• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận - Kiều Hạ Phương

  • Chương 515-520

Chương 515

Hai người cách nhau một đoạn, hai người đối mắt nhìn nhau.

Kiều Phương Hạ chần chừ mấy giây, vẫn chậm rãi bước về phía của Lệ Đình Tuấn.

Đi đến trước mặt Lệ Đình Tuấn, cách anh khoảng hai ba bước chân thì dừng lại. “Đợi rất lâu rồi?” Kiều Phương Hạ nhìn chiếc xe bên cạnh anh một cái, trên cửa sổ thuỷ tinh kết thành một tầng băng mỏng, mở miệng thấp giọng hỏi anh trước. Trên mặt của Lệ Đình Tuấn không có cảm xúc gì, chỉ là bình tĩnh nhìn cô.

“Vì sao không nghe điện thoại?” Một lúc lâu sau, thấp giọng mở miệng hỏi cô.

Trong giọng nói mang theo giọng mũi có chút bị tắc ở cổ họng, có chút khàn khàn, có chút buồn. Kiều Phương Hạ đương nhiên là sẽ không nói với anh, lúc đó đang có tạm biệt với Mặc Hàn Bảo, dừng lại mấy giây, thấp giọng nói: “Bên ngoài rất lạnh, anh về nhà sớm đi.”

Nói xong, lùi về phía sau hai bước, dường như đang đợi anh lên xe.

Lệ Đình Tuấn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích tí nào, nhìn chằm chằm vào cô như trước.

“Kiều Phương Hạ, em không có lời muốn giải thích với tôi sao?” Anh khàn giọng hỏi.

Kiều Phương Hạ nhấp miệng, trả lời: “Không có. Chính là lúc đó rất bận, không nhìn thấy mà thôi.

Vừa mới dứt lời, Lệ Đình Tuấn bỗng nhiên mở miệng nói: “Chúng ta kết hôn đi.” “Ngày mai”

Anh không quan tâm đến thiệp cưới gì không quan tâm đến ngày tốt gì, không quan tâm Phó Minh Tuyết có đồng ý hay không, không quan tâm Lệ Kiến Đình có sẽ làm ngăn cản hay không.

Anh không thể tiếp tục chịu đựng cái loại cảm giác lo được lo mất, lúc nhìn thấy Kiều Phương Hạ bị Mặc Hàn Bảo ôm, lại lựa chọn xem nhẹ cuộc gọi đến của mình anh đã hiểu: Trong ván cờ này, anh thua hoàn toàn rồi.

Cô có thể tiếp tục giống như không có chuyện gì đi ra ngoài ăn cơm với Đường Nguyên Khiết Đan, anh làm không được, trong đầu của anh chỉ toàn là cảnh Kiều Phương Hạ ôm nhau với người khác.

Anh đặt cô ở vị trí cao nhất, nhưng cô lại không thể. Anh thất vọng, khó chịu, lại đổ kỵ đến phát điên.

Kiều Phương Hạ sửng sốt một chút, nhìn đáy mắt anh một mảng đỏ tươi, đột nhiên hiểu ra, anh nhất định đã nhìn thấy Mặc Hàn Bảo ôm cô rồi.

Tuy anh dùng giọng điệu ra lệnh, nhưng lại mang theo mấy phần có ý tứ cầu xin, anh đang cầu xin cô quay đầu. Cô thở dài, không lên tiếng.

Cô nhìn thấy điện thoại của anh ở trong áo khoác ngoài sáng lên một lần rồi lại một lần, anh lại không nhận.

Không đợi cô nói chuyện, phía xa đột nhiên có xe chạy đến, đèn xe chiếu trên người của bọn họ, phanh gấp một cái, dừng ở bên người bọn họ.

Vô Nhật Huy vội vàng xuống xe, bước nhanh đi về phía của Lệ Đình Tuấn: “Cậu hai, xảy ra chuyện rồi… “Cút!” Lệ Đình Tuấn ném mạnh cái điện thoại về phía Vô Nhật Huy. Vô Nhật Huy ngoảnh mặt sang hướng khác, mặc cho Lệ Đình Tuấn ném điện thoại vào mình.

Dừng lại một chút, vẫn bất chấp tiếp tục nói với Lệ Đình Tuấn: “Ông ở trong bệnh viện sắp không xong rồi! Cách chữa trị bằng giật điện đã dùng rồi! Anh mau đi đến đó xem xem đi!”
Chương 516

Lệ Đình Tuấn đột nhiên giật mình, quay đầu nhìn về phía Vô Nhật Huy.

Kiều Phương Hạ không biết người ông trong miệng của Vô Nhật Huy là ai, Lệ Đình Tuấn trước giờ chưa từng nhắc đến với cô.

Lệ Đình Tuấn trầm mặc mấy giây, vội vàng nhìn về phía của Kiều Phương Hạ một cái, không kịp giải thích với Kiều Phương Hạ, quay người lên xe đi luôn.

Kiều Phương Hạ vô thức bước gần đến anh một bước, Vô Nhật Huy giơ tay ra ngăn cản cô, thấp giọng nói: “Chuyện xảy ra quá đột nhiên! Chờ thêm một chút cậu hai sẽ giải thích với cô.

Nói xong, quay người vội vàng lên xe.

Chẳng tới nửa phút sau, đèn sau xe của Vô Nhật Huy đã rất nhanh biến mất chỗ đường rẽ.

Bệnh viện.

Lệ Đình Tuấn bước nhanh đến cửa phòng bệnh, trong ngoài phòng bệnh có cả một đống người.

Lệ Kiến Đình chống gậy đứng ở bên giường, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn giường bệnh bị đậy vải trắng, giống như bỗng chốc già đi mười hai chục tuổi.

Nghe thấy tiếng bước chân của Lệ Đình Tuấn, ngẩng đầu nhìn Lệ Đình Tuấn một cái.

Lệ Đình Tuấn mím chặt môi mỏng, từng bước từng bước một đi đến đầu giường, lúc vén vải trắng lên, tay không khống chế nổi mà run rẩy.

Nằm dưới vải trắng Lệ Quốc Chiến, mặt đã xanh mét, không còn hô hấp.

Lệ Kiến Đình tát hai cái thật mạnh vào mặt của Lệ Đình Tuấn.

Lệ Đình Tuấn cắn chặt răng đứng nguyên tại chỗ, chỉ buông mắt nhìn thi thể của Lệ Quốc Chiến ở trên giường.

Lệ Kiến Đình dùng gậy chỉ vào Lệ Đình Tuấn, tức giận gào lên: “Vừa nãy mày ở đâu? Có phải là ở chỗ của con hồ ly tinh kia không? Ba ruột của mày muốn gặp mày lần cuối, mày lại nằm trên giường của người phụ nữ hại nó trúng gió!”

Lệ Đình Tuấn giơ tay ra, nhẹ nhàng đậy vải trắng lại lên mặt của Lệ Quốc Chiến.

“Cô ấy không phải hồ ly tinh. Anh nâng mắt lên, nhìn về phía Lệ Kiến Đình, nhẹ giọng nói: “Người sai là An Phương Diệp, không phải cô ấy.”

Tất cả những người có lỗi với nhà họ Lê năm đó, Lê Đình Tuấn đều đã điên cuồng báo thù lại rồi. Bọn họ đều đã nhận báo ứng cần phải nhận rồi.

Nhưng không bao gồm Kiều Phương Hạ.
Chương 517

Thời gian mấy năm trong quá khứ, Lệ Đình Tuấn hận Kiều Phương Hạ, nhưng anh hận rất rõ ràng, anh vẫn luôn rõ ràng, lòng tham của An Phương Diệp mới là ngọn lửa châm ngòi tất cả mọi chuyện.

Năm đó, Lệ Quốc Chiến bị mấy cấp dưới đắc lực tin nhiệm, chỉ trong thời gian một đêm lừa tài sản trên trăm triệu, dẫn đến vốn tài chính của nhà họ Lệ xuất hiện vấn đề, Lệ Quốc Chiến vừa lo lắng vừa tức giận, ngã bệnh ở giường.

Lệ Đình Tuấn tiếp nhận công ty, quyết đoán dứt khoát bán đi hai công ty con để duy trì việc tuần hoàn vốn của công ty chính.

Chỉ là vốn tài chính vẫn chưa ổn định lại, đã bị lời ngon tiếng ngọt của An Phương Diệp từng bước lừa vào trong tay.

Người phụ nữ này quả là độc ác, bà ta cũng không quan tâm đến chuyện trên thương trường của Lệ Quốc Chiến, không rõ bà ta lấy đi mấy tỷ đối với nhà họ Lệ mà nói chính là tai ương ngập đầu.

Ngày thứ hai tài chính ổn định, An Phương Diệp trốn ra nước ngoài cùng với tên trai bao có xuất thân là chuyện ngành pháp luật.

Lệ Quốc Chiến biết được An Phương Diệp ôm tiền bỏ chạy, đột nhiên xuất huyết não ngay tại trong phòng họp hội nghị của công ty.

Ngày Kiều Phương Hạ bỏ thuốc Lệ Đình Tuấn, Lệ Quốc Chiến bị đưa đến bệnh viện, cấp cứu không có hiệu quả, bị bác sĩ tuyên án là sống đời sống người thực vật ngay lúc đó.

Kiều Phương Hạ ở ký túc xá của trường học, hôm đó là thứ sáu, tan học thì một mình cô trở về nhà.

Lệ Đinh Tuấn cho dù có hận Kiều Phương Hạ hơn đi nữa, cũng rất rõ, cô không hề lấy tiền.

Lệ Quốc Chiến trúng gió không liên quan gì đến cô cả.

“Mày còn nói giúp nó.” Lê Kiến Đình trừng mắt nhìn chăm chăm vào anh, quát lên: “Trên người mày có còn chút nhân tính không vậy? Mày có biết người năm chết trên giường này, là ba của mày Lệ Quốc Chiến!

Sự nổi giận tuyệt vọng của Lệ Đình Tuấn khi Lệ Quốc Chiến bị tuyên án là người thực vật, đến sau này hết lần này đến lần khác mời bác sĩ đến chữa trị đều không có kết quả, rồi đến sự chết lặng của giờ phút này, cái quá trình này có bao nhiêu là dài đẳng đẳng đau khổ, anh rõ hơn ai hết.

Chính bởi vì rõ, cho nên có thể giữ được bình tĩnh.

“Mày là cái thắng súc sinh!” Lệ Kiến Đình lại tát mấy cái thật mạnh xuống mặt của Lệ Đình Tuấn. Lê Đình Tuấn không nhúc nhích tý nào đứng nguyên tại chỗ, mặc cho Lệ Kiến Đình dạy bảo mình.

Bên cạnh không có ai dám tiến lên khuyên bảo, tất cả mọi người đều im lặng nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra trước måt.
Chương 518

Đến tận khi Lệ Kiến Đình thở hồng hộc, dừng ho khan kịch liệt lại, Lê Đình Tuấn mới chậm rãi lùi ra sau hai bước, quỳ xuống trước giường của Lệ Quốc Chiến.

Anh giống như mất đi trị giác vậy, dập đầu mạnh với Lệ Quốc Chiến, dừng lại mấy giây, lại dập cái thứ hai, sau đó dập cải thứ ba.

Dập đến nỗi chán xanh tím, đứng từ dưới đất lên, quay người nhận lấy tờ thông báo tử vong từ người bác sĩ đứng ở cửa, ký tên của mình xuống.

Cũng giống như trước kia, mỗi lần anh ký tên của mình trên tài liệu hợp đồng.

Bác sĩ thở dài lấy bút và tờ thông báo tử vong đi, Lệ Đình Tuấn nhìn vào tay trống không của mình, tự giễu bĩu môi.

Bắt đầu từ ngày hôm nay, anh không có ba rồi.

Đến tận khi nhìn thấy trực tiếp ở trên ti vi, Kiều Phương Hạ mới biết được, Lệ Quốc Chiến mất rồi.

Trước khi Kiều Phương Hạ rời khỏi nước Anh Phương, bị người nhà họ Kiều giam cầm hơn một tháng, cô chỉ biết, Lệ Quốc Chiến nhập viện, ngoài ra thì cái gì cũng không biết.

Sau khi bị đưa đến nước Hình Giang, người trong nước căn bản là cắt đứt hết mọi liên lạc với cô, cô càng không biết được chuyện xảy ra của nhà họ Lê.

Lúc này, nhìn thấy trên thời sự không kiêng nể gì mà truyền tin, Lệ Quốc Chiến là người thực vật nằm trên giường dài đằng đẳng gần bốn năm cuối cùng cũng được giải thoát rồi, cô mới biết, năm đó Lệ Quốc Chiến bị xuất huyết não trúng gió.

Cũng cuối cùng hiểu ra, vì sao Lệ Kiến Đình hận cô vào tận xương tuỷ, tránh cô không gặp.

Cô ngồi ở trên ghế sô pha sửng sốt một hồi lâu, đứng người đi vào trong phòng tìm quần áo.

Đường Nguyên Khiết Đan tắm xong đi ra ngoài, thấy Kiều Phương Hạ hình như muốn thay quần áo đi ra ngoài, nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, nói: “Chúng ta vừa dầm mưa về, bên ngoài vẫn còn đang mưa, chị muốn đi đâu thế?”

Kiều Phương Hạ đối mặt với cô ấy, nhẹ giọng hỏi cô ấy: “Em biết… ba của Lệ Đình Tuấn mất chưa?” Suýt chút nữa thì nói ra, là ba chữ ba của chị.

Đường Nguyên Khiết Đan quay đầu, nhìn ti vi ở trong phòng khách một cái, sững sờ lắc đầu: “Không biết.

“Chị đi đến nhà họ Lệ một chuyến.” Kiều Phương Hạ cầm quân sao lên đi vào phòng thay quần áo, thấp giọng nói.
Chương 519

“Phương Hạ, nhưng không phải người nhà họ Lệ không muốn nhìn thấy chị hay sao?” Đường Nguyễn Khiết Đan lập tức đi theo đến cửa phòng thay quần sao, cẩn thận hỏi cô: “Bây giờ chị đi đến đó, không hay đi?”

Nhất là ở loại thời gian này tham dự tang lễ, chắc mọi người nhất định sẽ càng hận Kiều Phương Hạ hơn? Kiều Phương Hạ lẳng lặng ngồi trên ghế trong phòng thay đồ, siết chặt cái áo sơ mi và váy màu đen trong tay, không lên tiếng.

Lệ Quốc Chiến đối với Kiều Phương Hạ, cũng không có cực kỳ cực kỳ tốt, nhưng với tư cách là một người ba dượng, ông ta đủ tư cách mà lại hoàn mỹ. ít nhất lúc ở các loại nơi đưa cô đi tham gia, đều sẽ tự hào giới thiệu với bạn bè: “Đúng, đây là con gái nhỏ của tôi, con bé gọi tôi là ba ba, có phải là rất đáng yêu không?”

Kiều Phương Hạ bị chứng tự bế cùng với một chút chướng ngại ngôn ngữ, nói những lời không thường hay nói sẽ ngọng.

Cô vẫn còn nhớ, lần đầu tiên mình gặp Lệ Quốc Chiến, là khung cảnh như thế nào.

Bởi vì dáng vẻ của Lệ Quốc Chiến cao lớn mãnh, nhìn có vẻ rất hung dữ, Anh Phương Diệp bảo cô gọi là bác, cô căng thẳng quá gọi là ‘ba ba.

Lúc đó Lệ Quốc Chiến cười ngay lập tức, giơ tay ra ôm cô vào lòng, nói: “Ba ba thì ba ba đi, rất đặc biệt.

Nhìn thấy Lệ Quốc Chiến, Kiều Phương Hạ mới biết, người đàn ông có vẻ hung dữ, lúc cười cũng có thể rất dịu dàng.

Lệ Đình Tuấn có chút giống ông ta, lúc không cười nhìn có vẻ rất doạ người, lúc cười, trong mắt giống như chứa cả một ngân hà rực rỡ.

Năm cô bị bệnh, Lệ Quốc Chiến chưa từng không kiên nhẫn và chán ghét cô, ông ta tìm rất nhiều bác sĩ chữa bệnh cho cô, cho đến tận khi cô khỏi hẳn bệnh.

Lệ Quốc Chiến ở trước mặt cô chưa từng lớn tiếng, người thích màu sắc lạnh như thế, đặc biệt vì cô, bố trí gian phòng của cô thành gian phòng công chúa màu hồng mềm mại không hề ăn khớp với cả căn nhà nhà họ Lê.

Bởi vì biết lúc cô trở về nhà họ Kiều, bởi vì một con búp bê bản giới hạn mà đẩy Kiều Diệp Ngọc xuống lầu, bị Kiều Đông Phương nghiêm khắc trừng phạt, ông ta không hề chất vấn cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ là từ lúc đó về sau, trong căn phòng của cô, đặt đầy các loại búp bê bản giới hạn.

Lệ Đình Tuấn thi đứng đầu toàn trường, Lệ Quốc Chiến luôn mang vẻ mặt nghiêm khắc yêu cầu Lệ Đình Tuấn làm càng tốt hơn, cô thi đứng thứ hai toàn trường, Lệ Quốc Chiến lại kiên nhẫn dỗ cô, bảo cô không cần nản lòng không cần buồn.

Kiều Phương Hạ chưa từng nhìn được tình yêu của ba trên người Kiều Đông Phương.

Nhưng Lệ Quốc Chiến lại cho cô rất nhiều.
Chương 520

Kiều Phương Hạ từ trước đến nay chưa bao giờ mở miệng đòi hỏi bất cứ thứ gì từ người nhà họ Lệ, cho dù là ba nghìn đồng tiền tiêu vặt, nhưng Lệ Quốc Chiến vẫn luôn lén lút nhét vào trong con heo đất trên bàn có mấy trăm tệ, nhét đến khi nào đầy mới thôi.

Vào năm Lệ Quốc Chiến năm mươi tuổi, Kiều Phương Hạ đã đập bể hộp đựng tiền tiết kiệm đó.

Cô dùng hết ba trăm nghìn trong hộp mua cho ông ta. một cái dây thắt lưng rất mắc để làm quà sinh nhật, lại dùng số tiền còn thừa, đi đến tiệm quà tặng sa hoa, mua cho Lệ Đình Tuấn một quả cầu pha lê vừa tinh xảo lại vừa đắt tiền, bởi vì sinh nhật của Lê Đình Tuấn và Lệ Quốc Chiển chỉ cách nhau có vài ngày.

Buổi tiệc sinh nhật của Lệ Quốc Chiến hôm đó, cô cẩn thận từng li từng tí mang quà ra tặng cho Lệ Quốc Chiến, có lẽ lúc đó, trong tất cả các món quà mà mọi người tặng cho Lệ Quốc Chiến, món quà của cô là rẻ nhất, keo kiệt nhất, nhưng Lệ Quốc Chiến lại chỉ mở duy nhất món quà của cô ra, nói với cô, ông ta rất thích, sau này chắc chắn sẽ đeo nó mỗi ngày.

Kiều Phương Hạ nhớ rõ, kể từ ngày hôm đó, ông ta thật sự đã đeo cái thắt lưng mỗi ngày để đến công ty làm việc.

Kiều Phương Hạ vẫn luôn cho rằng, Lệ Quốc Chiến không xuất hiện, là bởi vì ông ta hận An Phương Diệp nên đã liên đới mà hận luôn cô, vì vậy mà trước giờ cô không dám ở trước mặt lệ Đình Tuấn chủ động nhắc đến Lệ Quốc Chiến.

Mãi cho đến vừa này, cô mới biết được là do ông ta đã bị bệnh rồi.

Một căn bệnh mà mãi mãi cũng sẽ không tỉnh lại.

Lúc cô học tiểu học, Lệ Quốc Chiến đã mua cho cô một bộ truyện cổ tích, lúc nói đến câu chuyện tiên hắc ám, Kiều Phương Hạ hỏi ông ta, tại sao lại có lời nguyện như vậy, sẽ làm cho con người ta mãi mãi không bao giờ tỉnh lại?

Lệ Quốc Chiến nói: “Sau này Phương Hạ nhỏ bé của chúng ta sẽ hiểu, con người rồi sẽ có một ngày sẽ ngủ mãi mãi, không có cách nào tỉnh lại được”.

Kiều Phương Hạ hỏi ông: “Nhưng mà ba, tại sao công chúa đã tỉnh lại được?”

Lệ Quốc Chiến cười ôm cô vào trong lòng nói: “Nếu như có một ngày ba không tỉnh lại nữa, vậy chỉ cần Phương Hạ nhỏ bé này hôn lên mặt ba một cái, trong lòng ba chắc chắn sẽ nghĩ rằng con rất thương ba, ba sẽ tỉnh lại”

Lúc Kiều Phương Hạ lên cấp ba, đã đổi cách xưng hô, gọi ông ta là ba. Cho nên lúc này khi nhắc đến Lệ Quốc Chiến, cô theo bản năng muốn nói đó là ba của cô.

– Nhưng vừa mới gọi được vài tháng, tình cảm cha con của họ lại kết thúc một cách đột ngột.

Cô cũng nhớ rất rõ, vào ngày cô mười tám tuổi, lần đầu tiên gọi Lệ Quốc Chiến là ba, Lệ Quốc Chiến ngây người trong chốc lát, sau đó dáng vẻ lại mừng rỡ như điên.

Đường Nguyên Khiết Đan đứng đợi ở cửa một lúc lâu, cô Lấy cảm thấy bản thân lo lắng cho Kiều Phương Hạ là không sai, bây giờ Kiều Phương Hạ đã đi qua, chắc chắc là đã thêm phiền phức.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Phương Pháp Hồi Sinh Tình Yêu Của Tôi
  • Vãn Phong Tiếu Ngã Kim Phi Tạc/晚风笑我今非昨
TÌNH YÊU CỦA CHÚNG TA
  • Xuân Phong Lựu Hỏa
Chương 91...
Tình Yêu Của Pháo Hôi
  • Đang cập nhật..
Giới Hạn Của Tình Yêu
  • Đang cập nhật..

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom