.
Một lúc lâu sau, cô lại rời mắt nhìn xuống chiếc nhẫn anh đích thân mua, tự mình thiết kế và tham gia hoàn thành công việc chế tạo.
Chính vào lúc này, Lệ Đình Tuấn phát hiện ra điện thoại di động của Kiều Phương Hạ vẫn luôn rung.
Tiếng pháo hoa dần thưa, cũng yên tĩnh hơn một chút, Kiều Phương Hạ cũng nhận ra điện thoại cô đang rung chuông.
Hai người cùng lúc nhìn về phía túi áo bên trái của cô.
Lệ Đình Tuấn vẫn còn đợi cô gật đầu đồng ý, giúp cô đeo nhẫn vào ngón tay.
Kiều Phương Hạ trầm mặc một lát, kiên trì rút tay từ trong lòng Lê Đình Tuấn về.
Chương 619
“Kiều Phương Hạ!” Anh hơi nhíu mày, gọi tên cô.
Giọng nói anh khàn khàn, phảng phất như là đang cầu xin. Kiều Phương Hạ cầm lấy điện thoại, ánh mắt vẫn nhìn anh, giằng co với anh
Cô thực sự chưa nghĩ đến chuyện có nên chấp nhận lời cầu hôn của Lệ Đình Tuấn hay không.
Trước khi đến doanh trại mùa đông, trong đầu cô đã tính toán trước tương lai của mình, kế hoạch và những dự định trong tương lai của cô không có Lệ Đình Tuấn.
Khúc mắc giữa hai người, tuyệt đối không phải chỉ cần cầu hôn mấy lần là có thể giải quyết.
“Lệ Đình Tuấn, hôm nay không được.” Một lúc lâu sau cô mới kiên định trả lời anh.
Cô biết câu này của cô sẽ làm anh tức giận, nhưng mà cô không quan tâm sau khi cô từ chối thì sẽ gặp phải hậu quả gì, không được là không được.
Lệ Đình Tuấn lẳng lặng nhìn cô, anh không đáp lại.
Cả đời này, đây là lần đầu tiên Lệ Đình Tuấn cảm thấy rất bất lực, rất khó chịu, rất tức giận, nhưng càng nhiều hơn nữa là đau lòng.
Kiều Phương Hạ đứng trước mặt anh, rõ ràng anh có thể cảm nhận được sự ấm áp của cô, hơi thở của cô, nhưng lại không thể giữ chặt cô.
Điện thoại trong túi áo vẫn liên tục rung chuông.
Kiều Phương Hạ nhìn sang bên cạnh, cô ngắm nhìn những chùm pháo hoa nở rộ bên ngài khung cửa kính, móc điện thoại ra nghe.
“Đừng nghe máy!” Lệ Đình Tuấn mạnh mẽ nắm lấy tay cô, dùng lực mạnh đến nỗi đầu ngón tay anh đều trắng bech. Giác quan thứ sáu của anh nói cho anh biết, cú điện thoại này của Kiều Phương Hạ là của người kia gọi đến. Kiều Phương Hạ để mặc anh giữ lấy tay mình, cô im lặng một hồi, bèn bình tỉnh nói: “Một phút trước, anh còn nói anh sẽ thay đổi.
“Anh có thể uy hiếp tôi cả một đời, không cho phép tôi được liên lạc với bất kỳ ai ngoài anh sao?”
“Ví dụ như anh không làm được, vậy thì buông tay ra đi. Bởi vì sớm muộn gì tôi cũng sẽ gọi lại cho người ta. Nói xong, cô gỡ từng ngón tay của anh ra, trực tiếp ấn nghe điện thoại ngay trước mặt anh.
“Alo?” Cô khẽ nói vào điện thoại.
“Phương Hạ! Đừng nhận lời anh ta!” Giọng nói của đầu dây bên kia lập tức truyền đến, là giọng của King: “Cho dù thế nào cũng đừng đồng ý! Nếu không em nhất định sẽ hối hận!”
Kiều Phương Hạ lặng nhìn Lệ Đình Tuấn đứng trước mặt. Mặc dù tiếng pháo hoa bên ngoài rất ầm ĩ, nhưng cô cảm thấy, chắc chắn anh đã nghe thấy lời của King.
Một lát sau, cô lại nhẹ nhàng hỏi lại King: “Vì sao?”
“Anh hỏi em, từ trước đến giờ anh đã làm chuyện gì khiến em bị tổn thương hay không?” Giọng nói của King vô cùng nóng nảy, anh ta trầm giọng hỏi cô.
“Em hãy nghe lời của anh đi! Đừng đồng ý với anh ta!”
Chương 620
Cho dù King có thích Kiều Phương Hạ, nhưng khi cô đã đưa ra lựa chọn, anh ta cũng sẽ âm thầm rời đi, cũng không tiếp tục đeo bám Kiều Phương Hạ nữa.
Cô không thích anh ta, bên cạnh anh ta cô sẽ chỉ cảm thấy không hạnh phúc, vậy anh ta sẽ không ép buộc cô.
Chỉ cần Kiều Phương Hạ hạnh phúc, thì Cố Dương Hàn không còn mong gì hơn.
Nhưng mà bây giờ anh ta nhất định phải ngăn cản Kiều Phương Hạ nhận lời cầu hôn của Lệ Đình Tuấn!
Kiều Phương Hạ đã đi đến hôm nay, chỉ cần bước vào đó thì sẽ rơi vào vực sâu vạn trượng, không thoát khỏi! Anh ta sẽ không để cho Kiều Phương Hạ lại một lần nữa rơi vào đau khổ tuyệt vọng.
Kiều Phương Hạ ở đầu dây bên này nghe thấy chắc chắn một mực như vậy thì không nhịn được mà nhíu mày lại: “Tại sao?”
Hình như anh biết được bí mật gì đó? “Em chỉ cần biết là, anh tuyệt đối không hại em!” King ngừng một chút, sau đó nghiêm túc nói với cô: “Anh tạm thời có chút chuyện cần xử lý gấp, đợi anh có thời gian rảnh sẽ tỉ mỉ nói chuyện với em sau.
Kiều Phương Hạ không trả lời anh ta.
“Phương Hạ..” Ngay khi cô cho là Cổ Dương Hàn sắp tắt máy, thì anh ta lại khế gọi tên cô, dường như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
“Anh nói đi.” Kiều Phương Hạ khế nói.
“Nếu như anh có gì bất trắc, em hãy liên lạc với chú Thiên” Cổ Dương Hàn trầm mặc một lát, mới nhẹ nhàng nói với cô.
Kiều Phương Hạ bỗng sửng sốt, không đợi cô hỏi thêm câu gì, thì Cổ Dương Hàn đã cúp máy.
Trong lòng Kiều Phương Hạ bỗng giật thót một cái, linh tính mách bảo cô có chuyện gì không may.
Cô lập tức ngước mắt lên, nhìn về phía Lệ Đình Tuấn, cô trầm giọng hỏi anh: “Có phải anh đã làm gì Cố Dương Hàn đúng không?”
Lệ Đình Tuấn bỗng nhếch mép cười đau đớn: “Trong lòng em anh chính là loại người như vậy sao?”
Sau khi anh xác định Kiều Phương Hạ chính Chu Tước, theo đó điều tra ra thân phận thực sự của Cố Dương Hàn, anh ta chính là ông chủ đứng sau Truth, King.
Cho dù anh đã nắm rõ thân phận của họ, nhưng bởi vì Kiều Phương Hạ không muốn nói, cho nên anh chưa hề có ý định vạch trần.
Bây giờ, Cố Dương Hàn chỉ gọi một cuộc điện thoại, nói mấy lời mập mờ thì Kiều Phương Hạ đã lo lắng cho anh ta mà lập tức chất vấn anh.
Anh im lặng một lát, bỗng nhiên đưa tay giành lấy điện thoại trong tay Kiều Phương Hạ, còn chưa đến gần, Kiều Phương Hạ theo phản xạ bỗng giật mình kéo xa khoảng cách giữa hai người.
Động tác của Lệ Đình Tuấn cứng lại trong không trung, anh đứng lặng người nhìn cô.
Anh chỉ muốn nói cho Kiều Phương Hạ, anh đã phát hiện ra cô dùng hai tài khoản ngân hàng từ lâu rồi.
Trong lúc Kiều Phương Hạ giật lùi lại, có gì đó từ trên người cô rớt xuống, Lệ Đình Tuấn trợn tròn mắt, nhìn xuống thứ đó.
Vừa hay bên ngoài có một chùm pháo bông nổ tung, chiếu sáng bầu trời đêm u tối.
Lệ Đình Tuấn nhìn thấy thứ nằm trên mặt đất chính là một hộp thuốc, bên trên năm chữ: Thuốc tránh thai khẩn cấp như đâm sâu vào trong con người.
Bình luận facebook